"Điều này sao có thể!"
"Nhanh quá! Mọi người..."
"Ầm ầm ầm!"
"Phụt phụt phụt!"
Hơn mười đạo tia chớp đáng sợ đột ngột xuất hiện, tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Chưa kịp kẻ kia đứt lời, đã thấy các cường giả Thánh Giới liên tiếp bị đánh bay, ai nấy đều phun máu tươi.
"Điều này sao có thể? Sao bọn chúng lại mạnh đến vậy? Bọn chúng cũng là cường giả Thượng Cổ sao?" Một vị cường giả Thánh Giới kinh hãi tột độ, hoàn toàn không thể tin vào việc mình bất lực ngăn cản.
"Thực lực của bọn chúng còn mạnh hơn cả Đơn Đồng! Bọn chúng rốt cuộc là ai?" Một cường giả Thánh Giới khác vừa kinh sợ vừa hoảng hốt nói.
Ba mươi hai vị cường giả Thánh Giới, tất cả đều bị đánh bay, không ai tránh được, tất cả đều bị chấn đến thổ huyết.
Đây là tình huống gì?
Hơn mười vị cường giá Thượng Cổ?
Tất cả mọi người ở đó, kể cả Phong Vô Trần, đều ngơ ngác.
Bọn chúng không phải cường giả Thánh Giới sao? Sao lại không hề phát hiện ra sự tồn tại của những người này?
Sao mới chạm mặt đã bị đánh bay? Đến cơ hội phản ứng cũng không có?
Sao lại tạo cho người ta cảm giác yếu ớt đến vậy?
Xa xa, Chức Ngọc Nhai trọng thương trợn mắt há mồm, đứng ngây như phỗng.
Mọi chuyện diễn ra với tốc độ ánh sáng, quá nhanh, không ai kịp phản ứng.
Không phải cường giả Thánh Giới quá yếu, mà là những kẻ vừa xuất hiện này, thực lực quá kinh khủng.
Rõ ràng, bọn họ đều là cường giả Thượng Cổ.
"Cường giả Thánh Giới? Chỉ có thực lực này thôi sao? Chán quá, đánh không đã, thật thất vọng."
"Ta có lỡ tay quá không? Khẽ chạm đã hộc máu? Ta còn tưởng bọn chúng mạnh lắm."
"Cuồng Thánh, bọn chúng quả nhiên là người của Thánh Giới?"
"Chúng ta có đang bắt nạt người quá không?"
Hơn mười vị cường giả đều lộ vẻ mặt thất vọng tràn trề.
Ánh mắt kinh hoàng của mọi người đổ dồn vào hơn mười vị cường giả kia, ánh mắt chứa đầy sợ hãi, tuyệt vọng, hối hận, kinh hoảng.
Chúc Sát giờ phút này cũng cảm nhận được sự sợ hãi tột độ, mặt mày trắng bệch.
Chúc Không cùng đám tiền bối Thiên Ma Tộc vừa hồi sinh, giờ phút này cũng đều cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng.
Chỉ một chiêu đã đánh bay cường giả Thánh Giới, vậy phải mạnh đến mức nào?
Người của Long Thần Điện cùng liên minh thế lực và cường giả Thời Không Thần Giới, đều bị chấn động đến á khẩu.
"Phong lão đệ, thế nào?" Cuồng Thánh cười khẽ hỏi.
Phong Võ Trần kinh ngạc nhìn hơn mười vị cường giả, tuy không nhìn ra cảnh giới tu vỉ của họ, nhưng Phong Võ Trần có thể khẳng định rằng, thực lực của mỗi người bọn họ đều mạnh hơn Đơn Đồng.
Lấy lại bình tĩnh, Phong Vô Trần hỏi: "Bọn họ đều là cường giả Thượng Cổ sao? Đều ngủ say trong di tích Thượng Cổ?"
Cuồng Thánh khẽ gật đầu, cười nói: "Đúng vậy, năm đó trong trận chiến đó, những người còn sống sót, chính là chúng ta đây, ngoài hơn mười người của Long Thần Tộc ra, những người khác đều là cường giả chiến đấu vì Đế Hồn Tộc, cũng có không ít người vì thương thế quá nặng mà không thể sống sót."
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, biết đây là chuyện đau lòng của bọn họ, liền không nói thêm gì nữa.
"Vị này hẳn là Phong lão đệ? Tại hạ Nhiếp Vô Phong, sau này nếu có việc gì cần đến, cứ việc phân phó." Một người đàn ông trung niên nhoáng người tới, chắp tay cười khách khí với Phong Vô Trần.
“Lão phu Cô Thanh Tuyệt, bái kiến Phong tiểu hữu." Một vị lão giả râu tóc bạc phơ, cũng chắp tay với Phong Võ Trần, mặt mày tươi cười khách khí.
"Lão thân Dương Tử Lam, bái kiến Phong tiểu hữu." Một vị lão phu nhân khách khí cười nói.
"Phong lão đệ, tại hạ Long Thiên Dạ, người của Long Thần Tộc." Một thanh niên vui vẻ cười nói: "May mắn có Phong lão đệ đạt được bổn nguyên lực lượng, mới có thể giúp tổ tiên và tộc nhân chúng ta khôi phục thực lực đỉnh phong. Bổn nguyên lực lượng hồi sinh hoàn toàn, Long Thần Tộc chúng ta có thể thấy lại ánh mặt trời rồi."
Hơn mười vị cường giả, người này nối tiếp người kia chào hỏi Phong Vô Trần, dù là bậc tiền bối cũng vô cùng khách khí.
Điều này khiến Phong Vô Trần cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Chúc Sát và các cường giả Thiên Ma Tộc lại một lần nữa hóa đá, ngay cả cường giả Thánh Giới cũng không thể tin vào mắt mình.
Sao mỗi lần xuất hiện cường giả khủng bố, đều đặc biệt quen biết Phong Vô Trần? Chẳng lẽ đều là bà con xa của Phong Vô Trần hay sao?
"Sao bọn họ đều biết Trần Nhi? Chuyện gì vậy? Bọn họ rốt cuộc là ai?" Chứng kiến hơn mười vị cường giả khủng bố liên tiếp chào hỏi Phong Vô Trần, lại còn thập phần khách khí, Tiêu Thanh Thanh mắt tròn mắt dẹt.
Phong Chính Hùng ngơ ngác lắc đầu, tỏ vẻ không rõ.
"Tộc trưởng, trong số bọn họ, có mười ba người là Long Thần Tộc, huyết mạch của bọn họ khí huyết giống hệt chúng ta!" Long Quân hộ pháp đột nhiên nói.
“Đúng vậy, bọn họ thật sự là người của Long Thần Tộc, nhưng bọn họ rốt cuộc từ đâu đến? Vì sao lại có tu vi cường đại như vậy?" Long Thiên Cừu vô cùng khó hiểu.
Người của Long Thần Tộc đều có thể nhận ra, dù sao huyết mạch đều giống nhau, cũng đều có bổn nguyên lực lượng.
"Phong đại ca sao có thể quen biết nhiều cường giả như vậy? Sao chúng ta đều chưa từng thấy?" Liễu Thanh Dương kinh hãi đến tim muốn nhảy ra ngoài.
"Tiêu Tiêu, con đã gặp bọn họ chưa?" Long Mẫu hỏi.
"Long Mẫu, con cũng chưa từng thấy bọn họ." Lăng Tiêu Tiêu ngơ ngác lắc đầu.
Long Mẫu tức giận thấp giọng nói: "Thằng nhóc thối tha này quen biết nhiều cường giả như vậy mà không nói, hại chúng ta lo lắng suông.”
"Xem ra Phong ca ca còn có rất nhiều chuyện chưa nói cho mình biết, Phong ca ca tại sao biết Đơn Đồng tiền bối, đến giờ mình vẫn còn không biết, không được, phải tìm thời gian hỏi cho rõ Phong ca ca mới được." Lăng Tiêu Tiêu âm thầm hạ quyết tâm hỏi cho ra lẽ.
Trên hư không, nhìn Phong Vô Trần và hơn mười vị cường giả trò chuyện vui vẻ, Chúc Ngọc Nhai tức điên lên.
"Phong Vô Trần, có phải các ngươi cao hứng quá sớm rồi không!" Chúc Ngọc Nhai gào thét âm trầm, sát khí ngút trời, lực lượng khủng bố điên cuồng bộc phát ra.
Các cường giả Thánh Giới nhao nhao lách mình trở lại, ai nấy đều mang khuôn mặt âm trầm, trong mắt lửa giận như muốn phun ra, bộ dạng muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
"Đại nhân, các ngươi lui ra sau trước." Chúc Ngọc Nhai thấp giọng nói.
Chúc Sát bọn họ căn bản không có khả năng đối kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn lui ra phía sau.
"Ông ông!"
Chúc Ngọc Nhai thúc giục lực lượng Thánh Giới, lực lượng càng thêm khủng bố đột nhiên bạo phát ra, không gian Thất Thần Giới rung chuyển mạnh, lực lượng thiên địa pháp tắc lập tức kích hoạt.
Không chỉ Chúc Ngọc Nhai, các cường giả Thánh Giới khác đều như vậy.
"Các ngươi không sợ thiên địa pháp tắc Thất Thần Giới trấn áp sao?" Cuồng Thánh cười lạnh hỏi.
Chúc Ngọc Nhai vung tay lên, một tấm phù văn tế ra, hóa thành một đạo kim quang bay lên hư không.
"Khôi Lỗi Phù Văn, thì ra là thế." Cô Thanh Tuyệt cười nhạt một tiếng, không hề lo lắng.
Chúc Ngọc Nhai lạnh lùng nói: "Khôi Lỗi Phù Văn có thể giúp bọn ta ngăn cản một lần lực lượng thiên địa pháp tắc Thất Thần Giới, chúng ta có thể tùy ý vận dụng lực lượng Thánh Giới tru sát các ngươi!"
"Cái gì? Ngăn cản một lần lực lượng thiên địa pháp tắc?" Mọi người nhao nhao kinh hãi.
"Còn có phù văn cường đại như vậy?” Phong Vô Trần cũng lộ vẻ mặt kinh sợ.
Ánh mắt hung ác chằm chằm vào Cuồng Thánh, Chúc Ngọc Nhai hung ác nói: "Cho ngươi thấy lực lượng của Thánh Vương cảnh giới!"
"Oanh!"
Vừa dứt lời, Chúc Ngọc Nhai bùng nổ, mang theo tiếng nổ kinh thiên động địa, Chúc Ngọc Nhai vừa động, người đã đến trước mặt Cuồng Thánh, tốc độ khủng khiếp vượt quá sức tưởng tượng.
"Ngươi hủy tay ta, ta muốn mạng ngươi!" Chúc Ngọc Nhai hung ác nói.