Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 182
âm mưu chuyện ma quái

❊ ❊ ❊

"Muốn chết." Ở trong mắt người thường thì nữ nhân này là quỷ, nhưng Triệu Tử Tu biết nàng ta chỉ là người sống sờ sờ thôi.

"Ta thấy ngươi muốn chết rồi." Vốn dĩ bộ dạng của nàng đã rất dọa người rồi nhưng khi biến sắc thì lại càng dọa người hơn, Triệu Tử Tu thật sự không muốn nhìn thấy.

"Người giả dạng ma quỷ trong khách điếm mấy ngày nay là ngươi đúng không." Trước khi ra tay Triệu Tử Tu cảm thấy có một số việc vẫn nên hỏi cho rõ ràng.

“ Đúng vậy, ta cảm thấy bây giờ mấy chuyện này đã không còn quan trọng nữa bởi vì ngươi cũng sẽ lập tức biến thành âm hồn dã quỷ trong khách điếm này thôi." Nói xong nàng ta rút một thanh trường kiếm từ trong tay áo ra đâm về phía Triệu Tử Tu.

"Chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đó." Triệu Tử Tu hừ lạnh một tiếng rồi tránh được trường kiếm của nàng ta.

Triệu Tử Tu rút thanh nhuyễn kiếm cột trên eo xuống ngăn cản từng đòn công kích của nữ tử, hiện tại vẫn chưa đến mức hắn phải ra tay với nàng ta, bởi vì hắn muốn bắt sống.

Nữ quỷ thấy tập kích một lần không thành công nên liền vội lùi về phía sau rồi dồn hết toàn bộ sức lực đâm về phía Triệu Tử Tu, lần này Triệu Tử Tu vừa né vừa đâm về phía nàng.

Nhưng bởi vì là nhuyễn kiếm nên thanh kiếm không trực tiếp đâm trực diện vào nàng ta mà lại uốn một vòng tập kích ra sau lưng.

Nữ tử kia không dám tin vào hai mắt mình, Lệ Vương biết võ công, không phải đồn rằng hắn không biết võ sao?

"Trông ánh mắt của ngươi thì có lẽ đã thấy được điều không nên thấy rồi, ta nghĩ ngươi sẽ thật sự phải biến thành nữ quỷ." Triệu Tử Tu biết chỉ cần hắn ra tay thì nhất định không thể để nàng ta sống, tuyệt đối không thể để cho người khác biết hắn biết võ công.

"Ngươi biết võ công?" Lúc nàng ta bị Triệu Tử Tu chế phục thì đây là câu duy nhất mà nàng ta nói, sau đó cũng biết rằng mình nhất định sẽ thua, biết mình chỉ có con đường chết, bây giờ còn giãy dụa làm gì.

"Tử Tu, Tử Tu” Vì nàng ta bị khống chế cho nên sương khói cũng giảm bớt đi không ít, dienxdafnleequysdoon lúc này Bạch Hiểu Tình lại tìm được Triệu Tử Tu, hơn nữa thấy Triệu Tử Tu đã bắt được một nữ nhân.

"Nàng ta là ai?" Bạch Hiểu Tình rất hiếu kỳ nói, nữ nhân này là quỷ khách điếm sao?

"Quỷ, có muốn xem bộ mặt thật của nàng ta không?" Triệu Tử Tu đã sớm biết nàng ta mang mặt nạ da người cho nên cũng biết bộ mặt thật của của nàng ta cũng không giống quỷ dọa người như vậy.

Không đợi Bạch Hiểu Tình nói Triệu Tử Tu đã xé mặt nạ của nàng ta ra, để lộ một gương mặt thanh tú.

"Là ngươi?" Bạch Hiểu Tình nhận ra nàng ta, thật ra nàng ta luôn đi theo bên cạnh mình.

"Là ta thì thế nào?" Nữ nhân kia chỉ là một tiểu nha đầu, lúc ấy Bạch Hiểu Tình thấy nha đầu này lanh lợi nên có ý bồi dưỡng nàng ta, thì ra nàng ta lại chính là quỷ trong khách điếm này, xem ra bất cứ lúc nào bên cạnh nàng cũng đều có cơ sở ngầm.

"Ai phái ngươi tới?" Bạch Hiểu Tình biết nàng ta sẽ không nhàm chán đến nỗi suốt ngày hóa trang giả quỷ ở đây.

"Không có ai phái ta tới, là chính ta muốn phá chuyện làm ăn của ngươi." Sao nàng ta có thể ngốc nghếch khai chủ tử của mình ra, không chừng chủ tử sẽ đến cứu nàng bởi vì nàng còn có tin tức quan trọng muốn nói cho chủ tử biết.

"Một mình ngươi giả quỷ chơi rất vui sao?" Bạch Hiểu Tình cảm thấy buồn cười với hành vi này của nàng, cho rằng nàng và Triệu Tử Tu là đồ ngốc sao.

Nhưng sau khi nói xong câu đó thì nàng ta cũng không nói chuyện nữa.

"Nếu ngươi nói với ta chủ nhân của ngươi là ai thì ta sẽ bỏ qua cho ngươi, nếu không thì ta sẽ rạch nát khuôn mặt của ngươi ra." Đợi nửa ngày thấy nàng vẫn không nói một câu, Bạch Hiểu Tình lấy con dao tùy thân ra đặt ở trên mặt nàng uy hiếp.

"Ta sẽ không nói cho các ngươi biết cái gì hết." Cho dù là bị dao nhỏ lạnh lẽo kề sát mặt nàng cũng vẫn không để lộ là ai sai nàng đến đây.

"Ngươi thật sự không nói." Bạch Hiểu Tình gia tăng lực đạo đè sát dao nhỏ vào mặt nàng, giống như chỉ cần hơi chút dùng một chút lực nữa thì con dao sẽ cắt sâu vào làn da mịn màng của nàng.

Mặc dù là như vậy nhưng nàng ta vẫn xoay đầu qua hướng khác, vốn không hề có ý muốn nói.

"Ngươi nghĩ rằng ta là người lương thiện sao?" Nhìn thấy nàng ta ngang bướng thì Bạch Hiểu Tình dùng sức, trên khuôn mặt của nàng ta liền chảy một dòng máu tươi xuống.

"A" Nữ nhân kia cảm thấy mặt mình thật sự có dòng chất lỏng nóng nóng chảy xuống, dùng tay sờ thì liền phát hiện đó là máu tươi, lập tức hét ầm lên, trong cái khách điếm tối đen như vậy có một giọng nữ nhân thét chói tai như vậy thì thật sự rất khủng bố, trong phạm vi mười dặm không ai dám đến gần.

"Ngươi nói hay không nói, nếu ngươi không nói thì ta sẽ tiếp tục rạch thêm." Triệu Tử Tu đã từng chứng kiến thủ đoạn của Bạch Hiểu Tình, nàng không hề nhu hòa như vẻ bề ngoài.

Tuy rằng cảm thấy trên mặt vừa nóng vừa đau, nhưng nàng ta vẫn ngang bướng như cũ, không chịu nói chuyện, chỉ ôm mặt mình trừng mắt nhìn Bạch Hiểu Tình.

"Ngươi thật sự không muốn nói." Bạch Hiểu Tình vốn không thèm để ý, nàng ta không muốn nói vậy thì để cho nàng tiếp tục chịu khổ, vì thế cầm lấy dao nhỏ rạch khắp nơi trên mặt nàng.

"A, a, ngươi giết ta đi, cho ta chết thoải mái đi." Nữ nhân che mặt mình, mặc cho máu cứ chảy xuống, diễn dafnlê quysdôn hi vọng Bạch Hiểu Tình có thể cho nàng một cái chết thoải mái, như vậy thì nàng sẽ không cần chịu khổ nữa.

"Muốn chết thì quá dễ dàng, chỉ cần ngươi nói ra ai sai ngươi tới, vì sao muốn phá hư khách điếm, có phải không phải là thái tử không?" Bạch Hiểu Tình biết giờ phút này người cảm thấy hứng thú với khách điếm chỉ có thái tử.

"Là ai không quan trọng, mấu chốt là muốn khách điếm của ngươi không khai trương được mới là quan trọng nhất." Ý nàng ta là muốn nhận hết tất cả mọi chuyện lên người mình.

"Hiện tại ta đã tiếp nhận khách điếm này nên chuyện ở đây là chuyện của ta, chỉ cần ngươi thú nhận là ai sai khiến, ta nhất định sẽ thả ngươi, hoặc là thỏa mãn ngươi cho ngươi chết thoải mái." Bạch Hiểu Tình thật sự không muốn nói nhiều lời vô nghĩa với nàng ta.

"Dù ngươi nói cái gì, ta cũng sẽ không nói, lão bản khách điếm này đã đắc tội ta cho nên ta mới tới trả thù." Nữ nhân bỗng nhiên xoay tròn mắt, tùy tiện ngụy biện một lý do, chỉ cần không khai chủ tử ra thì nói cái gì cũng được.

"Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ tin tưởng lý do này sao?" Triệu Tử Tu thật sự rất muốn trợn trắng mắt, có phải nàng ta ngu xuẩn không, chuyện này mà cũng nói được.

"Mặc kệ các ngươi tin hay không, dù sao sự thật chính là như vậy." Dù có chết nàng cũng không thừa nhận mà chỉ im lặng ôm khuôn mặt đau đớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »