Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 197
phượng lai lâu và uyển tình cư

❊ ❊ ❊

"Chỉ muốn tra rõ xem là ai ám sát ta thôi." Triệu Tử Tu thay xong quần áo liền xoay người ôm Bạch Hiểu Tình vào trong ngực.

"Chỉ vì chuyện này thôi sao?" Bạch Hiểu Tình cảm thấy nếu chỉ vì chuyện này thì nhất định sẽ không tốn nhiều thời gian như vậy, hẳn là gặp chuyện gì rồi.

"Còn có Thái tử cứ luôn lôi kéo ta, không cho ta đi, hắn nói muốn bồi dưỡng tình cảm huynh đệ với ta." Triệu Tử Tu cảm thấy lúc này nói về tình cảm huynh đệ với Thái tử thì thật sự rất buồn cười.

"Rốt cục Thái tử đang có âm mưu gì?" Bạch Hiểu Tình cũng cảm thấy chuyện này thật sự rất kỳ quái, vì sao lúc này Thái tử lại muốn hòa thuận với Triệu Tử Tu, nhất định là có mục đích gì rồi.

"Đúng rồi, vừa rồi ta còn nói với hắn nàng ở nhà nghiên cứu đồ ăn mới cho Uyển Tình Cư, ta muốn nhanh chóng trở về nếm thử món mới, vì vậy mà hắn ta cảm thấy hứng thú, cứ nhất định muốn đi theo ta về phủ để cùng nếm thử món mới." Triệu Tử Tu cũng cảm thấy rất kỳ quái, chẳng lẽ lần này lại giở chiêu trò mới, chẳng lẽ mục tiêu vẫn là Bạch Hiểu Tình, vẫn chưa từ bỏ ý định với Bạch Hiểu Tình.

"Chắc hẳn là có âm mưu gì rồi, đúng là hôm nay ta có làm món mới, chính là thỏ hoang nướng mà chúng ta ăn đêm qua." Bạch Hiểu Tình nghĩ đến buổi hẹn hò tốt đẹp ngày hôm qua của hai người đã bị một đám thích khách quấy rầy thì trong lòng thật sự không thoải mái.

Vì thế sáng sớm hôm nay liền sai người đi ra ngoài săn thú, sau đó chế biến chờ Triệu Tử Tu trở về nếm thử, chỉ quay đầu lại đã làm được một bàn đồ ăn.

"Ha ha, ta đoán sắp tới Phượng Cơ sẽ đến tìm ta, ta thấy hiện tại nàng ta đã không nhẫn nại được nữa rồi." Bạch Hiểu Tình biết hiện tại Phượng Lai Lâu đã không còn năng lực để cạnh tranh nữa.

"Không phải nói là Phượng Lai Lâu đã hợp tác với Thái tử rồi sao?" Triệu Tử Tu không biết vì sao Bạch Hiểu Tình lại nói những lời này.

"Hôm nay ta phái người đi ra ngoài điều tra chuyện đêm qua, tuy không tra được manh mối gì nhưng lại có kinh hỉ ngoài ý muốn, đó là Phượng Lai Lâu của Phượng Cơ không hề hợp tác với Thái tử, chỉ là có ý đồ hợp tác thôi." Bạch Hiểu Tình lập tức nói cho Triệu Tử Tu biết tin tức mà mình tìm hiểu được.

"Thì ra là như vậy, xem ra gần đây Thái tử khác thường là đúng, nhưng ta nghe nói Bạch Diên Nhi thật sự phải gả cho Thái tử." Triệu Tử Tu thật không ngờ một câu nói đùa lúc trước lại trở thành sự thật.

"Thật ra ta cảm thấy lần ám sát này thái tử không thoát được liên quan, bởi vì những người này không giống sát thủ bình thường, ngược lại giống như tử sĩ, một đám tử sĩ không muốn sống." Sau này Bạch Hiểu Tình đi đến hiện trường quan sát thì vốn không còn người nào sống.

"Ta cũng cảm thấy rất kỳ quái, buổi sáng hôm nay lúc phụ hoàng hỏi chuyện này thì Thái tử luôn biểu hiện rất nhiệt tình, thậm chí còn muốn nhúng tay vào điều tra, nhưng lúc phụ hoàng kêu hắn phân tích thì hắn lại tỏ vẻ như mình không làm vậy, Thái tử như vậy thật là hiếm thấy."

"Mỗi ngày sau khi bãi triều, Thái tử còn muốn ta đến Đông cung uống một chén." Triệu Tử Tu cũng kể lại chuyện kỳ quái sáng nay cho Bạch Hiểu Tình nghe, bởi vì có rất nhiều lúc Bạch Hiểu Tình bình tĩnh hơn hắn, nhìn mọi chuyện càng sâu sắc hơn.

"Nếu giống như chàng nói thì hẳn là có vấn đề, ngày hôm qua khi hai chúng ta ra ngoại ô cũng chỉ là quyết định nhất thời, những người này đi theo chúng ta, chẳng lẽ ám vệ của chúng ta không phát hiện được sao?" Bạch Hiểu Tình cảm thấy chuyện này càng nghĩ càng kỳ quái, chẳng lẽ thật sự là Thái tử giở trò quỷ.

"Quên đi, chúng ta không cần nghĩ mấy chuyện này, đi ăn cơm trước đi, bây giờ ta thật sự rất đói bụng." Triệu Tử Tu nghĩ chỉ cần lúc ở cùng với Bạch Hiểu Tình thì liền không muốn nghĩ đến những chuyện không liên quan, diễn*dafn;lleequys~doon cảm thấy rất khó chịu, quấy nhiễu thời gian của hắn và Bạch Hiểu Tình.

"Ừ, ngày hôm qua nhất định chàng không có ăn no, hôm nay ta nướng rất nhiều, có thể ăn đến no, ta cũng đã cho quản gia và ám vệ của chàng một chút, phần còn lại thì chừa cho chàng" Nhớ lại lúc mà bọn họ nhận lấy thỏ nướng mình đưa đều chảy nước miếng.

"Thì ra ta mới là người ăn cuối cùng, ta muốn kháng nghị, ở trong lòng nàng địa vị của ta còn không bằng bọn họ nữa." Triệu Tử Tu nghĩ bản thân là người cuối cùng được ăn thỏ hoang thì trong lòng có chút ê ẩm.

"Ai bảo chàng về trễ như vậy, ta muốn cho chàng là người đầu tiên nếm thử, nhưng do chàng chậm chạp không chịu trở lại, ta chăm sóc cho người của chàng cũng chỉ vì chàng, sao ta lại nghe thấy mùi chua vậy, chàng có nghe hay không." Bạch Hiểu Tình thật sự khoa trương ngửi ngửi trong không khí, giống như thật sự có mùi chua.

"Nào có mùi chua gì đâu, nàng nghĩ nhiều rồi." Triệu Tử Tu biết Bạch Hiểu Tình cố ý ngửi hắn, vì thế nhẹ nhàng vuốt cái mũi của nàng một cái.

"Ta không nghĩ nhiều đâu, chàng tự ghen với chính mình thì có." Bây giờ Triệu Tử Tu giống như một tiểu hài tử vậy.

"Khởi bẩm Vương gia, bên ngoài có một nữ nhân muốn gặp Vương gia và Vương phi?" Ngay lúc Triệu Tử Tu và Bạch Hiểu Tình đi đến trước nhà ăn chuẩn bị ăn cơm thì liền nghe thấy có hạ nhân báo lại, nói bên ngoài có nữ nhân muốn gặp Vương gia và Vương phi.

"Nữ nhân gì, bây giờ bổn vương muốn dùng thiện, chờ ta ăn cơm xong rồi nói tiếp, kêu nữ nhân kia trở về đi." Ngửi mùi thịt nướng Bạch Hiểu Tình làm, Triệu Tử Tu cảm giác được ngón trỏ của mình động đậy.

"Dạ." Người hầu cũng cảm thấy chủ tử không vui vì thế nên lĩnh mệnh rồi vội vàng đi ra ngoài, trong lòng nghĩ phải nhanh chóng kêu nữ nhân kia rời đi.

"Không biết có phải nợ phong lưu chàng trêu chọc ở bên ngoài hya không, bây giờ đã tìm tới cửa rồi, chàng nói xem nên làm sao bây giờ?" Bạch Hiểu Tình nghĩ giờ này sao có thể có nữ nhân tìm tới cửa, sẽ không phải thật sự là nữ nhân trước kia của Triệu Tử Tu ôm đứa nhỏ trở về chứ, những tình huống này cũng thường xuyên xuất hiện trên phim truyền hình ở hiện đại mà.

"Không thể nào, ta làm việc bên ngoài luôn sạch sẽ lưu loát, chưa bao giờ dong dài dây dưa, sao có thể có người tìm đến nhà được." Triệu Tử Tu thấy Bạch Hiểu Tình thật sự không vui, biết Bạch Hiểu Tình đang ăn dấm chua nên lại nổi ý đùa cợt, cố ý muốn chọc giận Bạch Hiểu Tình.

Thấy nữ nhân mình yêu thương ghen vì mình thì trong lòng lại rất ngọt ngào.

"Thì ra chàng thật sự làm chuyện xấu ở bên ngoài, trả chân thỏ của ta lại đây, chàng đi ăn với dã nữ nhân của chàng đi, chỗ này của ta không chào đón chàng." Bạch Hiểu Tình nói xong liền muốn cướp lại chân thỏ trong tay Triệu Tử Tu.

"Chân thỏ của ta, sao nàng có thể cướp lại được, ta còn chưa ăn mà nàng đã muốn cướp mất chân thỏ trong tay ta rồi, dù bên ngoài cho ăn cũng không bằng nàng cho ăn." Giờ phút này Triệu Tử Tu cảm thấy mặt Bạch Hiểu Tình đã tức đến đỏ lên rồi, nhất thời phát hiện hình như mình đùa có chút quá đáng.

"Vậy nữ nhân bên ngoài có chuyện gì, đã tìm đến cửa rồi có phải là mầm tai hoạ do chàng để lại ở bên ngoài không." Bạch Hiểu Tình vẫn che chở chân thỏ như cũ, không để cho Triệu Tử Tu cướp lại, nhưng lúc chỉ có hai người thì Triệu Tử Tu sẽ lơ đãng để lộ võ công.

"Chàng là đồ vô lại, dám sử dụng võ công, chính chàng nói chàng không vô lại mà.” Giờ phút này Bạch Hiểu Tình bị Triệu Tử Tu đánh lén thành công, chân thỏ trong tay cứ như vậy chui vào miệng Triệu Tử Tu.

"Ta chính là vô lại, ai bảo nàng không cho ta ăn chân thỏ." Triệu Tử Tu ăn thấy ngon, nhìn thấy Bạch Hiểu Tình tức đỏ mặt vì đấu không lại mình thì nhất thời cảm thấy rất vui vẻ.

Bởi vì đã lâu rồi hai người bọn họ không ở chung với nhau hài hòa như vậy, dù chỉ là một chút.

"Khởi bẩm Vương gia, nữ nhân kia luôn đứng ở cửa không chịu đi, nàng nói nàng là Phượng Cơ, chỉ cần người nghe được tên này thì sẽ ra gặp nàng, ta muốn hỏi xem người có muốn gặp hay không, hay là ta đuổi nàng ta đi?" Hạ nhân kia vào ngay lúc Bạch Hiểu Tình muốn nổi bão với hắn.

Bạch Hiểu Tình là một nữ nhân hiểu chuyện, thấy có người đi vào thì vội vàng che giấu biểu cảm của mình, đứng phía sau Triệu Tử Tu làm bộ như mình là một nữ nhân biết nghe lời.

"Được, ta đã biết." Nghe thấy là Phượng Cơ thì đầu Triệu Tử Tu như to ra gấp đôi, nữ nhân này muốn làm cái gì, chẳng lẽ lại uy hiếp bản thân thú nàng ta sao?

"Tình Nhi, nàng nói xem chúng ta có gặp hay không, ta không muốn gặp nàng ta, nàng ta đã muốn đầu quân cho Thái tử thì cứ để nàng ta đầu quân đi, chẳng lẽ còn muốn uy hiếp ta cưới nàng ta sao?" Từ lần trước gặp Phượng Cơ xong thì ấn tượng của Triệu Tử Tu về nàng ta cũng rất kém.

Nữ nhân này không có nam nhân nào muốn sao? Vì sao cứ muốn quấn lấy hắn vậy.

"Ta cũng không muốn gặp nàng ta, tuy rằng nàng ta và ta có cùng cố hương, nhưng ta cũng không thích nàng ta, dám mơ tưởng nam nhân của ta." Giờ phút này nhìn bề ngoài thì trông Bạch Hiểu Tình rất khí phách nhưng Triệu Tử Tu thích nhất là nghe Bạch Hiểu Tình nói mình là nam nhân của nàng, trong lòng hắn cực kỳ vui vẻ.

"Nhưng nhất định lần này nàng ta có mục đích, nếu không thì sẽ không vội vàng đến mình chúng ta như thế, lần này là nàng ta chủ động tới tìm chúng ta." Bây giờ Bạch Hiểu Tình là một người làm ăn nên rất nhiều thời điểm không thể xử trí mọi chuyện theo cảm tính, nàng ta đã chủ động tìm đến cửa rồi thì sao nàng không tiếp chiêu chứ.

"Chúng ta đi gặp một chút đi, tốt xấu gì cũng là đồng hương của nàng." Lúc đi Triệu Tử Tu vẫn không quên cắn một miếng đùi thỏ, bởi vì hắn thật sự rất đói bụng.

"Như vậy đi, ngươi mời nữ nhân kia đến đại sảnh trước đi, ta và Vương gia dùng thiện xong sẽ qua đó." Bạch Hiểu Tình thấy Triệu Tử Tu giống như quỷ đói đầu thai thì thật sự rất muốn cười.

"Không phải đi bây giờ sao?" Vì vừa rồi Triệu Tử Tu rất đói bụng, nghĩ rằng mình phải lập tức đến gặp Phượng Cơ nên mới không có hình tượng như vậy.

"Để nàng ta chờ một chút đi, chàng ăn chân thỏ trước, đây là do ta làm riêng cho chàng, mặc kệ nàng ta một lát đi." Bạch Hiểu Tình nghĩ lúc này mà hắn còn muốn giữ chút mặt mũi, dienxdafnleequysdoon cứ để nữ nhân kia chậm rãi chờ đi.

"Như vậy cũng tốt, chúng ta cũng không vội vàng gặp nàng ta, là nàng ta vội vàng muốn gặp chúng ta đúng không." Triệu Tử Tu nghe Bạch Hiểu Tình phân tích rất đúng, hắn tuyệt đối không thể bỏ qua mỹ thực trước mắt.

"Ừ." Bạch Hiểu Tình cứ như vậy ngồi ăn cơm cùng Triệu Tử Tu, nhìn Triệu Tử Tu ăn thỏ nướng mình làm từng miếng một.

"Tốt lắm, hiện tại đã ăn no, hơn nữa cũng đã nghỉ ngơi tốt, chúng ta đi gặp nữ nhân kia đi." Triệu Tử Tu cảm thấy bản thân đã nghỉ ngơi tốt, hiện tại cũng đã qua vài canh giờ rồi, chắc hẳn nàng ta cũng đã không còn chút nhẫn nại nào nữa.

"Chúng ta đi thôi." Bây giờ Bạch Hiểu Tình vẫn chưa nghĩ ra Phượng Cơ đến tìm mình vì chuyện gì.

"Đi thôi" Triệu Tử Tu ôn nhu ôm Bạch Hiểu Tình chậm rãi đi ra ngoài.

"Tiểu Tình, các ngươi đến rồi? Ta đã đợi rất lâu. Tham kiến Vương gia." Phượng Cơ đã đợi ở đại sảnh vài canh giờ, trong lòng nghĩ chẳng lẽ Bạch Hiểu Tình đang đùa giỡn nàng sao.

Phượng Cơ đến thời đại này liền cảm thấy bản thân mình tài trí hơn người, chưa từng có ai dám trêu đùa nàng ta như vậy, hôm nay nàng ta lại rơi vào trong tay Bạch Hiểu Tình, trong lòng nhất thời có chút lửa giận dâng lên.

"Thật ngại quá, vừa rồi Vương gia ăn cơm ăn chậm một chút nên mới để ngươi đợi lâu." Bạch Hiểu Tình thấy Phượng Cơ đã sắp không còn kiên nhẫn nữa thì làm bộ trấn an, nhưng nhìn nữ nhân này gấp gáp như vậy thì trong lòng cũng rất hả hê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »