Kỵ sĩ cô độc

Lượt đọc: 123 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Gối đầu lên kíp nổ mà ngủ yên

❊ ❊ ❊

Bang Ngạn cảm thấy ống dẫn phanh xe rất có thể đã bị kẻ nào đó dùng dao rạch, chỉ để lại một lớp màng cực mỏng bên trong. Lớp màng mỏng manh này không chịu nổi áp lực dầu khi phanh gấp nên đã vỡ toang, dầu phanh theo đó rò rỉ ra ngoài, dẫn đến sự cố mất phanh.

Kẻ rạch ống dẫn chắc chắn là vệ sĩ của Onassis, xét từ bất cứ góc độ nào thì đây cũng là hành động của một tay chuyên nghiệp. Nếu ngay từ đầu hắn cắt đứt hoàn toàn ống dẫn, Bang Ngạn chắc chắn sẽ nhận ra ngay lập tức.

Sau khi bò từ gầm xe ra, Bang Ngạn lau sạch tay vào bộ quần áo bảo hộ, thay sang bộ lễ phục, bỏ bộ đồ cũ và áo khoác da vào túi hành lý, rồi châm một điếu thuốc chờ nhân viên trạm xăng.

Một lát sau, chiếc xe tải nhỏ chở nhiên liệu chạy tới. Một thanh niên ăn mặc bảnh bao bước xuống xe.

“Vất vả cho anh rồi.” Tay phải Bang Ngạn đặt bên hông, sẵn sàng rút súng. Không ai dám chắc người phục vụ này không phải là tay chân của Onassis. Nhân viên trạm xăng huýt sáo bắt đầu làm việc. Anh ta tháo ống dẫn, dùng mỏ hàn hàn lại vết nứt. Bang Ngạn dán mắt nhìn không chớp vào cảnh tượng trước mắt.

Người thanh niên này dường như không phải đồng bọn của Onassis. Sau khi hàn xong ống dẫn, anh ta còn đổ đầy bình xăng, lái thử một vòng, nhận tiền công rồi lái xe tải nhỏ rời đi.

Bang Ngạn chui vào trong xe nhìn đồng hồ, đã là bốn giờ sáng.

Bang Ngạn lái xe dọc theo quốc lộ số 1 đến Nice, trở về khách sạn Ruhr rồi giao xe cho nhân viên bãi đỗ. Anh lấy chìa khóa từ chỗ nhân viên trực đêm, đi thang máy lên tầng năm. Chào tạm biệt người vận hành thang máy, anh đi thẳng về phòng mình, phòng 508.

Đứng trước cửa, anh ngước nhìn lên khung cửa, dải băng huỳnh quang dán trên mép trên của cửa đã bị bong ra. Bang Ngạn rút khẩu súng ngắn tự động Mauser HSc chỉ còn lại hai viên đạn, dùng tay trái mở khóa. Cửa vừa mở, mùi thuốc súng không khói sộc thẳng vào mũi. Bang Ngạn gạt chốt an toàn của khẩu Mauser, bước một bước vào căn phòng gần hành lang nhất, rồi ngay lập tức mở tiếp cánh cửa dẫn vào phòng ngủ. Lúc này, anh ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc lẫn trong mùi thuốc súng.

Bang Ngạn nhanh chóng quét mắt nhìn phòng ngủ rồi khom người bước vào. Bên cạnh giường vứt chiếc túi da màu đen bị ba viên đạn cỡ 22 găm trúng, lỗ khóa vẫn còn vết đạn, bốc lên làn khói xanh nhạt. Trên tấm thảm cạnh túi da còn sót lại một vệt máu, có vẻ thời gian chưa lâu, máu vẫn chưa chuyển sang màu thâm đen.

Dù chỉ có một vệt máu nhỏ, nhưng từ đó đến phía ban công trên thảm để lại dấu vết rõ rệt của vật nặng bị kéo lê, như thể có người chết hoặc người bị thương đã được đưa đi. Khóa cửa kiểu Pháp ngăn cách ban công và phòng ngủ đã bị cạy tung. Bang Ngạn giận dữ méo cả mặt, mở cửa bước ra ban công. Trên lan can bên phải ban công buộc một đoạn dây thừng đã bị cắt đứt đầu.

Kẻ đột nhập vào phòng Bang Ngạn dường như đã dùng dây thừng trốn sang ban công nhà bên cạnh. Bang Ngạn cũng chẳng buồn đuổi theo, quay lại phòng ngủ kiểm tra phòng tắm. Không có ai ẩn nấp trong đó, Bang Ngạn cởi bộ lễ phục, tắm nước nóng rồi tắm lại bằng nước lạnh, sau đó quay về phòng ngủ.

Lên giường, đặt khẩu Mauser và khẩu súng còn lại xuống, anh không kịp mặc quần áo mà quỳ ngay xuống bên cạnh chiếc va li du lịch.

Dùng đồng xu vặn mở phần kim loại nhô ra quanh khóa va li, đối chiếu với khóa số bên dưới, anh mở nắp chiếc va li có kẹp tấm chì cứng ở giữa. Bên trong va li vẫn nguyên vẹn, khẩu súng trường tự động AR-15 đã tháo rời vẫn nằm yên đó. Kẻ đột nhập vào phòng đã tốn bao công sức để mở va li, bắn vài phát vào lỗ khóa nhưng không thành nên đành bỏ cuộc. Bang Ngạn mở tầng dưới cùng của va li, lấy hộp đạn ra, rút hộp tiếp đạn của khẩu súng ngắn cỡ 32, nạp thêm sáu viên đạn vào khẩu Mauser HSc. Tiếp đó, anh mở chốt đuôi của thiết bị phát xạ lắp trong khóa va li, tháo băng đạn rỗng cỡ 22 ra. Sau đó nạp một viên đạn cỡ 22 vào thiết bị phát xạ rồi đóng chốt. Ấn chốt đuôi, xoay sang trái nửa vòng, gạt khóa an toàn của thiết bị phát xạ.

Bang Ngạn lau sạch vết bẩn ở lỗ khóa, mở chốt an toàn của thiết bị phát xạ, khôi phục nguyên trạng chiếc va li, đậy nắp lại, đẩy vào gầm giường, rồi lại vào phòng tắm rửa tay.

Đặt hai khẩu súng dưới gối, nhét một triệu franc tiền mặt xuống dưới đệm. Kéo rèm cửa dày lại, Bang Ngạn trần truồng chui vào chăn, cơ thể run lên hai ba cái rồi nhắm mắt lại. Do thần kinh hưng phấn quá độ, tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng động cơ xe hơi ngoài cửa sổ khiến anh khó lòng chìm vào giấc ngủ. Bang Ngạn trở mình, cố gắng ép bản thân phải ngủ.

Tuy rằng thức một hai đêm cũng chẳng sao, nhưng làm vậy sẽ không đảm bảo được thể lực và tinh thần sung mãn.

Khoảng mười lăm phút sau, đầu óc Bang Ngạn vẫn tỉnh táo. Anh cảm thấy âm thanh bên ngoài ngày càng lớn. Đúng lúc này, Bang Ngạn nghe thấy một tiếng động lạ rất nhỏ. Âm thanh này không truyền từ bên ngoài, mà phát ra từ trong phòng ngủ. Bang Ngạn quên cả ngủ, nín thở lắng nghe. Tiếng động này hơi giống tiếng kim đồng hồ chạy. Nhưng đây không phải tiếng đồng hồ đeo tay của anh, cũng không phải tiếng đồng hồ báo thức của khách sạn, mà nó phát ra từ phía ghế sô pha.

Bang Ngạn bật dậy, nhanh nhẹn lao tới trước ghế sô pha. Sau lưng và dưới gầm ghế không có gì, anh lại tháo từng lớp đệm da của ghế ra.

Chiếc đệm thứ ba có trọng lượng hơi khác biệt, hơn nữa chỉ khâu ở miệng đệm là loại chỉ mới, chắc chắn vừa mới được khâu lại.

Bang Ngạn cầm chiếc đệm áp vào tai nghe. Từ bên trong đệm truyền ra tiếng động giống hệt tiếng đồng hồ chạy. Trong thời khắc mấu chốt này, ngay cả thời gian lấy con dao cũng quyết định sự sống chết, Bang Ngạn lập tức dùng răng cắn xé lớp da đệm.

Xé đệm ra, bới lớp nhồi bên trong nhìn vào, quả nhiên, một quả bom hẹn giờ to bằng chiếc đồng hồ báo thức lộ ra, phát ra những tiếng kêu đáng sợ.

…Sau khi thoát khỏi mối đe dọa tử thần, châm thêm một điếu thuốc, tâm trạng mới khoan khoái làm sao.

Trên đường lớn, xe cảnh sát tuần tra, xe cứu thương và xe sửa chữa đường bộ thi nhau bấm còi chen chúc thành một đống.

Sau khi hút xong điếu thuốc, Bang Ngạn lại leo lên giường. Lần này, anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, Bang Ngạn phản xạ cầm ống nghe lên, nhìn đồng hồ, đã bảy giờ sáng.

“Xin hỏi có phải ngài Petrovsky không ạ? Có một thương gia đá quý tên là Pierre gọi điện cho ngài, ngài có muốn nghe không?” Giọng nói dịu dàng của nhân viên trực tổng đài khách sạn vang lên trong ống nghe.

“Nối máy cho tôi.” Bang Ngạn nói rồi lấy bao thuốc ra. Lưỡi anh cảm giác khó chịu như bị phủ một lớp rêu, toàn thân rã rời vì thiếu ngủ. “Rõ, cảm ơn.” Cô nhân viên tổng đài đáp.

Một lát sau, giọng nói rõ ràng của Pierre vang lên: “Thưa ngài, rất xin lỗi vì đã làm phiền ngài sớm như vậy. Tôi có một việc cần phải thông báo ngay cho ngài.”

“Chuyện gấp gì?” Bang Ngạn châm lửa hút thuốc.

“Số đá quý ngài đặt trước đã được chuyển đến rồi ạ.” Pierre nói. Mục đích chính của câu nói này là để ngăn cô nhân viên tổng đài nghe lén và phát hiện mối quan hệ thực sự giữa Pierre và Bang Ngạn.

“Được, tôi biết rồi, sẽ qua ngay.”

“Xe của cửa hàng sẽ đến khách sạn, làm phiền ngài rồi, thưa ngài.” Pierre gác máy. Bang Ngạn lảo đảo xuống giường, vào phòng tắm ngâm mình trong nước nóng, cạo râu. Mười mấy phút sau, Bang Ngạn với vẻ ngoài tuấn tú, tinh thần phấn chấn, mặc bộ vest màu sáng, nở nụ cười rạng rỡ đi xuống sảnh.

Một nhân viên phục vụ đi tới dẫn Bang Ngạn đến chiếc xe DS19 do Louis, thuộc hạ của Pierre, cầm lái. Bang Ngạn nhét cho nhân viên phục vụ năm franc tiền boa rồi lên xe. Chiếc túi da đặt trên đầu gối chứa một triệu franc tiền mặt mệnh giá lớn, căng phồng lên.

Trên con đường ven biển “Lối đi của người Anh” trước khách sạn, đã không còn thấy xe cảnh sát và xe cứu thương nữa. Louis lái xe hướng về phía Monaco.

“Vừa rồi Pierre đã gọi cho anh đúng không? Anh ấy muốn nói với anh rằng Andre ở sòng bạc vừa bị giết cách đây không lâu.” Louis hạ thấp giọng nói.

“Andre bị giết?” Bang Ngạn huýt sáo qua kẽ răng.

“Nếu là tự sát thì sẽ không phải bộ dạng như thế. Xác chết miệng ngậm xúc xắc đánh bạc, tay phải nắm chiếc cào tiền, treo lơ lửng trên cái cây trong sân sau sòng bạc, khắp người toàn vết thương do bị tra tấn.” Louis nhún vai.

“Chắc là Anton Onassis ra lệnh cho thuộc hạ làm rồi.”

“Có lẽ vậy. Sau khi thua cháy túi trước anh, Onassis cùng Milena Demongeot và đám vệ sĩ lái xe về biệt thự của hắn, quậy phá ở đó đến tận sáu giờ rưỡi sáng.” Louis bĩu môi nói, rồi quay đầu hỏi Bang Ngạn đang ngồi phía sau: “Nghe nói trước khách sạn Ruhr nơi anh ở có vụ nổ bom trên biển, có phải không?”

“Lúc đó đúng là nguy hiểm thật, chúng cài bom hẹn giờ vào đệm ghế sô pha của tôi. Nếu phát hiện chậm một phút nữa thôi, thì chúng ta chỉ có thể gặp nhau dưới địa ngục rồi.”

“Anh muốn tôi cùng xuống địa ngục với anh à? Chiếc Fiat bám sát phía sau đang tăng tốc lao về phía chúng ta đấy.” Louis nhìn gương chiếu hậu, hạ giọng nói.

Bang Ngạn nhìn ra sau, chiếc Fiat mui cao với động cơ mã lực lớn đang lao nhanh về phía họ. Người đàn ông ở ghế lái và người ở ghế phụ của chiếc Fiat đều đeo kính râm, đội mũ phớt đầy bí hiểm, cổ áo mưa dựng đứng.

Bang Ngạn rút khẩu súng ngắn tự động Mauser HSc từ thắt lưng, gạt chốt an toàn. Chiếc Fiat 2600 lách sang trái định vượt chiếc DS19. Cửa sổ ghế phụ bên phải chiếc Fiat mở ra, gã đàn ông ngồi đó đang định ném một vật hình quả dứa vào xe của Louis khi hai xe chạy song song. Bang Ngạn không chút do dự bóp cò khẩu Mauser, bắn liên tiếp ba phát với tốc độ như súng máy.

Tiếng súng chói tai vang vọng trong xe, làm tai ong ong. Kính cửa sổ bên trái của chiếc Fiat xuất hiện ba lỗ thủng hình sao, vết nứt lan ra theo hình tia. Gã đàn ông cầm lựu đạn trong xe Fiat trúng ba phát đạn vào mặt rồi gục xuống, chiếc kính râm mắc vào một bên tai lủng lẳng, quả lựu đạn rơi khỏi tay lăn vào trong xe, phần thân trên của hắn đổ ập vào người gã lái xe.

“Đạp ga đi!” Bang Ngạn ra lệnh cho Louis. Anh dán chặt ngón trỏ vào cò súng, mặt áp sát cửa sổ sau, nhìn chiếc Fiat mà thầm chửi rủa sự chậm chạp của chiếc DS19. Gã lái xe Fiat tháo kính râm, lộ ra khuôn mặt Hy Lạp khác hẳn đám vệ sĩ của Onassis đêm qua. Khuôn mặt đen sạm đầy vẻ kinh hoàng, vừa đạp phanh gấp vừa điên cuồng đẩy xác đồng bọn ra, định nhặt quả lựu đạn lăn trong xe. Tiếng kêu gào truyền đến tai Bang Ngạn, do mất lái, chiếc Fiat lao mạnh ra phía biển bên phải. Chiếc Fiat và chiếc DS19 cuối cùng đã nới rộng khoảng cách lên năm mươi mét. Chiếc Fiat dừng lại sát thanh chắn bảo vệ. Ngay khi gã lái xe chộp lấy quả lựu đạn định ném đi, nó phát nổ.

Trong xe Fiat tràn ngập luồng khí nóng và khói thuốc nổ, nóc xe bị xé toạc. Ngay sau đó, cùng với một tiếng nổ lớn và ngọn lửa bốc lên cao, chiếc Fiat vỡ vụn thành từng mảnh. Trên nóc xe của Louis cũng rơi xuống không ít mảnh thịt vụn, một chiếc bánh xe bị văng ra lăn theo sau chiếc DS19. Louis liên tục đạp ga, nôn thốc nôn tháo bữa sáng vừa ăn ra dưới vô lăng. Bang Ngạn dùng báng súng Mauser đập vỡ kính cửa xe DS19 đã bị đạn bắn thủng, ném mảnh kính ra ngoài. Như vậy, hoàn toàn xóa sạch dấu vết đạn bắn trên cửa kính.

Bang Ngạn gạt chốt an toàn khẩu Mauser rồi cất vào bao súng.

“Sao rồi? Mối quan hệ giữa các người và tôi, Onassis dường như đã nắm được rồi, sau này tính sao?” Bang Ngạn hỏi Louis.

“Andre... Andre đã bị giết rồi, nếu không xử lý nốt vợ hắn thì sau này sẽ là một mối họa. Đây cũng là ý kiến của Pierre. Vì vậy, anh hãy đến căn nhà gỗ trên đỉnh núi nơi đang giam giữ người phụ nữ đó đi. Xe của anh tôi sẽ đỗ ở bãi đỗ của câu lạc bộ du thuyền Royal Monaco. Chuyện quả lựu đạn vừa rồi, anh cứ để cảnh sát tìm tôi. Sau khi đưa anh đến câu lạc bộ du thuyền, tôi sẽ quay lại hiện trường ngay để đối phó với chúng. Tôi sẽ nói với chúng rằng chiếc Fiat chạy sau tôi bất ngờ phát nổ, tôi sợ quá nên lái xe bỏ chạy thục mạng, đợi sự việc lắng xuống mới quay lại. Tôi sẽ không nói là anh từng ngồi trên chiếc xe này.”

Louis vội vàng nói xong lại nôn thốc nôn tháo.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026