Sâm La vung tay, một luồng sức mạnh đáng sợ ngưng tụ lại.
"Dừng tay!" Dương Bộ Hoắc kinh hãi hét lớn.
"Sâm La hộ pháp, xin hạ thủ lưu tình! Nếu cưỡng ép đoạt Hồn Cốt, Mị Nhi sẽ mất mạng!" Dương Thiên Nhai sốt ruột kêu lên.
"Đó là chuyện của các ngươi, không phải việc của ta." Sâm La lạnh lùng đáp, giọng điệu băng giá thấu xương. Bàn tay hắn không chút do dự chụp xuống lồng ngực Dương Mị Nhi.
Sâm La muốn cướp đoạt Hồn Cốt!
“Dương Thiên Nhai, các ngươi còn lo cho sống chết của Dương Mi Nhi sao? Bán thân các ngươi còn khó bảo toàn" Dương Ngụy cười lạnh đầy khinh bị.
"Ăn cháo đá bát, đồ súc sinh! Các ngươi sẽ chết không yên!" Dương Bộ Hoắc vừa giận vừa lo mắng.
"Lão già kia! Để xem ai chết trước!" Dương Cẩu cười khẩy đáp.
Dương Thiên Nhai và Dương Bộ Hoắc đều trọng thương, Dương Mị Nhi lại bị Sâm La khống chế. Thủy Vân Cung không còn ai có thể chống lại chúng.
Chỉ một cường giả Thần Quân đã đẩy Thủy Vân Cung vào tuyệt vọng.
Họ hiểu biết về Hồn Cốt còn quá ít. Sức mạnh của Hồn Cốt vượt xa tưởng tượng của họ.
Nếu Dương Ngụy biết rằng có được Hồn Cốt đồng nghĩa với cơ hội bước vào cảnh giới Chủ Thần, không biết hắn có hối hận không.
"A..."
Cơn đau dữ dội lan khắp người, Dương Mị Nhi thảm thiết kêu lên.
"Đường đường một cường giả Thần Quân, lại hèn hạ vô sỉ, ỷ mạnh hiếp yếu, khi dễ con gái yếu ớt, còn muốn cướp đoạt Hồn Cốt của người khác, thật không biết xấu hổ!"
Đúng lúc này, giọng nói lạnh như băng của Phong Vô Trần vang lên.
Sâm La nhíu mày, ánh mắt lóe lên sát khí lạnh lẽo, hung ác nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
"Phong đại nhân!" Nghe thấy giọng Phong Vô Trần, Dương Thiên Nhai và Dương Bộ Hoắc mừng rỡ.
"Phong đại nhân, mau cứu Mị Nhi!" Dương Bộ Hoắc gào lên, trong lòng dấy lên một tia hy vọng.
Phong Vô Trần chậm rãi bay đến, nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh một tòa cung điện.
Sâm La đừng tay, nhìn Phong Võ Trần, hỏi: "Dương thiếu chủ, người này là Luyện Thuật Sư mà ngươi nói?”
Dương Ngụy cười lạnh đáp: "Sâm La hộ pháp nói đúng, chính là hắn."
Ánh mắt âm độc dán chặt vào Phong Vô Trần, Dương Ngụy cười khẩy: "Muốn anh hùng cứu mỹ nhân sao? Ta thấy ngươi tự tìm đường chết thì có."
"Nhóc con, lời vừa rồi, ngươi dám lặp lại lần nữa không?" Sâm La lạnh lùng hỏi.
"Đường đường một cường giả Thần Quân, lại hèn hạ vô sỉ, ỷ mạnh hiếp yếu, khi dễ con gái yếu ớt, còn muốn cướp đoạt Hồn Cốt của người khác, thật không biết xấu hổ!" Phong Vô Trần không chút do dự đáp, sắc mặt vẫn không đổi, không hề sợ hãi.
"Vút"
Lời Phong Vô Trần vừa dứt, Sâm La đột nhiên biến mất, để lại một cơn gió xoáy dữ dội.
Trong chớp mắt, Sâm La đã xuất hiện trước mặt Phong Vô Trần, tốc độ cực kỳ khủng khiếp, vượt qua phản ứng của tất cả mọi người.
Sâm La càng thể hiện thực lực mạnh mẽ, càng khiến mọi người kinh hãi.
Tuy nhiên, Phong Vô Trần vẫn không hề biến sắc.
Thấy Phong Vô Trần trấn định như vậy, Sâm La lạnh lùng nói: "Trước mặt ta mà còn có thể bình tĩnh như vậy, quả thật không đơn giản."
"Ta cho ngươi hai lựa chọn, một là lập tức rời khỏi đây, hai là vĩnh viễn ở lại nơi này." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, giọng điệu đầy bá đạo và cường thế.
"Ha ha! Ha ha!" Sâm La sững sờ, thần sắc ngạc nhiên, cuối cùng không nhịn được cười lớn.
"Ha ha! Ngu xuẩn! Ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không? Sâm La hộ pháp là cường giả Thần Quân! Một Thần Tướng nhỏ bé như ngươi có thể chống lại sao? Thật không biết sống chết!" Dương Ngụy cười lớn đầy khinh bỉ.
"Thiên Sát, ngươi có thể cho ta mượn sức mạnh của ngươi không?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi.
"Không vấn đề." Thiên Sát đáp, sức mạnh khủng khiếp tột độ thông qua thể linh hồn rót vào cơ thể Phong Võ Trần, sau đó truyền âm: "Trần thiếu, thuộc hạ đã truyền lực lượng cho ngài, đối phó hắn là đủ rồi."
Phong Vô Trần cảm nhận được một luồng sức mạnh cực kỳ lớn đang truyền vào thể linh hồn của mình.
"Vút!"
Khóe miệng hơi nhếch lên, ý niệm vừa động, Thuấn Gian Di Động được thi triển, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Dương Ngụy. Tốc độ quá nhanh, khiến tất cả mọi người không kịp phản ứng.
"Tốc độ đáng sợ! Đây là thân pháp gì? Sao có thể!" Sắc mặt Sâm La đột nhiên thay đổi.
Nụ cười trên mặt Dương Ngụy cứng đờ, trợn mắt há hốc mồm, ngơ ngác nhìn Phong Vô Trần đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.
"Cái... Cái này sao có thể... Phong... Phong đại nhân sao có thể có tốc độ đáng sợ như vậy!" Dương Thiên Nhai cũng đầy vẻ kinh ngạc và khó tin.
Cảm giác như gà con biến thành phượng hoàng.
Dương Mị Nhi đứng bên cạnh, bị sự xuất hiện đột ngột của Phong Vô Trần làm cho kinh hãi, đứng im không dám nhúc nhích.
Dương Cẩu và Tam trưởng lão đều bị chấn động.
Không ai đám tin, một Thần Tướng năm sao lại có tốc độ khủng khiếp như vậy.
Tay phải chụp lại, bóp cổ Dương Ngụy, nhấc bổng hắn lên.
"Ngụy nhi!" Dương Cẩu kinh hãi.
"Dương Ngụy, ngươi thật sự nghĩ ta ngu ngốc đến mức tự tìm đường chết sao? Thần Quân thì sao? Có thể làm khó dễ được ta?" Phong Vô Trần cười lạnh, tay siết chặt hơn, khiến Dương Ngụy không thốt nên lời, khóe miệng tràn ra máu tươi.
"Thằng nhãi ranh! Mau dừng tay!" Dương Cẩu sốt ruột quát, dốc toàn lực thúc dục Thần Nguyên xông lên.
"Phụt!"
Phong Vô Trần vung tay lên, một luồng sức mạnh kinh khủng cuồng bạo quét ra, một tiếng nổ vang, chấn Dương Cẩu phun máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài.
"Lực lượng của Thần Quân nhất tinh!" Sâm La hơi nhíu mày, không ngờ Phong Vô Trần lại có tu vi cường đại như vậy.
"Vút!"
Sâm La lóe mình tới, một quyền đánh về phía sau lưng Phong Vô Trần, ngưng tụ sức mạnh đáng sợ.
Cảm nhận được động tĩnh sau lưng, Phong Vô Trần không hề quay đầu lại, ném Dương Ngụy ra, một quyền nghênh đón Sâm La.
"Oanh!"
"Ầm ầm!"
Hai quyền đối đầu, một tiếng nổ vang, năng lượng va chạm đáng sợ cuồng bạo, khiến quảng trường rung chuyển dữ dội, từng vết nứt nổ tung.
"Xem ra ngươi đã chọn con đường thứ hai!” Phong Võ Trần lạnh lùng nói.
"Ta cũng cho ngươi hai con đường, một là tự sát, hai là ta giết ngươi! Ta không thể tha cho Luyện Thuật Sư!" Sâm La lạnh lùng nói, đôi mắt lóe lên sát khí.
"Hắc hắc! Chắc chắn trên người ngươi có không ít bảo bối nhỉ?" Phong Vô Trần đột nhiên cười lạnh, nghĩ đến nhẫn trữ vật của cường giả Thần Quân, Phong Vô Trần không khỏi hưng phấn.
"Muốn chết!" Sâm La giận dữ quát, đột nhiên triển khai thế công hung mãnh.
"Ầm ầm ầm!"
Cuộc chiến khốc liệt điễn ra, hai người từ quảng trường trên mặt đất đánh lên không trung, sức mạnh điên cuồng va chạm.
Dương Thiên Nhai và Dương Bộ Hoắc hoa mắt chóng mặt.
Đây có còn là Phong đại nhân mà họ biết?
Dương Ngụy cũng ngơ ngác, hắn còn muốn chặn đánh giết cường giả Thần Quân!
"Vút vút!"
Lúc này, Cung Cảnh Viêm, Từ Phong và Mạc Bách Vân bay đến.
"Thần... Thần Quân cường giả!" Khi thấy Phong Vô Trần và Sâm La đối đầu, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.
"Cái... Điều này không thể nào! Phong đại nhân rõ ràng chỉ là Thần Tướng thất tinh, làm sao có thể có sức mạnh chống lại Thần Quân?" Từ Phong kinh ngạc và rung động tột độ.