Giang hồ truyền kỳ

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 20
hồi hai mươi: yêu nữ áo đỏ

❊ ❊ ❊

Lại nói Đông方 Vọng thân hình khẽ động, đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Nội công của Tiểu Giao Nhi cực kỳ thâm hậu, kỹ năng truy tung người khác lại càng có thiên phú đặc dị. Thấy Đông方 Vọng đã đi trước, cậu không dám chậm trễ, lập tức thi triển khinh công đuổi theo.

Đông方 Vọng biết rằng trước khi Tiểu Giao Nhi lên núi Phạn Tịnh, khinh công của cậu đã không tệ, tám năm qua e rằng đã đạt đến cảnh giới nhất lưu, nên hắn vận hết mười thành công lực, nhanh như sao băng, chớp mắt đã chạy được hơn trăm dặm. Thấy phía trước trong cụm núi xuất hiện một cái chợ nhỏ, hắn bèn giảm tốc độ. Hắn vẫn không nghe thấy tiếng người đuổi theo phía sau, bèn quay đầu nhìn lại, chẳng thấy bóng dáng ai. Thầm nghĩ: "Lẽ nào khinh công của nó vẫn như xưa, không có tiến bộ gì? Hay là mình chạy quá nhanh, bỏ xa nó khiến nó mất phương hướng rồi?" Đang suy nghĩ, hắn nghe thấy tiếng Tiểu Giao Nhi hỏi từ phía sau: "Thúc thúc, sao người không đi nữa?"

Đông方 Vọng giật mình quay lại nhìn, Tiểu Giao Nhi đang đứng cách hắn chưa đầy năm bước chân, thần thái an nhiên, giống như chưa từng chạy bộ vậy. Hắn không khỏi kinh ngạc: "Ngươi vẫn luôn đi theo bên cạnh ta sao?"

"Đúng vậy, con vẫn luôn ở bên cạnh thúc thúc."

"Sao ta không nghe thấy chút tiếng động nào của ngươi?"

"Chắc là do thúc thúc đang vội lên đường nên không để ý tới con."

Đông方 Vọng sững sờ. Điều này không thể nào, bản thân hắn là một lão giang hồ, nội lực trong võ lâm cũng không phải hạng xoàng, sao có thể có người ở ngay bên cạnh mà hắn lại không nghe thấy, không phát giác ra được? Hắn bèn hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi thi triển khinh công gì vậy?"

"Con không biết."

"Cái gì? Ngươi không biết?"

"Đúng vậy! Khi Từ thần tiên dạy con, ông ấy không nói cho con biết."

Đó là khinh công "Nhất diệp độ giang" trong Phật môn, nhưng khinh công Nhất diệp độ giang chỉ nhẹ hơn khinh công các môn phái khác mà thôi, không thể nào khi thi triển lại không có chút tiếng gió, càng không thể không nghe thấy chút hơi thở nào.

Thực ra, khinh công của Tiểu Giao Nhi lúc này đâu chỉ là nhẹ, mà về độ nhanh, e rằng ngoại trừ khinh công của phái Thiên Sơn ra thì chẳng có mấy người nhanh hơn được cậu. Cậu vốn có nền tảng khinh công Nhất diệp độ giang, lại thêm kinh nghiệm mấy năm đạp sóng bắt cá trên hồ băng, cộng với thân pháp linh hầu được rèn luyện trong rừng sâu, đúng là "công phu không phụ người luyện", đã đẩy khinh công của cậu lên một tầng cao mới, gần như có thể ngự phong mà đi. Nếu nói về tốc độ, Tiểu Giao Nhi hoàn toàn có thể bỏ xa Đông方 Vọng, nhưng cậu chỉ đi theo bên cạnh hắn, không nhanh không chậm, chỉ cần Đông方 Vọng dừng lại một chút, cậu cũng dừng lại cách đó năm bước. Bây giờ nghe Đông方 Vọng nói vậy, cậu ngơ ngác đáp: "Thật sao? Con không biết mà! Thật sự không có chút tiếng động nào sao?" Từ giọng điệu của Tiểu Giao Nhi, Đông方 Vọng nhận ra cậu không hề kiêu ngạo, cũng không phải cố ý khiêm tốn, mà là thật lòng không biết khinh công của mình lại kinh thế hãi tục đến vậy, đó là sự bộc lộ chân tình.

Đông方 Vọng nói: "Tiểu huynh đệ, sao ngươi lại không biết khinh công của mình xuất sắc thế chứ? Ta là cái bang này không nhìn lầm đâu, khinh công của ngươi hoàn toàn có thể sánh ngang với Quái Ảnh rồi."

Tiểu Giao Nhi kinh hỉ: "Có thể sánh ngang với Quái Ảnh thúc thúc sao? Không thể nào? Lần đó Quái Ảnh thúc thúc mang con thoát khỏi trận hỏa hoạn ở Tỏa Long bang, chớp mắt đã đi xa hơn trăm dặm rồi!"

"Bây giờ ngươi cũng như vậy thôi. Tiểu huynh đệ, ta là cái bang này không dám so khinh công với ngươi nữa! Phía trước là thị trấn Hoàng Bản, chúng ta vào trấn uống rượu ăn cơm thôi."

"Thúc thúc không nói, con cũng thấy đói rồi."

"Nhưng vào cái chợ đó, chúng ta không thể đi cùng nhau được."

"Tại sao vậy?"

"Ta là một tên ăn mày, ngươi lại giống một công tử nhà giàu, chẳng phải sẽ khiến người ta cảm thấy kỳ lạ và chú ý sao?"

Quả thực, quần áo trong ngoài của Tiểu Giao Nhi đều do Ôn Ngọc tay may. Chất vải cực tốt, áo trắng quần trắng, giày mềm đế phấn, đai lưng lụa đỏ sẫm, mặc vào trông đẹp đẽ, phóng khoáng, thoải mái mà bắt mắt, chẳng khác nào một vị thiếu gia giàu có, quả thực không xứng với bộ đồ ăn mày chắp vá của Đông方 Vọng. Nếu họ đi cùng nhau, lại ăn ngủ cùng chỗ, chẳng khác nào nói cho người khác biết họ không phải là người tầm thường, ít nhất cũng là người trong võ lâm mới có hiện tượng kỳ lạ này.

Tiểu Giao Nhi hỏi: "Vậy chúng ta phải làm sao?"

"Tiểu huynh đệ, ngươi cứ vào tửu lâu ăn cơm, ta là cái bang này ngồi trước cửa xin ăn."

"Như vậy sao được!"

"Sao lại không được? Ta là một tên ăn mày, lẽ nào lại cùng ngươi vào trà lâu tửu quán ăn cơm uống rượu? Thế thì còn ra thể thống gì nữa? Còn ngươi, lại không thể cùng ta đi xin ăn dọc đường, chi bằng tách ra là tốt nhất."

Tiểu Giao Nhi cực kỳ không muốn tách khỏi hắn, suy nghĩ một chút rồi nói: "Thúc thúc, thế này đi, con vào chợ mua ít bánh bao, màn thầu, bánh nướng mang ra, chúng ta tìm chỗ nào ngoài đồng ngồi ăn là được."

"Còn buổi tối thì sao? Ngươi cũng theo ta là cái bang này ngủ ở mộ địa, miếu hoang, đầu đường sao?"

"Tất nhiên là con phải ngủ cùng thúc thúc rồi!"

"Nếu vậy, chi bằng ngươi giả làm ăn mày thì hơn?"

"Thế cũng được mà!"

"Thôi bỏ đi! Tiểu huynh đệ, theo ý ta là cái bang này, tốt nhất vẫn là tách ra lên đường. Một là không gây chú ý, âm thầm hỗ trợ nhau; hai là chúng ta tách ra tìm Phượng Phượng chẳng phải cơ hội gặp được cô ấy nhiều hơn sao? Hơn nữa ta là cái bang này vốn quen tự do tự tại một mình, có người bên cạnh cứ thấy không thoải mái chút nào."

"Thúc thúc, vậy sau này chúng ta cứ tách ra lên đường mãi sao?"

"Đúng vậy! Ta là cái bang này còn muốn âm thầm xem ngươi một mình đi lại trên giang hồ thế nào. Ta nghe Địa Hiền phu nhân khen ngươi, nói ngươi cơ trí, có thể ứng phó với mọi biến cố bất ngờ. Trước kia ngươi thật thà chất phác như thằng ngốc, ta không dám tin ngươi lại thay đổi nhanh như vậy, ta muốn xem ngươi ứng phó với những chuyện xảy ra đột ngột thế nào."

Tiểu Giao Nhi hỏi: "Tách ra, chỉ là để xem con thôi sao?"

Đông方 Vọng chớp chớp mắt: "Đúng vậy!"

"Thúc thúc, vậy sau này chúng ta gặp nhau thế nào?"

"Yên tâm, bất kể ngươi ăn cơm, trọ ở đâu, đến đêm ta đều sẽ tìm được ngươi. Nghĩa là cứ đến đêm chúng ta sẽ gặp nhau."

"Đã vậy thì, thúc thúc, chúng ta tách ra thôi."

"Thế mới đúng chứ! Tiểu huynh đệ, ngươi vào trấn trước đi, ta là cái bang này sẽ theo sau."

Tiểu Giao Nhi đành phải đi trước. Cậu vừa xuống sườn dốc đã thấy một con đường lớn thông thẳng tới chợ phía trước. Trên đường người qua lại lác đác, Tiểu Giao Nhi không tiện thi triển khinh công trước mặt người khác, bèn chậm rãi tiến về phía chợ.

Lúc này đang là tiết cuối hạ đầu thu, mặt trời đỏ rực treo giữa không trung, nắng như lửa thiêu đốt mặt đất. Gần trưa, Tiểu Giao Nhi vừa đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa truyền đến, không khỏi quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy hơn mười con ngựa tung bụi mù mịt, phi nước đại tới, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt cậu. Tiểu Giao Nhi đành né sang một bên để ngựa chạy qua. Ai ngờ khi ngựa đến trước mặt cậu, người trên lưng ngựa ghì chặt dây cương, con ngựa đang phi nước đại hí lên một tiếng, hai vó trước tung lên rồi dừng lại đột ngột, những con ngựa phía sau cũng dừng lại theo.

Tiểu Giao Nhi không khỏi nhìn người trên lưng con ngựa đầu tiên, vừa nhìn đã lập tức kinh ngạc! Người cưỡi trên lưng ngựa là một thiếu nữ người Miêu với phong thái quyến rũ, đôi mắt to sáng ngời như dòng suối trong, khóe miệng chân mày đều mang ý cười. Dù đang cưỡi ngựa nhưng cô ta lại để chân trần, trên tay trên chân đều đeo vòng vàng lấp lánh, sau lưng cắm một cây sáo trúc như ngọc xanh, toát lên vẻ phong tình kỳ dị không sao tả xiết. Cô ta dùng roi ngựa chỉ vào cậu hỏi: "Tú tài, có thấy một nữ tử áo đỏ đơn độc đi qua con đường này không?"

Tiểu Giao Nhi chưa từng được ai gọi là "tú tài" bao giờ, ngơ ngác hỏi: "Tú tài!? Cô hỏi tôi sao?" Cậu không khỏi nhìn về phía những người đi theo sau cô ta. Ngoài hai thiếu nữ người Miêu đi sát cạnh cô ta ra, những người còn lại đều là đám đại hán mặc đồ gọn gàng, ai nấy đều đeo đao kiếm bên hông, ánh mắt đều đang chằm chằm nhìn mình. Cậu thầm nghĩ: Đám người này là ai vậy? Câu trả lời của cậu khiến một thiếu nữ khác cười khúc khích: "Tiểu thư nhà ta tất nhiên là đang hỏi ngươi rồi!"

"Tôi, tôi không thấy."

Thiếu nữ quyến rũ lại hỏi: "Ngươi thực sự không thấy?"

"Tôi lừa cô làm gì?"

Cô ta lại đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, gật đầu: "Được! Tú tài, ta tin ngươi. Nếu ngươi dám lừa ta, ngươi có biết hậu quả sẽ thế nào không?"

Tiểu Giao Nhi mở to mắt hỏi: "Hậu quả gì?"

"Mất hồn mất vía."

"Mất hồn mất vía?"

"Đúng vậy! Giống như kẻ điên vậy."

"Không, không! Tôi thực sự không lừa các người."

"Tú tài! Vậy thì ngươi hãy cẩn thận đó! Chỉ cần ta bắt được nữ tử áo đỏ kia, sẽ biết ngươi có lừa ta hay không!" Cô ta vung roi ngựa: "Đuổi!" Hơn mười con ngựa tung bụi rời đi.

Tiểu Giao Nhi ngẩn người hồi lâu, thầm nghĩ: Lừa cô ta sẽ mất hồn mất vía? Giống như kẻ điên? Đây là cách gì vậy? Cậu bèn tiếp tục đi về phía thị trấn. Vừa đến một ngã ba đường, lại có một nhóm người từ phía Bắc tới. Nhìn cách ăn mặc của họ, rõ ràng là người trong võ lâm. Một tên trong đó nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi hỏi: "Này! Nhóc con, có thấy một yêu nữ áo đỏ đi qua đây không?"

Tiểu Giao Nhi thấy lạ: "Yêu nữ áo đỏ?" Một tên khác nói: "Là một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo đỏ." Tiểu Giao Nhi thầm nghĩ: Sao lại toàn hỏi về thiếu nữ áo đỏ vậy? Cô ấy gọi là yêu nữ sao? Cậu không muốn rước họa vào thân, vội vàng lắc đầu: "Không!" Đám người này lại vội vã lướt qua cậu.

Trên đoạn đường Tiểu Giao Nhi đi tới thị trấn, liên tiếp gặp bốn năm nhóm người, có nhóm một hai người, có nhóm bốn năm người, tất cả đều là người trong võ lâm, đều đang dò hỏi cậu có thấy một nữ tử áo đỏ đi qua không. Mãi đến khi cậu vào tới thị trấn mới không còn ai hỏi nữa. Tiểu Giao Nhi trong lòng nghi hoặc, nữ tử áo đỏ này là ai? Sao lại có nhiều người dò hỏi muốn bắt cô ấy đến vậy? Chẳng lẽ cô ấy là nữ ma đầu giết người hung ác?

Hoàng Bản, tuy là một cái chợ nhỏ trong cụm núi dưới chân phía Bắc núi Vũ Lăng, nhưng nằm ở nơi giáp ranh giữa Tứ Xuyên, Quý Châu và Hồ Quảng. Các chính quyền địa phương đều không muốn quản, có việc lại đùn đẩy cho bên kia, khiến nơi này trở thành vùng "tam bất quản" (ba không quản), tự nhiên trở thành nơi lui tới của những kẻ bạo đồ, phỉ tặc và nơi tập trung của các thương nhân mạo hiểm, tiểu thương. Bởi vì lông thú, dược liệu ở đây rẻ hơn những nơi khác, trong khi lụa là và các nhu yếu phẩm sản xuất, sinh hoạt lại đắt đỏ! Thế nên các thương nhân, người buôn bán bên ngoài mang những hàng hóa này vào bán, rồi mua lông thú, dược liệu ở đây mang đi nơi khác tiêu thụ, đi một vòng thường lãi gấp mười. Còn đám phỉ tặc lui tới vùng này đều có ngầm hiểu với nhau, không cướp bóc thương nhân qua lại nơi đây, nếu không sẽ chẳng còn ai dám đến cái chợ nhỏ này làm ăn, hàng hóa cướp được từ nơi khác cũng không có chỗ tiêu thụ.

Như vậy, thị trấn nhỏ trong cụm núi này trở nên náo nhiệt, người qua lại cực kỳ phức tạp. Thị trấn rất nhỏ, chỉ có một con phố dài lát đá dựa theo thế núi, nhưng hai bên phố gần như có đủ mọi loại cửa hàng, trong đó không thể thiếu sòng bạc, kỹ viện, trà lâu, tửu quán.

Tiểu Giao Nhi ăn cơm tại một quán cơm ở lối ra vào chợ. Lúc cậu mới vào quán, trong quán đã ngồi không ít khách, kẻ là thương nhân người buôn bán, người là nhân vật từ khắp nơi đổ về. Ai nấy thấy một công tử thư sinh mười tám tuổi bước vào, đều dùng ánh mắt dò xét nhìn cậu. Câu chuyện đang nói bỗng dừng lại, họ dùng ánh mắt trao đổi, thầm hỏi: Công tử này là người của đạo nào? Sau thấy Tiểu Giao Nhi chỉ cúi đầu ăn cơm, không có gì khác lạ, họ mới dần dần khôi phục cuộc trò chuyện và bàn luận.

Tại một bàn cách Tiểu Giao Nhi không xa, một người dáng vẻ thương nhân hỏi: "Vừa rồi huynh nói cái gì mà nữ hiệp áo đỏ?"

Người được hỏi rõ ràng là một người buôn bán, hắn nói: "Trương lão bản, lẽ nào ông chưa nghe nói gần đây trên giang hồ xuất hiện một nữ hiệp áo đỏ võ công khó lường, gan dạ phi thường sao?"

Tiểu Giao Nhi nghe thấy bốn chữ "nữ hiệp áo đỏ" lại thấy nghi hoặc: Sao lại xuất hiện thêm một nữ hiệp áo đỏ nữa? Nữ tử, yêu nữ, nữ hiệp, có phải là một người không? Cậu muốn nghe cho rõ nên chăm chú lắng nghe. Thương nhân kia nói: "Tôi có nghe nói, cô ta thế nào?"

"Cô ta vừa xuất hiện đã đánh bại vài đường khẩu của Thần Phong giáo, san bằng vài hang ổ của đám lục lâm, làm bị thương không ít người. Trương lão bản, ông thử nghĩ xem, hiện nay Thần Phong giáo thế lực trên giang hồ cực lớn, các tỉnh Nam Bắc đều có đường khẩu của chúng, cao thủ vô số, ngay cả người của mấy đại danh môn chính phái Trung Nguyên cũng không dám dễ dàng đắc tội với chúng. Nữ hiệp áo đỏ này vừa xuất hiện đã liên tiếp đánh bại vài đường khẩu của chúng, chẳng phải là chọc vào ổ kiến lửa sao? Hiện nay tổng đường của Thần Phong giáo ở Tứ Xuyên, Quý Châu, Hồ Quảng đều đã phái không ít cao thủ đi truy sát cô ta rồi."

Một gã khác nói: "Xem ra nữ hiệp áo đỏ này chắc chắn là người của phe hiệp nghĩa rồi."

"Lão huynh, ông lại nói sai rồi!"

"Tôi nói sai ở đâu?"

"Cái gọi là nữ hiệp áo đỏ này, lại có người gọi cô ta là yêu nữ áo đỏ, ngay cả đệ tử của Nga Mi, Võ Đang, Thiếu Lâm cũng có người bị cô ta đánh bại làm bị thương. Hiện nay không chỉ người của Thần Phong giáo đang tìm cô ta, mà cả người của cả hắc đạo và bạch đạo đều đang truy lùng cô ta."

"Vậy thiếu nữ áo đỏ này là ai?"

"Ai mà biết được, nghe nói cô ta đã xuất hiện ở vùng này rồi, các người lẽ nào không gặp phải đám đông người hắc bạch đạo trên đường sao?"

"Gặp rồi, đám người này hung dữ lắm, thấy tôi là hỏi, tôi nói không thấy, họ liền quất cho tôi một roi, bảo tôi cút sang một bên, đừng cản đường họ."

"Vậy thì ông bạn không may rồi, người ông gặp phải không phải là người hắc đạo thì cũng là người của Thần Phong giáo, họ không giết ông đã là may mắn lắm rồi."

Lúc này có người khẽ nói: "Không lẽ nữ tử áo đỏ này là người của núi Phạn Tịnh thần bí khó lường sao?"

"Sao đệ lại đoán cô ta là người núi Phạn Tịnh?"

"Mấy năm trước, tôi nghe người giang hồ nói, vài cao thủ của Thần Phong giáo xâm phạm núi Phạn Tịnh, bị nữ sát tinh Ngọc Quan Âm đã lâu không xuất hiện đánh cho đại bại bỏ chạy. Xem ra nữ tử áo đỏ này e rằng chính là Ngọc Quan Âm, cô ta mới liên tiếp đánh bại vài đường khẩu của Thần Phong giáo."

"Lão huynh, ông có biết Ngọc Quan Âm bao nhiêu tuổi rồi không? Bà ta đã là bà lão tám chín mươi tuổi rồi! Nữ tử áo đỏ nghe nói là một thiếu nữ, mới chỉ mười mấy tuổi, sao lại là Ngọc Quan Âm được?"

Tiểu Giao Nhi thầm nghĩ: Người này dám gọi Ngọc Quan Âm là bà lão, nếu để bà ấy nghe thấy thì có khổ cho hắn rồi! Nhưng đồng thời cũng thầm kinh ngạc! Kẻ xâm phạm núi Phạn Tịnh là đám người Đoan Mộc Nhất Tôn, sao lại biến thành cái gì mà Thần Phong giáo rồi? Tiểu Giao Nhi đâu biết, mấy năm nay, đám người Đoan Mộc Nhất Tôn thấy mình ngày càng lớn mạnh, lông cánh đã đủ, có thể đối kháng với mấy đại danh môn chính phái trên võ lâm, nên trong năm nay, từ một tổ chức thần bí ngầm, đột nhiên công khai danh hiệu Thần Phong giáo trên giang hồ. Một là chúng giương cao ngọn cờ hành hiệp trượng nghĩa, trừ bạo an lương; hai là các đại môn phái đều có người bị chúng mua chuộc và nằm vùng, nên cũng không truy cứu, có phái còn tưởng võ lâm có thêm một bang hội chính nghĩa; có phái dù hiểu rõ nhưng Thần Phong giáo trên giang hồ không có hành vi xấu xa rõ rệt nên tạm thời đứng ngoài quan sát, âm thầm đề phòng. Hơn nữa, trong Thần Phong giáo cao thủ khắp nơi vô số, muốn tiêu diệt chúng, chỉ dựa vào sức một phái cũng không làm nổi. Vì vậy sự xuất hiện của Thần Phong giáo ngược lại khiến võ lâm trên bề mặt lại bình lặng, mọi người chung sống vô sự.

Lúc này vị khách kia lại nói: "Vậy chắc chắn là đệ tử của Ngọc Quan Âm rồi! Chỉ có người núi Phạn Tịnh mới không coi hắc bạch đạo ra gì."

Đột nhiên, có người "suỵt" một tiếng, ra hiệu đừng nói nữa. Mọi người ngẩng đầu nhìn ra ngoài, không biết từ lúc nào, cửa quán đã xuất hiện ba thiếu nữ trang phục người Miêu. Trong đó một người phong tư yểu điệu, mày như tranh vẽ. Hai người kia phong thái tự nhiên, kiều diễm đáng yêu. Tiểu Giao Nhi nhìn một cái, lại sững sờ. Ba thiếu nữ người Miêu này chính là nhóm người đầu tiên cậu gặp trên đường hỏi về nữ tử áo đỏ.

Tiểu nhị thấy vậy liền tươi cười đón tiếp: "Ba vị cô nương, dùng cơm hay nghỉ chân?"

"Ở đây còn chỗ không?" một thiếu nữ hỏi.

"Có, có, ba vị cô nương xin đợi một lát."

Thực ra trong quán căn bản không còn chỗ, các bàn đều đã ngồi chật kín khách. Tiểu nhị đành nói với các khách đang ngồi: "Các vị đại gia làm ơn giúp đỡ, nhường ra một cái bàn cho ba vị cô nương này ngồi."

Thiếu nữ kia hỏi: "Chỉ còn một cái bàn thôi sao?"

Tiểu nhị ngơ ngác hỏi: "Cô nương muốn mấy cái bàn?"

"Chúng ta ấy à, lấy tất cả các bàn."

"Chuyện này..." Tiểu nhị nhất thời không biết nói sao.

Thiếu nữ quyến rũ mỉm cười hỏi: "Ngươi không thể mời họ ra ngoài sao?"

"Tiểu, tiểu thư, chuyện này, chuyện này..."

Thiếu nữ quyến rũ khẽ phất tay ngọc, lập tức khách ở hai bàn bên cạnh đồng loạt kêu lên: "Rết... Bọ cạp..." rồi thi nhau chạy ra ngoài quán. Khách các bàn khác cũng sợ hãi chạy sạch. Tiểu nhị muốn cản cũng không kịp, vội kêu lên: "Các, các người chưa thanh toán tiền!"

Thiếu nữ đó cười nói: "Sao họ lại chạy hết rồi?"

Tiểu nhị mếu máo nói: "Tiểu thư, cô làm khổ tiểu nhân rồi."

"Ta làm khổ ngươi thế nào? Ta đâu có đuổi họ đâu!"

Một thiếu nữ lấy trong túi áo ra một thỏi bạc mười lạng, đưa ra trước mắt tiểu nhị hỏi: "Thỏi bạc này đủ tiền cơm rượu của họ chưa?"

Tiểu nhị lập tức chuyển buồn thành vui: "Chuyện này, chuyện này..."

Thiếu nữ ném thỏi bạc cho hắn: "Cầm lấy đi, cái quán này tiểu thư nhà ta bao hết rồi!"

"Được, được! Các cô muốn chuẩn bị bao nhiêu bàn rượu thịt?"

"Chỉ ba người chúng ta thôi."

Tiểu nhị mở to mắt: "Chỉ ba vị? Vậy cần nhiều bàn thế làm gì?"

"Chúng ta thích thế, không được sao?"

"Được, được! Vậy tiểu nhân đi chuẩn bị rượu thịt cho tiểu thư, cô nương."

"Này! Ngươi biết tiểu thư nhà ta ăn gì không?"

"Đúng, đúng, tiểu nhân quên hỏi."

"Chúng ta muốn ăn cơm nếp ống tre, thịt lợn chua, địa long xào ớt..."

"Địa long!? Địa long là gì, quán nhỏ của ta không có."

"Hừ! Địa long chính là giun đất, ngươi ra vườn sau đào là có."

Tiểu nhị lại mở to mắt: "Chuyện này, chuyện này ăn được sao?"

"Sao lại không ăn được? Ngon lắm đấy! Ngươi phải dùng muối làm sạch chất nhầy trên người địa long, nếu làm không sạch, cẩn thận quán của ngươi đầy rẫy độc vật, lúc đó đừng hòng làm ăn ở đây nữa."

Khi thiếu nữ đang nói chuyện với tiểu nhị, thiếu nữ quyến rũ nhìn Tiểu Giao Nhi đang ngẩn người một bên bằng ánh mắt kỳ lạ, hỏi: "Mọi người đều đi hết rồi, sao ngươi vẫn chưa đi?"

"Tôi, tôi chưa trả tiền cơm."

Thiếu nữ kia nói: "Tiền cơm của ngươi chúng ta trả rồi, ngươi còn trả cái gì nữa?"

"Không không, sao tôi dám làm phiền các cô."

"Phiền hay không thì chúng ta cũng trả rồi. Tú tài, ngươi mau đi đi, cẩn thận lũ rết, bọ cạp kia bò lên người ngươi đấy."

"Chuyện này, chuyện này, vậy tôi xin đa tạ các cô!"

Tiểu Giao Nhi nhấc chân định đi, thiếu nữ quyến rũ dùng một cây roi ngựa chặn trước mặt cậu, nói: "Tú tài, lúc nãy ngươi không đi, bây giờ thì không đi được đâu."

"Tại sao vậy?"

"Không tại sao cả! Xem ra chúng ta rất có duyên. Trên đường gặp ngươi, bây giờ lại gặp ngươi, sao ngươi không uống với ta một ly rượu?"

"Không không, tôi không biết uống rượu, xin các cô tránh ra cho."

"Ta cảm thấy lạ, sao ngươi không sợ lũ rết bọ cạp kia."

"Tôi sợ chứ!"

"Tú tài! Ta Bách Độc Tiên Tử coi như nhìn nhầm rồi, trên đường lại không nhận ra ngươi là một cao thủ võ lâm."

"Cô, cô nhận nhầm người rồi chăng?"

"Tú tài, ngươi lừa được người khác, không lừa được ta. Trên người ngươi có một loại chân khí vô hình, khiến rết, bọ cạp không thể bò lại gần ngươi nửa bước, nên ngươi mới không sợ chúng."

Hai nha hoàn thân cận của cô ta kinh ngạc, một người hỏi: "Tiểu thư, trên người hắn thực sự có chân khí vô hình? Khiến độc vật chúng ta thả ra không thể lên người hắn?"

"Nếu không, người khác nhìn thấy đều sợ đến mức chạy mất dép, mà hắn vẫn đứng im ở đây, các ngươi không thấy lạ sao?"

"Ôi! Tiểu thư, chúng ta còn tưởng tú tài này sợ ngây người, không đi nổi chứ! Hóa ra là một cao thủ võ lâm."

Bách Độc Tiên Tử nghiêng đầu mỉm cười hỏi: "Tú tài, có thể cho ta biết ngươi là đệ tử môn phái nào không? Xin yên tâm, ta không có ác ý, chỉ muốn kết bạn với ngươi thôi."

Tiểu Giao Nhi suy nghĩ một chút rồi nói: "Tại hạ là đệ tử không ra gì của Từ thần tiên."

Bách Độc Tiên Tử ngạc nhiên: "Là Tam Bất Y Từ thần tiên?"

"Đúng."

"Thảo nào ngươi không sợ độc vật, hóa ra là cao đồ của Từ lão tiền bối, tiểu nữ thất kính rồi!"

Đúng lúc này, một gã mặc đồ gọn gàng lao vào quán nói: "Bang chủ! Ở Báo Tử Lâm phía Tây Nam, đã phát hiện dấu vết của nữ tử áo đỏ đó rồi."

"Có nhìn thấy nữ tử áo đỏ đó không?"

"Không! Nhưng người trong võ lâm từ khắp nơi đều đang đổ dồn về phía Báo Tử Lâm rồi."

"Được! Vậy chúng ta cũng mau đuổi theo thôi." Bách Độc Tiên Tử ngoái đầu nhìn Tiểu Giao Nhi một cái, "Tú tài, có thể cùng chúng ta đi một chuyến không?"

Tiểu Giao Nhi lắc đầu: "Ta không muốn cuốn vào ân oán hận thù trong chốn giang hồ."

"Đã như vậy, mong chúng ta sau này còn gặp lại." Bách Độc Tiên Tử thu hồi độc vật, dẫn người nhảy lên lưng ngựa đang đỗ bên đường, vung roi ngựa một cái rồi thẳng tiến đi xa.

Bách Độc Tiên Tử cùng những người khác vừa đi, lại có một bóng người lóe vào trong quán. Tiểu Giao Nhi định thần nhìn lại, chính là tên ăn mày Đông Phương Vọng. Cậu kinh hỉ đến mức suýt buột miệng gọi "Thúc thúc", Đông Phương Vọng đưa mắt ra hiệu cho cậu, nói: "Công tử đại gia, xin hãy bố thí cho kẻ ăn mày này một bát cơm."

Tiểu Giao Nhi ngẩn người, bèn quay sang tiểu nhị vừa từ trong bếp bước ra nói: "Tiểu nhị, ngươi mau lấy cho ta ba bát cơm, bưng thêm một đĩa gà tới cho tên ăn mày này, bạc ta sẽ trả cho ngươi."

Tiểu nhị lấy làm lạ, bố thí cho kẻ ăn mày thì cơm thừa canh cặn là đủ rồi, sao vị công tử này lại đòi một đĩa gà và ba bát cơm? Hắn đáp một tiếng "Vâng", rồi nhìn quanh quẩn, hỏi: "Vị tiểu thư và hai cô nương kia đi rồi sao?"

"Họ đi hết rồi!"

Tiểu nhị thở phào một hơi: "Ta còn đang lo không biết làm sao để kiếm địa long (giun đất) đây."

Tiểu Giao Nhi nói: "Ngươi mau đi lấy cho ta ba bát cơm, bưng đĩa gà lên đây!"

"Vâng, vâng! Tiểu nhân đi ngay đây."

Tiểu nhị quay người đi vào, Đông Phương Vọng khẽ hỏi Tiểu Giao Nhi: "Sao ngươi không đi theo ba cô nàng Miêu tộc kia?"

"Theo họ làm gì?"

"Để xem cô nương áo đỏ kia chứ!"

"Xem cô nương áo đỏ đó? Tại sao phải đi xem cô ta?"

"Ta lo cô nương áo đỏ đó chính là nha đầu Phượng Phượng."

Tiểu Giao Nhi sững sờ: "Là nàng ấy!?"

"E là tám chín phần là nó, nếu ngươi không mau đuổi theo, lỡ như đúng là nó, con bé sẽ gặp nguy hiểm."

"Thúc thúc, vậy chúng ta mau đi thôi."

"Khoan đã, cơm và gà của kẻ ăn mày này còn chưa lấy mà!"

Tiểu Giao Nhi nóng ruột, lớn tiếng gọi: "Tiểu nhị, sao ngươi còn chưa bưng ra!"

"Đến đây! Đến đây!"

Tiểu nhị bưng một bát cơm và một đĩa gà chạy ra, đưa cho Đông Phương Vọng. Tiểu Giao Nhi ném cho hắn một mảnh bạc vụn hỏi: "Thế này đủ chưa?"

"Đủ rồi!"

Tiểu Giao Nhi nóng lòng muốn đi cứu Cam Phượng Phượng, nói với Đông Phương Vọng: "Thúc thúc, người cứ từ từ ăn, con đi trước đây." Nói đoạn nhấc chân bước đi.

Tiểu nhị gọi: "Công tử, người đi thong thả."

Tiểu Giao Nhi dừng bước hỏi: "Chuyện gì? Bạc không đủ sao?"

"Không! Công tử, ý tiểu nhân là bạc còn dư, phải trả lại cho công tử."

"Còn dư thì cho ngươi luôn đó!" Tiểu Giao Nhi trong chớp mắt đã chạy ra khỏi trấn.

Tiểu nhị cứ ngỡ hôm nay chắc chắn mất trắng, không ngờ lại được một món hời, mừng rỡ khôn xiết. Đông Phương Vọng nói: "Tiểu nhị, hôm nay ngươi kiếm được không ít bạc nhỉ?"

Tiểu nhị cười toe toét: "Cũng không ít, cái bát cái đĩa này tặng luôn cho ông đấy."

"Đa tạ! Tiểu nhị, còn có thể cho kẻ ăn mày này chút rượu không?" Đông Phương Vọng tháo hồ lô buộc bên hông xuống.

"Được, được chứ!" Có lẽ hôm nay tiểu nhị quá vui mừng, hắn gom hết rượu thừa của mấy bàn khách vừa đi, đổ tất vào hồ lô của Đông Phương Vọng.

Đông Phương Vọng ngồi ngay bên cạnh cửa quán, uống hai ngụm rượu, ăn sạch sành sanh cơm và gà, sau đó nhét bát vào trong ngực, tay cầm đĩa, bước ra khỏi cửa trấn, hướng về phía rừng Báo ở hướng Tây Nam mà đi.

Chiều tà buông xuống, ráng chiều tựa như lửa cháy. Rừng Báo cách chợ Hoàng Bản năm mươi dặm về phía Tây Nam, dưới ánh hoàng hôn nhuộm một màu đỏ thẫm. Trong một chòi cỏ dưới vách núi bên cạnh đường mòn ven rừng, đứng đó một thiếu nữ áo đỏ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, dung nhan tú lệ, đẹp tựa tiên tử. Đôi mắt trong veo như sao sớm. Khóe mắt mày ngài ẩn chứa sự tinh ranh, lém lỉnh. Giữa ánh chiều tà, mặt đỏ, áo đỏ, ngay cả thanh bảo kiếm dính máu trong tay nàng cũng đỏ rực. Gió núi thổi tới, vạt áo bay bay, trông như ngọn lửa chập chờn đang cháy trong chòi cỏ.

Trên bãi cỏ trước chòi, nằm ngổn ngang thi thể bốn năm gã đại hán, xung quanh chòi đứng đầy những người trong võ lâm từ khắp nơi: có anh hùng hào kiệt phe tà phái, cũng có đao khách hiệp sĩ chính đạo, đông đảo nhất là cao thủ Thần Phong Giáo. Ở đây, ranh giới giữa hắc và bạch đạo vô cùng rõ ràng, người hiệp nghĩa đứng phía Đông chòi, hào kiệt hắc đạo đứng phía Tây, người Thần Phong Giáo đứng thành một hàng, canh giữ phía Bắc trước mặt chòi, phía Nam chòi là vách đá tựa lưng vào núi. Thiếu nữ áo đỏ chính là dựa vào vách đá này mà không còn nỗi lo phía sau, nàng cầm kiếm đứng đó, ánh mắt như điện, quét nhìn cường địch ba phương.

Người của cả hắc đạo và bạch đạo đều đang vây công thiếu nữ đơn độc với một thanh kiếm, đây quả là hiện tượng kỳ lạ hiếm thấy trong võ lâm. Thông thường, người mà hắc đạo muốn truy sát, nhân vật hiệp nghĩa bạch đạo thường sẽ không ra tay cứu giúp hay cản trở, cùng lắm là khoanh tay đứng nhìn hoặc không quan tâm, tuyệt đối không bao giờ "đồng lưu hợp ô". Ngược lại, người bạch đạo truy sát, hắc đạo cũng như vậy. Thế mà nay, người của cả hắc và bạch đạo lại cùng nhau đối phó với thiếu nữ áo đỏ này.

Nhìn bốn năm cái xác nằm trước chòi cỏ, rõ ràng sau một trận chiến ác liệt, họ đang tạm dừng để chuẩn bị cho đợt giao phong thứ hai. Quả nhiên không lâu sau, từ đội ngũ hiệp nghĩa bước ra hai người cầm kiếm, trang phục y hệt nhau. Trong hắc đạo có người nói: "Đây là Liễu gia song hùng, đệ tử phái Võ Đang, giang hồ gọi là Hồng Hồ Song Kiếm, sao họ cũng tới đây?" Người khác nói: "Xem ra là tới đòi lại công đạo cho vị Phong Lưu Công Tử gì đó ở trại Mục Gia." Liễu Phong trong Liễu gia song hùng chắp tay với thiếu nữ áo đỏ: "Tại hạ không muốn đối địch với cô nương, chỉ muốn đòi một lời công đạo."

Thiếu nữ áo đỏ nói: "Ngươi nói đi, ta đang nghe đây!"

"Tại hạ xin hỏi cô nương, tại sao lại giết Mục Tiếu Sơn ở trại Mục Gia tại Ân Thi?"

"Vì ta thích thế đấy!"

"Cô nương chỉ vì thích mà tùy tiện giết người sao?"

"Đúng vậy! Ai bảo hắn chọc cho ta vui làm chi."

"Đây là lý do gì chứ?"

"Vui không phải là lý do sao?"

"Cô nương, cái gọi là giết người có thể tha, nhưng tình lý khó dung."

"Người cũng đã giết rồi, ngươi muốn ta thế nào đây?"

"Tại hạ xin mời cô nương tới trại Mục Gia một chuyến, giải thích rõ ràng với Mục trại chủ."

"Kỳ lạ, sao Mục trại chủ không tới mà lại để các ngươi ra mặt? Vả lại, bây giờ ta có thể đi cùng ngươi sao?"

Liễu Vũ ở bên cạnh nói: "Đại ca, đừng nói với ả nữa, yêu nữ không biết lý lẽ này, nói cũng vô ích."

"Phải đó! Các ngươi sớm nên như vậy mới đúng."

Liễu Phong rút kiếm: "Xin cô nương hãy tuốt kiếm, huynh đệ tại hạ muốn lĩnh giáo chiêu cao của cô nương."

Liễu Phong, Liễu Vũ không hổ là người hiệp nghĩa chính phái, ra tay trước khi chào hỏi, tuyệt không giống người hắc đạo, đột nhiên ra tay, thậm chí đánh lén.

Thiếu nữ áo đỏ dường như không coi họ ra gì, nói: "Được thôi! Ta cũng nghe danh Liễu gia song hùng đã lâu, song kiếm hợp bích, thiên hạ vô địch. Rốt cuộc có phải vậy không, các ngươi cứ cùng nhau lên đi!"

Liễu Vũ nói: "Cô nương, cô quá ngông cuồng. Xem kiếm!" Một kiếm vung ra, đây là Địa Sát Kiếm Pháp của phái Võ Di cũ, Võ Đang, Võ Lăng, Võ Di vốn là một phái, sau này phân chia thành ba phái, cuối cùng lại hợp nhất thành một, gọi chung là phái Võ Đang. Phái Võ Đang có tổng cộng bốn bộ kiếm pháp: Thái Cực Lưỡng Nghi Kiếm Pháp, Thất Tinh Trận Kiếm Pháp, Phong Lôi Kiếm Pháp và Thiên Cang Địa Sát Kiếm Pháp. Bốn bộ kiếm pháp này được truyền dạy tùy theo người. Thông thường, đệ tử tục gia phái Võ Đang chỉ được truyền Phong Lôi Kiếm Pháp và Thiên Cang Địa Sát Kiếm Pháp, đệ tử xuất gia được truyền Thái Cực Lưỡng Nghi Kiếm Pháp và Thất Tinh Trận Kiếm Pháp. Thứ Liễu gia song hùng học được chính là Thiên Cang Địa Sát Kiếm.

Liễu Vũ vung kiếm, thiếu nữ áo đỏ mỉm cười, vung kiếm đón đỡ, miệng nói: "Đây là 'Vân Đoạn Tần Lĩnh' trong Địa Sát Kiếm Pháp, hóa ra là người phái Võ Đang, trách không được lại tới đòi công đạo cho trại Mục Gia."

Kiếm chiêu của thiếu nữ áo đỏ vô cùng quỷ dị, dường như chuyên phá các chiêu thức của Địa Sát Kiếm Pháp, chỉ nhẹ nhàng một chiêu không những hóa giải kiếm chiêu của Liễu Vũ mà còn ép hắn phải rút kiếm phòng thủ.

Liễu Phong nhìn thấy trong lòng kinh ngạc, cũng chém một kiếm thẳng vào đầu thiếu nữ áo đỏ, đây là chiêu "Băng Đống Kỳ Sơn" trong Thiên Cang Kiếm Pháp, lập tức kiếm quang như tuyết bao trùm lấy nàng. "Băng Đống Kỳ Sơn" là một chiêu sát thủ lợi hại trong Thiên Cang Kiếm Pháp, chú trọng tấn công, hoàn toàn không phòng thủ, việc phòng thủ đều dành cho người sử dụng Địa Sát Kiếm Pháp. Thiên Cang Kiếm Pháp và Địa Sát Kiếm Pháp phối hợp với nhau, uy lực tăng lên gấp mười lần, một công một thủ, phối hợp vô cùng ăn ý. Sự việc đúng là như vậy, thiếu nữ áo đỏ bằng thân pháp kỳ diệu thoát ra khỏi lưới kiếm quang "Băng Đống Kỳ Sơn", hồi kiếm tiến chiêu, nhắm thẳng vào yếu huyệt của Liễu Phong, nhưng lại bị một chiêu Địa Sát Kiếm Pháp của Liễu Vũ chặn lại. Tiếp đó, chiêu "Kình Phong Phi Nhứ" của Liễu Phong rung lên, mũi kiếm đã chĩa thẳng vào huyệt Vân Môn của thiếu nữ áo đỏ. Song kiếm hợp bích quả nhiên phối hợp không kẽ hở, sơ hở lộ ra khi tiến chiêu của Thiên Cang Kiếm Pháp được Địa Sát Kiếm Pháp che chắn kín mít, còn sơ hở khi phòng thủ của Địa Sát Kiếm Pháp lại được Thiên Cang Kiếm Pháp bù đắp. Khiến cho kiếm pháp triển khai không chút sơ hở, đó chính là uy lực do song kiếm hợp bích tạo ra.

Thế nhưng, thiếu nữ áo đỏ không những thân pháp linh hoạt nhẹ nhàng, mà kiếm pháp còn vô cùng quỷ dị, là loại kiếm pháp mà võ lâm Trung Nguyên hiếm khi nhìn thấy, giống Truy Hồn Kiếm Pháp của phái Côn Lôn nhưng lại không hoàn toàn giống. Có những chiêu thức lại giống Thái Cực Lưỡng Nghi Kiếm Pháp của phái Võ Đang, thường thường trong kiếm pháp Võ Đang lại đột ngột giống Phục Ma Kiếm Pháp của chùa Thiếu Lâm, dường như thiếu nữ áo đỏ đã dung hợp những chiêu thức tinh túy nhất của các môn phái thành một thể, trở thành một bộ kiếm pháp khác biệt với tất cả, thường thường kỳ phong đột khởi, chiêu lạ xuất hiện bất ngờ. Sau mười mấy hiệp, nàng là người đầu tiên đả thương Liễu Vũ, khiến hắn mất khả năng chiến đấu; tiếp đó một tia hàn quang lóe lên, lại là chiêu "Ngọc Nữ Phi Toa" trong Việt Nữ Kiếm Pháp, rạch bị thương Liễu Phong, đánh bay kiếm của hắn. Nàng đặt mũi kiếm dán vào ngực Liễu Phong, hỏi: "Ngươi còn muốn đòi công đạo cho trại Mục Gia nữa không?"

Liễu Phong nhắm mắt chờ chết, trong đám người hiệp nghĩa có hai ba người lao lên cứu. Thiếu nữ áo đỏ quát lớn: "Ai dám bước vào, ta giết hắn trước." Làm đám người lao tới sợ hãi dừng bước.

Người trong hiệp nghĩa đạo sợ làm hại Liễu Phong, nhất thời không dám ra tay. Người hắc đạo lại nhảy ra, họ mong sao thiếu nữ áo đỏ giết chết Liễu gia song hùng để gieo rắc mầm mống thù hận lớn hơn trong đám người hiệp nghĩa. Người đầu tiên nhảy ra là Ô Giang Tam Bá, theo sau là Hán Thủy Nhị Quỷ, năm người này đều là nhân vật hắc đạo tìm kế sinh nhai trên mặt nước, không những thủy tính cực tốt mà phi đao cũng rất nổi danh. Đặc biệt là Hán Thủy Nhị Quỷ, lại có hiềm khích với Liễu gia song hùng, từng bại dưới kiếm của họ, bị ép phải mai danh ẩn tích một thời gian, chúng càng hy vọng thiếu nữ áo đỏ giết chết Liễu gia song hùng để giải mối hận trong lòng. Đại Quỷ Giang Thượng Giao lên tiếng trước: "Cái gọi là nhân vật hiệp nghĩa, hoàn toàn là một lũ tham sống sợ chết, các ngươi không dám cứu Liễu gia huynh đệ, lão tử thì không thể thấy chết không cứu."

Tiểu Quỷ Giang Hạ Long nói: "Ả áo đỏ kia, đừng hòng lấy mạng Liễu Phong ra uy hiếp chúng ta, lão tử không quản chuyện đó." Vừa nói, một thanh phi đao mang theo kình phong bay tới, nhắm thẳng vào huyệt thái dương của thiếu nữ áo đỏ, điều này chẳng khác nào ép thiếu nữ áo đỏ phải giết Liễu Phong trước.

Thiếu nữ áo đỏ nghiêng đầu tránh được thanh phi đao, mũi kiếm vẫn dán chặt vào ngực Liễu Phong. Nàng mỉm cười nói: "Ngươi xem, có kẻ hy vọng ta sớm giết ngươi kìa! Nhưng mà, bổn cô nương bây giờ không vui lắm, không muốn lấy mạng ngươi." Nói rồi thu kiếm, đánh bay hai thanh phi đao mà Đại Quỷ Giang Thượng Giao vừa phóng tới, thân hình tựa như kinh hồng phi yến, nhảy vào giữa Ô Giang Tam Bá và Hán Thủy Nhị Quỷ, kiếm quang lóe lên trong ánh hoàng hôn, tiếp đó là một tia máu tươi bắn ra, mũi kiếm rạch bị thương cánh tay phải của Tiểu Quỷ Giang Hạ Long, tiếp đó một tên trong Ô Giang Tam Bá cũng trúng một kiếm, khiến quần hùng kinh ngạc, đây quả là kiếm pháp không thể tưởng tượng nổi, trong chớp mắt đã ép cả năm người lùi lại. Cùng lúc đó, người hiệp nghĩa đạo đã sớm cứu được Liễu gia song hùng về.

Ô Giang Tam Bá và Hán Thủy Nhị Quỷ thấy thiếu nữ áo đỏ chỉ một chiêu đã đả thương người của mình, dừng lại một chút rồi lại hung hãn lao lên.

Bất thình lình, tất cả cùng kinh hãi kêu lên: "Rắn, rắn, rết, rết." Giang Thượng Giao còn hét lớn: "Ả con gái này biết dùng độc vật."

Quần hùng nhìn dưới ánh chiều tà, không biết từ lúc nào, trên bãi cỏ trước chòi đã bò đầy những con rắn xanh nhỏ và những con rết to màu đỏ xanh.

Thực ra những độc vật này không phải do thiếu nữ áo đỏ thả, ngay cả trên người nàng cũng bò lên hai con rết, một con rắn xanh nhỏ khác quấn quanh cổ tay trái của nàng. Thiếu nữ áo đỏ dù võ công khôn lường, kiếm thuật xuất thần nhập hóa, người cũng cực kỳ linh hoạt, nhưng thấy những độc vật này cũng không khỏi cảm thấy rợn người, nàng trước tiên dùng kiếm chém bay đầu con rắn xanh nhỏ, vội vận chân khí trong cơ thể để chấn văng con rết trên người. Nàng thật sự sợ dùng tay bắt hai con rết này, vì thế bị một con cắn vào chân trái, may mà nàng đã âm thầm vận chân khí, ép độc của rết vào vết thương, không để độc lan ra, nhưng một chân đã không còn linh hoạt. Thiếu nữ áo đỏ vừa kinh, vừa giận, vừa sợ hãi. Nàng sợ hãi hỏi: "Ai vô liêm sỉ như vậy dám ám thả độc vật! Ra mặt cho bổn cô nương xem nào!"

Theo sau là một tràng cười ngọt ngào mỹ miều, từ trong đám đông bước ra Bách Độc Tiên Tử, sau lưng nàng là hai thiếu nữ xinh đẹp. Bách Độc Tiên Tử cười quyến rũ: "Sao cô nương lại nói khó nghe như vậy? Ta nhất thời sơ ý, làm lạc mất một đám bảo bối tâm đắc, sao có thể nói là vô liêm sỉ chứ!"

Ô Giang Tam Bá và Hán Thủy Nhị Quỷ cũng bị độc vật cắn trúng, họ không có nội kình như thiếu nữ áo đỏ, đã ngã rạp xuống đất. Ô Giang Bá đại ca gầm lên: "Ả đàn bà độc ác kia, sao ngươi lại đầu độc cả chúng ta?"

"Xin lỗi, bảo bối của ta không nhận ra người, cắn nhầm các ngươi rồi."

Giang Thượng Giao biết ả đàn bà Miêu tộc này không dễ đụng vào, hạ giọng nói: "Tiên Tử, xin mau đưa giải dược cho chúng ta, huynh đệ ta trên người có vết thương, e là không chịu nổi."

Bách Độc Tiên Tử quay sang nói với hai thiếu nữ: "Hoan Hoan, Ái Ái, các con thu bảo bối lại, chia nhau đưa giải dược cho họ đi, không thì họ thật sự không chịu nổi đâu!"

Hóa ra hai thiếu nữ Miêu tộc này, một người tên Hoan Hoan, một người tên Ái Ái. Sau khi họ thu độc vật lại, Ái Ái hỏi: "Tiểu thư, có cần đưa cho vị tỷ tỷ áo đỏ kia không?"

"Con đưa cho cô ta, không sợ cô ta vung kiếm lấy đầu con sao?"

Người phe hắc đạo đồng thanh kêu lên: "Tiên Tử, tuyệt đối không được đưa giải dược cho ả."

Bách Độc Tiên Tử nói với thiếu nữ áo đỏ: "Cô nghe xem, ta vốn muốn đưa cho cô, nhưng họ lại bảo ta không được đưa, ta biết làm sao đây!"

Thiếu nữ áo đỏ tuy trong lòng sợ hãi nhưng vẫn mỉm cười: "Ta á! Vốn chẳng định xin ngươi giải dược gì cả."

Bách Độc Tiên Tử không khỏi đánh giá nàng một cái, gật đầu: "Ừm! Nội lực của cô không tệ, vậy mà có thể ép độc của con rết kịch độc mà ta nuôi vào một chỗ không cho lan ra, không những giết chết một bảo bối nhỏ của ta mà còn chấn văng con rết ra! Tuy nhiên, ta thấy cô không trụ được bao lâu đâu, chi bằng cô theo ta đi? Ta sẽ truyền cho cô phương pháp phòng ngự những bảo bối này."

Thiếu nữ áo đỏ nhướng mày: "Thế thì tốt quá!"

"Vậy là cô đồng ý theo ta rồi?"

Thiếu nữ áo đỏ đột nhiên đâm một kiếm, miệng nói: "Thanh kiếm này của ta, còn muốn theo ngươi hơn đấy."

Bách Độc Tiên Tử vội vàng nhảy vọt lên, né tránh nhát kiếm đột ngột của nàng, thiếu nữ áo đỏ chỉ dựa vào một chân, như hình với bóng, nhát kiếm thứ hai lại đâm tới. Hoan Hoan và Ái Ái cùng vung kiếm đỡ, nhưng kình lực của thiếu nữ áo đỏ đã đánh văng họ ra ngoài. Bách Độc Tiên Tử trong chớp mắt rút sáo ra, đỡ hai chiêu của thiếu nữ áo đỏ rồi nói: "Nha đầu, cô thực sự không muốn sống nữa à? Cô vận khí giao chiến như vậy, độc sẽ phát tán ra, cho dù ta có thể bảo đảm cô không chết, cái chân này của cô cũng phế rồi."

"Dù ta chỉ còn một cái chân, cũng thề phải giết ả đàn bà độc ác là ngươi mới hả giận."

Người của Thần Phong Giáo từ đầu đến cuối không ra tay, vốn định chờ thiếu nữ áo đỏ và hắc, bạch đạo giết chóc lẫn nhau, đến khi kiệt sức mới ngư ông đắc lợi. Giờ đây họ đã thấy thiếu nữ áo đỏ trúng độc, cảm thấy không ra tay thì chờ đến bao giờ? Một người trong đó gầm lên: "Lên! Giết chết yêu nữ áo đỏ này trước, trừ hại cho võ lâm, đối phó với loại yêu nữ này, không cần nói quy tắc võ lâm gì hết."

Tức thì từ phía Thần Phong Giáo nhảy ra năm vị cao thủ, kẻ dùng đao, người dùng roi, kẻ dùng gậy, lần lượt lao tới gần thiếu nữ áo đỏ. Năm vị cao thủ này võ công còn hơn cả Ô Giang Tam Bá và Hán Thủy Nhị Quỷ. Tất nhiên, bàn về đơn đả độc đấu, họ không những không phải đối thủ của thiếu nữ áo đỏ, mà cũng không ai là đối thủ của Liễu gia song hùng.

Lúc này hoàng hôn đã tắt, màn đêm chậm rãi buông xuống, thiếu nữ áo đỏ bị thương khổ chiến với năm người. Nếu nàng không trúng độc, hai chân linh hoạt, chắc chắn có thể giết chết năm người này, nhưng nàng dần cảm thấy độc trên chân đã bắt đầu phát tán, thể lực không còn chống đỡ nổi, nhìn nàng sắp mất mạng dưới binh khí của năm vị cao thủ, dù nàng cố sức đánh gục một cao thủ, nhưng lưng cũng trúng một gậy, máu tươi phun ra, tiếp đó chân kia lại trúng một kiếm. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc này, từ trong màn đêm đột nhiên bay xuống một người áo trắng, hai chưởng vung lên, trong chớp mắt, bốn vị cao thủ không bị hắn đánh bay thì cũng bị hất văng ra xa. Hắn một tay kẹp lấy thiếu nữ áo đỏ gần như hôn mê, tung người nhảy lên nóc chòi cỏ, rồi bay lên vách đá cheo leo, tựa như một con vượn trắng, trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Quần hùng ai nấy nhìn mà ngẩn người, kinh hãi tột độ. Khinh công của người này, võ lâm hiện nay hiếm ai sánh bằng. Chỉ trong chớp mắt đã đánh bay bốn vị cao thủ Thần Phong Giáo, mỗi người đều bị thương nặng, võ công cao cường đến thế nào, có thể tưởng tượng được. Đây là cao nhân phương nào, sao lại cứu thiếu nữ áo đỏ có hành vi không thể lý giải, hở chút là giết người gây thương tích? Bất cứ ai có mặt tại đó đều không nhìn rõ diện mạo người tới, không biết là cao hay thấp, già hay trẻ, họ chỉ thấy một đám sương trắng, đột nhiên xuất hiện, đột nhiên biến mất, ngoài ra thì chẳng nhìn rõ gì cả.

Một người trông như đường chủ của Thần Phong Giáo nói: "Các vị bằng hữu võ lâm, chúng ta tiếp tục truy lùng trong khu vực này, tuyệt đối không được để yêu nữ áo đỏ này chạy thoát."

Bách Độc Tiên Tử nói: "Ta thấy mọi người không cần truy lùng nữa đâu."

"Tại sao không đuổi? Để lại yêu nữ này, đó là một họa hại của võ lâm."

"Mọi người yên tâm, nó trúng độc của ta, không có giải dược của ta, ba ngày sau chắc chắn độc phát mà chết. Người đã chết rồi, còn đuổi theo làm gì nữa!"

"Lỡ như cao nhân cứu nó có thể giải độc cho nó thì sao?"

"Thì trừ khi là vợ chồng Kỳ Hiệp Nhất Chi Mai, còn những người khác, không ai giải được! Các người muốn đuổi thì ta không hầu đâu!" Bách Độc Tiên Tử nói xong, nhảy lên lưng ngựa, dẫn người thẳng tiến đi xa trong màn đêm. Tiếp đó là người của hiệp nghĩa đạo và hắc đạo cũng lần lượt rời đi. Rừng Báo chỉ còn lại người của Thần Phong Giáo, sau khi bàn bạc một hồi, họ vẫn cử người đi khắp nơi truy lùng, nghe ngóng tung tích thiếu nữ áo đỏ, những người còn lại thì trở về đường khẩu của mình. Bởi vì lần này người của Thần Phong Giáo đến, từ Tứ Xuyên, Quý Châu, Hồ Quảng đều có người vội vã chạy tới.

Bách Độc Tiên Tử dẫn người tranh thủ đêm trăng trở về Bách Độc Môn của mình. Tổng đường của Bách Độc Môn đặt tại thung lũng Bách Độc ở Tùng Khiêu, vì thiếu nữ áo đỏ làm bị thương một đệ tử của Bách Độc Môn nên mới dẫn tới việc Bách Độc Tiên Tử phải ra mặt.

Trên đường trở về, khi vừa đi tới trước một chòi nhỏ bên đường, con ngựa của Hoan Hoan đột nhiên bị kinh, nhảy vọt lên không trung, hất văng Hoan Hoan xuống ngựa, rơi vào một vật mềm mại, tiếp đó có người hét lớn: "Đè chết ta rồi!" Làm Hoan Hoan sợ hãi kêu lên một tiếng, nhảy vọt dậy, đứng sang một bên.

Bách Độc Tiên Tử và những người khác dừng ngựa lại. Ái Ái hỏi: "Tỷ tỷ, xảy ra chuyện gì vậy?"

Hoan Hoan nói: "Một, một người."

Lời nàng vừa dứt, từ đống cỏ bên cạnh chòi chậm rãi đứng dậy một người. Bách Độc Tiên Tử dưới ánh trăng nhìn lại, là một tên ăn mày trung niên, nồng nặc mùi rượu đang xoa thắt lưng, miệng "A da, a da" kêu đau: "Các, các ngươi đi đứng kiểu gì vậy? Mau làm gãy thắt lưng của kẻ ăn mày này rồi."

Hoan Hoan không thể ngờ mình lại ngã trúng một tên ăn mày, vừa vội vừa thẹn nói: "Ngươi là kẻ ăn mày, trong chòi không ngủ, lại ngủ trong đống cỏ này, vừa rồi ta suýt nữa bị tên ăn mày là ngươi dọa chết!"

Tên ăn mày này không phải ai khác, chính là Thần Long Quái Cái Đông Phương Vọng, hắn cố ý làm kinh ngựa của Hoan Hoan, trong khoảnh khắc Hoan Hoan ngã vào người hắn, đã thần không biết quỷ không hay lấy mất giải dược trên người Hoan Hoan. Lúc này hắn nói: "Ngươi không trách mình, sao lại trách kẻ ăn mày là ta? Lỡ ta bị ngươi đè chết thì sao?"

Bách Độc Tiên Tử hỏi: "Sao ông lại chạy tới chòi bên đường này ngủ?"

"Ta, kẻ ăn mày này chắc là uống nhiều rượu quá, cũng chẳng biết thế nào, mò tới đây."

Bách Độc Tiên Tử tuy trong lòng nghi ngờ, nhưng không nhìn ra sơ hở nào? Vả lại Đông Phương Vọng đúng là nồng nặc mùi rượu, một tên ăn mày say rượu, say ngã ra đường cũng là chuyện thường. Bèn nói với Hoan Hoan: "Mau lên ngựa đi đường, đừng để ý tới tên ăn mày này nữa!"

"Này này! Các ngươi đè bị thương kẻ ăn mày này rồi, cứ thế mà đi sao?"

Ái Ái nói: "Chưa giẫm chết ngươi, chẳng lẽ còn chưa tính là ngươi may mắn sao?" Đồng thời nàng ném cho Đông Phương Vọng một mảnh bạc vụn: "Số bạc này ngươi cầm lấy mà chữa thương đi."

Đông Phương Vọng cố ý tỏ vẻ mừng rỡ: "Lão khất cái ta đa tạ cô nương, chúc cô nương gả được lang quân như ý, sớm sinh quý tử, tăng phúc tăng thọ."

Bách Độc Tiên Tử đã sớm thúc ngựa rời đi. Đông Phương Vọng thầm nghĩ: "Xem ra Bách Độc Tiên Tử tuy là người tà đạo, nhưng nhìn những việc nàng ta làm từ trong tửu điếm đến nay, tâm địa xem ra cũng không đến nỗi nào." Nghĩ đoạn, hắn lóe người biến mất trong đêm trăng.

Lại nói Tiểu Giao Nhi khi chạy đến Báo Tử Lâm, vừa vặn nhìn thấy thiếu nữ áo đỏ không giết Liễu Phong, đang kịch chiến với Ô Giang Tam Bá và Hán Thủy Nhị Quỷ, theo sau đó lại là chuyện trúng độc. Cách biệt tám năm, trong nhất thời hắn cũng không nhận ra thiếu nữ áo đỏ này có phải là Cam Phượng Phượng hay không. Quả thực, khi hắn chia tay Cam Phượng Phượng, nàng chỉ là một tiểu cô nương tám tuổi tùy hứng, bướng bỉnh, trên đầu búi tóc hai bên, mà nay đã là một thiếu nữ dáng người mảnh khảnh, phong tư thướt tha, thần vận phiêu dật, đẹp tựa tiên nữ. Nếu không phải Đông Phương Vọng nói nàng có thể là Cam Phượng Phượng, Tiểu Giao Nhi thật sự không dám tin. Nàng có thực sự là Cam Phượng Phượng không? Cam Phượng Phượng có xinh đẹp đến nhường này sao? Vạn nhất nhận nhầm người thì phải làm sao? Hắn muốn quan sát thêm một chút, nhưng thấy tình thế của thiếu nữ áo đỏ cực kỳ nguy cấp, hắn cũng mặc kệ nàng có phải Cam Phượng Phượng hay không, cứu người trước đã. Quả thực, nhiều người ức hiếp một thiếu nữ đơn độc như vậy cũng quá đáng lắm rồi, thế là hắn từ trên vách đá nhảy xuống, cướp lấy thiếu nữ áo đỏ từ trước cửa tử thần. Khi hắn nhảy lên vách đá, chạm mặt Đông Phương Vọng, liền nói: "Thúc thúc, con đã cứu cô ấy ra rồi, không biết cô ấy có phải là Phượng Phượng không."

Lúc này, thiếu nữ áo đỏ đã sớm hôn mê bất tỉnh.

Đông Phương Vọng nói: "Bất kể có phải hay không, con mau phong bế các huyệt vị xung quanh chỗ trúng độc trên chân cô ấy, đừng để độc lan ra, nhanh lên!"

Tiểu Giao Nhi từng học y thuật với Từ Thần Tiên, nhanh chóng ra tay phong bế liên tiếp các yếu huyệt trên chân thiếu nữ áo đỏ. Đông Phương Vọng nói: "Tốt! Tiểu huynh đệ, hướng đông hơn năm mươi dặm, ở đó có một ngọn núi, trên sườn núi phía nam có một hang đá nhỏ không ai biết tới, con mau đưa cô ấy đến đó ẩn náu, tiện thể cho cô ấy uống Tử Kim Đan con mang từ Phạn Tịnh Sơn Trang tới, trước tiên chữa trị nội ngoại thương cho cô ấy, lão khất cái ta đi tìm Bách Độc Tiên Tử đòi giải dược."

"Thúc thúc, cô ấy chịu đưa cho người sao?"

"Chuyện này con không cần quản! Lão khất cái ta tự có cách. Con mau đi đi, lão khất cái lấy được giải dược tự nhiên sẽ đi tìm con."

"Được rồi, thúc thúc, con đợi người."

Tiểu Giao Nhi lại cõng thiếu nữ áo đỏ đang hôn mê, vận khinh công gấp rút đi về hướng đông. Không mất bao lâu, Tiểu Giao Nhi đã xuất hiện trên ngọn núi này, dựa vào chân khí thâm hậu cùng thị lực nhạy bén, rất nhanh đã tìm thấy hang đá nhỏ ở sườn núi phía nam. Cửa hang không lớn, lại vừa vặn bị những bụi cây rậm rạp che khuất hơn phân nửa.

Tiểu Giao Nhi đáp xuống cửa hang, dưới ánh trăng quan sát địa hình thế núi xung quanh. Đây là một ngọn núi nằm trong vùng núi non hiểm trở, gần xa không có bóng người, mà hang đá giữa sườn núi này, trên không tới trời dưới không tới đất, cửa hang có một tảng đá kỳ quái nhô ra, phía dưới là vách đá trơn nhẵn, nếu không phải người có khinh công cực tốt thì chẳng ai lên tới cửa hang này được.

Tiểu Giao Nhi nắm rõ tình hình liền yên tâm. Hắn cẩn thận cõng thiếu nữ áo đỏ vào trong hang, nhẹ nhàng đặt xuống, sau đó đốt đuốc quan sát tình hình bên trong. Hang đá không lớn nhưng cũng đủ chỗ cho bảy tám người ngồi nằm, cực kỳ khô ráo. Không giống như mấy cái hang khác, trên trần hang cứ hay nhỏ nước, ẩm ướt khiến người ta không thể ở lâu.

Tiểu Giao Nhi phát hiện điều kỳ lạ hơn là bên trong hang đá không lớn này còn có một cái hang đá nhỏ hơn, chỉ đủ một người ngồi nằm. Trong hang nhỏ có trải cỏ khô, còn có một bó củi thông, có thể dùng để chiếu sáng ban đêm. Rõ ràng, hang đá nhỏ này từng có người ở, người có thể tới đây ở chắc chắn là một cao thủ võ lâm. Ai từng ở đây? Không cần hỏi cũng biết, đó nhất định là Đông Phương Vọng thúc thúc.

Tiểu Giao Nhi châm hai cây đuốc thông, cắm vào lỗ nhỏ trên vách đá, rồi lấy ra hai viên Tử Kim Đan cho thiếu nữ áo đỏ uống. Tử Kim Đan là loại dược liệu đặc hiệu do Địa Hiền phu nhân đặc chế trong bốn năm gần đây, chuyên chữa trị nội ngoại thương, tuy hiệu lực không bằng Đại Hoàn Hồn Đan của Thiếu Lâm Tự, nhưng có thể sánh ngang với Cửu Chuyển Kim Sang Hoàn Hồn Đan của Vi thị nữ hiệp.

Tiểu Giao Nhi lại nhai nát một viên Tử Kim Đan, đắp lên vết thương do kiếm chém trên chân thiếu nữ áo đỏ, băng bó cẩn thận, rồi nhẹ nhàng bế nàng đặt lên đám cỏ khô trong hang đá nhỏ. Còn về phần độc rết mà thiếu nữ áo đỏ trúng phải, chỉ đành đợi Đông Phương Vọng thúc thúc lấy giải dược về, các huyệt vị đã điểm vẫn phong bế để độc không lan ra.

Tiểu Giao Nhi làm xong tất cả những việc này một cách gọn gàng, tảng đá đè nặng trong lòng cũng nhẹ bớt, không khỏi dưới ánh lửa quan sát dung mạo thiếu nữ áo đỏ, xem có phải là Cam Phượng Phượng năm xưa hay không.

Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ hai mắt nhắm nghiền, gương mặt xinh đẹp tái nhợt không chút huyết sắc, lông mày, mũi phảng phất giống Cam Phượng Phượng, nhưng đường nét khuôn mặt lại dường như không giống lắm. Vốn dĩ đôi mắt và ánh mắt của một người là dễ nhận biết nhất. Do thiếu nữ áo đỏ nhắm mắt nên không nhìn ra được. Tiểu Giao Nhi nhất thời không phân biệt được thiếu nữ trước mắt rốt cuộc có phải Cam Phượng Phượng hay không. Nếu không phải, vậy Cam Phượng Phượng đã đi đâu? Liệu có phải đã tới Phạn Tịnh Sơn Trang, có gây ra chuyện gì ở đó không? Sao Đông Phương thúc thúc vẫn chưa về, nếu thúc thúc về thì có thể nhận ra thiếu nữ này có phải Cam Phượng Phượng hay không!

Tiểu Giao Nhi nghĩ đến đây liền ra ngoài cửa hang nhìn ngó. Ngoài hang, ánh trăng như nước, quần phong như họa, vách đá, đoạn nhai, cổ thụ dưới ánh trăng trông thật thanh nhã, u tĩnh, mà dòng suối nhỏ trong vắt dưới thung lũng lại càng lấp lánh sóng nước dưới ánh trăng. Tất cả cảnh vật đều tĩnh mịch, chỉ có dòng suối nhỏ này là đang nhảy nhót, cũng chỉ có nó là ngày đêm không ngủ.

Tiểu Giao Nhi chăm chú lắng nghe một lúc, xung quanh không có tiếng động gì, nhìn dòng suối dưới vách đá, liền cởi túi da, phi thân xuống vách đá, múc một túi nước suối mang lên. Hắn nghĩ rằng sau khi thiếu nữ áo đỏ tỉnh lại chắc chắn sẽ cần uống nước. Khi hắn quay lại hang đá, nghe thấy tiếng cỏ sột soạt trong hang nhỏ, biết thiếu nữ áo đỏ đã tỉnh, liền đi vào xem xét.

Quả nhiên là thiếu nữ áo đỏ đã tỉnh, đang tựa lưng vào vách ngồi, đôi mắt đầy kinh nghi và cảnh giác nhìn chằm chằm vào hắn. Tiểu Giao Nhi vui mừng hỏi: "Cô nương, cô tỉnh rồi sao?"

Thiếu nữ áo đỏ hỏi: "Đây, đây là nơi nào?"

"Đây là một hang đá không ai biết tới."

"Hang đá không ai biết? Các người nhốt ta ở đây sao?"

"Cô nương, cô hiểu lầm rồi! Là ta cứu cô tới đây."

Thiếu nữ áo đỏ vẫn cảnh giác nhìn Tiểu Giao Nhi, nhìn quanh một lượt, bảo kiếm của mình vẫn còn bên cạnh, nàng dường như đã tin tưởng đôi chút. Bởi vì nếu mình rơi vào tay kẻ địch nào thì chắc chắn họ sẽ thu bảo kiếm của nàng đi. Nàng không nhịn được hỏi thêm một câu: "Là ngươi cứu ta?"

"Đúng vậy! Cô nương, cô có muốn uống chút nước không?"

Thiếu nữ áo đỏ không đáp, dường như đang suy tư hồi tưởng, nàng dường như nhớ lại lúc mình đang trong tình thế vô cùng nguy hiểm, một người áo trắng từ trên trời rơi xuống, sau đó thì nàng không biết gì nữa, chỉ cảm thấy thân thể mình trôi theo gió, tựa như du hồn vậy...

Thiếu nữ áo đỏ lại đánh giá hang đá, thấy cành củi đang cháy ở cửa hang nhỏ, thanh niên áo trắng đang ngồi xổm ngược sáng, nàng nhất thời không nhìn rõ mặt Tiểu Giao Nhi, liền hỏi: "Sao ngươi cứu ta tới được đây?"

"Ta cõng cô nương tới đây."

Thiếu nữ áo đỏ nhất thời im lặng, ánh mắt chạm vào vết thương do kiếm chém trên đùi, hỏi: "Là ngươi băng bó cho ta?"

"Đúng vậy! Ta còn đút thuốc cho cô nương nữa."

"Ngươi! Sao ngươi không hỏi ý ta mà đã tùy tiện chạm vào thân thể ta?"

"Chuyện này, chuyện này... cô nương đang hôn mê, ta làm sao mà hỏi?" Tiểu Giao Nhi vốn định hỏi thêm: Ta hỏi cô, cô trả lời được không? Tiểu Giao Nhi căn bản không hiểu tâm lý thiếu nữ, càng không nghĩ tới chuyện nam nữ, hắn chỉ nghĩ đến việc cứu người.

Thiếu nữ áo đỏ lập tức rút kiếm: "Nói! Ngoài đùi ta ra, ngươi còn chạm vào chỗ nào khác trên người ta không?"

Tiểu Giao Nhi ngẩn người: "Cô nương! Cô bị làm sao vậy?"

"Ngươi nói mau, có chạm vào chỗ nào khác không!"

"Có, có chứ!"

"Chỗ nào?"

"Miệng của cô nương."

"Ngươi chạm vào miệng ta làm gì?"

"Ta đút thuốc cho cô nương mà!"

"Còn gì nữa?"

"Còn nữa, còn nữa, eo và lưng của cô nương."

"Đồ khốn kiếp, sao ngươi dám chạm vào những chỗ đó của ta?"

"Ta không chạm thì làm sao cõng cô nương và bế cô nương vào hang đá này được?"

Thiếu nữ áo đỏ gần như tuyệt vọng nói: "Vậy nghĩa là toàn thân ta ngươi đều chạm qua rồi!"

"Cũng gần như vậy."

"Ta phải giết ngươi."

Tiểu Giao Nhi giật mình: "Sao cô lại muốn giết ta?"

Thiếu nữ áo đỏ vung kiếm đâm tới, may mà Tiểu Giao Nhi được huấn luyện bài bản ở Phạn Tịnh Sơn Trang, phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn, dùng ngón trỏ, ngón giữa và ngón cái kẹp chặt mũi kiếm đang đâm tới, khiến thanh kiếm không những không tiến thêm được một phân, mà ngay cả động đậy cũng không thể. Tiểu Giao Nhi nói: "Này! Cô nương, cô có nói lý lẽ không vậy!?"

Thanh kiếm của thiếu nữ áo đỏ tiến không được, lùi không xong, dứt khoát vứt kiếm khóc lên: "Ngươi ức hiếp ta, ngươi giết ta đi, ta không muốn sống nữa."

Tiểu Giao Nhi nhất thời sững sờ, thầm nghĩ: Cô nương này sao lại vô lý như thế? Chẳng lẽ do nàng bị thương quá nặng, trên người lại có độc nên mất trí rồi? Liền nói: "Cô nương, đừng khóc. Ta ức hiếp cô khi nào? Hơn nữa, ta mạo hiểm cứu cô ra, lại càng không giết cô, cô cứ an tâm dưỡng thương đi, đừng nghĩ ngợi lung tung."

"Không! Ngươi giết ta đi, ta không muốn sống nữa!"

Xem ra cô nương này thực sự mất trí rồi? Hay là độc tính phát tác? Tiểu Giao Nhi không khỏi nói: "Cô nương, cô đưa tay ra đây, để ta bắt mạch cho cô."

"Ngươi, ngươi còn muốn chạm vào thân thể ta sao?"

"Chuyện này, chuyện này phải nói sao đây! Không chạm vào thì làm sao được?"

"Ngươi mà còn dám chạm vào ta, ta chết cho ngươi xem ngay bây giờ."

"Không, không! Cô nương, ta không chạm vào cô là được chứ gì, cô ngàn vạn lần đừng chết."

"Vậy ngươi đi ra chỗ khác cho ta."

"Được được, ta đi. Cô nương, trong túi da này là nước, cô uống một chút cho định thần."

"Ta không uống."

"Không uống thì thôi vậy."

"Ngươi tưởng ta không biết trong nước ngươi bỏ thuốc mê gì à? Ngươi không có ý tốt, muốn mê hoặc ta một lần nữa."

Không biết vì sao, Tiểu Giao Nhi bỗng nhìn ra bóng dáng tùy hứng, bướng bỉnh, quậy phá của Cam Phượng Phượng từ thái độ, giọng điệu và những hành động vô lý của thiếu nữ áo đỏ, không khỏi sững người, một lần nữa cẩn thận đánh giá thiếu nữ áo đỏ dưới ánh lửa. Thiếu nữ áo đỏ lại nói: "Ngươi nói trúng tâm sự của ngươi rồi phải không? Ngươi còn muốn làm lại lần nữa à?"

Tiểu Giao Nhi đột nhiên hỏi: "Cô nương! Cô có phải là Phượng Phượng không?"

"Phượng phượng cái đầu nhà ngươi ấy."

Tiểu Giao Nhi có chút thất vọng: "Hóa ra cô không phải."

Thiếu nữ áo đỏ như chợt nhớ ra điều gì, ngẩng mặt hỏi: "Ngươi vừa nói cái gì?"

"Ta nói, hóa ra cô không phải là Phượng Phượng."

"Phượng Phượng!? Phượng Phượng nào?"

"Chính là Cam Phượng Phượng nhà họ Cam ở Vu Sơn."

Thiếu nữ áo đỏ tỏ vẻ bối rối: "Ngươi quen biết Cam Phượng Phượng?"

Tiểu Giao Nhi gật đầu: "Ta quen, nhưng đó là quen từ tám năm trước rồi."

Thiếu nữ áo đỏ trợn tròn mắt: "Ngươi quen Cam Phượng Phượng từ tám năm trước? Ngươi quen thế nào?"

"Ta, ta bị cô ấy dùng lưới bắt như con khỉ nên mới quen."

"Ngươi chính là tên tiểu trọc đầu Tiểu Giao Nhi đó sao?"

"Đúng vậy! Đúng vậy! Ta chính là Tiểu Giao Nhi đây! Vậy cô chính là..."

Thiếu nữ áo đỏ chớp chớp mắt, láu lỉnh nói: "Ngươi đừng nhận nhầm người, ta không phải Cam Phượng Phượng hay Cam Phượng Phượng gì cả."

"Vậy sao cô biết trước kia ta là tiểu trọc đầu?"

"Là Phượng Phượng kể cho ta nghe đấy."

Tiểu Giao Nhi thất vọng: "Ta cứ tưởng cô là Cam Phượng Phượng! Nhưng thần thái, cách nói chuyện của cô thực sự rất giống cô ấy."

"Cho nên ngươi coi ta là Cam Phượng Phượng, phải không?"

"Đúng vậy!"

"Ngươi rất nhớ cô ấy sao?"

"Lần này ta ra ngoài chính là để tìm cô ấy."

"Sao ngươi phải tìm cô ấy?"

"Nghe nói cô ấy một mình chạy ra ngoài tìm ta, ta không yên tâm, sợ cô ấy một mình trên đường sẽ xảy ra chuyện."

"Hóa ra là vậy, ngươi coi ta là Cam Phượng Phượng nên mới ra tay cứu ta. Nếu ta không phải, chắc ngươi đã không cứu rồi."

Tiểu Giao Nhi áy náy nói: "Cô nương, ta chạy tới Báo Tử Lâm đúng là tưởng cô là Cam Phượng Phượng. Nhưng dù cô nương không phải, trong tình cảnh lúc đó, ta cũng sẽ ra tay cứu thôi."

"Tại sao?"

"Ta không thể thấy chết không cứu được! Cô nương, sao cô quen biết Cam Phượng Phượng?"

"Cô ấy là tỷ muội kết nghĩa của ta, sao lại không quen?"

"Hóa ra là vậy, hèn chi cô biết ta. Xin hỏi cô nương quý danh?"

Thiếu nữ áo đỏ lại chớp mắt: "Ta họ Thạch."

"Họ Thạch!?"

"Đúng vậy! Thạch trong tảng đá, ngươi thấy kỳ lạ sao?"

"Không, không, Bách Gia Tính có họ Thạch này mà, quý danh của cô nương là..."

"Hoàng Hoàng."

"Hoàng Hoàng!?" Tiểu Giao Nhi thấy buồn cười, sao lại gọi là Hoàng Hoàng? Cái tên này nghe chẳng hay chút nào.

"Hoàng trong Phượng Hoàng. Ngươi xem có thú vị không? Cô ấy tên Phượng Phượng, ta tên Hoàng Hoàng, Phượng Hoàng Phượng Hoàng, chẳng phải chúng ta là đôi tỷ muội trời sinh sao? Chính vì thế chúng ta mới kết nghĩa tỷ muội, nếu không thì bọn ta còn lâu mới kết nghĩa." Tiểu Giao Nhi nghĩ thầm: Sao tên của bọn họ lại trùng hợp thế này? Một Phượng Phượng, một Hoàng Hoàng, một họ Cam, một họ Thạch, xét về độ tùy hứng, họ đúng là một cặp trời sinh! Lại hỏi: "Cô nương làm sao tới được đây?"

"Ngươi hỏi lạ thật! Phượng Phượng đi tìm tên tiểu trọc đầu ngươi, ta đi tìm Phượng Phượng chứ sao! Nhưng từ nay về sau không cho phép ngươi đi tìm Phượng Phượng nữa!"

Tiểu Giao Nhi ngẩn người: "Sao lại không cho phép ta đi tìm Phượng Phượng nữa?"

"Ngươi chạm vào thân thể ta rồi, mà còn muốn đi tìm Phượng Phượng?"

Tiểu Giao Nhi nghĩ thầm: Đây là quy tắc gì vậy? Sao chạm vào người ngươi rồi thì không được đi tìm Phượng Phượng nữa? Trên đời có lý lẽ này sao?

Thiếu nữ áo đỏ lại nói: "Ngươi tưởng thân thể một thiếu nữ muốn chạm là chạm sao? Không những không được tìm Phượng Phượng, mà tất cả các nữ tử khác, đều không được tìm."

Tiểu Giao Nhi đã là thanh niên mười tám tuổi, đã hiểu chuyện nam nữ. Quả thực, thân thể thiếu nữ không thể để đàn ông tùy tiện chạm vào. Tiểu Giao Nhi khi nãy vì cứu người gấp gáp nên căn bản không nghĩ đến phương diện này. Hắn chỉ nghĩ thiếu nữ áo đỏ là người gặp nạn và bị thương, giờ nghe thiếu nữ áo đỏ nói vậy mới hiểu ra. Vội vàng nói: "Cô nương, cô đừng hiểu lầm, ta chỉ chạm vào đùi cô và chạm vào môi cô lúc đút thuốc, những chỗ khác ta đều không chạm và không nhìn thấy."

"Chẳng phải ngươi nói đã bế ta sao?"

"Đó là vì ta sợ người ta giết cô nên mới bế cô chạy trốn tới hang đá này, thứ ta chạm vào là quần áo của cô thôi."

"Ngươi thực sự không chạm và không nhìn thấy thân thể ta?"

"Cô nương! Ta dám thề với trời, ngoài mặt và tay chân của cô ra, ta không nhìn thấy gì cả, càng không chạm vào."

"Ta mặc kệ, ngươi đã bế ta rồi, thì không được đi bế người phụ nữ khác nữa."

"Cô nương! Cô có nói lý lẽ không vậy?"

"Ta vô lý khi nào?"

"Ta là vì cứu cô mới bất đắc dĩ bế cô."

"Ai bảo ngươi cứu ta?"

"Cô..."

"Hừ! Giờ ngươi không nói được gì nữa rồi chứ?"

"Được được, coi như ta cứu nhầm cô, ta đi đây." Tiểu Giao Nhi quay đầu muốn đi ra cửa hang.

Thiếu nữ áo đỏ kêu lên một tiếng: "Tiểu Giao Nhi!" Theo sau là tiếng "Ái da" kêu đau, người ngã xuống.

Tiểu Giao Nhi nghe tiếng ngã xuống đất, vốn muốn mặc kệ nhưng lại không đành lòng. Nàng là người trúng độc, bị thương chưa khỏi, sao mình có thể bỏ mặc nàng? Huống hồ nàng còn là muội muội kết nghĩa của Phượng Phượng. Tiểu Giao Nhi vội quay người đỡ nàng nằm xuống. Cũng đúng lúc này, Đông Phương Vọng đã về! Tiểu Giao Nhi không khỏi thở phào một cái, như trút được gánh nặng nghìn cân, nói: "Thúc thúc, người về rồi!"

"Về rồi, về rồi, cô ấy không sao chứ?"

"Cô ấy vừa mới ngã một cái."

"Tiểu huynh đệ, không phải con đang trông chừng cô ấy sao? Sao lại để cô ấy ngã xuống?"

"Chuyện này, chuyện này... thúc thúc, người lấy được giải dược chưa?"

"Lão khất cái ta không lấy được giải dược thì chạy về đây làm gì?"

"Thúc thúc, vậy người mau đút giải dược cho cô ấy đi, cái chân trúng độc đó của cô ấy hoàn toàn không cử động được rồi."

"Tiểu huynh đệ, giải dược ở đây, con cầm lấy đút cho cô ấy."

"Thúc thúc, hay là người đút cho cô ấy đi."

"Lão khất cái ta đôi tay bẩn thỉu, đút vào lại làm bẩn giải dược thì sao?"

"Thúc thúc, con không dám chạm vào cô ấy nữa."

"Sao con không dám chạm vào cô ấy? Cô ấy chẳng phải là Phượng Phượng sao?"

"Cô ấy không phải Phượng Phượng."

"Cô ấy sao lại không phải Phượng Phượng?" Đông Phương Vọng nói đoạn, chợt thấy thiếu nữ áo đỏ đã tỉnh, đang nháy mắt với mình, trong lòng lập tức hiểu ra, xem ra cô nhóc này lại không biết đang giở trò gì rồi!

Tiểu Giao Nhi nói: "Cô ấy tên Thạch Hoàng Hoàng."

"Thạch Hoàng Hoàng!? Thú vị, thú vị! Một khô (Cam), một ướt (Thạch), nhưng cái ướt mà bị gió thổi thì lại thành cái khô thôi."

"Thúc thúc, đừng đùa nữa."

"Lão khất cái ta lúc nào đang đùa? Tiểu huynh đệ, mau đút giải dược cho cô ấy, chậm trễ thêm nửa canh giờ nữa thì con đừng hòng cứu được cô ấy! Lão khất cái ta còn chút việc phải đi đây." Nói xong, hắn ném một chiếc lọ sứ nhỏ cho Tiểu Giao Nhi, trong chớp mắt đã chạy mất dạng.

"Thúc thúc, người đi chậm thôi."

Thế nhưng Đông Phương Vọng đã chạy không còn bóng dáng, Tiểu Giao Nhi cầm lọ sứ nhỏ ngẩn người hồi lâu.

Thiếu nữ áo đỏ nói: "Này! Ngươi còn không mau đút cho ta uống? Ngươi muốn ta trúng độc mà chết à?"

"Nhưng, nhưng, nhưng ta lại phải chạm vào cô nương rồi."

"Ngươi đều chạm vào ta rồi, còn gì mà phải chạm nữa? Ngươi không thấy mình nói nhảm sao? Mau đút cho ta uống."

Tiểu Giao Nhi do dự một chút, nghĩ thầm: Nếu mình còn chậm trễ, vạn nhất cô ấy chết, Phượng Phượng biết được sẽ không hận mình sao? Giờ cứu người quan trọng, giải độc cho cô ấy trước đã. Hắn liền mở nắp, đổ thuốc ra, cẩn thận đưa vào miệng thiếu nữ áo đỏ, rồi lấy nước cho nàng uống. Hắn nói: "Cô nương, lần này ta không chạm vào người cô đâu nhé."

Thiếu nữ áo đỏ liếc nhìn hắn, đột nhiên kêu lớn: "Đau chết ta rồi!"

Tiểu Giao Nhi kinh hãi: "Cô nương, sao vậy? Không phải thuốc không đúng chứ?"

Thiếu nữ áo đỏ lấy tay ôm bụng, nói: "Đây, đây không phải giải dược. Là, là thuốc độc. Ta bị Đông Phương Vọng lão khất cái kia hại chết rồi." Đau đến mức nàng lăn lộn trên cỏ khô.

Tiểu Giao Nhi sợ đến mức luống cuống tay chân, nhưng hắn không hổ danh là người đã từng học y thuật với Từ Thần Tiên một thời gian. Sau một hồi hoảng loạn, hắn quyết đoán đỡ thiếu nữ áo đỏ dậy, đặt một chưởng lên huyệt Linh Thiệt trên lưng nàng, truyền một luồng chân khí của mình vào cơ thể nàng. Thiếu nữ áo đỏ được Tiểu Giao Nhi truyền luồng chân khí thâm hậu này vào, không những thúc đẩy dược lực, mà còn đả thông các huyệt vị xung quanh chân đang bị phong bế, khiến dược lực tập trung ngay vào vị trí trúng độc, nhanh chóng hóa giải độc tố!

Thực ra thiếu nữ áo đỏ uống chính là giải dược thật. Thuốc này uống vào sẽ có một trận đau đớn; cộng thêm các huyệt vị xung quanh chỗ trúng độc bị phong bế khiến dược lực nhất thời không đến được vị trí trúng độc mà lại quẩn trong bụng, điều này càng làm tăng thêm cơn đau bụng của thiếu nữ áo đỏ. May mà Tiểu Giao Nhi vừa nhìn ánh mắt, gương mặt thiếu nữ áo đỏ liền đoán ra nàng uống không phải thuốc độc mà là một loại giải độc dược cực mạnh. Đồng thời cũng đoán ra thiếu nữ áo đỏ khí huyết lưu thông không thuận, chân khí khó vận hành, vì vậy đã quyết định ngay lập tức truyền khí cho nàng.

Đương nhiên, nếu Tiểu Giao Nhi không thực hiện biện pháp này thì thiếu nữ áo đỏ cũng không chết, nhưng nàng sẽ đau đớn đến chết đi sống lại, ngất xỉu, không biết phải mất bao nhiêu canh giờ độc tố mới dần hóa giải và nàng mới tỉnh lại. Nhưng cơ thể nàng đã bị tổn hại rất nhiều, không có một năm rưỡi thì không thể khôi phục công lực.

Thiếu nữ áo đỏ nhận được luồng chân khí thâm hậu của Tiểu Giao Nhi, sắc mặt dần trở nên hồng hào, đôi mắt xinh đẹp cũng có thần thái hơn, không những độc trên chân tiêu tan hết, mà cả nội ngoại thương cũng tốt hơn nhiều! Nàng không khỏi liếc nhìn Tiểu Giao Nhi, khẽ nói: "Tiểu Giao Nhi, ta đa tạ ngươi! Không cần truyền khí nữa đâu!"

Tiểu Giao Nhi thấy sắc mặt nàng hồng hào, biết độc trong người nàng đã hóa giải hết, liền buông chưởng ra, nói: "Cô nương! Cô hãy vận khí điều tức thêm chút nữa là không sao rồi."

"Ta biết rồi! Ngươi đừng rời khỏi ta, lúc ta vận khí điều tức không được chịu bất kỳ sự quấy rầy hay kinh động nào từ bên ngoài đâu."

"Cô nương cứ yên tâm, ta sẽ trông chừng ở cửa hang cho cô."

Tiểu Giao Nhi ngồi xếp bằng dựa lưng vào vách hang, nhắm mắt dưỡng thần. Cậu không biết thiếu nữ áo đỏ luyện môn nội công của phái nào, nhưng cảm nhận được lúc mình vừa vận khí truyền vào, trong cơ thể nàng có một luồng chân khí ẩn hiện chống lại, mãi đến khi cậu dùng chân khí mạnh mẽ hùng hậu ép tới mới phá tan được. Rõ ràng chân khí trong người thiếu nữ vô cùng thâm hậu, e rằng không dưới cô cô Cúc Anh, hèn chi võ công nàng cao cường như vậy, coi quần hùng như không, lại còn có thể sau khi trúng kịch độc vẫn vận khí áp chế độc tính, từ đó vùng dậy chém giết, đơn đấu với năm cao thủ. Cậu càng cảm nhận được chân khí của nàng cương kình mà không bá đạo, là một loại nội công cực kỳ chính phái, khó luyện thành, phải tiệm tiến, nhưng một khi đã tinh thông thì vô cùng lợi hại; không giống nội công phái Phạn Tịnh, âm nhu mà bá đạo, dễ luyện mau thành nhưng khó tinh, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ tẩu hỏa nhập ma, tàn phế cả đời.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Tiểu Giao Nhi nghe thấy tiếng động phía sau, nghiêng đầu nhìn lại, thấy thiếu nữ áo đỏ thương thế đã khỏi hẳn, dung quang rạng rỡ, ánh mắt long lanh, đứng thẳng tắp dưới ánh lửa, tựa như một tiên tử áo đỏ giáng trần, dường như nhuộm đỏ và chiếu sáng cả hang đá! Tiểu Giao Nhi đã gặp qua không ít cô gái, nhưng chưa bao giờ thấy một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần đến thế. Lúc này cậu mới chú ý đến vẻ đẹp của nàng, quả thực không giống người nơi trần thế, hèn chi đám người kia gọi nàng là yêu nữ! Đúng vậy, nếu không phải tiên tử trên trời thì cũng là tinh linh nơi rừng sâu núi thẳm. Xét về hành vi cử chỉ, thì là tinh linh núi rừng nghe có vẻ đáng tin hơn.

Tiểu Giao Nhi ngẩn người một lúc lâu mới hỏi: "Cô, cô khỏe hẳn rồi sao?"

Thiếu nữ áo đỏ mỉm cười, nụ cười này đẹp đến mức không lời nào tả xiết, đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải xao xuyến tâm can, yêu mà sinh kính. Nàng cười nhẹ: "Còn phải hỏi sao? Tôi không khỏe hẳn thì sao đứng dậy đi lại được?"

"Cô nương, cô khỏe là tốt rồi!"

Thiếu nữ áo đỏ nhướng mày hỏi: "Sao lại là tôi khỏe là tốt rồi? Có ai nói chuyện như cậu không?"

Vốn dĩ Tiểu Giao Nhi là người cực kỳ khéo ăn nói, giờ đứng trước mặt thiếu nữ áo đỏ lại trở nên ấp úng, không biết nói sao. Hồi lâu cậu mới nói: "Cô nương, ý tôi là cô khỏe lại, tôi thấy yên tâm rồi."

"Cậu yên tâm cái gì?"

"Cô nương, ý tôi là cô khỏe rồi thì không sợ có người đến giết cô nữa, tôi có thể rời đi rồi."

"Vậy sao? Nhưng tôi lại không yên tâm."

"Cô nương không yên tâm chuyện gì?"

"Cậu muốn biết à?"

"Cô nương, nếu cô có điều gì không yên tâm, cứ nói ra, tôi giúp được gì nhất định sẽ giúp."

"Lời cậu nói có tính không?"

"Tôi là đấng nam nhi đại trượng phu, nói lời đương nhiên giữ lấy lời."

"Hay lắm, điều tôi không yên tâm chính là việc cậu rời bỏ tôi, từ nay về sau tôi muốn cậu đừng rời xa tôi."

Tiểu Giao Nhi lập tức ngẩn người: "Cô chỉ vì không yên tâm chuyện đó thôi sao?"

"Tôi còn chuyện khác nữa, cậu có muốn tôi nói ra không?"

"Không, không, cô đừng nói nữa, tôi sợ cô rồi."

"Này! Cậu là đấng nam nhi đại trượng phu, lời đã nói ra phải giữ lấy đó!"

Tiểu Giao Nhi xuất phát từ lòng tốt muốn giúp đỡ thiếu nữ, không ngờ lại bị nàng dùng lời lẽ gài bẫy, ngẩn ngơ một lúc lâu mới nói: "Ý tôi là..."

"Tôi biết, cậu nói nếu tôi có chuyện gì không yên tâm thì nói ra, cậu nhất định sẽ giúp tôi. Giờ tôi không yên tâm việc cậu rời xa tôi, cậu không rời đi chẳng phải là đã giúp tôi rồi sao? Việc này đối với cậu mà nói, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"

"Vậy khi nào tôi mới có thể rời xa cô?"

"Đợi khi nào tôi cảm thấy hoàn toàn yên tâm, cậu mới được rời xa tôi."

"Cô không yên tâm cả đời, chẳng lẽ tôi phải theo cô cả đời?"

"E là vậy rồi!"

Thiếu nữ áo đỏ nhìn vẻ mặt không biết làm sao của Tiểu Giao Nhi, khóe mắt chân mày tràn đầy vẻ tinh quái. Tiểu Giao Nhi trong lòng kêu khổ, sao mình lại hồ đồ đến mức nói ra những lời như vậy! Mình còn bao nhiêu việc phải làm, tìm Phượng Phượng, cứu mẫu thân, tìm sư phụ Từ Thần Tiên, thanh lý môn hộ cho phái Tinh Tú Hải, không rời xa nàng thì làm sao làm được? Cậu khổ sở nói: "Tôi cầu xin cô, cô để tôi đi đi!"

"Hừ! Sao cậu nói mà không giữ lời thế!"

"Không, không, cô nương, có rất nhiều việc đang chờ tôi đi làm."

"Việc gì, cậu nói ra đi, chỉ cần cậu không rời bỏ tôi, tôi có thể cùng cậu đi làm."

"Những việc này cô không làm được đâu."

"Cậu còn chưa nói ra, sao biết tôi không làm được?"

"Tôi phải đi tìm Phượng Phượng, tìm Từ Thần Tiên, cứu mẫu thân tôi..."

"Tôi còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm! Hóa ra chỉ là mấy chuyện vặt vãnh đó, được thôi! Tôi đi cùng cậu."

"Cô đi cùng tôi?"

"Đúng vậy, cậu không rời bỏ tôi, tôi cũng không rời bỏ cậu, như thế tôi mới yên tâm!"

Vốn dĩ bất kỳ người đàn ông nào có một thiếu nữ đẹp tựa tiên nữ đi theo bên cạnh thì đều là điều mong ước, đừng nói là được trò chuyện, chỉ cần ngắm nhìn nàng thôi cũng thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng Tiểu Giao Nhi lại không nghĩ vậy, trong lòng cậu đương nhiên cũng thích thiếu nữ áo đỏ này, nhưng cảm thấy để một cô gái xinh đẹp như vậy theo mình đi mạo hiểm thì thật không nên. Một mỹ nhân hiếm có trên đời như thế này cần phải được bảo vệ chu đáo, sao có thể để nàng ngày đêm vất vả chạy ngược chạy xuôi cùng mình? Nhất là việc phải đối đầu với Hoàng Kỳ Sĩ, Đoan Mộc Nhất Tôn, lại càng không thể để nàng mạo hiểm. Tiểu Giao Nhi hỏi: "Cô có biết mẫu thân tôi là người thế nào không?"

"Bà ấy không lẽ có ba đầu sáu tay?"

"Bà ấy là một Tổng đường chủ của Thần Phong Giáo."

"Ồ! Vậy cậu là Thiếu tổng đường chủ của Thần Phong Giáo rồi?"

"Này! Cô đừng nói bậy, sao tôi lại là Thiếu tổng đường chủ của Thần Phong Giáo được?"

"Mẫu thân cậu là Tổng đường chủ, sao cậu lại không phải Thiếu tổng đường chủ?"

"Không, không! Tôi khác với mẫu thân, tôi càng không phải người của Thần Phong Giáo, nếu không thì sao tôi phải cứu mẫu thân, bảo bà ấy rời khỏi Thần Phong Giáo?"

"Vậy thì càng dễ xử lý! Nếu mẫu thân cậu không muốn, chúng ta cứ cướp bà ấy ra, đưa đến Vu Sơn của Phượng Phượng."

"Cô không được làm bậy. Làm vậy, mẫu thân tôi chắc chắn sẽ chết."

"Ồ! Bà ấy lẽ nào lại tự sát?"

"Còn đau đớn hơn cả tự sát."

"Sao lại đau đớn hơn được?"

"Bà ấy đã uống một loại độc dược, thân bất do kỷ, bị người ta khống chế, đến một thời điểm nhất định nếu không được uống thuốc trấn tĩnh thì sẽ chết rất đau đớn."

Thiếu nữ áo đỏ nhíu đôi lông mày thanh tú: "Ai mà thâm độc như vậy?"

"Hoàng Kỳ Sĩ và Đoan Mộc Nhất Tôn, họ là Giáo chủ và Phó giáo chủ của Thần Phong Giáo."

"Hai tên đại ma đầu đó sao?"

"Cô cũng biết chúng?"

"Sao tôi lại không biết, dọc đường đến đây tôi đã dẹp không ít đường khẩu của Thần Phong Giáo, chính là muốn kích hai tên ma đầu đó xuất hiện để xem chúng có chiêu thức cao siêu gì."

Tiểu Giao Nhi trợn tròn mắt: "Cô làm vậy là để dụ chúng ra?"

"Cậu tưởng tôi rảnh rỗi không có việc gì làm à? Thế thì càng tốt, cậu lại càng không được rời xa tôi, chúng ta cùng nhau đi tìm chúng, bắt chúng phải đưa thuốc giải ra cứu mẫu thân cậu."

Tiểu Giao Nhi nhìn nàng trân trân, nghĩ thầm: Cô tưởng hai tên ma đầu đó là đậu phụ chắc? Võ công cô cao thật đấy, nhưng đêm nay cô suýt nữa đã mất mạng dưới đao của người Thần Phong Giáo, sao địch lại hai tên đại ma đầu âm hiểm xảo quyệt đó? Nhưng cậu sợ nói ra điều này không những khiến thiếu nữ không vui, biết đâu nàng lại giận dỗi mà lôi mình đi tìm người Thần Phong Giáo ngay lập tức. Hơn nữa, nàng làm vậy cũng là ý tốt, là để cứu mẫu thân mình. Cậu nói: "Cô nương, vậy tôi cảm ơn cô."

Đôi mắt thông minh hơn người của thiếu nữ áo đỏ nhìn Tiểu Giao Nhi: "Câu này của cậu có ý gì?"

"Tôi cảm ơn cô mà!"

"Có phải cậu không muốn tôi đi? Hay là coi thường tôi?"

"Không không, cô nương, cô đừng hiểu lầm."

"Hừ! Cậu muốn rời xa tôi, không dễ thế đâu."

"Cô nói đi đâu vậy!" Tiểu Giao Nhi đột nhiên ngẩn ra, nói: "Hình như có người đang tới chỗ chúng ta."

"Ồ! Cậu nghe thấy à?"

Tiểu Giao Nhi tập trung lắng nghe: "Không sao, là thúc thúc của tôi tới!"

"Thúc thúc? Là tên ăn mày thích trêu chọc người khác đó hả?"

"Đúng vậy. Nhưng tâm địa ông ấy rất tốt."

"Vậy ý cậu là tâm địa tôi rất xấu?"

"Này! Không ai nói cô như vậy cả!" Tiểu Giao Nhi bị thiếu nữ áo đỏ quấy rầy đến dở khóc dở cười, nghĩ bụng: Mình mới quen cô không lâu, sao biết tâm địa cô tốt hay xấu? Cô ngang ngược vô lý thế này, e rằng sau này chẳng ai dám đụng đến cô.

Lúc này, Đông Phương Vọng đeo tay nải đi vào, ông nháy mắt với thiếu nữ áo đỏ, hỏi: "Đồ ướt của cô khô rồi chứ? Người khỏe hẳn rồi sao?"

Thiếu nữ áo đỏ bật cười: "Ai mà thèm ướt với khô với tên ăn mày như ông, ông mang được thứ gì về vậy?"

"Cái gì cần có đều có, hai người muốn gì có nấy."

"Ông có túi Bát Bảo à? Muốn gì có nấy?"

"Gần giống túi Bát Bảo thôi, hai người cứ nói đi."

Tiểu Giao Nhi đứng bên nghe cuộc đối thoại của họ, lập tức sinh nghi. Chẳng phải họ đã quen biết nhau từ lâu rồi sao? Sao thúc thúc lại ngay cả nàng có phải Cam Phượng Phượng hay không mà cũng không rõ? Liền hỏi: "Thúc thúc, người quen cô ấy từ lâu rồi sao?"

Đông Phương Vọng lại nhìn thiếu nữ áo đỏ, gãi đầu: "Tiểu huynh đệ, chuyện này nói sao nhỉ? Cậu quen biết cô ấy, chẳng phải ta đây cũng quen biết rồi sao?"

"Thúc thúc, cô ấy rốt cuộc là người thế nào?"

Đông Phương Vọng lại hỏi thiếu nữ áo đỏ: "Cô rốt cuộc là người thế nào?"

Thiếu nữ áo đỏ cười khúc khích: "Tên ăn mày này thật kỳ lạ, là cậu ấy hỏi ông, chứ có phải hỏi tôi đâu, ông hỏi tôi làm gì?"

"Đúng đúng, ta đây bị làm cho hồ đồ rồi!"

Tiểu Giao Nhi nói: "Thúc thúc, người đừng có đánh trống lảng, cô ấy rốt cuộc là Cam Phượng Phượng hay Thạch Hoàng Hoàng?"

Đông Phương Vọng lại hỏi thiếu nữ áo đỏ: "Này! Bây giờ cô là Cam Phượng Phượng hay Thạch Hoàng Hoàng?"

Thiếu nữ áo đỏ đáp càng kỳ lạ hơn: "Sao tôi biết được?"

Đông Phương Vọng nói với Tiểu Giao Nhi: "Cô ấy nói cô ấy cũng không biết."

Tiểu Giao Nhi tuy thật thà nhưng không phải kẻ ngốc, trong lòng đã đoán được tám chín phần cái gọi là Thạch Hoàng Hoàng này chính là Cam Phượng Phượng! Nhưng vẫn sợ nhầm lẫn, nói: "Thúc thúc, con đang hỏi người đó!"

Đông Phương Vọng quay sang hỏi thiếu nữ áo đỏ: "Này! Bây giờ rốt cuộc cô tên là gì? Đừng có trêu cho tiểu huynh đệ của ta sốt ruột nữa!"

Thiếu nữ áo đỏ vặn hỏi lại: "Ông xem, bây giờ tôi nên gọi là gì thì tốt?"

Về việc thiếu nữ áo đỏ này rốt cuộc nên gọi là gì, muốn biết hậu sự thế nào, hãy xem hồi sau phân giải.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 6 năm 2026