"Tây Môn gia chủ đừng nóng vội, chúng ta đường sá xa xôi đến đây, Tây Môn thế gia cũng không định tiếp đãi tử tế sao?"
Phong Vô Trần dang tay cười nói, hoàn toàn không hề lo lắng việc Long Nghịch Thiên bị bắt.
Thái độ điềm nhiên đó, cứ như thể hắn nắm mọi thứ trong lòng bàn tay, khiến Tây Môn Huyền Tử không tài nào đoán được.
"Tên nhãi này rốt cuộc muốn giở trò gì?" Tây Môn Trường Không cau mày, hắn cũng không đoán ra được Phong Vô Trần đang ấp ủ mưu đồ gì.
"Thiết yến!" Tây Môn Huyền Tử trầm giọng nói, sắc mặt rõ ràng rất khó coi.
"Vậy làm phiền Tây Môn gia chủ rồi!” Phong Võ Trần nhếch mép cười.
"Cho người canh giữ Long Nghịch Thiên thật chặt! Một khi có người của Long Thần Điện đến gần nhà lao, giết không cần hỏi tội!" Tây Môn Huyền Tử truyền âm hạ lệnh.
"Khó khăn lắm mới đến Tây Môn thế gia làm khách, hôm nay phải ăn cho đã đời mới được! Ta sẽ không khách khí đâu nha." Liễu Thanh Dương hô lớn.
"Hy vọng Tây Môn thế gia sẽ không làm chúng ta thất vọng, ta kén ăn lắm đấy." Đổng Chiến Thiên cười đểu, ra vẻ đến gây rối.
Mọi người Long Thần Điện nhao nhao hùa theo ồn ào, toàn bộ cung điện Tây Môn thế gia ầm ĩ như cái chợ vỡ.
Tất cả mọi người của Tây Môn thế gia đều như những bà vợ hờn đối, oán khí ngút trời.
Nhưng lại không thể làm gì, Long Thần Điện đến làm khách, Tây Môn thế gia không thể thất lễ được sao?
Nhưng điều khiến mọi người Tây Môn thế gia phẫn nộ hơn cả là, họ vất vả chuẩn bị một yến hội khổng lồ, bày kín cả quảng trường, nhưng mọi người Long Thần Điện lại chê cái này không ăn được, cái kia không nuốt nổi, hoàn toàn không nể mặt mũi, nói năng khó nghe hết chỗ nói, khiến người Tây Môn thế gia tức đến phổi muốn nổ tung.
Sáu bảy mươi bàn đầy ắp rượu ngon thức ăn ngon, cứ thế bị lãng phí.
Trong yến hội, Phong Vô Trần còn cố ý vô tình dẫn động hỏa độc trong cơ thể Tây Môn Huyền Tử.
"Thần phẩm Minh Văn Sư, tu vi Cửu trọng Thiên Đế cảnh, hỏa độc còn đáng sợ hơn ta tưởng tượng! Tây Môn Huyền Tử, Tây Môn Huyền Tử, gặp phải ta coi như ngươi xui xẻo." Phong Võ Trần thầm cười đếu trong lòng.
Trước đại điện, Tây Môn Huyền Tử mặt mày âm trầm, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.
"Chuyện gì xảy ra? Bảy ngày trước vừa mới áp chế hỏa độc, sao lại vô duyên vô cớ có dị động?" Tây Môn Huyền Tử lập tức toát mồ hôi lạnh.
Nếu hỏa độc phát tác vào thời điểm này, hậu quả khôn lường.
"Gia chủ, có chuyện gì vậy?" Tây Môn Trường Không hiển nhiên nhận ra tình hình không ổn của Tây Môn Huyền Tử, không khỏi hỏi.
“Hỏa độc có dị động." Tây Môn Huyền Tử thấp giọng nói: "Bất quá không sao, chỉ là đị động tạm thời thôi."
Nhưng ngay khi Tây Môn Huyền Tử vừa dứt lời, hỏa độc trong cơ thể lại lần nữa dị động, hơn nữa còn kịch liệt hơn trước, khiến ông ta lại sợ đến toát mồ hôi lạnh.
"Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Trước kia chưa từng có tình huống này, một khi hỏa độc đã được áp chế, tuyệt đối sẽ không liên tiếp xuất hiện dị động, vì sao cứ hết lần này đến lần khác lại dị động vào lúc này?" Tây Môn Huyền Tử vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dù cho Tây Môn Huyền Tử có một vạn cái đầu, cũng không thể ngờ được Phong Vô Trần đang âm thầm dẫn động hỏa độc trong cơ thể ông ta.
Phong Vô Trần lúc này đang cười trộm trong bụng.
"Gia chủ, ngài chịu đựng được không?" Tây Môn Trường Không thấp giọng hỏi.
"Ông nội, hay là người vào trong áp chế hỏa độc trước đi? Long Nghịch Thiên đang ở trong tay chúng ta, Phong Ảnh bọn họ tuyệt đối không thể tùy tiện ra tay." Tây Môn Khánh khẽ nói.
Âm trầm liếc nhìn Phong Vô Trần, Tây Môn Huyền Tử thấp giọng nói: "Cũng được."
Phải áp chế hỏa độc, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất vào lúc này.
"Muốn áp chế hỏa độc sao? Ta sẽ giúp ngươi một tay, nhất định sẽ cho ngươi một bất ngờ thú vị." Phong Vô Trần thầm cười lạnh.
Nhìn mọi người Long Thần Điện đủ kiểu làm khó đễ, Tây Môn Khánh không chịu được nữa.
"Đại trưởng lão, diệt bọn chúng đi." Tây Môn Khánh nghiến răng giận dữ nói, hận không thể xông lên đại khai sát giới.
"Hừ! Cứ để bọn chúng náo loạn, ai dám ra tay, giết không cần hỏi tội!" Tây Môn Trường Không lạnh lùng nói, từng câu từng chữ đều mang theo sát khí, khiến người ta lạnh run cả người, như rơi vào hầm băng vạn năm, lạnh thấu xương.
"A..."
Ngay khi Tây Môn Trường Không vừa dứt lời, đại điện bỗng nhiên vọng ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng của Tây Môn Huyền Tử.
"Không hay rồi! Hỏa độc!" Tây Môn Trường Không biến sắc, lập tức lao vào đại điện.
"Ông nội!"
"Đáng ghét! Lại phát tác vào lúc này!" Hai vị trưởng lão cũng vội vã xông vào.
"Chậc chậc, chỉ hơi dẫn động hỏa độc thôi mà đã phản ứng dữ dội như vậy." Phong Vô Trần nhếch mép cười lạnh.
"Phong đại ca, có trò hay để xem rồi!" Liễu Thanh Dương mặt mày hớn hở.
“Nhỏ tiếng thôi, đừng để bọn chúng phát hiện." Lăng Tiêu Tiêu trừng mắt liếc Liễu Thanh Dương, người sau lập tức lấy hai tay che miệng lại.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Đây không phải tiếng kêu thảm thiết của Tây Môn gia chủ sao? Thật thê thảm a."
"Đúng vậy! Nghe thôi đã thấy đau rồi, chắc chắn phải khổ sở lắm."
"Không đúng, sao lại có năng lượng hỏa độc? Tây Môn gia chủ chẳng phải là Thần phẩm Minh Văn Sư sao? Không áp chế được hỏa độc à?"
Mọi người Long Thần Điện giả bộ như không biết gì, nhao nhao ồn ào.
r ^ ^ h ^. ^ h h E4 „ . ~ ;3 TA :ˆ “Hỏa độc của Tây Môn gia chủ đáng sợ lắm đó." Phong Võ Trần cũng giả bộ ngạc nhiên lê ` Z.. ` Fự ^ . |. nói, vừa nói vừa muốn vào đại điện xem sao.
Nhưng lại bị Tây Môn Phạm Kiếm chặn ở ngoài cửa.
"Sao? Muốn thừa nước đục thả câu?" Tây Môn Phạm Kiếm lạnh lùng nhìn Phong Vô Trần.
"Ta vừa hay có một phương thuốc áp chế hỏa độc, công hiệu cũng không tệ, chỉ là muốn xem có giúp được gì không thôi, nếu không cần thì thôi vậy." Phong Vô Trần nhún vai, ra vẻ không sao cả.
"Cái này..." Tây Môn Phạm Kiếm lập tức á khẩu không trả lời được, trong lòng hối hận vô cùng.
Nhưng nghĩ lại, Phong Võ Trần không có khả năng tốt bụng giúp đỡ Tây Môn Huyền Tử như vậy, trong lòng lúc này mới thoải mái hơn đôi chút.
"A..."
Trong đại điện, hỏa độc thiêu đốt thân thể Tây Môn Huyền Tử, khói đặc cuồn cuộn, tràn ngập cả đại điện, Tây Môn Huyền Tử kêu thảm thiết không ngừng, tiếng kêu thảm thiết thấu tim gan đó, đủ để mọi người tưởng tượng ra chủ nhân của nó đang phải chịu đựng sự tra tấn đau đớn đến mức nào.
"Hỏa độc căn bản không thể áp chế được!" Tây Môn Trường Không nóng như lửa đốt nói, mặt mày đầy hoảng sợ và bối rối.
"Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Hỏa độc của gia chủ chưa bao giờ đáng sợ đến vậy." Nhị trưởng lão mặt mày hoảng sợ, sợ bị hỏa độc nuốt chửng.
Tây Môn Khánh và những người khác đều bị hỏa độc đáng sợ làm cho hồn bay phách tán, ai cũng không dám đến gần, đưới chân như bị đổ cả tấn xi măng, hoàn toàn bất lực di chuyển.
"Tây Môn gia chủ cũng thật là, cứ nhất thiết phải phát tác hỏa độc vào lúc này, chẳng phải là làm chúng ta mất hứng sao?"
"Đúng đó! Thật là thất vọng! Chán thật đó! Biết thế này thì có đánh chết ta cũng không đến."
"Haizz, người ta thường nói 'việc xấu trong nhà không nên phơi bày ra ngoài', Tây Môn gia chủ cũng nên kiềm chế chứ, thế này thì hay rồi, tất cả mọi người Long Thần Điện đều nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như vậy, chẳng phải là để người ta chê cười sao?"
Nếu Tây Môn Huyền Tử ở ngoài điện, chắc chắn sẽ tức đến thổ huyết ba lít.
Ngay lúc Tây Môn Trường Không và những người khác đang bất lực, nóng như lửa đốt, Tây Môn Phạm Kiếm không nhịn được xông vào, nói: "Đại trưởng lão, Phong Ảnh nói hắn có cách áp chế hỏa độc, hiệu quả rất nhanh."
"Vậy ngươi còn nói lời vô ích làm gì? Mau cho hắn vào đây!" Tây Môn Trường Không nổi giận nói, tình huống nguy cấp, ông ta không cần biết nhiều như vậy.
"Nhưng ta lo hắn có ý đồ khác, vừa rồi đã từ chối." Tây Môn Phạm Kiếm nghiến răng thấp giọng nói, âm thầm hối hận không thôi.
"Cái gì?" Tây Môn Trường Không mặt mày tối sầm, nổi giận mắng: "Ngươi đồ ngu!"