"Long Tôn, thấy rõ chưa? Các ngươi không có phần thắng đâu! Bọn chúng chắc chắn phải chết!”
Gia Cát Vô Cực liếc nhìn Phong Vô Trần vẫn đứng im trên quảng trường không trung, mặt mày hớn hở đắc ý.
"Sáu người hợp lực mà vẫn không chống lại được sức mạnh của Thiên Tôn, quả thực yếu đuối đáng thương!" Nhị trưởng lão mỉa mai, nhe răng cười đầy vẻ đắc thắng.
"Xong rồi... Long tộc trưởng bọn họ căn bản không thể chống lại Chúc Hồn, phải làm sao đây?" Thiên La hoàn toàn khiếp sợ, chưa từng thấy qua cường giả nào đáng sợ đến vậy.
"Sao có thể như thế... Tộc trưởng bọn họ không thể thua Chúc Hồn..." Long Ký ngây người lắc đầu, không thể chấp nhận việc Long Thiên Cừu sáu người bị trọng thương chỉ sau một đòn.
Chúc Hồn thể hiện sức mạnh áp đảo, nghiền nát hy vọng của bọn họ, đấy bọn họ xuống tận cùng địa ngục.
Cảm giác tuyệt vọng chưa từng có.
Không biết qua bao lâu, năng lượng dao động dần tan, Long Thiên Cừu sáu người xuất hiện ở rìa không gian, tình hình vô cùng tồi tệ.
Tam đại trưởng lão, hộ pháp và Tôn Giả đều bị thương rất nặng, toàn thân đẫm máu, đều hôn mê, được Long Thiên Cừu dùng sức mạnh nâng đỡ.
Long Thiên Cừu cũng bị thương rất nặng, nhưng nhờ Nhân Sinh Quyết, vết thương đang hồi phục nhanh chóng.
“Không hổ là tộc trưởng Long Thần tộc, lại có thể chịu được sức mạnh của ta!" Chúc Hồn nhếch mép tán đương.
"Năm đó ta không đuổi tận giết tuyệt, chính là để chờ ngày hôm nay, cho các ngươi biết dù có cơ hội, các ngươi cũng không thể thay đổi được gì, càng không thể thay đổi kết cục Long Thần tộc thất bại." Trên không trung, Chúc Hồn cuồng ngạo nói, như một chiến thần bất bại, bá khí vô song.
Long Thiên Cừu cau mày, vội lấy đan dược cho Long Tinh Thần bọn họ uống.
"Chúc Hồn, vận mệnh Thiên Giới tuyệt đối không rơi vào tay kẻ vô sỉ như ngươi, hôm nay dù liều mạng, ta cũng không để ngươi thực hiện được!" Long Thiên Cừu lạnh lùng nói, lại lao ra, đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh.
Giờ khắc này, Long Thiên Cừu vẫn còn giữ được tỉnh táo, xứng đáng là một bá chủ đỉnh cao.
"Thực lực vi tôn, kẻ mạnh làm chủ! Long Thần tộc vĩnh viễn không có cơ hội, Long Thần tộc chỉ có con đường điệt vong! Còn ta sẽ trở nên mạnh hơn, đến lúc lĩnh ngộ quy tắc thiên đạo, sẽ phi thăng Thần giới!" Chúc Hồn ngạo nghễ nói, lời lẽ tràn ngập sự bá đạo muốn khống chế tất cả.
"Thời gian không còn nhiều, lão ba, cố gắng lên." Nhìn Long Thiên Cừu sáu người trọng thương, Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ.
Nhưng trên quảng trường còn có Gia Cát Vô Cực và ba vị trưởng lão, việc Phong Vô Trần gỡ bỏ phong ấn không hề dễ dàng.
Chỉ cần Phong Vô Trần có bất kỳ động thái nào, Gia Cát Vô Cực ba người chắc chắn sẽ ngăn cản ngay lập tức, Thiên La và Cổ Uyên căn bản không thể cản nổi Gia Cát Vô Cực ba người.
"Gia Cát Vô Cực, các ngươi nói ai sẽ thắng?" Phong Vô Trần đột nhiên hỏi.
“Nói thừa! Đừng nói là sáu người bọn chúng, cho dù thêm các ngươi, các ngươi cũng không có phần thắng." Gia Cát Vô Cực khinh thường nói.
"Vậy thì tốt, ta cũng ra tay luôn!" Phong Vô Trần hét lớn, không chút do dự thúc giục Thiên Đạo thần lực, tế ra Thần Khí.
"Chủ nhân khoan đã! Với sức mạnh của ngài thì không thể nhúng tay vào được!" Hiên Viên Mặc Trạch lập tức toát mồ hôi lạnh, vội ngăn cản.
"Ta có thể mượn sức mạnh của phong ấn trận để tấn công!" Phong Vô Trần quát lớn, thân hình bay lên trời, vào giữa bốn đạo phong ấn trận, ra vẻ muốn nhờ sức mạnh của phong ấn trận.
"Lợi dụng sức mạnh của phong ấn trận?" Gia Cát Vô Cực hơi cau mày, mắt lão nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
Phong ấn trận có thể phong ấn bốn Đại Thiên Tôn, có thể thấy sức mạnh phi thường, Gia Cát Võ Cực cũng âm thầm lo lắng.
"Không thể để Gia Cát Vô Cực nghi ngờ, lão già này cao ngạo, hận ta thấu xương, hận không thể ta chết vạn lần." Phong Vô Trần thầm nghĩ, nhếch mép cười giễu cợt.
Phong Vô Trần hai tay nhanh chóng kết những ấn ký huyền ảo, thần lực lần lượt rót vào bốn đạo phong ấn trận, sau đó nhắm mắt lại, dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu phá trận.
Phong Vô Trần căn bản không phải lợi dụng sức mạnh của phong ấn trận, mà là muốn gỡ bỏ phong ấn trận.
"Không biết sống chết! Sức mạnh của phong ấn trận, há lại ngươi có thể khống chế?" Nhị trưởng lão khinh thường nói, nhìn Phong Vô Trần bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.
Gia Cát Vô Cực vừa định ngăn cản Phong Võ Trần, nghe Nhị trưởng lão nói vậy thì bỏ ý
"A! Sức mạnh của ta! Phong ấn trận đang thôn phệ sức mạnh của ta! Đây là loại phong ấn trận gì? Có thể thôn phệ sức mạnh!" Trên không trung, Phong Vô Trần bỗng nhiên kinh hãi hét lên.
"Chủ nhân!"
"Sư tôn!"
Hiên Viên Mặc Trạch và Cổ Uyên quá sợ hãi, định ra tay cứu Phong Vô Trần.
Long Thiên Cừu sáu người thảm bại, nếu Phong Võ Trần xảy ra chuyện gì, hy vọng của bọn họ sẽ tan vỡ.
"Không biết sống chết! Cứ đợi bị phong ấn trận thôn phệ cho đến khi không còn gì đi, đến lúc đó không cần chúng ta ra tay, ngươi cũng chắc chắn phải chết!" Nhị trưởng lão cười lạnh chế nhạo, bọn họ không hiểu trận pháp, nên không nhìn ra sức mạnh của Phong Vô Trần không hề bị cắn nuốt, mà là do chính hắn rót vào phong ấn trận.
Thấy Phong Vô Trần hoảng sợ, Gia Cát Vô Cực hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
"Đừng tới đây! Phong ấn trận sẽ thôn phệ sức mạnh của các ngươi!" Phong Vô Trần vờ quát lớn, sau đó truyền âm cho Cổ Uyên bọn họ, và ra lệnh cho Đan Ngọc Tử ngăn cản Gia Cát Vô Cực ba người.
Biết được ý định của Phong Vô Trần, bọn họ cũng phối hợp diễn một màn kịch.
Gia Cát Vô Cực ba người không nghi ngờ gì, Phong Võ Trần thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần gỡ bỏ phong ấn trận, dù Hách Liên Thiên Dạ suy yếu do bị hút cạn sức mạnh, nhưng có ba vị Thiên Tôn khác ra tay, cộng thêm Long Thiên Cừu, đủ để chống lại Chúc Hồn.
"Bốn vị tiền bối, ta là Long Tôn, đã phục sinh trùng sinh, còn lý do thì để sau hãy nói, ta hiện đang giúp các ngài gỡ bỏ phong ấn, mong rằng bốn vị tiền bối bỏ qua ân oán, kẻ địch của chúng ta chỉ có một! Nếu không liên thủ, chúng ta đều sẽ chôn thây ở Tế Hồn Chi Uyên!" Phong Vô Trần đồng thời truyền âm cho bốn người.
"Long Tôn, ta chưa từng biết ngươi tinh thông trận pháp." Man Thiên Hồn truyền âm, mắt lão kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
"Nếu ngươi có thể gỡ bỏ phong ấn, ta nguyện ý liên thủ, liều chết cũng phải giết tên Chúc Hồn khốn kiếp kia!" Tây Môn Mạc Tà truyền âm, hận không thể nuốt sống Chúc Hồn.
"Giữa chúng ta không có ân oán gì, tất cả đều do Chúc Hồn âm thầm ly gián!" Hạ Hầu Kinh Hồng truyền âm.
"Bốn vị tiền bối chờ một lát, ta sẽ sớm gỡ bỏ phong ấn trận!" Phong Vô Trần truyền âm.
"Phong Ảnh! Thấy chưa? Bọn chúng sắp không xong rồi." Gia Cát Vô Cực đắc ý cười lạnh.
"Vậy sao?" Phong Vô Trần nhếch mép cười khẩy: "Ngươi không nhận ra sức mạnh của phong ấn trận ngày càng yếu đi sao?"
"Phong ấn trận?" Chúc Hồn sững sờ, đột nhiên nhìn về phía phong ấn trận bốn phía quảng trường.
Đúng như Phong Vô Trần nói, phong ấn bốn vị Thiên Tôn, sức mạnh phong ấn trận bất trí bất giác đã suy yếu đi rất nhiều.
Vì khí tức khủng bố của bốn Đại Thiên Tôn bao trùm phong ấn trận, không cẩn thận cảm ứng thì thật khó nhận ra.
"Sức mạnh phong ấn trận sao lại giảm nhiều như vậy? Chuyện gì thế này? Không ổn rồi! Chúng ta bị lừa rồi!" Gia Cát Vô Cực ba người quá sợ hãi.