Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 173
tên của khách điếm mới

❊ ❊ ❊

"Không biết các nàng đang luyện tiết mục gì, ngày hôm qua vây quanh mấy cây trúc nhảy một đêm, vừa mới ngủ được một chút, nếu không thì bây giờ ta đi gọi các nàng đến biểu diễn cho ngươi xem."

Không biết Bạch Hiểu Tình dạy cho các nàng cái gì, họ khổ cực nghe lời như vậy mà lại không hề có chút oán hờn, nhất là khi đối xử với các cô nương khác trong lâu cũng không cao ngạo giống trước kia nữa.

"Như vậy sao, quên đi, các nàng cũng rất vất vả, có thời gian ta sẽ lại đến xem các nàng." Bốn nữ nhân kia quả thật không chịu thua kém, hiện tại thành ra như vậy, Bạch Hiểu Tình cảm thấy rất vui mừng.

"Có thời gian sao? Bà cô của ta, ngươi chớ quên, ngươi là hoa khôi ở đây, từ sáng đến tối ngươi đều không ở đây, ngươi kêu Vạn Xuân Các của ta phải làm thế nào." Vừa nghe thấy Bạch Hiểu Tình nói ngày khác sẽ đến, Thẩm Vạn Xuân liền không vui, khuôn mặt âm u như quả cà tím.

"Nhưng chúng ta cũng có quy định, ta có sự tự do của riêng mình, hơn nữa Vạn Xuân Các của ngươi vẫn còn chưa hỗn loạn, đừng tưởng rằng ta không đến thì có một số việc ta cũng không biết." Bạch Hiểu Tình yên tâm như vậy là vì mấy ngày nay luôn nhận được tin tức thám tử hồi báo.

"Được rồi, nhưng ngươi không thể mặc kệ Vạn Xuân Các được, ngươi như vậy thật sự không đúng." Thẩm Vạn Xuân vẫn chưa từ bỏ ý định, không biết vì sao hiện tại chỉ cần thấy Bạch Hiểu Tình thì trong lòng hắn lại rất vui vẻ, cho dù bị nàng mắng vài câu thì cũng thấy vui vẻ.

Chỉ cần Bạch Hiểu Tình ở đây thì tâm trạng của hắn sẽ an tĩnh, nếu mấy ngày không gặp Bạch Hiểu Tình thì hắn liền bắt đầu bất an.

"Thẩm lão bản, ta nhắc nhở ngươi một chút, hiện tại hoa khôi của các ngươi cũng là phu nhân của ta, nghĩa vụ lớn nhất của nàng chính là hầu hạ phu quân nàng cho tốt." Cảnh tượng này khiến Triệu Tử Tu thật sự rất khó chịu, dienxxdafnllequysdoon vì sao nam nhân này cứ luôn quấn quít lấy thê tử của hắn vậy.

"Dạ, dạ, nhưng phu nhân ngài cũng có hiệp nghị với ta." Ở trong mắt Thẩm Vạn Xuân, chỉ có lợi ích, những cái khác đều không lọt vào mắt xanh của hắn, tuy rằng ngoài mặt hắn luôn tôn trọng Lệ Vương Triệu Tử Tu, nhưng trong lòng và hành vi của hắn thì không hề thật lòng tôn trọng.

"Là như vậy, phụ hoàng của Lệ Vương cũng chính là đương kim Hoàng thượng muốn tổ chức tiệc mừng thọ, ta làm con dâu cũng nên chuẩn bị một chút, trong khoảng thời gian này ngươi phải vất vả rồi."

"Còn chuyện khách điếm nữa, trong khoảng thời gian này đang chiêu mộ người, ngươi cũng giúp ta đi, chờ mọi thứ xong xuôi, ta sẽ báo đáp ngươi."

Thấy Thẩm Vạn Xuân không vui, Bạch Hiểu Tình đành phải dụ dỗ đe dọa, vừa dỗ lại vừa lừa mới trấn an được Thẩm Vạn Xuân, nhưng Triệu Tử Tu đứng ở bên cạnh nghe thấy lại toát mồ hôi lạnh, nếu nàng mà đi lừa gạt người khác thì nhất định người bị lừa sẽ cam tâm đi giúp nàng kiếm tiền.

"Được rồi." Bị Bạch Hiểu Tình dỗ nên tâm trạng cũng nở hoa, bây giờ Thẩm Vạn Xuân không còn biết phương hướng đâu nữa.

"Vậy cám ơn ngươi." Rốt cục Bạch Hiểu Tình cũng có thể toàn tâm toàn ý đi chuẩn bị sinh thần cho Triệu Hán Dương, chủ yếu là muốn lấy được cái tên hay cho khách điếm của mình.

"Cũng không phải lấy thân báo đáp." Lúc Thẩm Vạn Xuân trở lại trong phòng thì miệng không khỏi than thở một câu, hiện tại mới biết được mình bị mắc mưu, nhưng muốn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.

Nhưng khi Bạch Hiểu Tình rời khỏi Vạn Xuân Các thì ở trong góc xó có một bóng người với khuôn mặt hung tợn nhìn chằm chằm Bạch Hiểu Tình.

"Tương Tư, sao ngươi lại ở chỗ này?" Thẩm Vạn Xuân thấy Tương Tư đang nhìn chằm chằm hướng Bạch Hiểu Tình và Triệu Tử Tu rời đi thì cảm thấy rất kỳ quái.

"Không có, ta ra ngoài hít thở không khí thôi." Không biết ánh mắt mình có bị Thẩm Vạn Xuân thấy không, nhưng lúc nhìn thấy Thẩm Vạn Xuân thì ánh mắt nàng ta lập tức trở nên quyến rũ động lòng người.

“À." Thẩm Vạn Xuân cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, vì thế liền nâng bước rời đi, căn bản đã quăng ánh mắt quyến rũ của Tương Tư ra sau đầu.

Tất cả những thứ này đều khiến Tương Tư khó chịu không thôi, vì sao Bạch Hiểu Tình vừa xuất hiện thì nàng liền không có gì cả.

"Tình Nhi, vừa rồi nàng nói muốn chuẩn bị sinh thần cho phụ hoàng thật tốt, có phải trong lòng nàng đã có chủ ý gì rồi không?" Dọc theo đường đi Triệu Tử Tu rất tò mò muốn biết Bạch Hiểu Tình làm thế nào để mừng sinh thần phụ hoàng.

"Tạm thời giữ bí mật, nếu không phải có chuyện muốn nhờ phụ hoàng của chàng thì ta cũng lười tham gia mấy bữa tiệc xã giao như vậy, một đám dối trá." Nghĩ đến bộ dáng dối trá của Bạch Yêu Nhiêu thì Bạch Hiểu Tình liền cảm thấy ghê tởm.

"Ta hiểu rồi, vì ta mà nàng phải chịu nhiều uất ức như vậy." Khoảng thời gian trước Bạch Hiểu Tình bị Bạch Yêu Nhiêu quấy rầy, trong lòng Triệu Tử Tu cũng thấy rất phiền chán, tuy rằng Bạch Hiểu Tình không bị thương, nhưng nàng vẫn chịu không ít uất ức.

"Ta đã có ý tưởng cho tên khách điếm, nhưng đến lúc đó vẫn cần dẫn đường cho phụ hoàng, chuyện này phải dựa vào chàng rồi." Bạch Hiểu Tình đã sớm nghĩ ra tên rất hay chính là tên hai nữ nhân quan trọng nhất trong cuộc đời Triệu Tử Tu.

"Là gì, lúc cần ta nhất định sẽ phối hợp với nàng."Triệu Tử Tu thấy có lúc phải cần đến hắn, trong lòng lập tức vui mừng, đồng thời cũng rất hiếu kỳ với cái tên khách điếm kia.

" Vãn Tình cư, chàng cảm thấy tên này thế nào?" Bạch Hiểu Tình biết nhất định Triệu Tử Tu và Triệu Hán Dương sẽ thích cái tên này.

"Tên này thật dễ nghe, trong đó có tên mẫu hậu ta còn có cả tên của nàng, vừa khéo hợp nhau như vậy, có vẻ rất tao nhã, không hề tỏa ra khí chất của một nhà buôn." Triệu Tử Tu cảm thấy không có tên nào hợp hơn tên này, hơn nữa nụ cười trên mặt không cần nói cũng biết.

"Ừ, tin rằng biểu cảm của phụ hoàng chàng cũng sẽ mừng rỡ giống như chàng, thật ra ta thật sự cảm tạ mẫu thân của chàng đã mang chàng đến thế giới này, nếu không ta sẽ không thể gặp được chàng, cho nên khách điếm này cũng là vì tưởng nhớ bà." Sao Bạch Hiểu Tình có thể không biết Triệu Tử Tu nhớ nhung mẫu thân.

"Tình Nhi, có nàng thật tốt, đời này ta chỉ có một nữ nhân là nàng, những nữ nhân khác ta đều không muốn." Triệu Tử Tu cảm thấy đời này gặp được Bạch Hiểu Tình là không sai, nàng có thể cho hắn nhiều sự ấm áp hơn.

"Chàng dám có nữ nhân khác xem, nếu chàng dám ta nhất định sẽ phế đi cái chân thứ ba của chàng." Nam nhân Bạch Hiểu Tình đã nhận định thì sao có thể cho nữ nhân khác có cơ hội tới gần được.

"Thật lợi hại, nhưng ta thích nàng như vậy." Nghe thấy Bạch Hiểu Tình uy hiếp mình, nếu đổi thành nam nhân khác thì nhất định sẽ bị tức chết, nhưng những lời này lọt vào tai Triệu Tử Tu lại trở nên rất dễ nghe, dien:dafn*lle#quysdo0n chẳng lẽ Triệu Tử Tu có khuynh hướng thích bị ngược.

"Ai vừa rồi đã cam đoan buổi tối không chạm vào ta, chẳng lẽ bây giờ muốn phạm quy sao?" Lúc Triệu Tử Tu chuẩn bị tiến lên ôm lấy Bạch Hiểu Tình, Bạch Hiểu Tình liền lập tức nhắc lại mấy lời cam đoan của Triệu Tử Tu.

"Đó là buổi tối, không phải hiện tại." Triệu Tử Tu xấu xa nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »