"Vút vút vút!"
Hơn mười vị đại Thiên Đế ầm ầm lao tới, khí thế bàng bạc, sát khí ngút trời, hận không thể băm Chúc Hồn thành trăm mảnh.
"Đại trưởng lão, mau dẫn cha ta đi! Ba đại hộ pháp cùng hai vị trưởng lão theo ta ngăn bọn chúng lại!" Chúc Diệt Thiên cau mày quát lạnh, lập tức xông lên phía trước.
"Chúc Hồn! Đền mạng đi!" Man Trọng Lâu gầm thét liên tục.
"Gia Cát Vô Cực! Mơ tưởng mang Chúc Hồn rời đi!" Hạ Hầu gia chủ giận dữ hét.
"Lão phu muốn đi, các ngươi cân được sao?" Gia Cát Võ Cực thản nhiên nói, dù bị thương cũng không hề sợ hãi.
Tây Môn Trường Không giận dữ hét lớn: "Chúc Diệt Thiên, ngươi giết gia chủ, hôm nay ngươi cũng phải chết!"
Hơn mười vị cường giả vây khốn Chúc Hồn và những người khác, phong tỏa mọi đường lui.
"Tây Môn Huyền Tử bị Chúc Diệt Thiên giết?" Phong Vô Trần ngạc nhiên.
"Xem ra hắn bị giết vì thả ta đi." Long Nghịch Thiên suy đoán.
Phong Võ Trần khẽ nhíu mày: "Không đúng, Tây Môn Huyền Tử còn sống, ta có thể cảm nhận được linh hồn lực của hắn, hắn chưa chết."
"Còn sống?" Long Nghịch Thiên kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
"Là trạng thái linh hồn thể, hơn nữa ở ngay gần đây." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
Tây Môn Huyền Tử thân là Thần phẩm Minh Văn Sư, sở hữu Linh Hồn Lực siêu cường, ngay khi bị Chúc Diệt Thiên đánh chết, linh hồn đã trốn xuống dưới đất ẩn náu.
Chúc Diệt Thiên khoanh tay trước ngực, vẻ mặt ngạo mạn, khinh miệt nói: "Man Trọng Lâu, Tây Môn Trường Không, ta thấy các ngươi đến chịu chết đấy à? Các ngươi còn chưa bước vào chuẩn Thiên Tôn cảnh giới, có đến bao nhiêu ta cũng giết hết."
“Man Trọng Lâu, các ngươi đúng là tự tìm đường chết, một mình ta cũng đủ đối phó các ngươi." Thiên Chiếu cười lạnh khinh thường.
"Nghịch Thiên! Chúc Diệt Thiên có Thiên Tôn lực lượng, chỉ bằng Man tộc trưởng bọn họ không đối phó được đâu, ngươi ra tay đi!" Cảm nhận được Chúc Diệt Thiên sắp ra tay, Phong Vô Trần vội vàng quát lớn.
"Vút!"
Long Nghịch Thiên thuấn di đến, gia nhập đội ngũ chiến đấu, mặt không biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng tột độ.
"Long Nghịch Thiên, ngươi còn dám đến, xem ra ngươi quên trận thảm bại lần trước rồi." Chúc Diệt Thiên cười nhạo, không hề sợ hãi.
Long Nghịch Thiên mặt không biểu cảm nói: "Thiên Tôn lực lượng của ngươi dùng được đến bao giờ? Hết Thiên Tôn lực lượng, ngươi không phải đối thủ của ta."
"Long Tinh Thần bọn họ đã bị thương nặng, ngoài Long Nghịch Thiên ra, những người khác không đáng lo, nhưng lực lượng của cha ta cũng chẳng còn bao nhiêu." Chúc Diệt Thiên thầm nghĩ.
Chỉ cần trọng thương Long Nghịch Thiên, biết đâu còn có thể lật ngược tình thế.
Chúc Diệt Thiên nhếch mép cười tà, đôi mắt bừng bừng sát khí, lạnh lẽo nói: "Long Nghịch Thiên, lần trước không giết ngươi là vì ngươi còn có ích, hiện tại ngươi vô dụng rồi, ngươi muốn tìm cái chết, ta đây tiễn ngươi."
"Bớt sàm ngôn đi! Ra tay!" Man Trọng Lâu giận dữ quát, không chút do dự xông lên, nhanh như chớp giật.
"Giết không thai Đại trưởng lão, tìm cơ hội dẫn cha ta rời đi.” Chúc Diệt Thiên lạnh lùng ra lệnh.
"Man tộc trưởng, Chúc Diệt Thiên có Chúc Hồn lực lượng, không thể chủ quan, cứ hao hết Chúc Hồn lực lượng của hắn rồi đối phó sau, đừng đối đầu trực diện." Long Nghịch Thiên lập tức truyền âm.
Linh Thú tộc và trưởng lão ba đại thế gia cùng đông đảo cường giả nhao nhao ra tay, đại chiến vô cùng căng thẳng.
Long Nghịch Thiên và Man Trọng Lâu liên thủ đối chiến Chúc Diệt Thiên.
Trưởng lão chín người của ba đại thế gia liên thủ đối phó Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão của Thiên Tôn Thần Điện. Tại Tế Hồn Chi Uyên, hai vị trưởng lão bị thương không nhẹ, không thể phát huy ra chuẩn Thiên Tôn lực lượng.
Tam đại trưởng lão Linh Thú tộc cùng các đại Thiên Đế cường giả của ba đại thế gia bị Thiên Chiếu và ba đại hộ pháp chặn lại.
"Lũ không biết sống chết! Xem ra hôm nay phải đại khai sát giới rồi." Thiên Chiếu hộ pháp khinh thường nói, toàn thân sát khí lạnh lẽo.
"Ầm ầm ầm!"
"Vù vù!"
Đại chiến bùng nổ, tất cả mọi người dốc toàn lực chiến đấu, các loại pháp bảo cường đại được tế ra, các loại pháp quyết liên tiếp va chạm, tiếng nổ vang không ngừng, năng lượng rung động kinh hồn, cuồng quyển vô tình.
"Chúc Diệt Thiên, ngươi có bao nhiêu lực lượng để tiêu hao? Thiên Tôn lực lượng hết, ta sẽ không chút lưu tình giết ngươi!" Long Nghịch Thiên liên tục thi triển thuấn di, tránh né công kích của Chúc Diệt Thiên.
Man Trọng Lâu cũng không dám đối đầu trực diện với Chúc Diệt Thiên, chỉ có thể đánh nghi binh, né tránh đòn tấn công chính diện.
Trong lúc nhất thời, Chúc Diệt Thiên không làm gì được Long Nghịch Thiên và Man Trọng Lâu.
"Thiên Chiếu ba người đều là cửu trọng Thiên Đế cảnh giới, trưởng lão Linh Thú tộc e rằng không trụ được lâu, hai vị trưởng lão Thiên Tôn Thần Điện tuy là chuẩn Thiên Tôn cảnh giới, nhưng đã bị thương, ba đại thế gia trưởng lão liên thủ mới có thể ứng phó, Nghịch Thiên và Man tộc trưởng liên thủ tạm thời cầm chân Chúc Diệt Thiên." Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, ánh mắt lạnh lẽo cuối cùng dừng lại trên người Gia Cát Vô Cực.
"Vút!"
Ý niệm vừa động, thuấn di thi triển, trong nháy mắt, Phong Vô Trần đã xuất hiện sau lưng Gia Cát Vô Cực.
"Gia Cát Vô Cực, thương thế của ngươi cũng không nhẹ nhỉ." Phong Vô Trần cười lạnh.
"Long Tôn!" Chúc Hồn mở to mắt, sắc mặt tái nhợt âm trầm vô cùng.
Gia Cát Vô Cực hung hăng trừng Phong Vô Trần, nói: "Long Tôn, ngươi tự tìm đến cái chết à? Lão phu tuy bị thương, nhưng giết ngươi dễ như trở bàn tay."
"Bùm!"
Ý niệm vừa động, Ô Hỏa được thúc giục, ngọn lửa đen trên lòng bàn tay bùng cháy, tràn ngập hàn khí lạnh thấu xương và sức mạnh vô cùng bá đạo.
"Ta chỉ muốn giữ chân các ngươi lại thôi, cha ta và ba vị trưởng lão có đan dược ta tự luyện chế trợ giúp, khôi phục lực lượng và thương thế cần thêm chút thời gian, đến lúc đó các ngươi có chạy đằng trời." Phong Vô Trần cười lạnh, vung tay lên, Ô Hỏa hóa thành hai con hỏa long đen bay ra, vây khốn Chúc Hồn và Gia Cát Vô Cực.
"Thôn phệ!" Phong Vô Trần đột nhiên hét lớn.
Ô Hỏa điên cuồng thôn phệ lực lượng của Gia Cát Vô Cực và Chúc Hồn.
"Thằng nhãi ranh! Dám thôn phệ lực lượng của ta! Đại trưởng lão, giết chết thằng nhãi này!" Phát hiện một tia lực lượng vừa khôi phục bị cưỡng ép thôn phệ, Chúc Hồn giận dữ lôi đình.
Gia Cát Vô Cực thúc dục thần lực, dù bị thương nặng vẫn có thể bộc phát ra lực lượng cửu trọng Thiên Đế cảnh giới.
"Long Tôn! Chịu chết đi!" Gia Cát Vô Cực giận dữ hét, bàn tay ngưng tụ năng lượng khủng bố, khí thế bành trướng cuồng quyển, trực tiếp đánh một chưởng vào Phong Vô Trần, thế công sắc bén, đầy áp bức.
"Long Nhi cẩn thận!" Long Thiên Cừu quát lớn.
Phong Vô Trần nhếch miệng cười, thuấn di thi triển, dễ dàng tránh được chưởng ấn năng lượng của Gia Cát Vô Cực.
"Lão ba, cứ chuyên tâm khôi phục lực lượng, lão rùa Gia Cát Vô Cực không làm gì được ta đâu." Phong Vô Trần thản nhiên cười, lực lượng của Gia Cát Vô Cực quả thực đáng sợ, nhưng thuấn di của Phong Vô Trần giúp hắn bất bại.
Gia Cát Vô Cực giận dữ, thần lực khủng bố bùng nổ, hung hăng lao tới, sát khí ngút trời.
"Lão rùa, ngươi trúng kế rồi!" Phong Vô Trần cười lạnh, ý niệm vừa động, lại thi triển thuấn di.
"Không hay!" Sắc mặt Gia Cát Vô Cực đại biến.
Phong Vô Trần xuất hiện lại, bất ngờ ở trước mặt Chúc Hồn, vẻ mặt vô hại.
"Vô liêm sỉ!" Chúc Hồn mặt mũi dữ tợn, tức giận đến phổi sắp nổ tung.