"Liễu Vô Ngân!"
Sắc mặt Từ Phong biến đổi, trong mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ.
"Ngươi biết hắn?" Phong Vô Trần nhìn Từ Phong hỏi.
Từ Phong gật đầu, cung kính nói: "Phong đại nhân, người này là một trong những thiên tài hàng đầu của Địa Hồn giới, thực lực vô cùng mạnh mẽ, uy danh chấn động Địa Hồn giới, các thế lực lớn đều rất e sợ hắn."
"Hắn thuộc thế lực nào?" Phong Vô Trần hỏi.
"Không môn không phái." Từ Phong cung kính đáp.
"Phong đại nhân, xin cho ta giải quyết việc này trước, rồi chúng ta bàn sau." Cơ Như Nguyệt nói vội, bóng dáng xinh đẹp đã vội vã rời khỏi đại điện.
"Vút vút vút!"
Tam đại trưởng lão cũng nhanh chóng rời đi, hiển nhiên đều là cường giả Thần Vương cảnh.
"Chúng ta cũng ra xem sao!" Phong Vô Trần nói rồi cùng đi theo ra đại điện.
Trên quảng trường Bách Hoa Thần Điện, một nam tử tuấn tú mặc gấm vóc đen, tay cầm một thanh Tiên kiếm tỉnh tế tỏa ra hàn khí nhàn nhạt, khí thế bàng bạc khiến người kinh hãi.
"Cơ Như Yên vi phạm tổ huấn của Bách Hoa Thần Điện, ta phạt nàng diện bích ba năm, đó là đã nể tình nàng là muội muội ta. Nếu không vì ngươi, Như Yên sao lại vi phạm tổ huấn?" Cơ Như Nguyệt lạnh lùng nói.
Tổ huấn của Bách Hoa Thần Điện cấm đệ tử kết hôn hoặc qua lại với nam nhân.
"Cái thứ tổ huấn chó má gì đó, không liên quan đến ta. Ta chỉ biết Cơ Như Yên là người của ta, hơn nữa Như Yên cũng đã rời khỏi Bách Hoa Thần Điện. Nếu không nể mặt ngươi là tỷ tỷ của nàng, ta đã giết ngươi từ lâu rồi!" Liễu Vô Ngân hung hăng ngang ngược nói, không hề có vẻ thương hoa tiếc ngọc.
"Liễu Vô Ngân! Đừng vội làm càn!" Đại trưởng lão giận dữ quát.
Một luồng sát khí lạnh lẽo đến đáng sợ đột nhiên bùng nổ, Cơ Như Nguyệt lạnh lùng nói: "Liễu Võ Ngân! Ngươi tưởng rằng Bách Hoa Thần Điện sợ ngươi sao? Vừa hay ta cũng muốn giết ngươi, để đứt hẳn ý niệm của Như Yên!"
"Vậy thì thử xem!" Liễu Vô Ngân giận dữ hét, một luồng khí kình cường hoành vô cùng lan tỏa khắp quảng trường, khiến các nữ đệ tử hoảng sợ lùi lại.
"Khí tức người này cực kỳ hùng hậu, không đơn giản. Không ngờ Địa Hồn giới còn có thiên tài như vậy." Phong Vô Trần kinh ngạc thốt lên, mắt đánh giá Liễu Vô Ngân.
Cơ Như Nguyệt và Tam đại trưởng lão liên thủ, mỗi người tế ra binh khí, không chút do dự phát động thế công hung ác.
Trận chiến trở nên vô cùng căng thẳng.
“Keng keng keng!”
Liễu Vô Ngân một mình chống lại bốn người, từ quảng trường đánh lên không trung, Thần Binh va chạm liên tục, kiếm quang chớp nhoáng, tia lửa văng khắp nơi, năng lượng cường hoành rung chuyển không ngừng.
"Sức chiến đấu của Liễu Vô Ngân rất mạnh, e rằng Cơ Như Nguyệt và ba vị trưởng lão không phải đối thủ của hắn!" Nhìn trận chiến trên không trung, Phong Vô Trần cau mày nói.
"Liễu Vô Ngân có Tiên Khí, sức chiến đấu hoàn toàn áp đảo Cơ Như Nguyệt và những người khác. Hơn nữa Liễu Vô Ngân tâm địa độc ác, tuyệt không phải hạng người thương hoa tiếc ngọc, Bách Hoa điện chủ căn bản không thắng được." Từ Phong lắc đầu, hiểu rõ thực lực của Liễu Vô Ngân.
Quả nhiên, đại chiến chưa đến năm phút, Tam đại trưởng lão đều bị Liễu Vô Ngân trọng thương, từ trên cao rơi xuống. Ngay cả Cơ Như Nguyệt cũng không thể chống đỡ được sức mạnh kiếm quang của Liễu Vô Ngân, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
"Trưởng lão!"
Đệ tử Bách Hoa Thần Điện một mảnh kinh hoàng và lo lắng, nước mắt tuôn rơi.
"Vút!"
"Ầm!"
"Phụt!”
Liễu Vô Ngân nhanh như chớp, một kiếm quét ngang, thủ pháp uyển chuyển, kiếm phong biến thành sống kiếm, trực tiếp đánh vào bụng Cơ Như Nguyệt. Lần nữa bị trọng kích, Cơ Như Nguyệt phun ra một ngụm máu tươi.
Rõ ràng, Liễu Vô Ngân không dám hạ sát thủ.
"Ầm!"
Liễu Vô Ngân một cước từ trên cao giáng xuống, đánh Cơ Như Nguyệt bị thương rơi xuống quảng trường.
“Điện chủ!” Các đệ tử hoảng sợ kêu lên.
"Vút!"
Liễu Vô Ngân xuất hiện, Tiên kiếm trong tay chỉ xuống Cơ Như Nguyệt đang bị thương, kiếm khí lạnh lẽo khiến người run sợ.
"Thả Cơ Như Yên ra! Nếu không ta giết điện chủ của các ngươi!" Liễu Vô Ngân lạnh lùng nói, tay xoay chuyển, kiếm quang lập lòe.
"Dừng tay! Mau thả người! Mau thả người!" Đại trưởng lão nóng nảy hô lớn.
"Không được thả!” Cơ Như Nguyệt giận đữ quát: "Liễu Vô Ngân, nếu có gan ngươi cứ giết ta địt"
"Hừ! Ngươi tưởng rằng ta không dám?" Đôi mắt Liễu Vô Ngân nheo lại, sát khí bùng lên.
"Với thực lực của ngươi, muốn giết các nàng dễ như trở bàn tay. Ta vốn không muốn xen vào chuyện của các ngươi, nhưng Bách Hoa điện chủ có thứ ta cần. Nếu ta để ngươi uy hiếp thả Liễu Như Yên, e rằng Bách Hoa điện chủ sẽ không đưa thứ đó cho ta." Phong Vô Trần bỗng nhiên lên tiếng, từng bước đi xuống bậc thềm đá xanh.
"Ngươi là ai?" Liễu Vô Ngân lạnh lùng nhìn Phong Vô Trần. Khi thấy Từ Phong, hắn khựng lại: "Thủ tịch Luyện Thuật Sư?"
Thấy thủ tịch Luyện Thuật Sư của thương hội đi theo Phong Vô Trần, Liễu Vô Ngân càng nhíu mày.
“Tại hạ Phong Vô Trần." Phong Vô Trần nói.
"Phong Vô Trần? Nếu ta đoán không nhầm, ngươi chính là Phong đại nhân luyện chế Thần Huyền Tán?" Liễu Vô Ngân nhìn chằm chằm Phong Vô Trần nói.
"Đúng vậy." Phong Vô Trần gật đầu, bình thản nói: "Vậy nên, hi vọng các hạ nể mặt, rời đi."
"Nếu ta không chịu thì sao?" Liễu Vô Ngân lạnh lùng hỏi.
Lời còn chưa dứt, Phong Vô Trần đã cầm một thanh tiên kiếm gác lên cổ Liễu Vô Ngân, tốc độ nhanh đến kinh khủng, không một tiếng động, không ai kịp phản ứng.
"Cái gì?" Sắc mặt Liễu Vô Ngân đại biến, trong lòng rung động: "Tốc độ đáng sợ, không khí không hề đao động, người này lại có tu vi cao thâm khó đòi”
"Sao có thể!" Cơ Như Nguyệt và Tam đại trưởng lão ngơ ngác, căn bản không biết Phong Vô Trần đã dùng cách gì xuất hiện trước Liễu Vô Ngân.
Rõ ràng, đó là thuấn di.
"Nếu ngươi nói không, ta không ngại để Địa Hồn giới mất đi một thiên tài hàng đầu. Như vậy, ngươi vĩnh viễn sẽ không gặp lại Cơ Như Yên." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, mặt không biểu cảm.
"Ngươi!" Liễu Vô Ngân giận dữ, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Phong đại nhân, giết hắn đi, ta lập tức đưa Nam T¡ Huyền Thạch cho ngươi!" Cơ Như Nguyệt vội vàng nói.
"Bách Hoa điện chủ, ta không muốn xen vào chuyện của các ngươi, ta chỉ cần Nam Ti Huyền Thạch. Nếu Liễu Vô Ngân chịu lui, ta sẽ không giết hắn, ta và hắn chỉ mới gặp mặt một lần, không có ân oán." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Phong đại nhân không sợ ta đổi ý, không đưa Nam Ti Huyền Thạch cho ngươi sao?" Cơ Như Nguyệt sững sờ, dùng điều này uy hiếp Phong Vô Trần.
"Ta đưa ra điều kiện đã là rất tốt rồi. Nếu Bách Hoa điện chủ thay đổi chủ ý vì chuyện này, ta cũng không còn cách nào." Phong Vô Trần lắc đầu, rút Tiên kiếm khỏi cổ Liễu Vô Ngân.
Thấy Phong Vô Trần buông kiếm, sắc mặt Cơ Như Nguyệt đại biến.
Nếu Phong Vô Trần rời đi như vậy, Cơ Như Nguyệt không giao người, chắc chắn sẽ chết. Bách Hoa Thần Điện e rằng cũng sẽ bị thế lực khác chiếm đoạt, đó không phải kết cục nàng muốn thấy.
"Được! Ta đồng ý!" Cơ Như Nguyệt vội vàng đáp ứng, vung tay, một khối huyền thạch màu vàng kim nhạt bay về phía Phong Vô Trần.
"Liễu Vô Ngân, muốn sống sót, hãy thần phục ta. Tình cảnh của ngươi, chắc không cần ta nói rõ chứ?" Phong Vô Trần cười nhạt nói.
Liễu Vô Ngân hơi cau mày, phức tạp nhìn Phong Vô Trần.