Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 175
bánh ngọt mứt hoa quả

❊ ❊ ❊

"Vậy chàng nếm thử đi, nếu ăn ngon thì ta làm lại cái khác, ta thấy như vậy vẫn chưa ngon lắm, nhưng vẫn rất muốn biết hương vị thế nào." Bạch Hiểu Tình thấy ánh mắt Triệu Tử Tu sáng rực thì biết nhất định hắn rất muốn thử một miếng, dù sao đây là bánh ngọt đầu tiên nàng làm ở đây nên nhất định phải cho người trong lòng mình ăn mới được.

"Ta có thể ăn sao? Nhưng chắc là nàng phải tốn rất nhiều tâm huyết mới làm được." Thấy cái bánh đẹp như vậy, diexxndafnllequysdoon Triệu Tử Tu vốn không dám ăn, nếu hắn ăn thì Tình Nhi lấy cái gì để chúc thọ phụ hoàng đây.

"Đương nhiên, đây vốn là làm cho chàng ăn, nói đúng hơn thì chàng chỉ là vật thí nghiệm của ta, trước khi ta dâng lên cho phụ hoàng thì cũng nên có người thưởng thức thử, lỡ như không thể ăn mà dâng lên cho hoàng thượng thì sẽ mất đầu.

"Ta tình nguyện nếm thử, huống chi cái này trông rất ngon." Triệu Tử Tu bắt đầu xoa tay, nhưng nhìn qua thì lại không biết nên bắt đầu ăn từ đâu.

"Nhưng ta không hiểu, ta ăn thế nào đây, tay của ta cũng không lớn như vậy." Mặc dù võ công của Triệu Tử Tu đã luyện đến mức xuất thần nhập hóa, nhưng đối với cái bánh này hắn thật sự không biết ăn thế nào.

"Dùng dao cắt, sau đó đặt vào đĩa, dùng nĩa ăn?" Bạch Hiểu Tình rút dao tùy thân ra để dùng, nhưng ngẫm lại thì con dao này đã từng giết người nên nếu dùng để cắt đồ ăn thì không được tốt lắm, vì thế nên đổi một con dao khác.

"Nĩa là cái gì?" Trước kia ăn cơm chỉ dùng thìa và đũa nhưng hình như chưa từng dùng nĩa, Triệu Tử Tu vẫn cảm thấy rất mới mẻ.

"Cái kia ở đây không có, vậy dùng chiếc đũa đi, dù sao dùng nó cũng rất tốt." Cầm lấy chiếc đũa, Bạch Hiểu Tình đưa cho Triệu Tử Tu.

"Tình Nhi, cái này ăn ngon quá, nếu phụ hoàng ăn thì nhất định cũng sẽ rất vui vẻ, nàng yên tâm đi phụ hoàng nhất định sẽ rất thích." Triệu Tử Tu ăn một miếng bơ, khiến Bạch Hiểu Tình nhịn không được nở nụ cười.

Thật ra đây cũng không phải bơ mà là một loại mứt do Bạch Hiểu Tình căn cứ vào công thức điều chế hiện có để làm, nàng dùng mật ong, mứt hoa quả và một ít đường để điều chế nhưng so với hương vị bơ hiện đại vẫn kém hơn rất nhiều.

"Thật sự ngon lắm sao?" Đối với biểu cảm khoa trương của Triệu Tử Tu, Bạch Hiểu Tình thấy rất khó để biết hắn nói thật hay là giả.

"Thật mà, không tin thì tự nàng nếm thử đi, hương vị thật sự rất ngon." Nói xong, Triệu Tử Tu dùng đũa gắp một miếng đưa đến miệng Bạch Hiểu Tình.

"Hình như thật sự rất ngon." Hương vị mứt hoa quả này hình như ngon hơn cả vị bơ nữa, so với thứ đồ ăn không tốt cho sức khỏe ở hiện đại thì cái này có giá trị dinh dưỡng rất cao.

"Ta nói này, tuy rằng đã quen nhìn đôi tay của nàng giết người, nhưng không thể tin được đôi tay này lại khéo như vậy, có thể làm ra được món ăn ngon như vậy." Hiện tại Triệu Tử Tu cảm thấy mình thật sự đã tìm được một miếng bảo vật, kéo lấy bàn tay Bạch Hiểu Tình rồi hôn lên đó một cái.

Không thể tin được Triệu Tử Tu lại cầm lấy tay mình như vậy, đột nhiên nàng cảm thấy Triệu Tử Tu giống như một thân sĩ cực kỳ mê người.

"Đây chỉ là vật thí nghiệm, ta còn muốn làm thêm mấy tầng nữa, như vậy thì mọi người đều có thể ăn." Lần đầu thì làm một cái nhỏ để nếm thử trước nhưng bởi vì nơi này thiếu nhiều nguyên liệu nên phải chuẩn bị từ rất lâu.

"Phu nhân thật sự rất thông minh." Ngoại trừ khen ra thì Triệu Tử Tu không biết phải nói gì khác.

Triệu Tử Tu thấy Bạch Hiểu Tình làm bánh ngọt từng chút một như vậy, có bánh ngọt làm nền, Bạch Hiểu Tình càng thêm xinh đẹp.

"Tình Nhi, nàng như vậy nhìn thật sự rất đẹp." Triệu Tử Tu cứ thốt ra lời trong lòng bản thân như vậy, không hề cảm thấy ngượng ngùng.

"Ta hi vọng kiếp này chàng chỉ nói những lời này với ta, nếu không ta sẽ cắt đầu lưỡi chàng." Nghe thấy câu này thì lúc đầu Bạch Hiểu Tình thấy rất vui vẻ, nhưng lập tức nghĩ đến một ý khác thì liền trở nên hung tợn.

"Nhất định chỉ nói với một mình nàng, phu nhân của ta." Triệu Tử Tu còn liếm tay Bạch Hiểu Tình một cái rồi sau đó uất ức nhìn thoáng qua nàng, trong mắt Bạch Hiểu Tình đầy vẻ kiên định và tàn bạo.

"Thật ngoan." Bạch Hiểu Tình lấy mứt hoa quả trét lên mặt Triệu Tử Tu, kết quả là hai người náo loạn trong phòng bếp.

"Tình Nhi, nàng mặc đồ màu đỏ thật sự rất xinh đẹp." Vào ngày thọ yến của Hoàng đế, Bạch Hiểu Tình tỉ mỉ trang điểm một chút, lúc đi ra khỏi phòng thì khiến Triệu Tử Tu sợ đến ngây người.

Lần này Bạch Hiểu Tình mặc sườn xám màu đỏ, nhưng mà đây là do chính nàng tự tỉ mỉ thiết kế, vạt áo rất lớn, phối hợp với áo khoác bên ngoài làm tôn lên dáng người linh lung của nàng, thu hút rất nhiều ánh mắt của nam nhân, nhưng mà Triệu Tử Tu lại thấy không thoải mái.

"Tình Nhi, có phải quần áo của nàng rất kỳ quái không, tuy rằng rất đẹp mắt nhưng ta cảm thấy quá bó, ta không thích nàng mặc loại quần áo này đi ra ngoài, chỉ có thể mặc trong vương phủ cho ta xem." Triệu Tử Tu bá đạo không cho Bạch Hiểu Tình ra khỏi cửa.

"Tử Tu, ta mặc cái này vì muốn càng thêm xuất chúng, như vậy sẽ cho chàng mặt mũi." Bạch Hiểu Tình biết bộ dáng hiện tại của mình có hơi quá một chút, nhưng như thế này cũng là vì chứng minh ánh mắt Triệu Tử Tu không sai.

"Không được." Triệu Tử Tu thô bạo ôm Bạch Hiểu Tình vào phòng.

"Vậy ta tùy tiện thay bộ khác vậy." Bạch Hiểu Tình biết nếu bây giờ không thay y phục thì nhất định Triệu Tử Tu sẽ không bỏ qua cho mình.

"Ừ."

Cuối cùng Triệu Tử Tu cũng hài lòng nhìn Bạch Hiểu Tình mặc một bọ quần áo cực kỳ bảo thủ đi ra khỏi phòng.

"Cung chúc phụ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Sau khi vào cung, Triệu Tử Tu bận rộn kéo Bạch Hiểu Tình đến một góc xó rồi ngồi xuống, bởi vì lúc hắn vừa đến thì phát hiện có một ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào nữ nhân của mình, mà ánh mắt này lại khiến hắn rất khó chịu.

Nhưng Triệu Tử Tu chỉ lo không cho nam nhân khác mơ tưởng đến nữ nhân của mình mà quên mất còn có một nữ nhân khác vẫn luôn tại nhìn chăm chú vào mình.

"Tử Tu ca ca, chuyện lần trước là Diên Nhi không đúng, hi vọng Tử Tu ca ca không giận ta, ta tới nhận tội với huynh." Vừa nhìn thấy Triệu Tử Tu đi vào thì Bạch Diên Nhi đã nhìn chằm chằm không rời.

"Chuyện quá khứ ta không muốn nhắc lại, hôm nay là ngày sinh thần của phụ hoàng, ngươi không cần phải gây chú ý, phụ hoàng mới là nhân vật chính." Chiêu này của Triệu Tử Tu rất tốt, bên ngoài thì như đã tha thứ cho Bạch Diên Nhi, nhưng thật ra vẫn không muốn nói chuyện với nàng.

"Diên Nhi, nhanh đến đây." Bạch Yêu Nhiêu thấy Bạch Diên Nhi lại đi tìm Triệu Tử Tu, sợ nàng sẽ gây ra chuyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »