Hôn Em Trước Đã

Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thứ Tư, ngày 17 tháng Tám năm 2011

Ở đây không có internet, cũng chẳng có điện thoại. Tôi không lường trước việc không thể online. Tất nhiên tôi đã tìm hiểu qua, nhưng xứ này không có website và tôi chỉ thu được chút ít thông tin ngoài những cách thức để đến được đây. Trên diễn đàn toàn những bình luận vô ích, với những dòng kiểu như: Ôi mình yêu nơi này, thật thanh bình và tươi đẹp. Tôi biết những vùng đất đó là nơi người ta tìm đến để được “trở về VỚi thiên nhiên”, nhưng cũng là nơi có người du canh du cư chuyển dần về định cư sinh sống, tôi những tưởng sẽ có đủ tiện nghi để kết nối mạng. Dù gì thì Tây Ban Nha cũng là một đất nước phát triển.

Tôi hiểu là Tess phải tìm đến một chốn hẻo lánh, nhưng suốt ba phần tư quãng đường lên núi mà không có bóng dáng Cột phát sóng điện thoại - có cần phải như vậy không? Trong bao nhiêu vùng đất trên thế giới, tại sao cô lại chọn gửi gắm những ngày cuối đời ở đây chứ?

Song, phải công nhận rằng nơi này không phải không dễ chịu. Tôi dựng lều ở một chỗ quang đãng, tầm nhìn mở rộng bao quát cả thung lũng. Những ngọn núi xung quanh nhuộm những sắc độ đa dạng của màu xanh lá, xanh lam và xám, tùy khoảng cách xa gần. Dưới chân núi là dòng Sông sáng bạc mỏng manh. Những đỉnh núi xa xa phủ đầy tuyết – một hình ảnh phi lý dưới tiết trời nóng nực này. Sắp tối, bầu trời đang sẫm lại thành màu lam mờ bí ẩn.

Ở đây, có một phụ nữ mặc đồ như một “nữ yêu”, Với áo quây hở bụng, đi sandal buộc dây tới đầu gối. Một người khác có mái tóc đỏ rực búi ngược hai bên như cặp sừng. Đàn ông để râu tóc xồm xoàm, một số người mặc áo dài như thầy tu.

Tuy nhiên, hầu hết bọn họ trông như những người ăn xin quanh những máy rút tiền trên đường Kentish Town, chỉ khác ở nước da rám nắng. Tôi đã tưởng trông mình sẽ không quá lạc quẻ ở đây - mẹ vẫn thường bảo tóc tôi như một đứa hippy, rẽ ngôi giữa và xõa xuống tận eo - nhưng tôi cảm thấy mình như đến từ hành tinh khác vậy.

Có vẻ chẳng ai ở đây bận rộn. Tôi thấy, họ chỉ ngồi quanh đống lửa, pha trà trong những chiếc xoong cáu bẩn, gõ trống, hoặc tạo ra những tác phẩm không định nghĩa nổi từ lông chim và dây rợ. Có hơi hướng “Cộng đồng” trong đó, bên cạnh mong ước chung là sống theo phong cách nghèo khổ vì tự do. Có vài chiếc lều giống lều của tôi, nhưng đa số họ hình như ngủ trong những chiếc xe tải tồi tàn, sơn vẽ sặc sỡ hai bên, hoặc trong những chỗ quây lại bằng vải và ga trải giường giữa những thân cây. Tất cả đều hút thuốc và hình như bắt buộc phải có một con chó, không có ai dọn chất thải của chúng. Tôi phải dùng nửa chỗ giấy ướt của mình để lau bánh xe chiếc va li.

Đối với nhu cầu tự nhiên, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho sự thô sơ, nhưng vẫn cảm thấy sốc khi được dẫn ra đằng sau lùm cây dán tấm biển Hố phân. Chỉ là một cái hố trên đất, không chỗ ngồi và không có giấy, nhìn xuống có thể thấy ngay chất thải của người khác. Tôi đã hứa với bản thân, ngoài mẹ ra, tôi sẽ không xử lý chất thải của ai khác, nên quyết định đào riêng cho mình một cái hố trong bụi cây gần đó.

Cố nhiên người ta muốn sống theo cách nào là quyền của họ, miễn không gây hại đến ai. Nhưng… như thế này ư? Lúc ở London, tôi cảm thấy gần như chắc chắn cô đã đến đây. Cảm giác ấy tăng dần lên. Nhưng giờ đây tôi bắt đầu ngờ vực.

Song, tôi tự nhủ: Mình định dành một tuần ở đây để tìm hiểu, và mình sẽ làm thế. Ngày mai tôi sẽ mang tấm ảnh của cô đi khắp nơi. Tôi đã dựng sẵn một câu chuyện, rằng cô là người bạn của tôi đã đến đây vào hè năm ngoái, tôi đã bị mất liên lạc của cô, nhưng tin rằng cô vẫn ở đâu đó quanh đây. Nó không hoàn toàn là nói dối. Tôi chỉ không đả động đến việc tôi đang tìm bằng chứng về cái chết của cô mà thôi.

Lúc này đã gần chín giờ rưỡi, nhưng không khí vẫn oi bức. Tất nhiên, tôi đã tìm hiểu về thời tiết song không chuẩn bị đầy đủ cho mức nhiệt ba mươi hai độ thế này. Tôi phải liên tục lau ngón tay vào khăn mặt để mồ hôi không dính vào bàn phím.

Trời còn nóng hơn hồi tháng Tám năm ngoái, khi Tess chắc hẳn đã ở đây. Ba mươi lăm độ, như tôi tra cứu được. Nhưng cô thích trời nóng. Cô trông giống như những con người này, VỐi những xương bả vai nhọn hoắt. Có thể cô sẽ mặc áo quây ngắn cũn cỡn, với những trang phục như của người phụ nữ nọ.

Tôi vén cửa lều và có thể trông thấy một vùng trời lấm tấm sao cùng với mặt trăng, nó sáng như màn hình laptop của tôi vậy. Khung cảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng mà tôi nghĩ - tôi hi vọng - là âm thanh của máy phát điện gần đây. Ngày mai tôi sẽ tìm hiểu chuyện đó. Dù đã có pin dự phòng cho laptop nhưng tôi vẫn cần nguồn điện.

Đây chính là điều tôi sẽ thực hiện trong thời gian ở đây - viết một bài tường thuật về tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Tôi nảy ra ý tưởng này từ Tess. Trong những thứ đầu tiên cô gửi cho tôi có một bản “tự truyện” viết cho một bác sĩ tâm lý. Nó cung cấp một số thông tin hữu ích, song, như mọi điều Tess làm, nó đầy những thứ lan man và mâu thuẫn, những tình tiết bị che mờ bởi cảm xúc hồi tưởng. Cái này sẽ không như thế. Tôi chỉ muốn viết ra sự thật. Tôi đã nói với cảnh sát một phần, nhưng họ không biết toàn bộ câu chuyện. Việc có một báo cáo cuối cùng là rất quan trọng.

Có một số chuyện tôi chưa kể với bất kỳ ai, như chuyện về Connor. Mà tôi cũng chẳng có ai để kể. Tôi không cho rằng cảnh sát sẽ đặc biệt quan tâm. Vả lại, nếu có người để kể thì tôi cũng không dám nói. Mỗi khi ý nghĩ về Connor xuất hiện trong đầu tôi - một việc khá thường xuyên, kể cả trong lúc tôi làm việc với cảnh sát, kể cả khi tôi nghĩ rằng mình sẽ đi tù - cứ như tôi bị dị ứng với nó vậy - tôi sẽ thấy choáng váng một lúc, sau đó não bộ tự gạt bỏ ý nghĩ ấy, như thể nó đang cố bảo vệ tôi khỏi những cảm xúc mạnh.

Tôi chưa biết nên làm gì với chuyện này. Có thể là chẳng làm gì cả. Chắc chắn tôi sẽ không đưa nó lên mạng. Tôi biết đó là điều “giới trẻ” chúng tôi vẫn làm, nhưng nó chưa bao giờ hấp dẫn tôi. Chẳng ai hỏi cũng tự tung thông tin lên, cho rằng thiên hạ sẽ hứng thú với đời tư một con người, vừa vô nghĩa vừa bất lịch sự. Tất nhiên trên Red Pill, chúng tôi thể hiện quan điểm của mình, nhưng chuyện đó hoàn toàn khác. Nó là cuộc thảo luận ôn hòa về một chủ đề triết học, không phải sự làm màu thái quá về bất cứ thứ gì xẹt qua đầu chúng tôi. Đúng là cũng có người dùng trang web như một góc giãi bày, đăng cả một bài dài về “hành trình” và tuổi thơ kinh khủng mà mình đã trải qua, dùng nó như một lối thoát cho nỗi lo sợ của bản thân. Nhưng tôi không tham gia. Tôi chưa bao giờ tiết lộ về bản thân. Ngoài Adrian, tôi không nghĩ có ai khác biết tôi bao nhiêu tuổi, hay thậm chí tôi là một cô gái.

Vậy nên, điều đầu tiên tôi muốn nói là không có chuyện Adrian “rình rập” những người “dễ dụ dỗ” và “Sống khép kín”. Chuyên gia tâm lý của phía cảnh sát, Diana, cứ đay đi đay lại điều đó, làm quá lên chuyện mẹ tôi qua đời và tôi sống một mình. Nhưng, thứ nhất, khi tôi tìm đến trang web, mẹ tôi đã mất được gần ba tháng; thứ hai, có phải tôi chưa bao giờ sờ đến máy tính hồi mẹ tôi còn sống đâu. Đúng là hoạt động trên internet của tôi tăng lên sau khi bà mất, nhưng đó chỉ là kết quả tự nhiên khi tôi có quá nhiều thời gian rảnh.

Có thể, nếu mẹ còn sống, mọi chuyện sẽ không hẳn đi theo hướng đó, vì bà sẽ không cho tôi đi gặp Adrian ở Hampstead Heath ngày hôm đó. Nhưng ai đảm bảo là tôi sẽ không nói dối bà? Tôi có thể nói với bà rằng tôi đi khám mắt, hoặc một cái C nào khác biện hộ cho vài giờ vắng nhà. Tôi không có thói quen nói dối mẹ, nhưng kinh nghiệm đã dạy tôi rằng che giấu sự thật đôi khi cũng là ý tốt.

Do đó, không thể chứng minh được liệu tôi có dây dưa với Adrian và Tess hay không nếu mẹ tôi còn sống. Cố suy đoán cũng chẳng ích gì.

Về việc “sống khép kín”, sau khi mẹ mất, tôi chuyển đến Rotherhithe, quả thực tôi không gặp gỡ nhiều người. Hai mẹ con tôi, cả đời chỉ ở đúng một ngôi nhà tại Kentish Town, và xung quanh căn hộ mới, tôi chẳng quen biết ai. Tôi còn chẳng biết Rotherhithe tồn tại cho đến khi chuyển đến đó. Khi Diana nghe vậy, bà ấy dường như cho đó là điểm đáng chú ý, và hỏi tôi tại sao lại cố ý chuyển đến một nơi hẻo lánh. Nhưng không phải vậy, tôi chuyển đến đó hoàn toàn tình cờ.

Khi mẹ tôi được tiên lượng chỉ còn sống được một năm nữa, chúng tôi quyết định bán ngôi nhà và mua cho tôi một căn hộ sau khi bà mất. Lý do nằm ở vấn đề tài chính. Có một khoản vay lớn thế chấp nhà cùng những món nợ thẻ tín dụng, dù đến khi đó tôi vẫn chăm sóc bà cùng với một y tá của y tế quốc dân hàng ngày đến tiêm thuốc, chúng tôi vẫn quyết định phải tìm một người khác phục vụ bà trong những ngày tháng cuối đời. Diễn tiến của căn bệnh đa xơ cứng khiến bà sớm cần được nâng đỡ lên xuống giường và đi toilet, một mình tôi không xoay XỔ được. Tôi cũng cần phải có việc làm trong tương lai, do không có bằng cấp nên chúng tôi quyết định tôi sẽ học một khóa đào tạo từ xa về kiểm lỗi phần mềm. Một người bạn của mẹ tôi có cậu con trai tên là Damian, mới mở Công ty về kiểm lỗi phần mềm, và bà ấy đã sắp xếp để tôi làm việc cho anh ta như một nhân viên tự do, miễn là tôi hoàn thành khóa học. Tôi cần học ba tiếng mỗi ngày để được cấp chứng chỉ, thêm một lý do nữa để tôi cần thêm sự giúp đỡ.

Mẹ con tôi cộng trừ tính toán xem còn lại bao nhiêu cho căn hộ. Kết quả là chẳng còn bao nhiêu. Kentish Town quá đắt đỏ, chúng tôi liền nhìn sang những khu vực xa hơn, nơi duy nhất nằm trong khả năng là Not On: những căn hộ tập thể cũ nằm trên tầng thượng những tòa nhà đáng sợ, hoặc ở North Circular, con đường sáu làn bụi bẩn mà mẹ con tôi thường bắt xe bus xuống đó để đến trung tâm mua sắm. Thường thì chưa bước qua cửa tôi đã nói vải nhân viên môi giới rằng mình xem đủ rồi.

Về nhà, tôi tả lại quang cảnh cho mẹ, làm bà thở dốc Vải chi tiết về những thảm trải hành lang bẩn thỉu hay một chiếc xe đậu lấn lên vỉa hè trên lối đi. Penny, người phụ nữ chúng tôi thuê chăm sóc mẹ, nghe lỏm những cuộc nói chuyện của chúng tôi và một ngày kia, ngẩng lên khỏi trang nhà đất tờ Daily Express.

“Tờ báo này bảo rằng ở khu Rotherhithe đang có giá tốt”, bà nói, nhấn mạnh hai từ cuối như thể đó là cụm từ bà chưa nghe bao giờ. “Do Olympics.”

Tôi phớt lờ bà ấy. Đó là một phụ nữ ngốc nghếch, luôn đưa ra những ý kiến phát chán và nhặng xị lên với bữa trưa của mình, tôi mau chóng học được cách giả vờ như bà không ở đó. Nhưng bà cứ đay đi đay lại về Rotherhithe. Cuối cùng mẹ và tôi đồng ý rằng tôi sẽ đến đó xem có căn nào vừa túi tiền không, Cốt để làm vừa lòng bà ấy.

Căn hộ thuộc tầng một, phía trên một quán ăn Ấn Độ trên phố Albion, ngay sau đường hầm Rotherhithe. Một tấm biển lớn treo trên đầu quán tuyên bố (không ghi nguồn) đây là “ngôi nhà cà ri ngon nhất Rotherhithe”. Phố Albion nhỏ nhưng tấp nập; thanh thiếu niên phóng xe đạp lách qua những người mua sắm trên hè phố chật ních, nhạc xập xình phát ra từ một hiệu cắt tóc. Quán rượu Ở góc phố dán kín cờ Anh trên các cửa sổ, không thể nhìn vào bên trong, cánh đàn ông đứng bên ngoài uống bia và hút thuốc, mặc dù mới ba giờ chiều. Khi tôi tìm thấy cửa căn hộ, tường sơn bóng nhẫy dầu và dưới bậc cấp chỏng cho một hộp gà rán thừa, cùng đống xương gặm dở.

Không có tí hứa hẹn nào cả, nhưng vì đã cất công đi cả quãng đường - mất hơn một tiếng đồng hồ ngồi tàu điện ngầm từ Kentish Town – tôi quyết định ít nhất cũng nên ngó vào xem.

Rõ ràng căn hộ lâu nay không có người Ở; cửa bị kẹt bởi một chồng thư chặn đằng sau. Mùi hành xộc vào mũi khi tôi bước vào.

“Chỉ vài tiếng buổi chiều thôi”, người môi giới nói, “khi họ bắt đầu nấu cà ri.” Anh ta dẫn tôi vào một phòng ngủ không có gì đáng nói, rồi tới gian bếp. Lời giới thiệu có nhắc đến một mái hiên “không chính thức”, hóa ra chỉ là một khoảnh bê tông nhựa bên ngoài cửa sổ trông ra sân sau của quán ăn. Cái sân có vẻ được dùng làm nơi để rác, xếp đầy những thùng dầu ăn và những lọ Nescafé đặt theo suất. Một bụi cây lẻ loi mọc ra từ kẽ nứt trên bê tông. Khi người môi giới dẫn tôi trở vào hành lang chật hẹp, anh ta quẹt chùm chìa khóa xe lên tường để lại hai cái rãnh trên lớp vữa mềm.

Cuối cùng, chúng tôi đi ra phòng ngoài. Nó tối mờ, mặc dù đang là ban ngày. Nguyên do là tấm biển của quán ăn chòi lên quá nửa cửa sổ, che hết ánh sáng.

Chúng tôi đứng một lúc trong cảnh tranh tối tranh sáng, rồi tôi nói tôi phải về. Người môi giới không có vẻ ngạc nhiên. Ra ngoài, trong lúc khóa cửa, anh ta nói, “It nhất cô sẽ không phải đi xa để ăn món cà ri.”

Tôi không trả lời. Nhưng, trên tàu điện ngầm trở về, tôi bắt đầu nghĩ về lời nhận xét hài hước kia, về tới nhà, tôi lặp lại nó với mẹ.

Tất nhiên tôi muốn làm bà cười. Hoặc chí ít là mỉm cười; lúc ấy bà luôn phải đeo máy trợ thở, và thở rất khó khăn. Nhưng bà lại nói, bằng giọng Darth Vader”:

“Được đấy.”

“Sao ạ?” Tôi hỏi.

Nhân vật phản diện trong loạt phim Chiến tranh giữa các vì sao. 7 “Tiện lợi đấy chứ, cho những lúc con không muốn nấu ăn. Con dâu có giỏi nấu nướng.”

Đây không phải phản ứng mà tôi trông đợi. Nó nhằm gây cười cơ mà, vì tôi không ăn đồ cay nóng. Đó chính là vấn đề. Năm mười một tuổi, tôi ăn cà ri gà ở nhà đứa bạn Rashida, sau đó bị phát ban và đau nhức khắp người. Mẹ đã phải đến đón tôi về.

Tôi không tự hào mà nói rằng mình đã nổi giận. Tôi nhớ đã nhìn xuống mẹ với cái máy trợ thở ốp vào mặt, những cái ống bắt vào mũi bà, vải một nhận thức kỳ cục rằng thay vì giúp bà sống thì những cái ống đang hút các tế bào não của bà ra ngoài, biến bà thành cái vỏ rỗng.

“Con ghét cà ri!” Tôi nói, rồi lớn tiếng hơn, “Mẹ biết mà! Con đã suýt chết ở nhà Rashida, mẹ không nhỏ sao?”

Tôi không hay chửi thề, và chắc chắn không phải với mẹ, nói thế để các bạn thấy tôi đã buồn như thế nào. Tôi nhỏ Penny, như thường lệ mọc rễ trên sofa, ngẩng lên khỏi trò Sudoku, và gương mặt mẹ trở nên kín bưng.

Tôi hầm hầm lao vào bếp. Bây giờ tôi biết – khi đó tôi biết – đó là một phản ứng vô lý, nhưng tôi đâu có nghĩ được thông suốt. Khi suy xét lại, tôi thấy rằng những thứ mẹ quên chính là mùi vị của cuộc sống sau này khi bà ra đi, sẽ không còn một ai biết những điều nhỏ nhặt này về tôi.

Tôi Ở trong bếp mấy phút để bình tĩnh lại. Thời điểm đó, nó không thực sự là một gian bếp nữa; mà giống cái chạn đựng thiết bị và thuốc men của mẹ. Tôi nhìn chằm chằm những hộp tã xếp chồng trên bàn - cái bàn mẹ vẫn dùng để dọn điểm tâm mỗi tối trước khi ngủ, nơi tôi đã dạy mẹ chơi cờ, nơi mẹ tết tóc cho tôi trước khi tôi đi phỏng vấn ở Cafe Nero – và tôi liền ngộ ra cái mà các bạn có thể gọi là nhận thức. Tôi sẽ không đi vào chi tiết, như đã nói, tôi định làm một bản tường thuật trung thực, không mang tính cá nhân. Ngắn gọn là, tôi nhận ra rằng cứ mỗi một tiếng đồng hồ tôi dùng để đi tìm chỗ ở là lại mất đi một giờ bên mẹ, và bên cạnh đó, chẳng quan trọng việc căn hộ mới của tôi như thế nào. Khi đó tôi chưa biết đến Nguyên tắc tầm thường, nó nói rằng không có nơi nào đặc biệt hơn nơi nào, nhưng tôi nghĩ đó là cái tôi đang áp dụng.

Tôi quay lại phòng khách. Đầu mẹ tôi ngoẹo sang một bên, mắt nhắm nghiền. Bà mặc bộ pyjama vải satin màu đỏ rực để tiện cử động và phía trước áo đã sẫm lại vì nước dãi. Penny đang lau cằm cho bà nhưng lóng nga lóng ngóng nên tôi giành lấy, tôi vuốt tóc bà và xin lỗi, tôi nắm hai bàn tay héo rũ của bà và nói rằng quả thực căn hộ rất xinh xắn, hoàn hảo, và chúng tôi nên mua nó.

Tôi đã đến sống ở Rotherhithe như thế.

Trong đám tang, bạn bè của mẹ - bao gồm một số họ hàng xa ở New York tôi chưa từng gặp - bảo rằng họ sẽ đến thăm tôi tại nơi ở mới, và nếu tôi cần gì thì cứ liên lạc. Nhưng tôi không khuyến khích họ, và không ai nhấn mạnh vấn đề đó. Tôi nghĩ họ không muốn đường đột, và cho rằng bạn bè tôi sẽ chăm sóc tôi.

Rashida là người duy nhất tôi muốn tâm sự, vì nó đã thực sự gặp mẹ tôi. Chúng tôi trở thành bạn bè vào năm lớp Tám, do bố nó khống chế thời gian dùng máy tính nên nó hay qua nhà tôi dùng ké máy của tôi sau giờ học. Mẹ sẽ mang cho chúng tôi những chiếc bánh Boaster phủ kín kem tươi và kể cho Rashida chuyện bà từng mong muốn đi đến Ấn Độ nhưng rồi mang bầu tôi nên không bao giờ thực hiện được, và bà hi vọng một ngày nào đấy, tôi sẽ đến đó thay bà. Hồi ấy, mẹ chưa bị ốm, tôi tỏ rõ sự sốt ruột khi bà cứ nhắc đi nhắc lại và nói những điều không đâu. “Nhưng con không muốn đi Ấn Độ!” Tôi đáp, còn Rashida cười khúc khích và thì thào vào tai tôi, “Tao cũng thế.”

Mấy năm rồi, tôi không nói chuyện với Rashida, nhưng vẫn theo dõi nó trên Facebook, và biết nó đã chuyển đến Rottingdean cùng vị hôn phu, một nhà tư vấn quản trị. Tôi nhắn tin cho nó báo rằng mẹ tôi đã mất, nó nói rằng nó rất tiếc, và nếu tôi có dịp đến Rottingdean nhỏ phải ghé thăm nó và Stuart. Tôi nhận thấy nó đã đăng một bức ảnh khoe nhẫn đính hôn, và nó đã làm móng tay như nữ sinh ở trường, với một vạch trắng ngu ngốc ở đầu móng, thật bó tay.

Tôi không nói với ai khác, nhưng tôi thông báo thay đổi địa chỉ trên Facebook. Một cô gái tên Lucy, người cùng làm với tôi ở Caffe Nero, liền nhắn tin nói hiện cô ấy đang quản lý một hiệu bánh sandwich ở Canary Wharf gần đó, và chúng tôi nên gặp nhau. Nhưng Lucy khá lập dị. Vào giờ nghỉ, cô ta thường đến cửa hàng Super-drug phía cuối đường và ăn cắp những mỹ phẩm dùng thử. Cô ta luôn hỏi tôi có muốn cô ta lấy trộm cho thứ gì không, và tự ái khi tôi bảo không, dù cô ta có thể thấy là tôi không trang điểm.

Tôi có bảy mươi ba người bạn khác trên Facebook, chủ yếu là bạn học nữ ở trường, nhưng không phải là bạn đúng nghĩa. Đó là những “người bạn” theo năm học. Giống như đến Giáng sinh, khi mọi người tặng thiệp cho nhau bất kể người nhận có thích hay không, để bản thân nhận lại thiệp đáp lễ và đem so độ dày của “tổng số” thiệp vào giờ ăn trưa. Vài ba đứa đối xử không ra gì với tôi và Rashida, song chuyện đó bớt dần vào năm lớp Mười khi bọn họ để ý đến đám con trai và chuyển hưởng quan tâm sang những đứa con gái đối thủ.

Thỉnh thoảng có người đăng chi tiết một buổi tiệc không hạn chế khách mời. Tôi đã đi một buổi, do Tash Emmerson tổ chức. Đó là năm 2009, mẹ đã đề nghị khi nhận ra tôi đã không đi đâu chơi suốt bảy tháng. Bữa tiệc diễn ra trong một quán bar hầm hố ở Holborn với tiếng nhạc định tại; tôi nhờ bài hát này cứ tua đi tua lại, Đêm nay sẽ là một đêm tốt lành, thật mỉa mai. Một cốc nước cam giá 3,5 bảng. Mọi người đều nói về những trải nghiệm ở trường đại học, cái mà tôi không thể góp phần, và khi không nói về chuyện đó thì họ chụp ảnh. Tôi kiệt sức vì Ở giữa bọn họ nên phải tìm một góc tường để dựa.

Kỳ quái là nhiều người sốt sắng muốn chụp ảnh chung Với tôi, cho dù, như tôi đã nói, chúng tôi không thể được xem là bạn bè đúng nghĩa. Tôi nhớ Luise Wintergaarden và Betth Scoone cùng tiến tới chỗ tôi từ hai phía và quàng tay qua lưng tôi, như thể thân thiết lắm. Khi chụp xong, họ buông tay và bỏ đi không nói một lời. Còn có Lucy Neill, Tash và Ellie Kudrow nữa. Khi họ đăng ảnh lên Facebook, họ không buồn tag tôi vào. Tôi đưa một bức ảnh cho mẹ xem và bà bảo mấy đứa con gái trông thật xơ xác, với mái tóc tẩy và gương mặt rám nắng nhân tạo, còn tôi như Cinderella kẹp giữa hai đứa con của dì ghẻ nanh nọc. Tôi không nói với bà rằng bên dưới một trong những bức ảnh có người đã bình luận: A, một gái già đứng cạnh một trò đùa của tạo hóa hả?

Tôi không bận tâm, nhưng tôi biết bà sẽ buồn.

Sau đó, tôi không tham dự bữa tiệc nào nữa, nhưng vẫn đọc thông tin mà họ cập nhật. Hầu hết là tôi không hiểu họ định nói gì. Nó là tin đồn về những người tôi không biết hoặc đề cập đến các chương trình truyền hình và người nổi tiếng, những clip trên YouTube mà tôi không có khái niệm gì. Thỉnh thoảng tôi bấm vào những đường dẫn mà họ đang phát cuồng nhưng chúng luôn là một thứ ngớ ngẩn, như ảnh một con mèo con chúi mồm trong một ly rượu hay video về một cậu thiếu niên ở Moscow hát ông ổng trong phòng ngủ. Và luôn luôn, trong ảnh họ ăn diện ngất trời, hóp má chu môi, vắt tréo chân này lên trước chân kia như lũ ngựa. Tất cả bọn họ như tham gia một khóa học mà tôi không được mời – hoặc không muốn được mời - ở đó họ học được rằng tóc phải thật thẳng, móng tay phải sơn vạch trắng ở đầu móng, và phải đeo đồng hồ quay mặt vào trong cổ tay, túi ngoắc vào khuỷu tay, cánh tay giơ lên như bị gãy.

Những bài đăng của họ giống hệt nhau. Lúc thì là những câu tỉnh lược, vô nghĩa, như: Đôi khi không biết lại tốt hơn hoặc Mẹ nó chứ!, chẳng nói rõ họ đang đề cập đến chuyện gì. Đời sống của họ tràn ngập một thứ sóng gió sáo rỗng. Tôi nhớ Raquel Jacobs có lần viết: Trời đất ơi!!! - cô ta đã làm rơi thẻ tàu xe xuống toilet. Ý tôi là, ai cần hay muốn biết điều đó chứ? Nó cực kỳ ngu xuẩn và VỚ vẩn, thế mà tất cả bọn họ phản ứng như thể chúng thú vị, quan trọng và hài hước, sử dụng mọi ngôn ngữ tự nghĩ ra như uhhhoooop, hoặc những chữ sai chính tả như hunny, hoặc viết tắt không lý do, và đặt XXX vào cuối tất cả những thứ họ viết.

Không phải tôi muốn bản thân mình giống như thế.

Tôi chỉ không hiểu tại sao tất cả bọn họ lại thành thạo những cái đó, biết phải dùng ngôn ngữ nào và phản ứng nhanh nhạy trước những bình luận theo đúng cách. Kể cả những đứa dốt đặc ở trường, như Eva Greenland, dường như cũng làm được.

Hiếm hoi lắm mới có người đăng một câu hỏi tử tế, như là những ưu điểm của việc sử dụng Ổ cứng di động so với Ổ cứng cố định. Những câu như thế tôi sẽ trả lời, và thỉnh thoảng nhận được một phản hồi. Esther Moody đáp lại Cảm ơn nhèo! khi tôi chỉ cô ấy cách đổi cài đặt Google từ Autofill. Tuy nhiên, phần lớn những gì họ viết là linh tinh và không liên quan gì đến cuộc sống của tôi.

Có lẽ những gì tôi đang nói thể hiện rằng nếu tôi bị “Cô lập”, thì đó là lựa chọn của tôi. Nếu thực sự muốn, tôi có thể gặp Lucy ở Caffe Nero, hoặc đến một trong những bữa tiệc Công khai trên Facebook. Nhưng tôi không hứng thú.

Tôi thích ở một mình. Trước khi mẹ ốm, cuộc sống thật hoàn hảo. Tôi dành các buổi tối và ngày cuối tuần ở trên gác, đọc sách hoặc dùng máy tính, còn mẹ ở dưới nhà, dọn dẹp, xem tivi hoặc vẽ tranh, rồi hơi tí là gọi tôi xuống ăn uống rủ rỉ. Đó là cuộc sống tươi đẹp nhất.

Tôi thừa hưởng đồ đạc trong ngôi nhà cũ, chúng đã được cất vào kho; trước khi mất, mẹ đã bàn với Penny cho con trai bà ấy chất chúng lên xe tải của anh ta và chở đến căn hộ của tôi. Nhưng cuối cùng Penny và tôi đánh mất hòa khí. Chúng tôi có một cuộc cãi cọ kỳ cục xoay quanh cuốn Sudoku của bà, khi bà phát hiện tôi đã điền mất mấy SỐ. Tôi giải thích rằng tôi chỉ chơi trước những bảng mà tôi biết bà sẽ không thể hoàn thành được, nhưng bà cảm thấy bị xúc phạm.

Rồi khi mẹ mất, Penny cứ thắc mắc rằng mẹ chẳng có dấu hiệu gì báo trước cái chết: “Chân bà ấy không lạnh, và bà ấy ăn được cả chén xúp”.

Tóm lại là con trai bà chẳng bao giờ liên lạc với tôi về chuyện chuyển đồ. Nhưng không sao, vì tôi nhận ra tôi không còn muốn có chúng. Có lần tôi đi tàu điện ngầm đến nhà kho và nhìn lại chúng - cái bàn cà phê với mặt bàn bằng thủy tinh hun khói; tủ ngăn kéo màu trắng, những tay nắm vẫn còn dây cao su mà chúng tôi quấn vào để giúp mẹ mở ngăn kéo; bộ sofa bọc da đen; cái kẻng báo giờ ăn kiểu cổ; một cây gia phả cao được đóng khung mà mẹ chi tận 900 bảng để đóng và chứng tỏ rằng có một người họ hàng xa đã kết hôn vải cô của Anne Boleynh. Đặc biệt tôi nhớ một chiếc tủ kính ở góc tường mẹ dùng để bày những mẫu vật thu nhỏ của bà. Nó có mặt ở trong nhà từ hồi nào tôi cũng không nhỏ, tôi luôn thích ngắm nhìn những món đồ Ở trong đó. Nhưng giờ đây, nằm trong kho, nó chỉ là một cái kệ rẻ tiền, còn những mẫu vật xếp thành chồng trong những thùng dán băng dính. Tôi nghĩ dù tôi có đem cái kệ và những cái thùng về, lau chùi sạch sẽ và sắp xếp những mẫu vật đúng như mẹ đã bày, nó vẫn không giống như xưa. Tôi quyết định để lại tất cả ở đấy, và trả 119,99 bảng phí lưu kho mỗi tháng.

Anne Boleyn: người vợ thứ hai của vua Henry VIII, trở thành hoàng hậu và sau này bị xử tử.

Thay vào đó, tôi mua đồ mới hoàn toàn, từ cửa hàng Tesco Extra lớn ở Rotherhithe. Tôi không cần quá nhiều. Một cái đệm bơm hơi và chăn, một bàn làm việc nhỏ, một ghế lười, một máy nướng sandwich. Tôi xếp sách thành từng chồng sát tường, phân theo màu sắc, quần áo để trong những túi dùng để đựng rác: khi nào chúng bẩn, tôi chuyển sang túi khác, khi nào túi đầy tôi đem ra hiệu giặt. Đằng nào tôi cũng toàn làm việc tại nhà nên không cần ăn diện. Tôi dễ dàng vượt qua khóa học về máy tính, và bắt đầu làm việc cho Damian, con trai của bạn mẹ tôi, ngay khi tôi ổn định nơi ở. Công việc không khó. Cách vài ngày, anh ta gửi cho tôi một đường dẫn tới một trang thử nghiệm cần kiểm tra, tôi sẽ chạy nó qua một chương trình đảm bảo chất lượng, tìm sai sót, lỗi phần mềm và những chỗ yếu rồi gửi báo cáo lại. Tôi được trả tiền theo đầu việc; thường mất chưa đến một ngày, nhưng những cái phức tạp hơn có thể cần hai ngày. Khi việc đã xong, tôi nán lại trên máy tính, chơi game hoặc, sau này là viết bài trên Red Pill. Tôi đã kê bàn làm việc bên cạnh cửa sổ và nhanh chóng nhận ra một ích lợi to lớn của tấm biển quán ăn che mất nửa tấm kính – đó là chẳng bao giờ có ánh mắt soi mói vào màn hình laptop của tôi.

Về sau, cảnh sát truy hỏi cái gì đã đưa tôi đến Red Pill. Tôi nói vải họ rằng tôi không thể nhỏ, rằng tôi chỉ nhấn vào một đường dẫn tình cờ, song tất nhiên tôi biết chính xác mình đến vải nó như thế nào. Tôi chỉ không muốn nói cho họ biết.

Như đã kể, từ khi chuyển đến căn hộ, thời gian chơi game của tôi tăng lên, khoảng tám tiếng một ngày. Đặc biệt là trò chơi World of Warcraft. Nó giống như công việc toàn thời gian vậy, tôi điều chỉnh công việc kiểm lỗi của mình quanh nó. Tôi thích cách thời gian trôi qua thật nhanh khi chơi game: toàn bộ các buổi chiều được bỏ đi gọn ghẽ, giống như ăn một cái bánh donut trong hai miếng cắn. Tôi Sớm lên đến cấp sáu mươi và được mời gia nhập một đội hợp gu, hai hoặc ba lần một tuần cả đội tập hợp để làm một vụ tấn công đột kích.

Thỉnh thoảng tôi được cử làm đội trưởng, và trong một buổi họp chiến thuật trước trận đánh, một thành viên đã khơi mào một vụ tranh cãi về chuyện những quyết định của một người đưa ra trong trò chơi bộc lộ triết lý của họ ra sao. Ví dụ, sau một cuộc tấn công, bạn sẽ chia số vàng mình giành được cho những thành viên khác hay giữ lại làm của riêng. Tôi chưa từng nghĩ về trò chơi dưới góc độ ấy và thấy nó thật thú vị, cậu ta liền bảo tôi ngó thử website này, redpill-uk.info. “Một trang triết lý rất hay”, cậu ta viết. “Nó sẽ khiến cậu sửng sốt.” Cậu ta gửi qua mail cho tôi một đường dẫn tới một podcast của người quản lý trang web, Adrian Dervish.

Mặc dù đã nghe tới cả trăm podcast của Adrian, tôi vẫn nhớ rõ cái đầu tiên. Tôi đã ghi chú lại – tôi ghi chú tất cả những điều quan trọng xảy ra – nhưng giờ tôi không cần tìm lại nó nữa. Tiêu đề của nó là Thứ trước mặt tôi có phải là một cái laptop không? Và những lời mở đầu của Adrian là: Chào các bằng hữu, câu hỏi hôm nay là… chúng ta có thể biết được bao nhiêu? rồi anh ta điểm qua một lượt về nhận thức luận cổ điển, bắt đầu từ Socrates và kết thúc ở Ma trận, tình cờ lại là một trong những bộ phim yêu thích của tôi. Anh ta tuyên bố: “Tôi chắc 100% là lúc này tôi đang nói vào một microphone.” – Rồi tiếp tục, “Nhưng! 100% thực sự nghĩa là gì?” Cách tốt nhất tôi có thể miêu tả là nó giống như một trò chơi Truyền bưu kiện không có kết thúc, mỗi ý tưởng được mở ra để lộ một ý tưởng khác bên trong. Tôi nhớ khi podcast tiếp tục được phát, anh ta bắt đầu tặc lưỡi ở những chữ “Nhưng!” ấy, như thể đây là phần hay ho nhất người ta có thể có.

Podcast là một file âm thanh có thể tải về hoặc nghe trên internet.

Có cái gì đó cực thu hút ở giọng nói của Adrian. Anh ta là người Mỹ, giọng trầm ấm và thân mật. Anh ta nói những thứ cao siêu này bằng giọng ấm áp, dùng những từ kỳ quặc như “các bằng hữu” và “ôi trời”. Đây chính là thứ sẽ làm mở lý luận của bạn chao đảo, anh ta sẽ nói. Hoặc, Nếu các bạn nghĩ nó thú vị, chà, hãy chờ nghe những gì tôi chuẩn bị cho các bạn sau đây. Sau vài phút, tôi dùng chiếc podcast, ngồi xuống sàn và đội laptop lên đầu để chặn tiếng ồn từ dưới đường, trước khi nghe lại một lần nữa.

Sau podcast đầu tiên ấy, tôi làm cho mình một cái bánh mì nướng pho mát rồi quay lại nghe một mạch bốn cái nữa. Vừa nghe vừa khám phá trang web. Phương châm của nó là “Chọn sự thật”. Cái tên Red Pill là một phóng chiếu khác tới Ma trận: những nhân vật trong phim, không hay biết họ đang sống trong thế giới ảo, được mời uống hoặc viên thuốc màu xanh để tiếp tục làm ngơ hoặc viên thuốc màu đỏ để đối diện với thực tại, dù nó đáng buồn đến đâu.

Tôi dạo qua các diễn đàn. Tại một diễn đàn các thành viên đang tranh cãi về podcast “laptop”. Tôi nhớ mình bị ấn tượng trước khả năng xâu chuỗi và lập luận thuyết phục của họ. Tôi đọc một quan điểm và nghĩ rằng nó hoàn toàn có lý, rồi có người phản biện và đưa ra lập luận có tính thuyết phục không kém. Ví dụ có một thành viên - tôi nghĩ là Randfan - nêu quan điểm rằng chỉ có kẻ ngốc mới khẳng định chắc nịch rằng bất cứ thứ gì trong thế giới vật chất đều thực sự tồn tại. Tất cả những gì chúng ta có thể biết là những nhận thức của chúng ta. Đáp lại, Mèo Julius nói, Làm sao bạn biết rằng điều đó đúng? Làm sao bạn biết rằng bạn biết điều đó đúng? Họ tranh luận những ý tưởng lớn lao, trừu tượng này như thể chúng là chủ đề nói chuyện hàng ngày, rôm rả như mẹ và bà Penny thường nói về cái siêu thị nào có giá tốt nhất trong tuần.

Ngoài các diễn đàn “thuần” triết, có những diễn đàn khác tập trung vào những chủ đề cụ thể và sát sườn hơn, như đưa ai đó đi ăn tối có tương tự với việc mua dâm không, hay những khía cạnh đạo đức của hành động download nhạc. Có một chỗ cho người ta đăng những tình huống khó xử mà mình gặp phải và nhận được lời khuyên hợp lý. Chẳng hạn như một cô gái viết rằng cô quen một người bạn có vẻ tâm đầu ý hợp ở chỗ làm, nhưng sau đó phát hiện ra người bạn này tin vào thánh thần, giờ cô không biết phải nói chuyện với người đó như thế nào.

Trên trang chủ là bài viết của Adrian, anh ta giới thiệu mình là người lập ra trang web và khẳng định rằng mặc dù say mê triết học, nhưng bản chất lại theo chủ nghĩa tự do cá nhân. Thật xấu hổ khi nói rằng tôi không biết như thế nghĩa là gì. Tôi chưa nghe tới nó bao giờ. Anh ta giải thích rằng: Những người theo chủ nghĩa này tin rằng mọi người sở hữu cơ thể mình, và sản phẩm sức lao động của họ, chống lại sự ép buộc; Cốt yếu là chúng ta nên được tự do làm bất cứ điều gì mình muốn miễn không gây hại đến người khác. Xem ra không có gì phải bàn cãi về chuyện đó.

Một số người bị ám ảnh bởi chính trị và kinh tế của chủ nghĩa tự do cá nhân, đầy rẫy những kế hoạch bài trừ chính phủ và phẫn nộ với thuế má, song họ chỉ ở yên trên diễn đàn thích hợp với họ, nên dễ dàng tránh được. Mọi người hay đeo đuổi một hoặc hai chủ đề họ hứng thú nhất. Tôi thấy mình dành phần lớn thời gian ở mục Đạo đức, nhưng có cả những diễn đàn dành cho Tôn giáo, Nghệ thuật, Logic và Toán học…

Trang này là liều thuốc cho phần còn lại của cõi mạng; đúng ra là phần còn lại của thế giới. Chỉ những suy nghĩ đúng mực mới được chấp nhận, ai đi chệch hướng lập tức bị nêu tên nhắc nhở. Không có chuyện dùng từ ngữ suồng sã – “nghĩa đen” là “nghĩa đen” - và không như các diễn đàn khác, dấu câu và chính tả cần phải chính xác.

Như thế không có nghĩa nó không phải là một cộng đồng tích cực. Việc gạch tên là cực chẳng đã nếu có thành viên chống đối tôn chỉ cơ bản của trang - nếu họ không phải người vô thần – hoặc là phương cách cuối cùng dành cho những kẻ thường xuyên gây rối, như JoeyK.

Có thể thấy trước khi ai đó sắp bị tống cổ. Thành viên ấy bắt đầu trở nên ngạo mạn, cà khịa Adrian vô cớ, tự cho mình thông minh. Adrian sẽ kiên nhẫn tiếp chuyện, nói lý lẽ Vải họ, nhưng nếu họ tiếp tục tỏ ra khó chịu và lấn sân, phá rối những người khác, anh ta không còn cách nào khác việc ngoài mời họ ra. Theo anh ta, nếu họ quá bất mãn với những gì anh ta nói, thì hẳn có chỗ tốt hơn dành cho họ. Còn đầy những trang về triết học ngoài kia.

Sau một vài tuần nghe podcast và núp lùm ở các diễn đàn, tôi đánh liều tham gia. Tôi chọn một cái tên, Shadowfax, và suy nghĩ một hồi nên chọn câu trích dẫn yêu thích nào làm “chữ ký”. Cuối cùng tôi lấy câu của Douglas Adams “Đừng tin bất cứ cái gì đọc trên mạng. Trừ câu này. A, gồm cả câu này!” Nó luôn làm tôi buồn cười.

Tôi viết bình luận đầu tiên ở một cuộc thảo luận về lòng vị tha: Có thể có một hành động thực sự vì người khác, hay chúng ta chỉ đang làm điều đó chủ yếu vì mình? Tất cả đều nhất trí cao rằng chẳng có gì chúng ta làm vì người khác cả, nhưng tôi nghĩ khác. Tôi phân tích rằng khi chúng ta thân thiết với người khác, sự khác biệt giữa “tốt cho ta” và “tốt cho người khác” là không rõ ràng. Cái “tốt nhất cho ta” thường là hy sinh chút lợi ích để giúp những người đó. Trong vài giây đã có người trả lời, đa SỐ đồng ý với tôi, song họ chỉ ra một chỗ tôi đã bỏ qua, chẳng mấy chốc mọi người nhảy vào và nó trở thành cuộc tranh cãi sôi nổi. Hobbesian2009 viết: Chào sân được đấy,

Shadowfax là chú ngựa của Gandalf trong truyện Chúa nhẫn, nó phi

nhanh như gió và người bình thường không thể trông thấy. 2. Hobbesian: chỉ những người theo tư tưởng của triết gia Thomas Hobbes, rằng bản chất con người là cạnh tranh và chiến đấu vì lợi ích của mình. Shadoufax! Bạn thấy đấy, hầu hết những người mới chỉ post một dòng giới thiệu rụt rè, chứ không nhảy ngay vào một cuộc tranh luận. Tôi đã tạo ra một ấn tượng nhất định.

Sau hai tuần, tôi quyết định khai bút. Tôi ngẫm nghĩ chọn chủ đề; nó phải thu hút nhưng không thái quá hay khiêu khích khiến tôi trông như trò đùa. Tôi chọn một chủ đề lâu nay vẫn luẩn quẩn trong tâm trí: Có vấn đề gì không nếu một người không làm gì với cuộc đời họ trừ những cái họ muốn làm - ví dụ như chơi World of Warcraft - miễn là họ tự nuôi sống bản thân và không làm hại đến ai.

Đăng xong, tôi trải qua mấy phút bồn chồn khi nghĩ sẽ không ai ngó ngàng đến, rồi tôi nhận được bình luận đầu tiên. Đề tài này nhận được bảy phản hồi, tôi cho rằng đó là tín hiệu tốt.

Cộng đồng thường cảnh giác với những thành viên mới, chờ họ chứng tỏ thành ý trước khi làm quen. Tôi ngạc nhiên khi Adrian tham gia cuộc thảo luận, ý kiến của anh ta là những người may mắn có được một vị trí an toàn nên sử dụng đặc quyền của mình để giúp những người khác có khởi đầu tồi tệ trong cuộc sống.

Tôi không nói rằng mình thấy tranh luận trên Red Pill là dễ dàng ngay từ đầu, nhưng nó đến khá tự nhiên. Điều tôi thích ở nó là một khi có Công cụ, ta có thể dùng chúng vào gần như bất cứ chủ đề nào, kể cả những cái mình không có kinh nghiệm. Ví dụ, tôi là người đóng góp đáng kể vào cuộc thảo luận về việc nhận con nuôi liệu có nhân văn hơn tự sinh con không? Những tuần tiếp theo, tôi tham gia các cuộc tranh luận và dành các buổi tối trên trang này. Tôi bắt đầu làm quen với nhiều người. Dù trang web có gần bốn nghìn thành viên đăng ký trên khắp thế giới, chỉ có khoảng năm mươi người thường xuyên tham gia tranh luận, cho nên họ nhanh chóng quen mặt.

Đó là một “hội” khó tính, nhưng là một hội mà bạn có thể thâm nhập bằng cách thể hiện trí thông minh và logic. Họ dần dần chấp nhận tôi, và thật hạnh phúc khi một lần, để trả lời câu hỏi của một thành viên mới về một vấn đề đạo đức, Không-phải-cừu đã viết, “Shadowfax, bọn tôi cần cậu!” vì tôi được coi là có thế mạnh trong lĩnh vực đó.

Tôi cũng bắt đầu đọc. Adrian đăng một thống kê sách “tiêu chuẩn”, anh ta gọi như vậy - kiến thức lận lưng cho những ai muốn sử dụng trang web hiệu quả nhất, như Đối thoại Plato, Hume, Descartes và Kant. Tôi đặt mua một ít trên Amazon. Ngày trước tôi đọc nhiều nhưng chỉ là sách khoa học viễn tưởng và truyện kỳ ảo, ban đầu tôi thấy khó đọc, nhưng tôi kiên trì và đặt ra cho mình một tiếng đồng hồ mỗi tối, vừa đọc vừa ghi chú.

Tôi nhận được mấy tin nhắn từ Adrian. Tin nhắn đầu tiên là chào mừng tôi gia nhập, lần thứ hai sau ba tháng trên diễn đàn, chúc mừng tôi sống sót qua bước đầu (hình

-

như hầu hết thành viên đều rơi rụng trước đó). Rồi sau gần sáu tháng đăng bài đều đều, tôi nhận được tin nhắn yêu cầu đăng ký để trở thành cấp Sáng tạo Uu tú.

Cách thức hoạt động của trang là đáng mười lăm bình luận sẽ tốt nghiệp hạng NM, viết tắt của Nhập Môn, đối với thành viên đã cứng cáp. Chủ yếu mọi người dùng lại ở cấp độ này, một số ít được mời tham gia bài thi online cho cấp Sáng tạo Ưu tú. Vậy nghĩa là Adrian cho rằng bạn có khả năng suy nghĩ tiến bộ hơn, và nếu thành công, bạn sẽ được vào một diễn đàn đặc biệt, nơi sự thảo luận nâng lên một bậc. Thu phí hai mươi bảng mỗi tháng.

Trong tin nhắn, Adrian nói rằng anh ta khá ấn tượng với sự tham gia của tôi vào cuộc tranh luận về sự khác biệt giữa xấu hổ và cắn rứt. Bạn thật sự làm tôi ấn tượng đấy, Shadowfax. Bạn là một người rất thông minh. Phải nói đó là khoảnh khắc khiến tôi cảm thấy rạo rực.

Tất nhiên tôi nhận lời. Adrian gửi tôi đường dẫn đến bài kiểm tra, nó chia làm hai phần. Phần đầu yêu cầu tôi trả lời một chuỗi những tình huống khó xử về đạo đức thuộc kiểu tôi vẫn hay tranh luận trên trang web: Liệu tôi có giết một người để cứu năm người không, kiểu như vậy. Phần hai là bài trắc nghiệm cá nhân, một tập hợp các câu nói phải trả lời “có” hoặc “không”. Rất khó để làm bạn phấn khích. Bạn 1. Tiếng Anh là Elite Thinker, viết tắt là ET.

Tiếng Anh là Newly Enlightened.

| 36

23

andros ZICE

sẵn sàng giúp người khác mà không cần đáp lại. Bạn dễ dàng nhìn ra những nguyên lý chung đằng sau những sự việc cá biệt…

Vài tiếng sau khi nộp bài kiểm tra, Adrian gửi mail thông báo tôi đã đậu, và tôi được vào đội ngũ Sáng tạo Ưu tú - ET. Kể từ đó, thời gian của tôi dành gần hết cho diễn đàn ET. Nó có mười lăm thành viên là những người cực kỹ năng nổ, mỗi ngày đăng cả chục bài, và tôi là một trong Số đó.

Rồi một ngày, tin nhắn ấy đến.

Nó đến vào một chiều muộn, khi tôi đang loay hoay với bản báo cáo tình trạng của ứng dụng cần kiểm tra. Từ lúc biết đến Red Pill, tôi đã lơ là Công việc, tuần trước Damian đã gửi cho tôi một email nghiêm khắc nói rằng mặc dù rất thông cảm cho nỗi buồn thương của tôi trước cái chết của mẹ, nhưng anh ta sẽ phải cho tôi nghỉ việc nếu tôi không hoàn thành công việc.

Cho nên, tôi đang cố làm xong báo cáo, song vẫn không thể cưỡng lại mà mở tin nhắn của Adrian. Lập tức tôi nhận ra tin nhắn này khác với mọi khi. Trên trang web, tôi luôn được biết đến dưới cái tên Shadowfax, nhưng ở đây anh ta dùng tên thật của tôi. Chắc hẳn anh ta lấy nó từ thông tin thẻ tín dụng của tôi.

Tin nhắn viết:

“Leila, tôi đã dõi theo hoạt động của em trên trang web với niềm hứng thú vô cùng. Gặp nhau được không?”

37

Một cuộc gặp trực tiếp. Anh ta nói điểm gặp mặt ở gần Hampstead Heath, và thời gian, tình cờ lại là sáng hôm sau.

Tôi nhớ những ngón tay mình mềm oặt đi trên bàn phím. Ý nghĩ đầu tiên là mình đã phạm lỗi gì đó, nhưng tôi sớm trấn tĩnh lại. Adiran là một người quan trọng, tại sao anh ta phải gặp tôi chỉ để thông báo tôi bị đuổi trong khi anh ta có thể làm thế ngay trên mạng? Với lại, theo hiểu biết của mình, tôi không làm điều gì mất lòng anh ta cả. Ngược lại, anh ta thường chúc mừng tôi trên các bài tôi viết và mới hôm trước còn bảo với mọi người là tôi có một “bộ não xuất sắc”.

Chỉ còn vài khả năng, nghe nản hơn. Hoặc anh ta đang xem xét chọn tôi làm quản trị viên diễn đàn, và cuộc gặp này là buổi phỏng vấn; hoặc anh ta muốn thứ khác ở tôi. Đó là cái gì?

Đêm nay thế là đủ. Đã bốn giờ bốn mươi phút sáng, mắt tôi bắt đầu nhức mỏi. Màu vải của căn lều sáng dần và sau một đêm mát mẻ dễ chịu, tôi cảm thấy nhiệt độ bắt đầu tăng lên.

« Lùi
Tiến »