Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 178
ngự bút ban tặng

❊ ❊ ❊

"Tình nha đầu, đây là cái gì?" Thấy bánh ngọt được đưa vào, hoàng đế vui mừng đứng lên khỏi long ỷ, không ngồi yên được nữa.

"Đây là bánh ngọt, theo phong tục quê ta chỉ lúc sinh nhật mới có thể ăn, còn phải thổi nến nữa, nó chứa một ước nguyện, điều ước lúc sinh nhật rất linh nghiệm." Bạch Hiểu Tình nói phong tục ở hiện đại ra, nghe thấy thế thì mọi người đều cảm thấy rất hiếu kỳ.

"Còn có chuyện này sao, sao tới bây giờ ta vẫn không hề nghe nói vậy." Đây là lần đầu tiên Triệu Thiên Dương biết mình còn có thể ước nguyện, nhiều năm như vậy, sau khi làm hoàng đế thì hắn muốn gì có đó, dienxdafnllequysdoon nên cũng trở nên vô cảm, cho tới bây giờ hắn đều không hy vọng xa vời mình còn có thể ước nguyện.

"Ừ, chúng ta cùng nhau hát bài hát mừng sinh nhật cho người, người chỉ cần nhắm mắt lại ước là được rồi, còn nữa, điều ước này không thể nói ra, chỉ có một mình người được biết." Bạch Hiểu Tình biết lúc hoàng đế ước nguyện thì nhất định Bạch Yêu Nhiêu ngồi bên cạnh sẽ hỏi.

Với sự am hiểu tâm lý người khác, hắn làm hoàng đế nhiều năm như vậy, nhất định rất cô độc, tâm trạng cũng có phần giống nàng.

"Ha ha, hình thức sinh nhật này ta rất thích." Nói xong, hoàng đế liền nhắm mắt lại nghiêm túc cầu nguyện, còn về điều ước đó là gì thì không ai biết, trong lòng hoàng đế cũng có vài gửi gắm nho nhỏ.

"Tốt lắm, bây giờ người chỉ cần một hơi thổi tắt hết những ngọn nến trước mắt là được rồi, như vậy thì ước nguyện của người sẽ nhanh chóng trở thành hiện thực." Bạch Hiểu Tình thấy hoàng đế giống một đứa bé nhắm mắt lại nghiêm túc cầu nguyện, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy chỗ cao không thể tránh khỏi gió lạnh, hắn nhất định cũng bất đắc dĩ.

"Phù." Triệu Thiên Dương dùng sức thổi một hơi, tất cả ngọn nến đều đồng loạt tắt, Bạch Hiểu Tình vỗ tay đầu tiên, lúc này Triệu Tử Tu cũng vỗ tay theo Bạch Hiểu Tình, sau đó những người khác cũng đều vỗ tay theo bọn họ, thật giống như bọn họ cũng vui vẻ lây.

"Cung chúc Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Tất cả đại thần đều thật tâm chúc phúc hoàng đế, ở trong mắt bọn họ hoàng đế cũng là một người bình thường, hắn cũng cần được quan tâm.

"Cám ơn mọi người đã làm nhiều thứ vì sinh nhật ta, ta thật sự rất cảm động." Triệu Thiên Dương cảm thấy kiếp này chỉ có lúc này mới là sinh nhật ý nghĩa nhất, trước kia những thứ này đều chỉ là hình thức mà thôi.

"Cám ơn ngươi, Tình nha đầu, hôm nay ta thật sự rất vui vẻ." Triệu Thiên Dương cảm thấy khóe mắt của mình có nước mắt, cảm giác ấm áp chỉ có khi ở cùng Uyển Nhi.

"Đây là chuyện con dâu như ta phải làm." Thật ra Bạch Hiểu Tình đã sớm đoán được phản ứng của hoàng đế, nhưng thật không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy.

"Hôm nay trẫm rất vui mừng, nhất là Tình nha đầu, bây giờ ta cũng muốn tặng cho ngươi gì đó, ngươi có thể tự mình lựa chọn.” Bây giờ Triệu Thiên Dương thật sự rất vui mừng cho nên muốn thỏa mãn một ước muốn của Bạch Hiểu Tình.

"Cám ơn Hoàng thượng, ta không có nguyện vọng gì đặc biệt, chỉ có một thỉnh cầu nho nhỏ thôi." Bạch Hiểu Tình biết mình sắp đạt được mục đích rồi.

"Sao, ngươi có thỉnh cầu gì nhanh nói ra đi, không biết nguyện vọng của ta lúc nào mới có thể thực hiện, nhưng mà hiện tại ta có thể giúp ngươi thực hiện nguyện vọng của ngươi, như vậy ta cũng cảm thấy rất vui vẻ." Triệu Thiên Dương cảm thấy như vậy cũng rất viên mãn.

"Khách điếm mới của ta sắp khai trương nên muốn xin Hoàng thượng cho ta một cái tên có được không?" Bạch Hiểu Tình mỉm cười nhìn Hoàng thượng, nàng biết Hoàng thượng nhất định sẽ thỏa mãn nhu cầu của mình.

"Thì ra là yêu cầu này, rất đơn giản, ngươi có ý tưởng gì chưa, hoặc là khách điếm của ngươi thiên về cái gì?" Hoàng đế biết Bạch Hiểu Tình là một người rất có cá tính, nếu hắn tự tiện lấy một cái tên thì nhất định nàng sẽ không thích.

"Phụ hoàng, thật ra trong lòng nhi thần đã có một cái tên, nhưng là Tình Nhi hi vọng phụ hoàng có thể tự mình viết ra." Giờ phút này Triệu Tử Tu biết đã đến lượt mình lên tiếng, biểu cảm rất uất ức.

"Ha ha, thì ra vị trí của ta ở trong lòng Tình nha đầu còn quan trọng hơn cả Tu nhi, xem như hôm nay ta nhận được thêm sự kinh hỉ thứ ba, thật sự rất vui vẻ." Tuy rằng biết nha đầu này đang dỗ mình, nhưng trong lòng hắn vẫn rất vui, như vậy mới là gia đình ấm áp.

"Vậy hoàng nhi đã nghĩ ra tên gì rồi, ta cũng muốn nghe xem, bởi vì bây giờ ta cũng không thể nghĩ ra tên gì thú vị cả, ta nghĩ khách điếm của Tình nha đầu nhất định sẽ rất khác biệt nên chắc chắn cũng muốn dùng một cái tên đặc biệt, nếu hoàng nhi nói ra thì ta sẽ viết."

"Tình nha đầu, ngươi nói xem ý của phụ hoàng như vậy có được không? Hiện tại Triệu Thiên Dương đã nhìn ra cục diện trước mắt rồi, nhất định là đôi phu thê này đã lừa hắn vào tròng.

Chẳng qua đây là lời nói dối thiện ý, Triệu Thiên Dương cảm thấy bản thân rất vui vẻ bị lừa.

"Tất cả theo ý phụ hoàng.” Bạch Hiểu Tình biết lúc này hoàng đế đã nhìn ra bản thân đang diễn trò, nhưng hắn vẫn tình nguyện phối hợp thì chứng minh là mình đã dỗ hoàng đế rất vui vẻ.

"Như vậy đi hoàng nhi, ngươi nói tên ngươi nghĩ ra để ta xem xem, coi thử tên gì mới xứng với khách điếm của Tình nha đầu." Triệu Thiên Dương hưng phấn muốn nghe thử tên của hắn đặt.

"Uyển Tình cư." Triệu Tử Tu nói xong tên này thì nghe thấy có người tán dương, có người khinh thường, dù sao loại âm thanh nào cũng đều có.

"Tên này rất hay, nhất là chữ Uyển, thật sự rất tốt, dùng rất tài tình." Nghe thấy Triệu Tử Tu nói ra cái tên này thì Triệu Thiên Dương cảm thấy trong lòng mình có tiếng gì đó vang lên.

Là một cảm giác ấm áp đã lâu không thấy hay vẫn là một lời gửi gắm đây.

"Hoàng thượng, ta cảm thấy cái tên này không hợp với một khách điếm, ta thấy không tốt, ta không thích chữ Uyển này." Bạch Yêu Nhiêu nghe thấy chữ Uyển thì trong lòng cũng rất không thoải mái, dien*danf;llequysdo0n nhất là thấy Hoàng đế sau khi nghe xong lại vui vẻ như vậy, chứng tỏ trong lòng hắn vẫn không thể quên được nữ nhân kia.

"Ta cảm thấy tên này rất tốt, rất tao nhã, không giống như mấy cái tên trong sách, hơn nữa trong cái tên này còn có tên của Tình nha đầu." Triệu Thiên Dương không hề thấy kỳ lạ mà ngược lại còn cảm thấy tên này rất dễ nghe.

"Dù sao ta không cho ngươi dùng tên này, ta không thích nghe thấy chữ Uyển." Bạch Yêu Nhiêu biết trong lòng Triệu Thiên Dương vẫn không thể quên được nàng, cho nên trong lòng lại càng thêm khó chịu, sao mình lại phải chịu uất ức như vậy.

"Đủ rồi, đừng náo loạn nữa, ngày vui như vậy, Uyển Tình cư, tên này thật sự rất tốt, người đâu, chuẩn bị bút, giấy, nghiên mực cho ta." Triệu Thiên Dương chuẩn bị tự mình đề bút viết tặng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »