"Ta không tin! Ta không tin! Ngươi không thể nào biết Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết! Tuyệt đối không thể nào!”
Mặc Thanh Sơn điên cuồng gào thét.
Mặc Thanh Sơn khổ luyện Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết mấy chục năm, mới đạt được cảnh giới như ngày hôm nay, tự phụ trong lĩnh vực kiếm đạo, không ai trong số các thiên tài của Thất Thần giới có thể sánh bằng.
Nhưng hôm nay lại không thể ngăn cản nổi một kiếm của Phong Vô Trần.
Điều đáng buồn hơn là, chiêu kiếm Phong Vô Trần thi triển lại giống hệt như của hắn.
Đáng buồn hơn nữa, cái tên ngốc Phong Vô Trần này lại bảo hắn vừa mới học được.
Thử hỏi ai mà chịu nổi đả kích này?
Mặc Thanh Sơn làm sao có thể chấp nhận?
"Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết đã thất truyền rồi, toàn bộ Thất Thần giới, ngoại trừ ta ra, không ai biết cả, ngươi không thể nào biết được, nhất định là giả, nhất định là giả!" Mặc Thanh Sơn gào thét.
"Vậy thì mở to mắt ra mà xem cho kỹ!" Phong Vô Trần cười lạnh, Kiếm Ý bá đạo phóng lên tận trời.
"Xuy xuy xùy!”
Phong Vô Trần thi triển lại ba mươi sáu thức kiếm chiêu mà Mặc Thanh Sơn vừa dùng, hoàn trả nguyên vẹn cho hắn. Máu tươi không ngừng phun ra, mỗi một kiếm đều xuất thần nhập hóa, uyển chuyển mà mạnh mẽ, thoạt nhìn nhu nhược nhưng lại hung mãnh vô cùng, tưởng chừng chậm chạp nhưng lại cực nhanh.
Ba mươi sáu thức giống như đúc, nhưng kiếm chiêu mà Phong Vô Trần thi triển lại mạnh hơn Mặc Thanh Sơn gấp bội, cứ như thể hắn mới là người sáng tạo ra bộ kiếm quyết này.
Mặc Thanh Sơn hoàn toàn chết lặng.
Đến kẻ ngốc cũng có thể nhận ra, ai mới là người mạnh hơn trong lĩnh vực kiếm đạo.
Thành tựu của Mặc Thanh Sơn trong kiếm đạo quả thực rất cao.
Nhưng Phong Vô Trần còn đáng sợ hơn, vừa học đã có thể nghiền áp Mặc Thanh Sơn khổ luyện mấy chục năm.
Nhớ lại những lời nhắm vào và sỉ nhục Phong Vô Trần vừa rồi, Mặc Thanh Sơn giờ phút này cảm thấy đau đớn tột độ.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác, kinh hoàng của Mặc Thanh Sơn, Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Vừa nãy không phải ngươi nói giao đấu với ta là sỉ nhục sao? Không phải nói ta không xứng sao? Không phải nói kiếm đạo của ta rác rưởi lắm sao? Không phải nói rất nhiều đệ tử Nhật Nguyệt Thần Điện đều mạnh hơn ta sao? Bây giờ thì sao?"
"..." Mặc Thanh Sơn vẫn tiếp tục ngơ ngác.
"Ta nói rồi, Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết trong tay ngươi quả thực là lãng phí của trời, đến cách tu luyện kiếm quyết cũng có thể luyện sai, ngươi còn mặt mũi nào nói mình là đệ nhất trong lĩnh vực kiếm đạo?" Phong Vô Trần cười khẩy nói.
"Luyện sai? Không thể nào! Sao ta có thể luyện sai được?" Mặc Thanh Sơn giật mình, nếu thật sự luyện sai, chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?
"Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết chú trọng sự mềm mại và tốc độ, còn theo những chiêu kiếm ngươi vừa thi triển, ngươi lại chú trọng vào lực lượng, công kích cương mãnh bá đạo. Ngươi cho rằng như vậy mới khiến kiếm quyết mạnh hơn, thật ra đó là sai lầm hoàn toàn, căn bản không phát huy được uy lực chân chính của kiếm quyết.
Vừa rồi ngươi thi triển ba mươi sáu thức, ta cản ba thức đã phát hiện ngoài lực lượng cương mãnh ra, ngươi hoàn toàn không có thần thái của kiếm quyết, kiếm phải dùng hồn nhập thức, chú trọng kiếm tùy tâm đi, Nhân Kiếm Hợp Nhất, còn ngươi thì hay rồi, cả bí quyết luyện kiếm cũng sai, ngươi thật sự nghĩ mình có thể mạnh hơn tiền bối sáng tạo ra kiếm quyết này à?" Phong Vô Trần khinh thường nói.
Mặt Mặc Thanh Sơn lúc trắng lúc xanh, á khẩu không trả lời được.
"Ta không tin ngươi vừa mới học Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết! Trong lĩnh vực kiếm đạo không ai mạnh hơn tai" Mặc Thanh Sơn vẫn không muốn chấp nhận sự thật.
"Ngươi không tin thì ta cũng chịu thôi, ta chính là vừa học được từ ba mươi sáu thức ngươi thi triển đấy, ta xem một lần là biết, ta thiên tài như vậy có gì mà lạ?" Phong Vô Trần cười lạnh nói.
Lời này của Phong Vô Trần không khác gì nói thẳng với Mặc Thanh Sơn rằng, hắn mới là đệ nhất trong lĩnh vực kiếm đạo.
"Thanh Sơn, thất bại rồi." Mặc Ngọc Phong mặt mày tái mét, hắn cũng không thể chấp nhận được.
Người của Nhật Nguyệt Thần Điện hoàn toàn im lặng, không còn chút sức lực nào.
Vừa rồi còn không kiêng nể gì mà châm chọc khiêu khích, bây giờ cảm thấy mặt nóng bừng.
"Phong đại ca còn có loại thần thông này? Xem một lần là biết? Đây chính là kiếm quyết mạnh nhất Thất Thần giới đấy." Liễu Thanh Dương rung động nói.
"Thành tựu của Phong đại nhân trong kiếm đạo vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta, chỉ nhìn một lần đã có thể học được kiếm quyết cường đại như vậy, không ai sánh bằng." Hoang Vân nói, trong lòng cũng vô cùng rung động.
Các cường giả của Long Thần Điện và Thần Tháp đều không khỏi lộ vẻ mặt rung động.
"Mặc Thanh Sơn, Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết, ngươi lấy được từ đâu?" Diệp Kiếm Ảnh lóe mình đến, lạnh lùng hỏi.
Phong Võ Trần liếc nhìn Diệp Kiếm Ảnh, không nói gì thêm.
"Thế nào? Ngươi muốn biết lắm sao?" Mặc Thanh Sơn cười lạnh nói.
"Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết thuộc về sư thúc ta, ngươi đừng nói là sư thúc truyền cho ngươi, nếu ngươi không nói, ta có cả trăm cách để khiến ngươi phải nói ra, ngàn vạn lần đừng nghi ngờ lời ta." Sắc mặt Diệp Kiếm Ảnh âm trầm xuống.
"Sư thúc?" Phong Vô Trần ngạc nhiên.
"Sao? Ngươi muốn tu luyện?" Mặc Thanh Sơn không hề xem lời uy hiếp của Diệp Kiếm Ảnh ra gì.
"Nói cho ta biết!" Diệp Kiếm Ảnh phẫn nộ quát, sát khí khủng bố tập trưng vào Mặc Thanh Sơn, ánh mắt đáng sợ khiến Mặc Thanh Sơn kinh hãi lạnh người.
"Diệp Kiếm Ảnh, ngươi dẫn hắn qua một bên mà hỏi, nếu hắn không nói thì chặt tay chân hắn, đoạn kinh mạch hắn, nếu vẫn không nói thì phế bỏ tu vi của hắn, biến hắn thành phế vật của Thiên Thần giới." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
Diệp Kiếm Ảnh trực tiếp mang Mặc Thanh Sơn đang trọng thương đi xa.
"Diệp Kiếm Ảnh, dừng tay!" Mặc Ngọc Phong phẫn nộ quát.
"Kẻ nào cản trở giết không tha!" Phong Vô Trần lạnh lùng ra lệnh, thậm chí không thèm liếc nhìn Mặc Ngọc Phong.
"Phong Võ Trần! Ngươi tưởng rằng Nhật Nguyệt Thần Điện sợ các ngươi sao! Diệp Kiếm Ảnh, nếu ngươi đám động đến con ta, ta đảm bảo cho ngươi chết không có chỗ chôn!" Mặc Ngọc Phong phẫn nộ quát, bộ đạng cực kỳ hung ác.
"Ta đổi ý, một tên cũng không tha!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Ông ông!"
Cường giả của Long Thần Điện, Thần Tháp, Thần Phủ, Tổng hội, Thần Hầu tộc gần như đồng thời bộc phát ra lực lượng khủng bố, uy thế bay thẳng lên trời cao, chấn động cả bầu trời.
"Phong đại nhân khẩu khí thật lớn." Trên hư không, bỗng nhiên vang lên một tiếng cười lạnh ngạo mạn, khí thế cực kỳ khủng bố từ trên trời giáng xuống.
Cỗ khí thế này vô cùng đáng sợ, một mình trấn áp khí thế của các cường giả Long Thần
"Lục Tinh Đại Chủ Thần!" Diệt Đế nhíu mày.
"Thần Linh tộc muốn xen vào một chân sao?" Diệt Nguyên lạnh lùng nói.
Sắc mặt mọi người Long Thần Điện trở nên vô cùng âm trầm, đặc biệt là Mộ Hồng Liên và Mộ Thanh Vân.
Tình hình hiện tại bọn họ hiểu rất rõ, một khi Thánh giới lại phái thêm cường giả đến, Đan Đồng có lẽ sẽ đối phó với bọn họ đầu tiên, ai cũng sẽ không muốn đối đầu với Thần Linh tộc.
Trên hư không, một thân ảnh đột ngột xuất hiện, người đến chính là Đại thống lĩnh của Thần Linh tộc, Tô Khải Sơn, cảnh giới Lục Tỉnh Đại Chủ Thần.
"Ngươi là ai?" Phong Vô Trần lạnh lùng liếc nhìn Tô Khải Sơn.
"Đại thống lĩnh Thần Linh tộc, Tô Khải Sơn!" Tô Khải Sơn cười ngạo nghễ.
"Phong đại nhân, Nhật Nguyệt Thần Điện là thế lực dưới trướng Thần Linh tộc, có thể nể mặt Thần Linh tộc, bỏ qua chuyện này được không?" Tô Khải Sơn cười nhạt hỏi.
Nhưng trong lời nói của Tô Khải Sơn không hề có ý thương lượng, mà là uy hiếp.
Dường như nếu Phong Vô Trần không đi, Tô Khải Sơn sẽ giữ tất cả bọn họ lại.
"Ngươi nói thêm một chữ nữa, ta có tin hay không ta nhổ tận gốc Thần Linh tộc của ngươi?" Phong Vô Trần lạnh lùng quét về phía Tô Khải Sơn.