Nhìn vẻ mặt âm trầm của Mặc Thanh Sơn, Phong Võ Trần nhịn không được muốn bật
Nhờ Nhân Sinh quyết tương trợ, những vết kiếm trên người Phong Vô Trần đã sớm hồi phục hoàn toàn.
Dù cho vừa rồi bị Mặc Thanh Sơn áp chế hoàn toàn, Phong Vô Trần giờ phút này vẫn rất bình tĩnh.
"Sao? Ngươi cho rằng chỉ cần hồi phục là có thể đánh bại ta?" Mặc Thanh Sơn khinh thường nói, mắt híp lại, hàn quang chợt lóe.
"Đúng, ngươi nói không sai." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
Phong Vô Trần thật sự dám đáp như vậy.
Các cường giả của Long Thần Điện cùng Thần Tháp và các thế lực lớn khác đều nghi hoặc nhìn nhau, không rõ Phong Vô Trần lấy đâu ra tự tin.
Nếu là thủ đoạn khác, bọn họ tin Phong Vô Trần có thể dễ dàng bóp chết Mặc Thanh Sơn, nhưng so kiếm, sự thật rành rành trước mắt, chẳng lẽ Phong Vô Trần còn có thể tung ra kiếm quyết nào mạnh hơn Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết sao?
Mặc Thanh Sơn ngây người một lát, chợt cười lớn: "Ha ha! Phong Vô Trần, ngươi càng ngày càng khiến ta thất vọng rồi, ta hiện tại cảm thấy giao chiến với ngươi là sỉ nhục. Vừa rồi ba mươi sáu thức, ngươi chỉ đỡ được ba, còn lại ba mươi ba thức đều trúng hết trên người ngươi."
"Mỗi một kiếm của ta, ngươi đều ngốc nghếch chống đỡ, không biến báo, hoàn toàn không hiểu áo nghĩa mỗi kiếm của ta, kiếm ý cũng không có, ta thật không biết ngươi lấy tư cách gì để nói vậy."
Sự thật rành rành, Phong Võ Trần lại chết không thừa nhận, đúng là kẻ sĩ diện hão.
"Hắn thật dám nói, còn biết xấu hổ không? Bao nhiêu người nhìn vào, coi chúng ta mù à? Thua thì nhận thua đi, tranh thủ thời gian biến đi, đừng ở đó mất mặt!"
"Được kiến thức Thiếu chủ kiếm quyết đã là phúc đức tám đời nhà ngươi rồi, một chiêu cũng không đỡ được, còn dám nói có thể đánh bại Thiếu chủ?"
"Không phải sợ thua sao? Không phải sợ chúng ta nói ra cho ngươi thân bại danh liệt sao? Cút nhanh lên, chúng ta đảm bảo không nói ra, cho cái tên chó má Phong đại nhân các ngươi chút mặt mũi, cút đi!"
Đệ tử Nhật Nguyệt Thần Điện nhao nhao khinh miệt mắng nhiếc, như thể ai nấy đều có thể bóp chết Phong Vô Trần đến nơi.
Mặc Ngọc Phong khinh thường nói: "Phong đại nhân uy chấn Thất Thần giới, cũng chỉ có vậy."
"Ngu ngốc!" Phong Vô Trần liếc nhìn đám đệ tử Nhật Nguyệt Thần Điện, không nhịn được buông một câu.
"Phong Vô Trần, cần gì chứ? Ngươi tự rước nhục vào thân đấy. Ngươi không muốn thừa nhận bại dưới tay ta, ta cũng hiểu, dù sao ngươi cũng là Phong đại nhân uy chấn Thất Thần giới mà? Nể tình ngươi là khách khanh trưởng lão của Thần Tháp, ta cho ngươi cơ hội." Mặc Thanh Sơn ngạo nghễ nói, hoàn toàn coi Phong Vô Trần là trò cười.
Mọi người Nhật Nguyệt Thần Điện đều cảm khái không thôi, thiếu chủ nhà mình thật là người đại lượng.
Những lời này của Mặc Thanh Sơn, lọt vào tai mọi người Long Thần Điện, vô cùng chói tai.
Không chỉ chiếm hết đanh tiếng, còn hạ thấp và vũ nhục Phong Vô Trần.
"Tốt." Phong Vô Trần cười nhạt một tiếng, không hề để ý việc Mặc Thanh Sơn hạ thấp và vũ nhục mình.
Mặc Thanh Sơn lắc đầu, nói: "Phong Vô Trần, ta thật sự thấy bi ai thay ngươi, sau ngày hôm nay, Thất Thần giới sẽ không còn Phong đại nhân nữa!"
Uy hiếp! Uy hiếp trắng trợn!
Sắc mặt Phong Vô Trần lạnh băng, nói: "Đôi khi cho chó nhiều mặt mũi quá, nó lại tưởng mình là sư tử."
"Ngươi nói cái gì?" Mặc Thanh Sơn giận đữ, ánh mắt hung ác như mãnh hổ chằm chằm Phong Võ Trần.
Phong Vô Trần chẳng lẽ còn chưa thấy rõ sự thật sao? Chết đến nơi rồi còn dám ăn nói xấc xược.
"Mặc Thanh Sơn thua rồi." Diệp Kiếm Ảnh bỗng nhiên mở miệng.
"Thua?" Lăng Tiêu Tiêu và mọi người không khỏi ngạc nhiên nhìn Diệp Kiếm Ảnh, không hiểu vì sao Diệp Kiếm Ảnh đột nhiên nói vậy.
"Phong Vô Trần không phải vừa rồi không đỡ nổi ba mươi sáu thức của Mặc Thanh Sơn, Mặc Thanh Sơn rõ ràng không nhìn ra." Diệp Kiếm Ảnh khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Ý gì?
Đã không đỡ nổi, Phong Vô Trần sao không đỡ?
Trước bao nhiêu người như vậy, không biết là mất mặt sao?
"Chuyện gì xảy ra?" Phong Chính Hùng hết sức kỳ quái.
"Sư tôn, đệ tử không hiểu ý của người." Dương Mị Nhi khó hiểu nhìn Diệp Kiếm Ảnh.
Diệp Kiếm Ảnh thản nhiên nói: "Các ngươi lát nữa sẽ biết.”
Ánh mắt mọi người lại đổ dồn vào Phong Vô Trần, họ rất muốn biết, Phong Vô Trần sẽ đánh bại Mặc Thanh Sơn như thế nào.
"Kiếm quyết cường đại như vậy, nằm trong tay ngươi thật lãng phí." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Ngươi muốn chết!" Mặc Thanh Sơn gào thét, tay cầm thần kiếm lao đến.
Mặc Thanh Sơn sẽ không hạ thủ lưu tình nữa!
Mặc Thanh Sơn cách không xuất kiếm, thần kiếm rời tay, mang theo uy lực xuyên thủng trời đất bắn ra, nhanh đến mức không thấy cả bóng kiếm, uy thế ngập trời.
Một kiếm này dung hợp tinh túy áo nghĩa của Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết, bá đạo cương mãnh, khiến người ta cảm giác không thể địch nổi.
Trước một kiếm này, mọi đối thủ đều phải quỳ phục!
"Hưu!"
Phong Vô Trần lạnh lùng cười, cũng cách không xuất kiếm, Long Thần kiếm rời tay, chiêu thức giống hệt Mặc Thanh Sơn.
"Cái gì?" Sắc mặt Mặc Thanh Sơn đại biến, tròng mắt suýt rớt ra ngoài.
"Quả nhiên là vậy!" Sắc mặt Diệp Kiếm Ảnh lại tràn ngập kinh ngạc và khó tin.
"Ta không nhìn lầm chứ? Kiếm chiêu của Phong đại ca rõ ràng giống hệt Mặc Thanh Sơn!" Liễu Thanh Dương trợn mắt kinh hô.
"Long Nhi chẳng lẽ..." Tựa hồ nghĩ đến điều gì đáng sợ, Long Thiên Cừu ngây người tại chỗ.
"Quá kinh diễm rồi! Nếu không tận mắt chứng kiến, bổn tọa tuyệt đối không tin." Diệt Đế bất đắc dĩ cười khổ.
Người bên Nhật Nguyệt Thần Điện cũng đều ngây người.
Đúng vậy!
Một kiếm này của Phong Vô Trần giống hệt Mặc Thanh Sơn, nhưng lại không giống!
Một kiếm này của Phong Vô Trần, uy thế cực kỳ khủng bố, trấn nhiếp tất cả mọi người từ sâu trong thần hồn, tinh túy áo nghĩa kiếm quyết còn cường đại hơn kiếm của Mặc Thanh Sơn gấp mấy lần.
Kiếm của Mặc Thanh Sơn, bá đạo cương mãnh.
Kiếm của Phong Võ Trần, nhu mà tấn mãnh.
"Đinh!"
"Ông ông!"
Trong khoảnh khắc, hai kiếm va chạm, âm thanh chói tai, khiến màng tai người ta đau nhức, lực lượng kiếm quang cực kỳ khủng bố mang theo khí thế núi lở biển gầm cuồng cuộn về tám phương, nơi đi qua, từng ngọn núi hùng vĩ hóa thành tro tẫn tiêu tán, không gian chấn động dữ dội.
Vẫn chưa xong.
"Phốc!”
Ngay khi va chạm, thần sắc Mặc Thanh Sơn đại biến, ngay sau đó một ngụm máu tươi phun ra, thần kiếm bị đánh bay ra ngoài.
Chiêu thức giống hệt, uy lực khác biệt một trời một vực!
Mặc Thanh Sơn không thể lay chuyển!
"Điều đó không thể nào!" Mặc Thanh Sơn hoảng sợ rống to, trong đôi mắt đầy sợ hãi, Long Thần kiếm phóng đại cực nhanh.
Khi mũi Long Thần kiếm cách mi tâm Mặc Thanh Sơn nửa tấc, đột ngột đừng lại.
Bởi vì, Long Thần kiếm đã nằm trong tay Phong Vô Trần.
Mặc Thanh Sơn ngơ ngác nhìn Phong Vô Trần đang cười lạnh trước mặt.
Ảo giác?
Không phải ảo giác! Đây là thật!
Toàn bộ không gian im lặng, tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Khuôn mặt ai nấy đều tràn ngập rung động và không thể tin nổi.
"Ngươi... Ngươi làm sao biết Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết?" Mặc Thanh Sơn kinh hãi hồi lâu mới hỏi.
"Vừa học." Phong Vô Trần nhếch miệng cười, lộ ra hai chiếc răng nanh trắng.
"Oanh!"
Vừa nghe Phong Võ Trần nói, đầu Mặc Thanh Sơn nổ tung, trống rỗng.
Vừa học kiếm quyết, có thể đánh bại Mặc Thanh Sơn chỉ bằng một kiếm? Hơn nữa còn là trọng thương?
"Ngươi không tin?" Phong Vô Trần cười tà hỏi.