Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 174
thọ yến tặng vật quý

❊ ❊ ❊

"Già mồm át lẽ phải." Nàng biết ngay Triệu Tử Tu nhất định sẽ cãi lý, hơn nữa còn muốn chiếm tiện nghi của nàng.

"Ta nào có, ta nói là buổi tối không quấy rầy nàng ngủ, nhưng hiện tại lại là ban ngày, vẫn còn chưa ăn cơm trưa đâu, không phải là có thể chiếm một chút tiện nghi sao." Triệu Tử Tu không nghiêm túc ngồi ở trong xe ngựa ôm lấy Bạch Hiểu Tình.

"Có chuyện này ta muốn hỏi chàng, điểm tâm lần trước ta làm cho chàng ăn ngon không? Nàng nghĩ nếu làm cho Hoàng đế một cái bánh ngọt cỡ lớn chắc cũng không có vấn đề gì, ngược lại rất mới mẻ, nhất định có thể thu hút sự chú ý của nhiều người.

"Ăn ngon lắm, chỉ cần là do nàng làm thì đều ngon." Triệu Tử Tu nghĩ đến tại món điểm tâm lúc trước Bạch Hiểu Tình làm cho mình, chẳng lẽ tối nay nàng muốn làm lại món điểm tâm đó, dienxdafnlequyssdoon như vậy thì thật sự rất tuyệt.

"Thật sự ngon sao? Chàng chắc là chàng không gạt ta chứ, hay là chàng chỉ khen cho có lệ thôi đó?" Không biết có phải vì Triệu Tử Tu muốn lấy lòng nàng nên mới nói như vậy không.

"Thật sự ngon lắm, ta không có lừa nàng, điểm tâm lần trước chúng ta cùng nhau ăn thật sự rất ngon, nhưng mà sau này nàng không làm cho ta ăn nữa, gần đây cũng bận rộn công vụ, tối hôm nay sẽ làm cho ta ăn đúng không?" Triệu Tử Tu bắt đầu vui vẻ.

"Không làm cho chàng ăn." Một câu nói của Bạch Hiểu Tình đã đánh Triệu Tử Tu rơi từ thiên đường xuống địa ngục, không làm cho hắn ăn thì làm cho ai ăn? Chẳng lẽ ở trong lòng nàng còn có người quan trọng hơn mình sao.

"Là phụ hoàng chàng." Bạch Hiểu Tình muốn làm một cái bánh ngọt lớn, như vậy sẽ rất xuất chúng, sau đó sẽ cải tiến toàn bộ ngày sinh nhật.

"Cho phụ hoàng ta? Vì sao không phải là cho ta?" Bây giờ ngay cả phụ hoàng của mình mà Triệu Tử Tu cũng ăn dấm chua, Bạch Hiểu Tình thật sự muốn trợn trắng mắt.

"Bánh sinh nhật có ý nghĩa giống như đào mừng thọ ở thời đại này, ý ta muốn chúc thọ phụ hoàng." Bạch Hiểu Tình biết nhất định hắn sẽ hỏi tận nguồn gốc rễ nên Bạch Hiểu Tình nói nói rõ ràng một lần cho xong.

"Ta biết, dù sao nàng nói ta cũng không hiểu, nhưng chắc là ăn rất ngon." Triệu Tử Tu thật sự nghe không hiểu, nhưng trong lòng vẫn rất kích động.

"Ừ" Bạch Hiểu Tình ở chung với Triệu Tử Tu một khoảng thời gian nên cũng rất ăn ý, có nhiều chuyện không cần phải nói.

"Mấy ngày nay ta rất bận nên không có chú ý đến thái tử, không biết bọn họ lại có quỷ kế gì nữa." Hiện tại Bạch Hiểu Tình vẫn còn lo lắng bè cánh của thái tử sẽ đối phó Triệu Tử Tu.

"Bên kia ta đã sớm bố trí cơ sở ngầm, bây giờ bọn họ đang vội vàng sửa mới tửu lâu, bên người của chúng ta chắc chắn cũng có người của bọn họ.” Triệu Tử Tu biết Triệu Tử Hằng luôn sắp xếp sẵn người ám sát hắn là vì bên cạnh bản thân cũng có người của hắn.

"Phu nhân, nàng đã làm cả đêm rồi, bây giờ đi ngủ đi, ta thật sự rất đau lòng cho nàng." Buổi tối sau khi trở về thì Bạch Hiểu Tình liền nghiêm túc vùi đầu trong phòng, bận rộn làm đủ thứ chuyện, Triệu Tử Tu đi qua xem thử coi nàng viết cái gì, nhưng những nét chữ của Bạch Hiểu Tình hắn đọc không hiểu.

Mặc kệ thế nào, chỉ cần được ở bên cạnh Bạch Hiểu Tình thì Triệu Tử Tu đã rất vui vẻ rồi, nhìn Bạch Hiểu Tình bận rộn, Triệu Tử Tu lại bất cẩn ngủ thiếp đi.

"Chuyện này." Bận rộn nửa ngày Bạch Hiểu Tình mới quay đầu lại nhìn thì lại thấy Triệu Tử Tu đang ngủ, nam nhân thà ngồi ngủ gật trên ghế cứng cũng không muốn về phòng ngủ trên giường, có đôi khi thật sự khiến nàng rất đau lòng.

"Tử Tu, Tử Tu.” Sau khi hết bận Bạch Hiểu Tình thật sự không đành lòng nhìn nam nhân mình yêu ngủ như vậy, vì thế nên mới đánh thức Triệu Tử Tu.

"Ưm, Tình Nhi, nàng hết bận rồi hả, ngủ trên ghế dựa thật sự rất không thoải mái." Lúc Triệu Tử Tu đứng dậy thì cảm thấy tê chân, kết quả thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Trong phút giây đó Bạch Hiểu Tình tưởng Triệu Tử Tu thật sự ngã nên mới vươn tay đỡ hắn theo bản năng, nàng sợ Triệu Tử Tu thật sự té lăn trên đất.

Nhưng khi nhìn thấy Triệu Tử Tu dựa vào trong lòng mình nở một nụ cười xấu xa thì Bạch Hiểu Tình mới biết bản thân đã bị lừa, bởi vì Triệu Tử Tu biết võ công thì sao có thể dễ dàng ngã như vậy.

"Tự đứng cho vững." Phát hiện mình mắc mưu, Bạch Hiểu Tình đen mặt.

"Không" Triệu Tử Tu rất ngang ngược nhào vào lòng Bạch Hiểu Tình, cảm nhận sự ấm áp.

"Đi ngủ đi." Bạch Hiểu Tình cảm thấy rất bất đắc dĩ, bây giờ cách tốt nhất chính là đi ngủ, như vậy thì nàng mới thoát được.

"Được." Đối với Triệu Tử Tu mà nói, hắn vui nhất là khi nghe thấy những lời này, nó khiến Triệu Tử Tu đang buồn bã ỉu xìu trở nên rất vui vẻ, ôm lấy Bạch Hiểu Tình chạy ra bên ngoài.

“Chàng muốn mang ta đi đâu." Sau khi nàng nói đi ngủ thì Triệu Tử Tu lại vui vẻ giống như được nạp điện, ôm nàng chạy ra bên ngoài.

"Quên đi, ta vẫn chưa muốn ngủ, ta nhớ ra là bột mì đã lên men xong rồi, ta muốn đi làm bánh ngọt." Bị Triệu Tử Tu ôm lên giường thì nhất định nguyên một ngày sẽ không xuống giường được.

"Thật sự không buồn ngủ sao?" Chẳng lẽ người nàng làm bằng sắt ư? Thức như vậy rồi mà không muốn ngủ, Triệu Tử Tu không phải là một người tham ngủ, nhưng nhìn nữ nhân của mình khổ cực như vậy, hắn vẫn hi vọng nàng có thể nghỉ ngơi một chút.

"Không cần, bây giờ ta không còn nhiều thời gian, sinh nhật Hoàng đế sắp tới rồi, nếu muốn khách điếm được thuận lợi khai trương thì chỉ có thể dựa vào hắn." Có được người nổi tiếng làm hậu trường thì tương lai sẽ rất thuận lợi.

"Được rồi, nhưng chúng ta vẫn nên nghỉ ngơi một chút, ta không hy vọng lúc nàng tham gia yến hội sẽ té xỉu vì mệt." Tuy rằng Bạch Hiểu Tình kiên trì, nhưng Triệu Tử Tu vẫn ôm Bạch Hiểu Tình đi vào phòng mình.

"Không nên động đậy, ngủ một lát là được rồi, sẽ không mất quá nhiều thời gian." Ôm Bạch Hiểu Tình lên giường, dien;daffn*lle#quydo0n Triệu Tử Tu cũng nằm bên cạnh nàng nhắm hai mắt lại, Bạch Hiểu Tình vốn muốn giãy dụa, nhưng nghe thấy những lời này của Triệu Tử Tu thì trong lòng bỗng nhiên khác thoải mái.

"Tình Nhi, ôm nàng ngủ thật sự rất thoải mái." Không biết là đang nói nói mớ hay là thật sự lẩm bẩm, lúc Bạch Hiểu Tình sắp ngủ bỗng nhiên nghe thấy Triệu Tử Tu nói thầm bên tai mình như vậy thì trong lòng cực kỳ ấm áp, thân thể bắt đầu lui vào trong ngực hắn.

"Ta cũng vậy." Bạch Hiểu Tình chậm rãi nhắm mắt lại, nằm trong lòng Triệu Tử Tu từ từ ngủ.

"Oa, bánh ngọt nàng làm thật sự rất xinh đẹp, không biết hương vị ra sao?" Khi Triệu Tử Tu ngủ dậy thì đã phát hiện ra chiếc bánh xinh đẹp trước mắt, hắn cũng đoán được đây hẳn là bánh ngọt mà Bạch Hiểu Tình nói.

"Đây chính là kinh hỉ cho buổi thọ yến, phụ hoàng chàng nhất định sẽ thích." Ánh mắt của Triệu Tử Tu và phụ thân hắn cũng tương đối giống nhau.

"Tốt lắm, không có gì tốt hơn cái này." Triệu Tử Tu xúc động mơ tưởng muốn được ăn thử một miếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »