Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 170
ban tên

❊ ❊ ❊

"Chậc chậc, Tình Nhi, khách điếm của nàng thật sự rất khác biệt, mỗi phòng đều được trang hoàng giống nhau, hơn nữa đều là màu trắng" Sau khi đi vào khách điếm mới, Triệu Tử Tu cảm giác giống như đang đi vào cung điện vậy, cảm giác thanh lịch này không phải khách điếm bình thường có thể có.

"Đây chỉ là một phần trong số đó thôi, cái ta muốn là một cái khách điếm sao Tinh* kìa." Bạch Hiểu Tình nhớ tới chuyện vô tình nói trước kia, hiện tại nên thực hiện rồi sao?

* Sao Tinh là một chòm sao trong Nhị thập bát tú.

"Khách điếm sao Tinh là sao?" Đối với lời nói của Bạch Hiểu Tình, Triệu Tử Tu cảm thấy rất hiếu kỳ.

"Chính là nơi ăn mặc ngủ nghỉ, còn có thể giải trí nữa." Thật ra Bạch Hiểu Tình không chỉ muốn mở một khách điếm giống như khách điếm sao Tinh, mà còn muốn mở một khách điếm cao cấp hạng nhất giống khách sạn ở hiện đại nữa.

"Lợi hại như vậy sao?" Ở cổ đại không có nơi nào đầy đủ mọi thứ như vậy.

"Còn một điều nữa là khách điếm này ở ngay gần khách điếm của thái tử, như vậy chúng ta là có thể trực tiếp đả kích hắn, ta muốn xem thử hắn có bản lãnh gì?" Nghĩ tới Phượng Cơ thật sự đầu quân cho thái tử, sao Bạch Hiểu Tình có thể để cho nàng sống tốt được.

"Còn nữa, ta đã mua hết mấy cửa hàng lân cận khách điếm, sau này sẽ làm thành mộtchuỗi cửa hàng. "Hiện tại Bạch Hiểu Tình lại có ý tưởng mới, ngoài Cửu Trọng Lâu thì nàng còn muốn hình thành một chuỗi cửa hàng, như vậy có thể sẽ tăng thêm lợi nhuận.

"Ta nghe nói lúc trước khách điếm này có người chết?" Sau khi đi vào khách điếm thì Triệu Tử Tu luôn cảm thấy rất kỳ quái.

"Ừ, cho nên ta mới mua được với giá rất thấp." Bạch Hiểu Tình nhận thấy tất cả đều là do có người tác quái, vốn không có chuyện ma quái gì cả.

"Nhưng như thế có ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của chúng ta hay không." Tuy rằng không thiếu tiền, dienxxdafnllequydoon nhưng Triệu Tử Tu sợ lỡ như làm ăn thất bại thì Bạch Hiểu Tình sẽ khó chịu.

Nếu Bạch Hiểu Tình thật sự có sản nghiệp của riêng mình ở kinh thành thì sau này nàng sẽ không chạy trốn, đối với Bạch Hiểu Tình và hắn đều là chuyện tốt, tốt nhất là việc làm ăn của nàng càng lúc càng phát đạt.

"Đây vốn không phải là vấn đề."

"Thứ nhất, điều tra rõ nơi xảy ra chuyện ma quỷ sau đó tuyên truyền cho tốt là được."

"Thứ hai là phải tạo thế lực."

Về tất cả những thứ này thật ra Bạch Hiểu Tình đã sớm lên ý tưởng rồi, ở cổ đại lời hoàng đế nói chính là vương đạo, chỉ cần tìm lão cha Triệu Thiên Dương của Triệu Tử Tu rồi nhờ hắn ban cho khách điếm một cái tên, hơn nữa còn tự tay viết, có hoàng đế làm hậu trường thì nhất định là không còn vấn đề gì nữa.

"Tạo thế lực, nàng muốn tạo thế lực thế nào?" Hắn đã hấy thủ đoạn giết người của Bạch Hiểu Tình, nhưng lại chưa từng thấy nàng còn có khả năng buôn bán.

Triệu Tử Tu thầm nghĩ rốt cục Bạch Hiểu Tình còn bao nhiêu điều kinh ngạc muốn cho hắn xem.

"Chính là tìm phụ hoàng của chàng, nhờ hắn cho khách điếm này một cái tên, sau đó tự mình viết, có hắn làm chỗ dựa, chàng cảm thấy có ai dám bon chen không.

“Hiện tại vì chuyện buôn bán mà ngay cả phụ hoàng ta nàng cũng tính kế." Triệu Tử Tu thật sự đổ mồ hôi lạnh, ngay cả phụ hoàng của hắn mà nha đầu cũng bắt đầu tính kế.

"Nghe nói phụ hoàng của chàng là một người thích thư pháp, tay nghề viết chữ tốt như vậy mà đặt ở trong Hoàng cung thì thật là nghẹn khuất, hẳn là nên để dân chúng cúng bái mới đúng." Bạch Hiểu Tình cảm thấy nói đúng hơn là tái sử dụng phế phẩm mới đúng.

Nhưng mấy chữ tái sử dụng phế phẩm Bạch Hiểu Tình không dám nói ra, nếu không Triệu Tử Tu sẽ liều mạng với nàng.

"Yên tâm đi, chuyện này ta sẽ tự mình đi thỉnh cầu, không cần chàng xuất mã, phu quân." Bạch Hiểu Tình là một nữ nhân thông minh, lúc này sao có thể để nam nhân của mình lo lắng được.

"Ha ha, ta chưa bao giờ lo lắng những chuyện này, nhưng nếu nàng không thu phục được thì vi phu nguyện ý trợ giúp." Triệu Tử Tu thấy ánh mắt ranh mãnh của Bạch Hiểu Tình thì biết nhất định quỷ nha đầu này đã có chủ ý.

“Sắp tới sinh thần của phụ hoàng rồi, ta sẽ chuẩn bị một phần đại lễ." Lần này cũng là vì Triệu Tử Tu.

"Nàng không nói thì ta cũng quên, xem ra hiện tại phu nhân đã bắt đầu thừa nhận thân phận rồi." Hắn thầm nghĩ muốn tuyên bố quan hệ giữa hắn và Bạch Hiểu Tình trước mặt mọi người, như vậy có thể chặt đứt sự thương nhớ của người khác.

"Đi chết đi" Bạch Hiểu Tình nghe thấy Triệu Tử Tu nói vậy thì thật sự có suy nghĩ muốn bóp chết hắn.

"Ta không muốn, ta còn chưa sinh con với nàng." Triệu Tử Tu không muốn chết, hắn còn muốn sinh một đứa bé với Bạch Hiểu Tình.

"Ai muốn sinh con với chàng?" Thấy bộ dáng Triệu Tử Tu có chút cợt nhả, Bạch Hiểu Tình thật sự không chịu nổi nam nhân này, nếu quả thật có một ngày phải rời khỏi hắn thì nhất định cũng là bởi vì thương hắn.

"Nàng có ý tưởng gì về tên khách điếm không?" Triệu Tử Tu rất hiếu kỳ về tên khách điếm.

"Chuyện này để phụ hoàng chàng suy nghĩ đi, hắn cho tên gì thì ta sẽ dùng tên đó?" Thật ra trong lòng Bạch Hiểu Tình đã có ý tưởng rồi nhưng tên này cần gì tự nàng chỉ dẫn.

"Hoàng gia mấy người chọn tên chắc là không phải việc khó." Bạch Hiểu Tình cố ý châm chọc.

"Không thành vấn đề, nhưng ta tin tưởng năng lực của nàng, thật ra Phụ hoàng cũng rất thích nàng, hơn nữa bây giờ nàng còn là thê tử của ta." Hiện tại Triệu Tử Tu không dám nói Bạch Hiểu Tình là vương phi trước mặt nàng, bởi vì nàng không thích.

"Vậy vì sao phía trước lại có hai cái quầy, ta không hiểu?" Lúc vừa vào cửa đã nhìn thấy một cái quầy lớn, ở đằng sau nó là một cái quầy nhỏ, bên cạnh còn có rất nhiều ghế.

“Chờ lúc khai trương chàng sẽ biết." Hiện tại giải thích việc này sẽ rất mất công, đợi đến khi hắn nhìn thấy thì sẽ tự hiểu.

"Xem ra đã trang hoàng gần xong rồi." Đối với cách trang trí của khách điếm này, Bạch Hiểu Tình rất hài lòng, chuyện này cũng do một mình Thẩm Vạn Xuân phụ trách, nếu sau này hắn có thể tiếp tục hợp tác với nàng thì có thể xem là một người giúp đỡ có ích.

"Ừ, phong cách thật sự rất mới mẻ, nhìn qua đơn giản hào phóng, nhưng lại đầy vẻ cao quý." Triệu Tử Tu thật sự rất muốn có được cuộc sống tao nhã như vậy.

"Bây giờ còn cần chuẩn bị đào tạo một đám nhân viên nữa." Bạch Hiểu Tình tính ra bây giờ còn muốn vời bao nhiêu nhân.

" Đào tạo nhân viên gì?" Đối với danh từ mới này, Triệu Tử Tu chưa từng nghe nói, chẳng lẽ đây là tên một tổ chức sát thủ mới.

"Đơn giản mà nói chính là hạ nhân, nhưng không giống với hạ nhân, tuy nhiên hình thức cũng không khác biệt lắm." Bạch Hiểu Tình quá hưng phấn nên thiếu chút nữa đã quên mình đang ở cổ đại, dien;dafn*lle#quysdo0n sao nàng lại cứ cho rằng mình đang ở hiện đại vậy.

"Như vậy thì không cần tìm, Vương phủ của ta có rất nhiều." Đối với Triệu Tử Tu mà nói hạ nhân cũng chỉ là hai chữ bình thường thôi, hắn có nhiều không dùng hết.

" Người Vương phủ chàng không được, bọn họ đã bị chàng dùng hao mòn rồi, hơn nữa khi ra ngoài thì nhất định sẽ có chút cảm giác kiêu ngạo, vốn không thể tiếp đón khách được." Bạch Hiểu Tình cũng không muốn việc làm ăn của mình bị phá hỏng như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »