"Sao ngươi biết?"
Liễu Vô Ngân nhíu mày hỏi. Hắn chắc chắn một trăm phần trăm không quen Phong Vô Trần, nhưng Phong Vô Trần lại biết chuyện của hắn, điều này khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Phong Vô Trần mỉm cười, nói: "Các nàng là tỷ muội ruột. Ngươi giết Điện chủ Bách Hoa Điện, cứu Cơ Như Yên, ngươi cho là mình làm đúng, ta cũng không ngăn cản."
Liễu Vô Ngân lại nhíu mày, không phản bác được.
"Điện chủ Bách Hoa Điện, Tiên Khí tự chọn."
Phong Vô Trần vung tay lên, mười mấy món Tiên Khí lơ lửng trên lòng bàn tay.
"Tiên kiếm và chiến giáp!" Cơ Như Nguyệt không chút do dự chọn, tựa hồ đã sớm quyết định.
Liễu Vô Ngân kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần, vẻ mặt khó tin.
"Điện chủ Bách Hoa Điện, nói thẳng, di huấn tổ tiên các ngươi để lại, không cần áp đặt lên đệ tử, mỗi người đều có lựa chọn riêng. Hơn nữa đây chỉ là chuyện của tổ tiên các ngươi, hà cớ gì hại hậu bối?"
"Muốn mua Tiên Khí, đến thương hội tìm ta!"
Phong Võ Trần nói rồi phi thân rời đi, Từ Phong theo sát phía sau.
Phong Vô Trần không lo Liễu Vô Ngân nhân cơ hội này uy hiếp Cơ Như Nguyệt giao Cơ Như Yên.
Cơ Như Nguyệt khẽ cau mày, đôi mắt hiện lên một tia phức tạp.
"Lần này tạm tha cho các ngươi! Hừ!" Liễu Vô Ngân liếc nhìn Cơ Như Nguyệt, sau đó phóng lên trời, bay về phía hướng Phong Vô Trần rời đi.
...
"Phong đại nhân, Liễu Võ Ngân đuổi theo rồi. Vừa rồi ngài nói với Liễu Vô Ngân những lời đó là có ý gì?” Trên đường về thương hội, Từ Phong tò mò hỏi.
Nghe vậy, Phong Vô Trần cười nhạt: "Ta không biết Liễu Vô Ngân tu luyện công pháp gì, nhưng trong cơ thể hắn có một loại kịch độc vô cùng đáng sợ và cực mạnh. Theo lý thuyết, với tu vi của hắn, căn bản không thể áp chế loại kịch độc này, nhưng hắn lại như không có chuyện gì."
"Kịch độc gì vậy?" Từ Phong vừa kinh ngạc vừa tò mò hỏi.
"Ta cũng không rõ, phải xem mới biết." Phong Vô Trần lắc đầu.
Khi Phong Vô Trần và Từ Phong vừa về đến thương hội, Liễu Vô Ngân cũng theo vào.
Vào cung điện của Từ Phong, Liễu Vô Ngân hỏi: "Phong đại nhân, bây giờ có thể nói cho ta biết chưa?"
"Ta là Luyện Thuật Sư, tình trạng của ngươi ta nhìn là biết. Kịch độc của ngươi rất bá đạo. Muốn sống, ngươi phải thần phục ta. Tình trạng của ngươi hiện tại, e rằng không trụ được ba ngày." Phong Vô Trần bình tĩnh nói.
"Ngươi uy hiếp ta thần phục? Ngươi cho rằng ta sẽ trung thành với ngươi?" Liễu Vô Ngân nhíu mày hỏi lại.
"Với chút thiên phú của ngươi, còn chưa đủ tư cách đi theo ta. Có thể thần phục ta là vinh hạnh của ngươi. Ta không cần lòng trung thành của ngươi, đợi khi ta rời đi, ngươi lại nghĩ cách làm sao để ta thu nhận ngươi." Phong Vô Trần thản nhiên nói, lời lẽ vô cùng cuồng ngạo.
"Lời này của Phong đại nhân quá cuồng vọng tự đại rồi?" Từ Phong ngạc nhiên nhìn Phong Vô Trần, không biết Phong Vô Trần lấy đâu ra sự tự tin.
“Đợi một chút, lúc rời đi? Phong đại nhân phải rời đi sao?" Từ Phong giật mình.
Liễu Vô Ngân là một trong những thiên tài hàng đầu Địa Hồn Giới, chưa đầy 30 tuổi đã bước vào Thất Tinh Thần Vương cảnh giới, có thể thấy thiên phú đáng sợ đến mức nào.
Mặt Liễu Vô Ngân âm trầm, nhưng không phản bác.
"Được! Ta đồng ý thần phục ngươi, nhưng nếu ngươi không chữa được kịch độc của ta, ta nhất định sẽ dùng kịch độc giết ngươi. Ngươi có thể nhìn ra kịch độc trong cơ thể ta, hẳn phải biết sự lợi hại của nó." Liễu Vô Ngân hung tợn nói.
Phong Vô Trần nhún vai: "Kịch độc của ngươi vô dụng với ta."
"Đưa tay ra, phóng thích kịch độc của ngươi." Phong Võ Trần nói. Liễu Vô Ngân làm theo, đuỗi tay phải, một đám khí xanh hiện ra.
Khí xanh là kịch độc. Khi khí xanh lan ra, cây trồng trong cung điện của Từ Phong héo úa với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Đây là kịch độc gì?" Từ Phong sợ hãi toát mồ hôi lạnh, chưa từng thấy kịch độc đáng sợ như vậy.
"Quả nhiên bá đạo." Phong Vô Trần cũng kinh ngạc thốt lên. Kịch độc bá đạo và khủng khiếp như vậy, Phong Vô Trần cũng lần đầu gặp.
Liễu Vô Ngân nói: "Đây là Bích Lân Xà Độc. Ta tu luyện công pháp cần kịch độc để tu luyện, điều này cũng liên quan đến thể chất của ta. Để tìm kiếm kịch độc mạnh hơn, ta đến Thú Hồn Sơn ở Chủ Thần Giới, đã gặp Bích Lân Phi Thiên Mãng. Tuy giữ được mạng, nhưng lại trúng độc."
"Thể chất?” Phong Vô Trần hơi cau mày.
"Bích Lân Phi Thiên Mãng là Thượng Cổ Hung Thú, Hồn thú xếp thứ ba ở Thần Giới. Với tu vi của ngươi, căn bản không thể sống sót trở về, ngươi thậm chí không có cơ hội chạy trốn. Ngay cả Thần Đế cường giả cũng khó thoát khỏi cái chết, nghe nói cường giả cấp Chủ Thần cũng hết sức kiêng kỵ Bích Lân Xà Độc." Từ Phong cau mày nói.
"Hồn thú xếp thứ ba?" Phong Vô Trần kinh ngạc.
Liễu Vô Ngân giải thích: "Có lẽ vì kịch độc trong cơ thể ta, nó không giết ta, hơn nữa chỉ ở vùng ngoài Thú Hồn Sơn, ta cũng không ngờ gặp được."
"Tu vi của ngươi tăng nhanh như vậy, chắc cũng là vì Bích Lân Xà Độc, nhưng vì vậy mà trúng độc. Kịch độc đáng sợ như vậy, ngươi còn sống sót, hẳn là do thể chất của ngươi." Phong Vô Trần suy đoán.
“Phong đại nhân nói đúng, ta là Tu La Độc Thể. Bích Lân Xà Độc ấn chứa năng lượng kịch độc khổng lồ, ta đựa vào luyện hóa năng lượng này để tăng tu vi." Liễu Võ Ngân nói.
Phong Vô Trần thúc giục Ô Hỏa, búng tay, một đám Hỏa Diễm màu đen bắn ra.
"Thần Hỏa!" Sắc mặt Liễu Vô Ngân đại biến.
Gần như ngay lập tức, kịch độc màu xanh trên lòng bàn tay Liễu Vô Ngân bị cắn nuốt sạch sẽ.
"Ngươi cũng biết không ít nhỉ, rõ ràng nhìn ra là Thần Hỏa." Phong Vô Trần ngạc nhiên nhìn Liễu Vô Ngân.
Phong Vô Trần vung tay, thu hồi Ô Hỏa: "Năng lượng của Bích Lân Xà Độc rất lớn, nếu cứ thôn phệ như vậy thì quá lãng phí.”
Liễu Vô Ngân vội nói: "Phong đại nhân, ta có một phần bản đồ tàn, trên đó ghi lại một loại Thần Hỏa."
"Bản đồ? Thần Hỏa?" Phong Vô Trần sững sờ, vội nói: "Mau cho ta xem!"
Một mảnh bản đồ tàn tạ xuất hiện trên tay Liễu Vô Ngân, sau đó đưa cho Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần mở ra xem, vì bản đồ cũ kỹ tàn phá, không thể nhìn ra chữ viết, chỉ có thể thấy mơ hồ hình dáng núi non. Vị trí quan trọng còn bị thủng một lỗ lớn, chỉ còn lại một phần hình ngọn lửa màu tím.
"Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa!" Tiếng kinh hô của Thiên Sát đột ngột vang lên.
"Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa?" Phong Vô Trần cau mày. Có thể khiến Thiên Sát kinh hô, có thể thấy loại Thần Hỏa này vô cùng đáng sợ.
"Trần thiếu, đây là Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa, xếp thứ hai trên bảng Thần Hỏa!" Thiên Sát lập tức truyền âm.
"Xếp thứ hai? Chẳng phải đáng sợ hơn Ô Hỏa?" Phong Vô Trần chấn động.
"Trần thiếu, Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa đặc biệt hơn, nó có thần trí và ý niệm riêng, tương đương với một thể linh hồn. Nó còn có thể tự tu luyện, vô cùng đáng sợ. Trong truyền thuyết, nếu tụ tập đủ mười loại Thần Hỏa, có thể tu luyện ra Hỏa Hồn. Đại Chủ Thần cấp Luyện Thuật Sư cũng không thể chống lại linh hồn đó, mà bản thân nó đã có Hỏa Hồn!" Thiên Sát truyền âm nói.