Hôm đó là tối thứ Sáu, vào tuần thứ chín của dự án. Giọng Tess vẫn bình thường, nhưng tôi có thể nhận ra là cô vừa mới khóc, khuôn mặt gầy xanh xao. Trong vài phút đầu của cuộc trò chuyện, cô ngả đầu tựa vào bức tường cạnh giường, nhìn lên trần nhà. Sau đó, cô nhìn thẳng vào camera. Tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt cô như vậy: vừa trống rỗng, vừa sợ hãi. Mẹ tôi đôi khi cũng có ánh mắt đó, nhìn về giây phút cuối cùng.
“Tôi sợ”, cô nói.
“Sợ chuyện gì?” Tôi hỏi, vẻ ngớ ngẩn.
“Tôi rất sợ”, cô nói và bật khóc. Cô chưa bao giờ khóc trước mặt tôi; cô từng bảo rằng mình hiếm khi khóc. Đó là một trong những điểm chung giữa chúng tôi.
Rồi cô hít mạnh, lau nước mắt bằng mu bàn tay và nói rõ ràng hơn:
“Có hiểu không?”
“Hiểu”, tôi đáp, dù chẳng hiểu gì cả.
Cô nhìn vào camera một lúc, nói:
“Cho tôi nhìn thấy cô, được không?”
Thoạt đầu, tôi tưởng ý của cô là: Chúng ta gặp nhau được không? Tôi toan nhắc cô rằng chúng tôi đã thống nhất không nên làm thế, nhưng cô cắt ngang:
“Bật camera của cô lên.”
Sau phút chần chừ, tôi đáp:
“Tôi nghĩ tốt nhất chúng ta đừng làm vậy.”
“Tôi muốn nhìn thấy cô, lộ diện đi.” Tess đang nhìn đăm đăm vào camera, những giọt nước mắt đã gần khô. Cô nở nụ cười yếu ớt và tôi thấy mềm lòng. Thật khó cưỡng lại, và suýt nữa thì tôi đã nói, “Thôi được” nhưng lời thốt ra lại là, “Tôi không nghĩ đó là ý hay.”
Cô nhìn tôi một hồi lâu. Sau đó, cô nhún vai, và hướng mắt lên trần nhà.
Nói thật là tôi không muốn Tess trông thấy tôi vì nhỡ đâu tôi không đáp ứng được kỳ vọng của cô. Tôi biết điều này thật lãng nhách: ai quan tâm cô nghĩ gì về bộ dạng của tôi, và thế thì sao nào? Nhưng tôi đã quan sát kĩ gương mặt cô, tôi biết từng sắc thái biểu cảm của cô, và tôi không chịu đựng nổi ý nghĩ rằng, nếu tôi bật camera lên, có thể tôi sẽ thấy một ánh thất vọng lướt qua, dù chỉ thoáng chốc.
Vẫn nhìn lên trần nhà, cô nói. “Tôi không thể làm được.”
“Tất nhiên là chị có thể”, tôi nói.
Hơn một phút trôi qua, cô im lặng, rồi cất tiếng, nhẹ nhàng không âm sắc, “Hôm nay chúng ta dừng ở đây thôi?” Không chờ câu trả lời, cô chấm dứt cuộc gọi.
Thú thật rằng, kể từ hôm ấy, cuộc nói chuyện cứ trở đi trở lại trong đầu tôi nhiều lần.
Tôi chỉ có thể nói, lúc đó tôi đã thốt ra những điều mình cho là đúng. Cô ấy đang buồn và tôi an ủi cô ấy. Dường như đó là điều hoàn toàn tự nhiên vì Tess tỏ ra Sợ hãi. Cuộc nói chuyện hôm sau, cô đã trở về trạng thái “bình thường” – nghĩa là bình thản, lịch sự và xa cách. Sự việc hôm trước không được đả động đến.
Sau đó mấy ngày, cô nhìn vào camera và gõ gõ ống kính, như một thói quen.
“Cô có mọi thứ cô cần rồi chứ?”
Tôi vốn cho rằng chúng tôi sẽ tiếp tục giao tiếp cho đến tận giây phút cuối. Nhưng tôi biết nó phải kết thúc. Vậy nên tôi đáp, “Tôi nghĩ là rồi.”
Cô gật đầu, như với chính mình, và đưa mắt đi nơi khác. Khi ấy, biết đây là lần cuối nhìn thấy cô, tôi cảm thấy adrenalin đột ngột dâng trào và có một cái gì đó tựa như buồn bã. Sau khoảng lặng kéo dài, cô nói, “Tôi không biết cảm ơn cô sao cho đủ.” Và sau đó là “Tạm biệt.”
Cô nhìn vào camera, làm một cử chỉ như vẫy chào.
“Tạm biệt”, tôi nói. “Cảm ơn chị.”
“Sao phải cảm ơn tôi?”
“Tôi không biết.”
Cô đang cúi nhìn cái gì đó, chân cô hoặc chiếc giường. Tôi ngắm chiếc mũi dài, bẹt của cô, đường cong nói gò má, hai hàng mi hạ xuống.
Rồi cô ngẩng đầu lên, vươn người tắt camera. Và thế là cuộc trò chuyện cuối cùng của chúng tôi kết thúc.