Không Minh Sơn.
Phong Vô Trần và Long Nghịch Thiên nhanh chóng đến nơi.
Không Minh Sơn nằm sâu trong dãy núi, bốn phía núi cao hùng vĩ sừng sững, mây mù lượn lờ bao phủ.
Phía sau Không Minh Sơn là một vùng biển rộng mênh mông.
Trên một đỉnh núi cao ngất, có một tòa cung điện đổ nát, mang đậm vẻ tang thương.
Xung quanh phế tích cung điện, những ngọn núi hùng vĩ vốn có đã biến mất.
Mặt đất dưới chân núi chằng chịt những hố lớn như bề mặt mặt trăng, cảnh tượng kinh hoàng.
Rõ ràng nơi này đã trải qua một trận đại chiến vô cùng khốc liệt.
Không Minh Sơn chính là nơi Long Thần tộc từng đặt cung điện.
Năm xưa, Long Thần Thần Điện huy hoàng biết bao, nắm giữ Thiên Quyền của Thần tộc Thiên Giới, chi phối vô số thế lực lớn nhỏ ở bát đại địa vực.
Sau đại chiến, Long Thần Thần Điện hoàn toàn suy tàn, đần trở thành một nơi bị lãng quên.
Phế tích cung điện của Long Thần Thần Điện như một cấm địa, từ lâu không ai đặt chân đến.
"Cảm giác thật quen thuộc, đã rất nhiều năm không đến đây." Phong Vô Trần chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu hồi tưởng lại vô số hình ảnh về Long Thần Thần Điện.
"Thiếu chủ từ khi phi thăng lên Thiên Giới đến nay, chưa từng đến đây." Long Nghịch Thiên nói.
"Nơi này đã là quá khứ, không cần thiết phải tồn tại nữa." Phong Vô Trần thản nhiên nói, rồi vung tay lên, phế tích cung điện hóa thành tro bụi tiêu tan trong không khí.
"Đó là một vết sẹo trên người các ngươi, Long Thần tộc ạ. Dù cung điện có hóa thành tro tàn, vết sẹo đó vĩnh viễn cũng không biến mất."
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh băng, không chút cảm xúc vang lên.
Người đến chính là Chúc Diệt Thiên.
Trong đáy mắt sâu thẳm của hắn, lóe lên một tia hàn quang lạnh lẽo, khiến người ta có cảm giác như một chú thỏ trắng nhỏ bé ngoan ngoãn bỗng nhiên bị mãnh hổ theo dõi, cảm giác bất lực lập tức khiến hắn như rơi vào hầm băng.
"Ngươi sai rồi! Vết sẹo tồn tại là vì chúng ta chưa đủ mạnh mẽ mà thôi. Ngày nay Long Thần tộc đã mạnh hơn năm xưa rất nhiều, vết sẹo chỉ là lời nhắc nhở chúng ta không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn."
Phong Võ Trần và Long Nghịch Thiên không hề ngạc nhiên.
Hai người chậm rãi xoay người nhìn lại, đánh giá Chúc Diệt Thiên sau nửa tháng không gặp.
"Thiếu chủ, tu vi của Chúc Diệt Thiên tiến bộ rất nhiều, cảm giác hoàn toàn khác trước." Long Nghịch Thiên hơi cau mày, nhận ra Chúc Diệt Thiên khác biệt hoàn toàn so với trước đây.
Phong Vô Trần kinh ngạc nói: "Đúng là khác biệt, càng ngày càng giống Chúc Hồn rồi, hơn nữa tu vi đã vượt qua ngươi."
Chúc Diệt Thiên quả thực khác trước, khí tức nội liễm, sâu lắng, như một cây thông già sừng sững trên đỉnh núi hùng vĩ, mặc cho gió táp mưa sa, vẫn đứng vững.
“Không ngờ các ngươi có thể tìm được đến đây. Bổn thiếu chủ hôm nay không có thời gian giết các ngươi, có gì thì nói nhanh đi!" Chúc Diệt Thiên lạnh lùng hỏi, một cỗ khí thế bành trướng đột nhiên bộc phát, như một cơn bão tử vong.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim như bị núi đè ép, gần như ngừng đập.
"Thiếu chủ, tu vi của Chúc Diệt Thiên cao hơn ta, có lẽ sắp đột phá cảnh giới Thiên Tôn rồi. Chúng ta liên thủ e rằng cũng không đánh lại hắn." Long Nghịch Thiên cau mày nói, trong lòng đã bị khí thế uy áp của Chúc Diệt Thiên trấn nhiếp.
"Không thử thì sao biết?" Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Ông ông!"
Khí thế bá đạo, hùng hồn, ngập trời bạo phát, Thiên Đạo thần lực và Chí Tôn Chi Thể giai đoạn ba đồng thời thúc dục, Kỳ Lân chiến giáp, Thôn Thiên Mãng chiến giáp, Long Thần quyền bộ đồ tế ra, khí tức của Phong Vô Trần tăng vọt nhanh chóng, hư không sụp đổ từng tầng từng tầng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Thiên địa biến sắc.
Trong chớp mắt, tu vi đã từ thất trọng Thiên Đế tăng vọt lên bát trọng Thiên Đế đỉnh phong cảnh giới.
"Long Thần biến!" Phong Vô Trần ngay sau đó chợt quát một tiếng, khí tức lại lần nữa tăng vọt, một hơi tăng lên đến cửu trọng Thiên Đế đỉnh phong cấp độ.
Kim quang rực rỡ, trên nền hư không mờ mịt, càng thêm chói mắt, như Cửu Thiên Chiến Thần giáng thế, bá khí ngút trời.
Long Nghịch Thiên một bên cũng toàn lực phóng thích lực lượng.
"Ngắn ngủn nửa tháng, ngươi đã tăng lên nhiều như vậy, thật khiến người ta kinh ngạc." Chúc Diệt Thiên lạnh lùng nói, đôi mắt nheo lại, ánh mắt sắc như dao, bắn ra những mũi nhọn băng giá.
"Long Tôn tốc độ tu luyện vượt quá tưởng tượng của ta, ta phải đột phá Thiên Tôn trước hắn." Chúc Diệt Thiên thầm nghĩ.
"Hưu!"
Ý niệm vừa động, thuấn gian di động thi triển, Phong Vô Trần ngay lập tức xuất hiện trên đỉnh đầu Chúc Diệt Thiên, một quyền đánh thẳng xuống.
Cùng lúc đó, Long Nghịch Thiên cũng nhanh chóng đến bên trái Chúc Diệt Thiên, tay phải ngưng tụ long trảo, ẩn chứa thần lực cuồng bạo vô cùng, không chút lưu tình xé về phía Chúc Diệt Thiên.
"Bang bang!"
Ngay trong khoảnh khắc đó, bề mặt cơ thể Chúc Diệt Thiên đột nhiên nổi lên kim quang, một cỗ khí kình vô hình mà khủng bố trực tiếp ngăn cản công kích của Phong Vô Trần và Long Nghịch Thiên.
"Đây là cảm giác gì? Chỉ bằng khí kình đã có thể ngăn cản lực lượng của ta và Thiếu chủ!" Long Nghịch Thiên trong lòng chấn động mạnh, có cảm giác như đá chìm đáy biển, hoàn toàn bất lực.
"Kỳ quái, lực lượng của Chúc Hồn, vì sao lại dung hợp với lực lượng của Chúc Diệt Thiên? Trong cơ thể hắn ta còn cảm nhận được lực lượng huyết mạch của Chúc Hồn, chẳng lẽ Chúc Hồn đã cho Chúc Diệt Thiên một phần tinh huyết, muốn trợ hắn đột phá cảnh giới Thiên Tôn sao?" Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, cảm nhận được lực lượng của Chúc Hồn từ trên người Chúc Diệt Thiên.
Nếu là như vậy, hai đại Thiên Tôn ra tay, chẳng phải là đánh đâu thắng đó? Thiên Giới ai có thể ngăn cản?
"Long Tôn, ngươi có thời gian lãng phí ở đây, chi bằng trở về tu luyện." Chúc Diệt Thiên lạnh lùng nói, không có ý định ra tay.
"Ầm ầm!"
Khí kình cuồng mãnh vô song bạo phát, trực tiếp đánh bay Phong Vô Trần và Long Nghịch Thiên ra ngoài, khiến khí huyết trong người họ kịch liệt sôi trào.
"Nửa tháng không gặp, lực chiến đấu của hắn lại tăng lên nhiều như vậy! Thật là gặp quỷ rồi!" Long Nghịch Thiên kinh hãi nói, cảm giác vô lực dâng lên.
"Nếu hắn đột phá Thiên Tôn, thì thật sự là gặp quỷ rồi!" Phong Vô Trần cau mày nói: “Trong cơ thể hắn có lực lượng huyết mạch của Chúc Hồn, vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa, Chúc Hồn hắn là muốn giúp hắn đột phá cảnh giới Thiên Tôn."
"Lực lượng huyết mạch của Chúc Hồn?" Sắc mặt Long Nghịch Thiên bỗng nhiên đại biến.
"Đúng vậy, hắn hiện tại không dám ra tay, lực lượng huyết mạch của Chúc Hồn hắn vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa, một khi bạo phát, Chúc Diệt Thiên cũng không áp chế nổi! Đến lúc đó không cần chúng ta động thủ, chính hắn sẽ bạo thể mà vong! Chúng ta phải ép hắn ra tay!" Phong Vô Trần quát lớn, không chút do dự lại xông lên.
"Ý kiến hay!" Long Nghịch Thiên toàn lực tấn công.
"Long Tôn, ngươi đừng quên, cha ta đang ở Không Minh Sơn! Ngươi chắc chắn ta không dám ra tay sao?" Chúc Diệt Thiên nhếch mép cười bí hiểm.
Sắc mặt Phong Võ Trần trầm xuống, nhưng vẫn không hề chùn bước, tiếp tục tấn công.
"Thiên Đạo Diệt Hồn Chưởng!"
Chúc Diệt Thiên thúc dục Thiên Cương thần lực, chợt quát lạnh một tiếng, vung chưởng đánh thẳng vào Phong Vô Trần và Long Nghịch Thiên.
Chưởng ấn năng lượng khổng lồ hơn mười vạn trượng từ trên trời giáng xuống, uy thế ngập trời.
"Thiếu chủ, ngươi không phải nói hắn không dám ra tay sao?" Long Nghịch Thiên trợn mắt há hốc mồm, sự chênh lệch năng lượng quá lớn, khiến Long Nghịch Thiên không thể nhúc nhích.
Giờ khắc này, Long Nghịch Thiên cảm giác như đang đối mặt với một cường giả Thiên Tôn thực thụi
"Mau tránh ra!" Phong Vô Trần lòng nóng như lửa đốt hét lớn.