Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 200
tìm kiếm bà vú

❊ ❊ ❊

"Chuyện này nàng không cần lo lắng, thật ra nàng đã nghĩ ra rất nhiều thứ rồi, hơn nữa giai đoạn trước nàng làm công tác chuẩn bị rất khá, vốn là không cần lo lắng đến vấn đề này, bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm." Lúc này Triệu Tử Tu bỗng nhiên nhớ tới việc mà phụ hoàng dặn dò.

"Chuyện gì?" Hiện tại Bạch Hiểu Tình thầm muốn xử lý cho xong chuyện của Uyển Tình Cư, việc khác thì không cần phải vội.

"Chính là chuyện tìm kiếm bà vú, nàng không nhớ là lúc trước Phượng Nghiêu tới tìm nàng cũng vì chuyện này sao." Có chút đau lòng nhìn Bạch Hiểu Tình, xem ra gần đây nữ nhân này quá bận rộn rồi, nếu không thì sao nàng có thể quên chuyện quan trọng như vậy được.

"Chuyện này ta có nhớ, nhưng không phải lúc trước nói không cần gấp sao? Có phải hôm nay phụ hoàng nói với nàng cái gì không?" Bạch Hiểu Tình bỗng nhiên cảnh giác, chẳng lẽ chuyện này có gì thay đổi, hoặc là còn có điều gì đó quan trọng hơn.

"Hiện tại Phượng Nghiêu đã biết bà vú kia ở đâu rồi, vậy thì nhất định là những người khác cũng biết, bây giờ muốn tìm được bà vú trước khi người khác biết thì chúng ta mới có thể tìm được kho báu tiền triều." Triệu Tử Tu nói ra suy nghĩ của mình với Bạch Hiểu Tình.

"Chàng nói rất có đạo lý, nhưng Uyển Tình Cư mới vừa khai trương, bây giờ ta rời đi có gây ra vấn đề gì không." Bạch Hiểu Tình vẫn rất lo lắng về khách điếm mà mình mới khai trương, nếu lão bản không ở đó thì có xảy ra chuyện gì không.

"Yên tâm đi, khoảng thời gian trước đã chuẩn bị kế hoạch rất tốt rồi, hiện tại chỉ còn chưa đưa vào thực hiện thôi, chuyện này nàng giao cho Thẩm Vạn Xuân là được rồi, hắn hoàn toàn có thể vận hành tốt." Triệu Tử Tu cảm thấy hiện tại khách điếm đã kinh doanh rất tốt rồi, chỉ cần duy trì nó là được.

Hơn nữa lúc trước khách điếm khai trương đã rất vang dội, hiệu quả đã đạt tới như vậy, nếu còn tiếp tục đưa ra cái mới và kinh hỉ thì chỉ sợ này dân chúng sẽ chịu không nổi.

"Ý của chàng ta đều hiểu, nhưng ta thật sự lo lắng đến việc làm ăn, hơn nữa Phượng Cơ quỷ kế đa đoan, hiện tại cũng lâu rồi ta không đến Vạn Xuân Các, sợ là Thẩm Vạn Xuân cũng có ý kiến với ta." Nghĩ đến sắc mặt yêu tiền của Thẩm Vạn Xuân, Bạch Hiểu Tình không tin nam nhân kia sẽ giúp đỡ mình.

"Chuyện bên đó ta đã xử lý tốt rồi. Hơn nữa tứ đại hoa khôi nàng bồi dưỡng ra cũng có thể thay thế vị trí của nàng."

"Còn nàng chỉ là hoa khôi có tiếng không có miếng, mỗi lần xuất hiện đều không thể ra tiếp khách, hoa khôi như vậy ta nghĩ rằng Thẩm lão bản cũng không có hứng thú nhiều." Triệu Tử Tu nói.

"Làm sao có thể, nếu có thể tiếp khách thì ta đã tiếp rồi." Thẩm Vạn Xuân đáng chết lại dám cho rằng nàng không thể tiếp khách nên muốn buông tay, đây không phải là không có thiên lý sao.

“Nếu nàng dám tiếp khách, tối nào ta cũng sẽ tra tấn nàng." Nói xong Triệu Tử Tu dán sát thân thể của mình vào người Bạch Hiểu Tình để nàng biết mình đang tức giận.

"Ta biết sai rồi, chàng hãy bỏ qua cho ta đi." Lúc này Bạch Hiểu Tình thật sự cảm nhận được Triệu Tử Tu đang tức giận, bởi vì vật cứng rắn của hắn đang đặt thẳng tắp trên bụng mình.

Thật không ngờ người luôn sống trong hoàn cảnh cái chết cận kề như nàng lại có lúc xấu hổ như vậy.

"Biết là tốt rồi, nếu lần sau tái phạm thì ta nhất định sẽ dạy dỗ nàng cho tốt, bây giờ nàng là nữ nhân của ta, nam nhân khác đừng mơ tưởng nhúng chàm." Triệu Tử Tu giữ lấy bờ vai Bạch Hiểu Tình rồi cắn một cái.

Nữ nhân đáng chết, nếu không kích thích mình thì trong lòng nàng sẽ khó chịu sao, dienxdafnleequsydoon bây giờ Triệu Tử Tu hận không thể nuốt nàng vào trong bụng, như vậy sau này sẽ không cần lo lắng nàng đi đâu như vậy.

"Ừ, nhưng nếu sau này chàng còn nhảy lên giường của ta khi chưa được phép thì ta cam đoan ngay cả cửa chàng cũng không vào được." Bạch Hiểu Tình cũng sẽ không bỏ qua cho Triệu Tử Tu.

"Ta cứ nhảy lên, ai bảo nàng không nghe lời, đúng là thiếu dạy dỗ mà." Triệu Tử Tu không giống như trước kia, ham muốn chiếm giữ Bạch Hiểu Tình càng ngày càng mãnh liệt.

"Ngày mai ta xuất phát, chàng kêu Thẩm Vạn Xuân giúp ta giám sát việc làm ăn của Uyển Tình Cư, nếu ta trở về thấy có gì sụt giảm thì chàng phải bù tiền cho ta." Bạch Hiểu Tình cũng không muốn nghe được tin mình thua lỗ khi trở về.

"Ừ, yên tâm đi, nếu khách điếm của nàng lỗ bao nhiêu tiền thì ta sẽ tiếp tế cho nàng bấy nhiêu, bây giờ nàng đã biến thành kẻ tham tiền rồi." Triệu Tử Tu bóp mũi Bạch Hiểu Tình.

"Nhưng mà tham tiền cũng rất tốt, mỗi ngày là có thể đếm tiền sống qua ngày, so với việc chém chém giết giết cũng tốt hơn." Nếu có thể, Bạch Hiểu Tình tình nguyện ở nhà kiếm tiền.

"Được rồi, sau này tiền Vương phủ chúng ta đều để cho nàng đếm, như vậy nàng sẽ vui vẻ ngay thôi." Triệu Tử Tu vui vẻ nói.

"Rời giường đi, ta còn muốn đến khách điếm xem một chút, thuận tiện dặn dò vài chuyện quan trọng." Bạch Hiểu Tình không muốn nằm trên giường với nam nhân này nữa.

"Ngủ thêm một lát nữa." Triệu Tử Tu sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Bạch Hiểu Tình như thế.

"Không ngủ, tự chàng ngủ đi, ta không muốn ở lại nơi này cho chàng ăn sạch sành sanh nữa." Bạch Hiểu Tình thừa dịp Triệu Tử Tu không chú ý liền vội vàng đứng dậy khỏi giường, nếu không một hồi sẽ lại bị Triệu Tử Tu túm lấy.

"Được rồi, ta cũng đi với nàng, nếu nàng đi rồi thì một mình ta cũng không thấy buồn ngủ." Triệu Tử Tu cảm thấy trong lòng bỗng nhiên trống rỗng thì lập tức hết buồn ngủ, bởi vì không có Bạch Hiểu Tình thì trong chăn lại trở nên lạnh lẽo.

"Chàng ngủ thêm một lát đi, buổi sáng dậy sớm như vậy, bây giờ nên ngủ thêm một lát, huống hồ chuyện buôn bán của khách điếm chàng cũng không hiểu, ta thấy chàng vẫn nên ngoan ngoãn ở nhà ngủ đi, một mình ta đi là được rồi." Thấy Triệu Tử Tu thật sự mệt mỏi, Bạch Hiểu Tình có chút không đành lòng.

"Nàng đi rồi thì lòng của ta liền trống rỗng, ngủ thế nào được." Triệu Tử Tu mặc xong quần áo liền đi lên ôm lấy Bạch Hiểu Tình, hi vọng có thể giữ được Bạch Hiểu Tình ở lại bên cạnh.

"Vậy chàng đi theo ta, dù sao bây giờ chàng cũng ngủ không được, ta thấy chàng cũng không tình nguyện ngồi ngây người ở nhà một mình." Bạch Hiểu Tình chỉ biết nhất định người này sẽ không thật sự muốn đi ngủ, hẳn là có âm mưu khác.

"Ta biết nàng sẽ không bỏ ta ở nhà một mình mà." Tâm tư của mình bỗng chốc bị Bạch Hiểu Tình đoán trúng nên có chút ngượng ngùng.

"Ta cũng không dám bỏ Vương gia ở nhà một mình, nếu không ta thật sự sẽ bị lăng trì xử tử." Bạch Hiểu Tình cố ý gằn chữ lăng trì xử tử, Triệu Tử Tu vốn đang nghe không hiểu, cuối cùng cũng hiểu ý Bạch Hiểu Tình, nghĩ chắc là chuyện trên giường kia rồi.

"Được rồi, nàng còn tức giận chuyện này sao? Ta biết sai rồi còn không được sao?" Giờ phút này Triệu Tử Tu cũng biết dây dưa với nữ nhân lúc thức dậy là đáng sợ cỡ nào.

"Ta không có tức giận , có thể được Vương gia sủng hạnh là vinh hạnh của ta." Dọc theo đường đi Bạch Hiểu Tình luôn nói chuyện quái gở, khiến Triệu Tử Tu cảm thấy thật sự rất xấu hổ.

"Ai da, thật sự là chỉ có nữ tử và tiểu nhân là khó nuôi, bây giờ ta đã biết rồi, nàng nói chuyện như vậy tim ta thật sự rất đau đớn, không phải là chỉ ngủ trưa cùng nhau một lát thôi sao? Có cần tức giận như vậy không?" Triệu Tử Tu không biết rốt cục là Bạch Hiểu Tình giận mình vì cái gì, dù sao tự nói ra cũng không tốt lắm.

"Bây giờ cũng biết nữ tử và tiểu nhân khó nuôi rồi sao, nhưng hôm nay chàng thật không may, ta là sự kết hợp của cả tiểu nhân và nữ tử." Bị biểu cảm lúng túng của Triệu Tử Tu chọc cười, diễn;dafn~leequysdoon Bạch Hiểu Tình bỗng nhiên không còn tức giận nữa.

"Nhưng không còn cách nào, ta cứ thích tiểu nhân như nàng thì làm sao bây giờ?" Thấy Bạch Hiểu Tình nở nụ cười, Triệu Tử Tu cũng biết mình lại bị đùa giỡn.

"Ha ha, chàng như vậy rất đáng yêu." Rốt cục Bạch Hiểu Tình nhịn không được nữa nên nở nụ cười.

"Khi nào thì lại cho ta một tiểu nhân nhỏ đây, ta muốn có một tiểu nhân nhỏ." Triệu Tử Tu đặt tay lên bụng Bạch Hiểu Tình, giống như bên trong thật sự có cái gì vậy.

"Chuyện này nói sau." Bạch Hiểu Tình bỗng chốc ngắt lời Triệu Tử Tu.

"Ai da, mỗi lần nói đến chuyện này là nàng liền bắt đầu lảng tránh ta." Triệu Tử Tu nghĩ có vẻ như Bạch Hiểu Tình rất bài xích chuyện này.

"Đến rồi, nhanh xuống xe đi." Một lát sau xe ngựa đã đến Uyển Tình Cư, Bạch Hiểu Tình bỏ tay Triệu Tử Tu ra liền tự mình xuống xe, cũng không quan tâm Triệu Tử Tu ở phía sau.

"Ừ." Triệu Tử Tu chán nản với vấn đề này.

Bạch Hiểu Tình đi ở phía trước Triệu Tử Tu, trong lòng cũng thấy có chút kỳ lạ, thật ra không phải là nàng không đồng ý sinh con cho hắn, nwhng mà bây giờ không phải lúc, cho nên tất cả phải chờ tới khi đại cục đã định.

"Nàng có thể đi chậm một chút được hay không, ta đi theo không kịp." Lúc này Triệu Tử Tu đi theo phía sau Bạch Hiểu Tình hô lớn tiếng, giống như bản thân bị ngược đãi vậy.

"Chàng không thể đi nhanh một chút sao." Thật ra bước chân của Bạch Hiểu Tình vốn không quá nhanh, nhưng lọt vào mắt Triệu Tử Tu lại giống như bất cứ lúc nào hắn cũng có thể mất đi nàng.

Lúc Bạch Hiểu Tình đi đến cửa thì thấy người đến người đi rất nhiều, làm ăn rất tốt, cũng không suy giảm vì nàng không ở đây, hơn nữa chỉ có rất tốt, không có tốt nhất.

Lúc này Thẩm Vạn Xuân đi ra từ trong tiệm nhìn thấy Bạch Hiểu Tình thì mặt mày hớn hở nghênh đón.

"Ai da, đây là khách hiếm thấy, sao hôm nay bà chủ lại canh giờ xuất hiện ở đây vậy." Thật ra Thẩm Vạn Xuân không gặp Bạch Hiểu Tình một khoảng thời gian, trong lòng cũng rất nhớ, hôm nay hắn không ngờ sẽ nhìn thấy Bạch Hiểu Tình nên tâm trạng kinh hỉ bỗng chốc trở lại.

"Thế nào, khách điếm của ta mà ta không thể tới xem sao, còn cần Thẩm lão bản đứng đây hoan nghênh ư?" Mỗi lần Bạch Hiểu Tình thấy Thẩm Vạn Xuân thì đều cảm thấy hắn có gì đó kỳ lạ, nhưng tra đến tra lui vẫn thấy bối cảnh người này rất đơn giản.

"Không không, là ta nghe Lục Vương gia nói lão bản muốn đi ra ngoài vài ngày, mấy ngày nay sẽ không đến tiệm nên ta đến làm quen trước, nếu đến lúc đó làm hư việc buôn bán của lão bản thì ta đắc tội quá lớn rồi." Nghĩ vậy, Thẩm Vạn Xuân cũng là một người khéo léo.

"Ừ, ta lo lắng ngươi sẽ phá hư việc buôn bán của ta cho nên mới muốn đến xem." Bạch Hiểu Tình thấy Thẩm Vạn Xuân muốn quản lý khách điếm giùm nàng thì mới cảm thấy lời nói vừa rồi có chút nặng.

"Ha ha, xem ra lão bản vẫn rất để bụng." Thẩm Vạn Xuân đi theo phía sau Bạch Hiểu Tình và Triệu Tử Tu vào phòng thu chi, thấy dọc theo đường đi Triệu Tử Tu đều không nói gì thì cũng đoán là có lẽ Vương gia lại bị Vương phi chọc giận rồi.

"Việc làm ăn của mình thì đương nhiên phải quan tâm một chút rồi, nơi này là tâm huyết của ta, hơn nữa Thẩm lão bản trông coi giùm ta vài ngày, ta cũng phải an ủi một chút." Bạch Hiểu Tình nói xong liền tự mình rót cho Thẩm Vạn Xuân một chén nước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »