Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 179
khách điếm khai trương

❊ ❊ ❊

"Hoàng thượng, tên này thật sự không thích hợp để buôn bán, dùng tên này nhất định sẽ lỗ vốn, ta khuyên người không nên dùng." Bạch Yêu Nhiêu vẫn không cam lòng, trong lòng luôn muốn diệt trừ nữ nhân này, thật vất vả lắm nàng ta mới chết, vì sao bây giờ lại xuất hiện nữa.

"Mẫu hậu, thật ra ta và Tình Nhi mở tiệm chỉ vì muốn chơi đùa, chắc cũng không kiếm được bao nhiêu tiền?" Triệu Tử Tu đã sớm biết nhất định Bạch Yêu Nhiêu sẽ bác bỏ cái tên này.

"Đúng vậy, ngươi xem hoàng nhi cũng vì tạo phúc cho dân, lúc trước Tình nha đầu ra vào Vạn Xuân Các, ngươi không đồng ý, bây giờ tốt hơn rồi, bọn họ muốn khai trương khách điếm, điều này cũng là cùng hòa đồng với dân, ta không cảm thấy có gì không tốt." Trong lòng Triệu Thiên Dương bắt đầu khó chịu, cảm thấy Bạch Yêu Nhiêu đang cố tình gây sự, chỉ là một cái tên mà thôi.

"Vậy nô tì thay hoàng nhi cám ơn Hoàng thượng tự tay ban chữ." Bạch Yêu Nhiêu biết nếu mình còn nhiều lời thì nhất định hoàng đế sẽ không kiên nhẫn, nàng đã ở cùng hoàng đế nhiều năm, mỗi một biểu cảm và từ ngữ của hắn có ý gì thì nàng đều biết.

Nếu lúc này nàng còn náo loạn thì nhất định hắn sẽ tức giận vì mình nhiều lời, như vậy sau này nhất định sẽ không bị nàng dụ dỗ nữa.

"Hôm nay vui như thế, trẫm nhất định phải chè chén thoải mái." Triệu Thiên Dương viết xong mấy chữ rồng bay phượng múa rồi để bọn thái giám cầm đi đóng khung, đợi đến khi khách điếm mới khai trương thì nhất định hắn phải tự mình mang đến đó.

Mọi người đều muốn ngăn cản hắn, bởi vì hoàng đế xuất cung thì sẽ dễ gặp thích khách hoặc khiến cho dân tình xôn xao, nhưng Bạch Hiểu Tình nghĩ có hoàng đế đến cổ động thì nhất định sẽ rất tốt.

Đến lúc đó nàng cũng có năng lực bảo vệ tốt hoàng đế.

"Tình Nhi, hôm nay nàng thật sự rất lợi hại, có thể dỗ cho phụ hoàng vui vẻ như thế, đã lâu rồi ta không thấy người vui mừng như vậy, xem ra nhất định khách điếm của nàng sẽ buôn bán đắt hàng." Triệu Tử Tu thật không ngờ Bạch Hiểu Tình lại kiểm soát mọi thứ tốt như vậy, trong lòng cảm thấy cực kỳ tự hào.

Nhưng có vài việc người này vui mừng thì người khác sẽ bực bội, bên này Thái tử và Thành vương đều cảm thấy bị uy hiếp, diễndaffnllêquysdôn bởi vì khách điếm của Bạch Hiểu Tình khai trương ở gần khách điếm của bọn họ, nói vậy nhất định sẽ ảnh hưởng đến công việc buôn bán của hắn.

Còn Bạch Diên Nhi thì lại cảm thấy cuộc sống của mình rơi vào tuyệt vọng, trong lòng nàng luôn nhận định Triệu Tử Tu là phu quân tương lai của mình, bây giờ không những vị hôn phu này cưới người khác mà còn nói sau này sẽ không bao giờ cưới nữ nhân khác, vậy thì nàng làm sao bây giờ?

"Tử Tu ca ca, huynh không thể đối xử với ta như vậy, huynh là của ta." Bạch Diên Nhi nhìn Triệu Tử Tu và Bạch Hiểu Tình ân ái thì trong lòng thật sự cảm thấy khó chịu, liên tục uống từng ly rượu vào bụng, chỉ hy vọng trước mắt chỉ là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại thì Bạch Hiểu Tình sẽ biến mất.

"Ta nói Diên Nhi muội muội này, nếu Tử Tu đã không muốn ngươi thì thành Vương phủ của ta còn thiếu một sườn phi, ta không để ý giao nó cho ngươi đâu." Giờ phút này tâm trạng Thành vương Triệu Tử Việt rất khó chịu, nhưng nhìn thấy Bạch Diên Nhi sa sút thì nhịn không được bắt đầu bỏ đá xuống giếng.

"Cút qua một bên, chỉ bằng ngươi mà cũng xứng với ta sao?" Lúc này tâm trạng Bạch Diên Nhi rất kém, cũng rất nóng nảy, vừa khéo Thành vương lại tự gây sự, Bạch Diên Nhi vốn không thèm để hắn vào mắt, ở trong mắt nàng chỉ có Lệ Vương, người có thể trở thành Hoàng đế.

"Ngươi bị chồng ruồng bỏ, người ta đã không cần ngươi nữa, ngươi nhìn xem bọn họ ân ái thế nào, ngươi còn giả bộ thanh cao cái gì, ngươi cân nhắc đi theo ta đi, loại người như ngươi đi ra ngoài đường cũng chẳng có ai muốn.” Bị mất mặt trước mặt Bạch Diên Nhi nên hắn mới thẹn quá hóa giận.

Cũng chế giễu Bạch Diên Nhi, trong lòng lại nghĩ nữ nhân thật sự đã bị quỷ nhập, Triệu Tử Tu có gì tốt, cũng chỉ là một Vương gia nho nhỏ thôi, có thể so sánh được với thái tử ca ca của hắn sao, nhưng nữ nhân này lại luôn một lòng một dạ muốn gả cho Triệu Tử Tu.

"Chuyện của ta không tới phiên ngươi quản, Thành vương điện hạ." Bạch Diên Nhi thật sự đã chịu đủ nhục nhã rồi, thấy Triệu Tử Tu ngoan ngoãn phục tùng Bạch Hiểu Tình thì trong lòng thật sự hận không thể đi lên cho Bạch Hiểu Tình một bạt tai, nhưng lại ngại Hoàng hậu cô cô ở đây nên nàng đành phải nhẫn nại.

"Hoàng đệ, chúng ta uống rượu của chúng ta, có người tình nguyện khiến bản thân bị khinh thường, vì sao chúng ta lại phải làm chuyện rảnh rỗi." Thấy Bạch Diên Nhi giương nanh múa vuốt, Triệu Tử Hằng lại rất bình thản, thật ra nếu thật sự cưới Bạch Diên Nhi thì cũng có lợi với hắn.

Hiện tại vì chuyện của Bạch Diên Nhi, Hoàng hậu và nhà mẹ đẻ của nàng cũng sẽ náo loạn, nếu hắn cưới Bạch Diên Nhi thì Bạch thừa tướng sẽ lựa chọn dựa vào mình, đến lúc đó khi chính thức tranh đoạt ngôi vị thì hắn vẫn có phần thắng.

Hiện tại Bạch Diên Nhi còn đắm chìm trong sự phản bội của Triệu Tử Tu, vẫn không tiện xuống tay, Triệu Tử Hằng nghĩ dù sao cũng phải cưới Vương phi, cứ cưới Bạch Diên Nhi về bỏ trong nhà là được, đợi đến khi nàng cùng đường thì tự nhiên sẽ đi tìm hắn.

"Tử Tu, bỗng nhiên ta có linh cảm nên ta muốn về Vương phủ trước." Nhìn cảnh tượng này bỗng nhiên Bạch Hiểu Tình lại nghĩ ra ý tưởng mới cho Cửu Trọng lâu, vì thế muốn nhanh chóng viết ra.

Vì muốn chạy nhanh về phủ nên tuy bây giờ yến hội đã sắp kết thúc nhưng Bạch Hiểu Tình thật sự không muốn chờ đợi dù chỉ là một phút.

"Phụ hoàng, thân thể Tình Nhi có chút không thoải mái, ta muốn đưa nàng về Lệ Vương phủ." Triệu Tử Tu cũng không thích buổi tiệc này, cảm thấy bữa tiệc này quá phù phiếm.

"Được, Tình nha đầu không thoải mái thì mau về sớm một chút để nghỉ ngơi đi, dưỡng thân thể cho khỏe, sớm sinh cho ta một Hoàng tôn béo mập." Hôm nay Triệu Thiên Dương cũng thật sự rất vui vẻ, niềm vui phát ra từ trong tim.

"Chúng ta sẽ nỗ lực." Trong lòng Triệu Tử Tu cũng nở hoa, thật ra hắn mong muốn một đứa bé hơn bất cứ ai, như vậy thì có thể buộc chặt Bạch Hiểu Tình bên người.

"Sớm như vậy đã về, đệ đệ, đệ muội chẳng lẽ hai người không muốn uống một chút sao." Triệu Tử Hằng đã sớm nhìn ra bọn họ muốn đi, dienxxDafnlleQuysdoon vì thế làm bộ thuận tiện đứng lên, cố ý ngáng chân bọn họ.

Xem ra hôm nay không quấy rối hắn thì tối hôm nay sẽ không ngủ được.

"Chẳng lẽ còn muốn ta ngồi xem trò khỉ của ngươi thất bại, trò xiếc kia của ngươi nên dành cho Phượng Cơ của ngươi đi, với chỉ số thông minh của ngươi sao có thể biết thủy tinh có giúp ngủ ngon." Ngay từ đầu thấy thái tử giở trò Bạch Hiểu Tình đã biết cái này xuất xứ ở đâu.

Thật ra Bạch Hiểu Tình cũng không hề muốn để ý đến Thái tử, mọi người đều vì bản thân mình, chỉ cần hắn không gây sự với mình thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

"Ngươi biết hết rồi?" Thái tử vốn muốn Bạch Hiểu Tình nhìn hắn với cặp mắt khác xưa, nhưng thật không ngờ lúc vừa đi lên thì hắn đã bị nàng nhìn thấu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »