"Quỷ Cốc Tiên Sinh, ngươi đang sỉ nhục Thiên Tôn sao”
Thiên Chiếu lạnh lùng liếc nhìn Quỷ Cốc Tiên Sinh, nói: "Long Tôn sao có thể sánh ngang với Thiên Tôn? Hắn vô địch trong Tứ đại lĩnh vực thì sao, tu vi ngũ trọng Thiên Đế, Thiên Tôn bóp chết hắn dễ như trở bàn tay. Một Long Tôn nhỏ bé thì làm được gì?"
"..." Quỷ Cốc Tiên Sinh á khẩu không trả lời được.
Thiên Chiếu nói không sai, Long Thiên Cừu còn chẳng là gì so với Chúc Hồn, huống chi là Phong Vô Trần.
Trong cả Thiên Giới này, chẳng ai có thể chống lại Thiên Tôn.
"Cha, ra tay đi, tiêu diệt Long Thần tộc. Long Tôn tu vi tăng tiến quá nhanh, không thể để hắn mạnh hơn nữa." Chúc Diệt Thiên nói, chỉ hận không thể lập tức điệt tận Long Thần tộc.
"Thiên Đạo Phù Sinh Đồ có tin tức gì chưa?" Chúc Hồn lạnh lùng hỏi, ánh mắt quét khắp đại điện.
"Đáng ghét!" Lại bị Chúc Hồn phớt lờ, Chúc Diệt Thiên giận tím mặt, nắm chặt tay.
Gia Cát Vô Cực cung kính bẩm báo: "Khởi bẩm Thiên Tôn, vốn dĩ thủy tinh châu ghi lại Thiên Đạo Phù Sinh Đồ nằm trong tay Linh Đế, nhưng đã bị Long Tôn cướp đi. Còn có, Minh Vương quật từng có dấu vết, nhưng vì đại chiến nên bị trì hoãn, để người khác chiếm trước rồi."
"Ba Đại hộ pháp, lập tức tìm lại Thiên Đạo Phù Sinh Đồ, ta cho các ngươi một tháng." Chúc Hồn trầm giọng ra lệnh.
"Tuân lệnh! Thiên Tôn!" Ba người Thiên Chiếu cung kính lĩnh mệnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Nếu trong vòng một tháng không tìm được Thiên Đạo Phù Sinh Đồ, bọn họ không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao.
"Tam đại trưởng lão, lập tức theo ta đến Tế Hồn Chi Uyên." Chúc Hồn nói rồi biến mất không một tiếng động.
"Tế Hồn Chi Uyên?" Tam đại trưởng lão giật mình, lập tức vội vã biến mất theo sau.
"Chẳng phải nơi đó phong ấn cường giả Thượng Cổ sao? Cha đến đó làm gì?" Chúc Diệt Thiên nghi hoặc.
"Thiếu chủ, chỉ một tháng, chúng ta biết tìm Thiên Đạo Phù Sinh Đồ ở đâu?" Hộ pháp Vô Huyền lo lắng hỏi, cầu cứu Chúc Diệt Thiên.
"Một cuốn Thiên Đạo Phù Sinh Đồ ở Tây Môn thế gia, hai cuốn còn lại ta không biết." Chúc Diệt Thiên trầm giọng nói.
"Bát đại Thiên Đế tìm bao năm còn không thấy, hai cuốn kia biết tìm đâu?" Thiên Chiếu nóng như lửa đốt, bất an lo lắng.
"Ngu xuẩn, không tìm được thì cứ đổ cho Long Tôn!" Chúc Diệt Thiên trừng mắt nhìn Thiên Chiếu.
"Phải! Cứ đổ lên đầu Long Tôn! Đa tạ Thiếu chủ nhắc nhở!" Thiên Chiếu mừng rỡ.
Tế Hồn Chi Uyên.
Chúc Hồn đột ngột xuất hiện, Tam đại trưởng lão theo sát phía sau.
Tế Hồn Chi Uyên là một không gian độc lập, hoàn toàn tách biệt với Thiên Giới.
Không gian rộng lớn vô cùng kỳ lạ, tràn ngập khí tức cổ xưa và khủng bố, không gian rung động liên hồi.
Bốn phía trắng xóa, chỉ có một quảng trường tứ phương khổng lồ lơ lửng ở trung tâm, xung quanh quảng trường là các pháp trận phong ấn màu xanh lục cực lớn. Khí tức khủng bố tỏa ra tử quảng trường.
Uy áp ngập trời khiến Gia Cát Vô Cực ba người khó thở, như có Ngũ Chỉ Sơn đè nặng trên lưng.
Có pháp trận phong ấn, ắt có người.
Mỗi pháp trận phong ấn giam giữ một cường giả, tứ chi bị xiềng xích do pháp trận tạo thành trói buộc, không biết đã bị phong ấn bao lâu.
"Thiên... Thiên Tôn cường giả!" Chứng kiến bốn người bị phong ấn, Gia Cát Vô Cực ba vị trưởng lão kinh hồn bạt vía, mặt mày tái mét, suýt chút nữa mất thăng bằng.
"Tế Hồn Chi Uyên lại phong ấn cả Thiên Tôn cường giả!" Nhị trưởng lão kinh hô.
"Thiên Tôn... Chuyện này... Bọn họ là ai?" Tam trưởng lão kinh hãi hỏi, run rẩy khắp người.
Gia Cát Vô Cực ba người biết đến Tế Hồn Chi Uyên, cũng biết nơi này phong ấn cường giả Thượng Cổ, nhưng chưa từng đến, càng không ngờ nơi này lại phong ấn bốn vị cường giả cảnh giới Thiên Tôn.
"Ba vị trưởng lão, ta cần sức mạnh của họ, nên mời các ngươi đến giúp một tay." Chúc Hồn lạnh nhạt nói, không giải thích thắc mắc của ba vị trưởng lão.
"Thiên Tôn muốn hấp thụ sức mạnh của họ?" Gia Cát Vô Cực kinh hãi tột độ, mồ hôi lạnh túa ra.
Chúc Hồn đã là Thiên Tôn, giờ còn muốn hấp thụ sức mạnh của bốn vị Thiên Tôn cường giải
"Với thực lực Thiên Tôn, tiêu diệt Long Thần tộc dễ như trở bàn tay, dù Long Tôn có bước vào thần lĩnh vực lần nữa, cũng không phải đối thủ của Thiên Tôn. Nhưng sao người lại vội vã tăng tu vi đến vậy? Còn muốn có Thiên Đạo Phù Sinh Đồ nữa?" Gia Cát Vô Cực vô cùng nghi hoặc.
"Họ bị trận pháp phong ấn, đã rất suy yếu, không thể vận dụng sức mạnh, không làm hại được các ngươi, các ngươi chỉ cần áp chế họ là được." Chúc Hồn lạnh nhạt nói, chậm rãi đáp xuống quảng trường.
"Tuân lệnh!" Tam đại trưởng lão cung kính đáp, không dám hỏi nhiều.
Họ rất tò mò về lai lịch của bốn vị Thiên Tôn này. Đã là Thiên Tôn, sao lại là những kẻ vô danh?
"Bắt đầu từ hắn trước." Chúc Hồn tùy tiện chỉ một người.
"Chúc Hồn!" Một lão giả áo bào đen tóc dài rối bù chậm rãi mở miệng, ngước mắt nhìn lên với ánh mắt âm u.
Chạm phải ánh mắt đó, Tam đại trưởng lão kinh hãi, toàn thân cứng đờ, như thỏ con bất ngờ bị mãnh hổ nhìn chằm chằm, đến thở mạnh cũng không dám.
"Ánh mắt đáng sợ gì vậy?" Gia Cát Vô Cực kinh hãi, khó khăn nuốt nước bọt.
"Bọn họ rốt cuộc là ai?" Nhị trưởng lão nghi hoặc.
"Chúc Hồn, ngươi muốn hút sức mạnh của chúng ta để cảm ứng quy tắc Thiên Đạo, đúng là si tâm vọng tưởng.” Lão giả mở mắt, giọng âm trầm.
"Áp chế hắn!" Chúc Hồn ra lệnh, Tam đại trưởng lão làm theo, dốc toàn lực trấn áp lão giả.
"Ầm!"
Chúc Hồn đặt tay lên đỉnh đầu lão giả, không chút do dự hấp thụ sức mạnh, khí tức của Chúc Hồn điên cuồng tăng lên.
"A!" Lão giả áo bào đen ngửa đầu hét thảm, giận dữ gào lên: "Chúc Hồn! Đồ cáo già! Dừng tay!"
“Hách Liên Thiên Dại" Thấy khuôn mặt già nua của lão giả, Gia Cát Vô Cực biến sắc, con ngươi co rút
"Lão tổ Hách Liên thế gia!" Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão cũng kinh hô, chấn động trong lòng.
"Cái... Điều này sao có thể! Ngươi... Ngươi không phải đã chết rồi sao?" Gia Cát Vô Cực không thể tin được.
"Lẽ nào họ là lão tổ Tây Môn thế gia và Hạ Hầu thế gia? Còn người kia là ai?" Nhị trưởng lão kinh hãi, liếc nhìn những Thiên Tôn cường giả bị phong ấn còn lại.
"Hừ! Còn nhớ ta?" Vị lão giả râu tóc bạc phơ, áo bào trắng ngước mắt nhìn lên, ánh mắt lạnh lẽo.
"Lão tổ Linh Thú tộc!" Gia Cát Võ Cực ba người đồng thanh kinh hô.
Tam đại trưởng lão không thể tin được, Tế Hồn Chi Uyên lại phong ấn cả lão tổ của ba đại thế gia và Linh Thú tộc!
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Vì sao họ bị phong ấn ở đây? Ai đã phong ấn họ?
"Đừng phân tâm!" Chúc Hồn lạnh lùng nhắc nhở.
"Vâng!" Thấy ánh mắt của Chúc Hồn, Tam đại trưởng lão như bị sét đánh, hồn vía lên mây.