Giang hồ truyền kỳ

Lượt đọc: 149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 11
hồi mười một: trong núi phạn tịnh

❊ ❊ ❊

Nói về Tiểu Giao Nhi vừa mới ngồi xuống không bao lâu, liền nghe thấy tiếng bước chân, theo đó lại nghe thấy một giọng nói khàn khàn như đậu sa vang lên: "Kỳ lạ! Mụ đàn bà kia rơi đi đâu rồi? Sao lại không thấy đâu cả?"

Lại có một giọng nói khác như tiếng vịt đực đáp: "Chúng ta tìm lại xem, vạn nhất mụ đàn bà này chưa chết, chúng ta sẽ gây họa lớn mất."

Đột nhiên, giọng khàn như đậu sa kêu lên: "Lão Hầu, ngươi nhìn xem! Dưới đất có một vũng máu."

"Chúng ta mau lục soát khu vực này, mụ đàn bà kia bị trọng thương, chắc chắn không chạy được xa đâu."

Không lâu sau, trước mắt Tiểu Giao Nhi xuất hiện hai gã hán tử mặc y phục đen gọn gàng. Một tên mặt đen sạm, trông như vỏ cây bị hun khói, tên còn lại mặt xanh xao, gần như không chút huyết sắc, mày nhỏ, cằm nhọn, trông hệt như quỷ tốt từ âm phủ chạy ra. Hắn trừng đôi mắt hạt đậu xanh, dùng giọng như vịt đực quát hỏi Tiểu Giao Nhi: "Tiểu hòa thượng, ngươi có thấy một mụ đàn bà bị thương chạy qua đây không?"

Tiểu Giao Nhi bất chợt nhìn thấy hai gã hán tử này thì giật mình suýt nhảy dựng. Hắn thầm nghĩ: Hai kẻ này có phải là người không? Hắn nghi ngờ hai tên này là quỷ tốt và phán quan mặt đen từ trong miếu Sơn Thần chạy ra. Hắn trấn tĩnh lại rồi nói: "Không, không có ạ."

"Thật sự không có?" Đôi mắt hạt đậu xanh nheo lại, ánh lục u u như muốn xuyên thấu tâm can Tiểu Giao Nhi.

"Thật, thật, thật sự là không có."

Kẻ mắt hạt đậu xanh cười lạnh một tiếng: "Tiểu trọc, lão tử hỏi ngươi, máu trên áo ngươi là từ đâu mà ra?"

Tiểu Giao Nhi không kìm được nhìn xuống áo mình, lập tức sững sờ, hóa ra lúc đỡ người phụ nữ kia, máu trên thân mụ đã dính vào tay áo của hắn. Hắn nhanh trí đáp: "Đây, đây, đây là do ta leo núi không cẩn thận, quẹt trúng tay nên chảy máu, máu, máu đấy."

"Tiểu trọc, ngươi mà không nói thật, lão tử một kiếm đâm chết ngươi." Kẻ mắt hạt đậu xanh vừa nói, một thanh trường kiếm sắc bén đã chĩa thẳng vào ngực Tiểu Giao Nhi.

"Ngươi, ngươi, ngươi đừng, đừng, đừng giết ta."

"Vậy ngươi mau nói đi."

Lúc này, kẻ giọng khàn như đậu sa lên tiếng: "Lão Hầu, ngươi đừng dọa nó." Hắn ngồi xổm xuống nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi nói cho chúng ta biết, mụ đàn bà kia trốn đi đâu rồi?"

"Ta, ta, ta thật sự không thấy mà!"

Kẻ giọng khàn như đậu sa cười cười, từ trong ngực lấy ra một thỏi bạc nói: "Tiểu hòa thượng, bạc này ngươi có thích không?"

"Thích, thích lắm ạ!"

"Ngươi nói đi, thỏi bạc mười lượng này sẽ là của ngươi."

"Ta, ta nói cái gì ạ?"

"Nói cho chúng ta biết, mụ đàn bà kia trốn ở nơi nào?"

"Ta, ta thật sự không biết mà!"

Kẻ mắt hạt đậu xanh mất kiên nhẫn, nói: "Lão Tiêu, đừng lải nhải với nó nữa, đâm chết nó trước rồi tính." Vừa nói, hắn đâm một kiếm về phía ngực Tiểu Giao Nhi. Kẻ mắt hạt đậu xanh cứ ngỡ một kiếm này sẽ đâm xuyên tim tiểu hòa thượng, nhưng chuyện khó tin đã xảy ra: Tiểu hòa thượng kêu lên một tiếng "Á", mà thân hình lão Hầu lại bay ngược lên không trung, rơi xuống một vực sâu bên đường. Bởi vì con đường núi này, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm.

Kẻ giọng khàn như đậu sa lão Tiêu sững sờ: Đây là chuyện gì thế này? Tiểu hòa thượng bị đâm không chết, kẻ đâm người là lão Hầu sao lại rơi xuống vực? Hắn trừng đôi mắt kinh hãi nhìn tiểu hòa thượng: "Ngươi, ngươi biết tà thuật sao?"

Tiểu Giao Nhi cũng ngơ ngác: "Ta, ta không biết mà! Hắn, hắn sao lại rơi xuống đó?"

Tiểu Giao Nhi nhất thời không nhớ ra, trên người mình đang mặc một bộ bảo y có thể phòng vệ đao kiếm thông thường, cộng thêm chân khí thâm hậu trong người, lợi kiếm của kẻ mắt hạt đậu xanh không thể xuyên qua lớp áo lót dệt bằng tơ Thiên Tằm Ô Kim, trái lại còn bị chân khí hộ thể của Tiểu Giao Nhi chấn bay, giống như cách hắn từng chấn bay Mã Lương vậy.

Kẻ giọng khàn như đậu sa sau khi kinh ngạc thì giận dữ trào dâng, quát: "Tiểu trọc, lão tử không cần biết ngươi có tà thuật hay không, trước hết chém ngươi một đao để báo thù cho lão Hầu." Hắn vung một cây đại đao sáng loáng, chém thẳng xuống đầu Tiểu Giao Nhi, thế đao mạnh mẽ đến mức đủ sức chẻ đôi tảng đá lớn. Tiểu Giao Nhi sợ hãi vung vẩy hai tay áo: "Ngươi đừng, đừng..."

Tiểu Giao Nhi chưa nói dứt lời, tay áo đã quẹt trúng cánh tay kẻ giọng khàn như đậu sa, một tiếng "rắc" và "loảng xoảng" vang lên, cánh tay kẻ đó không những gãy lìa mà đao cũng rơi xuống. Kẻ giọng khàn như đậu sa sợ hãi tột độ: "Ngươi, ngươi..." rồi xoay người bỏ chạy.

Nhưng hắn chưa chạy được bao xa, một tia sáng xanh đã đuổi kịp hắn, hắn ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp thốt ra, một tiếng "bộp" vang lên, hắn ngã gục trên đường núi mà chết. Tiểu Giao Nhi càng ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn lại thì thấy sau gáy kẻ giọng khàn như đậu sa cắm một chiếc đinh sắt xanh biếc, máu đang chảy ròng ròng. Tiểu Giao Nhi sững sờ: Là ai đã giết hắn? Đột nhiên, sau lưng vang lên tiếng cười: "Tiểu hòa thượng, ngươi nhìn cái gì? Hắn chưa chết sao?"

Tiểu Giao Nhi quay người nhìn lại, chính là người phụ nữ bị thương kia, không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa hang đá. Tiểu Giao Nhi hỏi: "Đại thẩm, có phải người giết hắn không?"

Người phụ nữ cười: "Không có!"

"Vậy, vậy, vậy là ai?"

"Tiểu hòa thượng, ngươi không thấy chiếc đinh sắt đó sao?"

"Thấy rồi, nó, nó chẳng phải do người phóng ra sao?"

"Đúng vậy!"

"Vậy sao hắn không phải do người giết?"

"Ta không có! Là đinh sắt giết hắn."

Người phụ nữ vừa nói vừa nhảy xuống, cười hỏi: "Hắn chết chẳng phải tốt hơn sao?"

"Đại thẩm, hắn đã chạy rồi thì không cần phải giết hắn chứ, người..." Tiểu Giao Nhi không biết nói tiếp thế nào.

"Tiểu hòa thượng, tâm địa ngươi cũng tốt đấy chứ!"

Tiểu Giao Nhi thật không hiểu người phụ nữ này, sao giết người mà cứ như không có chuyện gì vậy. Người phụ nữ lại cười hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi cứu ta, ta thật không biết phải cảm ơn ngươi thế nào cho phải."

"Đại thẩm, không cần đâu. Vết thương của người lành rồi sao?"

"Lành rồi, nếu không sao ta nhảy xuống được?"

Tiểu Giao Nhi không ngờ lọ thuốc Kỳ tỷ tỷ cho mình lại thần kỳ đến vậy, nói: "Đại thẩm, người lành là tốt rồi."

"Này! Sao ngươi cứ gọi ta là đại thẩm đại thẩm thế?"

Tiểu Giao Nhi ngơ ngác: "Không gọi đại thẩm thì gọi là gì?"

"Tiểu hòa thượng, ta còn chưa gả chồng đâu đấy! Ngươi gọi ta thế này, người khác nghe được thì còn ai dám lấy ta nữa?"

"Xin lỗi, ta gọi người là đại cô được không?"

Người phụ nữ cười lớn: "Tiểu hòa thượng, xem ra ngươi không phải là hòa thượng, mà nếu có là hòa thượng thì tương lai cũng là hòa thượng hoa, hòa thượng phong lưu thôi."

"Sao ta lại là hòa thượng phong lưu?"

"Một hòa thượng, sao cứ thấy đàn bà là gọi đại thẩm, đại cô?"

"Vậy phải gọi thế nào?"

"Ngươi nên gọi là nữ thí chủ mới đúng, sư phụ ngươi không dạy ngươi sao? Xem ra, sư phụ ngươi e cũng chẳng phải hòa thượng đứng đắn gì."

"Không! Sư phụ ta là một hòa thượng tốt."

"Ồ? Sư phụ ngươi là ai?"

"Người ta gọi lão nhân gia là Tam Bất Y Từ Thần Tiên."

Người phụ nữ sững sờ: "Cái gì!? Ngươi là đồ đệ của Từ Thần Tiên?"

"Phải."

"Hèn chi ngươi có công lực thâm hậu đến vậy, có thể chấn bay kẻ mắt hạt đậu xanh! Tiểu hòa thượng, ngươi nói xem, ta nên báo đáp ngươi thế nào đây?"

"Đại cô, không cần đâu!"

"Tiểu hòa thượng, ngươi có biết ta báo đáp ngươi thế nào không?"

"Người báo đáp ta thế nào?"

"Ta muốn giết ngươi."

Tiểu Giao Nhi sững người: "Cái gì? Người muốn giết ta?"

"Phải! Đây chính là cách ta báo đáp ngươi."

Một lúc lâu sau, Tiểu Giao Nhi hỏi: "Có ai báo đáp kiểu này sao?"

"Sao lại không? Giờ ngươi chẳng phải đang thấy đó sao?"

"Này! Người có lý lẽ không vậy? Ta có lòng tốt cứu người, sao người lại quay sang muốn giết ta?"

Người phụ nữ mỉm cười: "Đây là cách ta báo đáp mà! Ta giết ngươi, rồi hỏa táng ngươi, một là tiễn ngươi lên Tây Thiên; hai là ta sẽ giữ tro cốt của ngươi trong nhà, ngày đêm thờ phụng, chẳng phải đó là cách báo đáp tốt nhất sao?"

Tiểu Giao Nhi cảm thấy người phụ nữ này thật không thể hiểu nổi, quay đầu bỏ chạy. Người phụ nữ cười ha hả: "Tiểu hòa thượng, đừng chạy mà!" Tiếng dứt người đi, người phụ nữ trong chớp mắt đã rơi xuống trước mặt Tiểu Giao Nhi, chặn đường hắn. Tiểu Giao Nhi không ngờ khinh công của mụ lại tốt đến vậy, sợ hãi lùi lại mấy bước: "Ngươi, ngươi..."

"Tiểu hòa thượng, ta muốn báo đáp ngươi đây!"

"Ta, ta không cần người báo đáp."

"Ngươi không cần cũng không được, nếu không ta sẽ thấy khó chịu cả đời mất."

"Người giết ta mà lại thấy thoải mái sao?"

"Đương nhiên là thoải mái rồi!"

Người phụ nữ vươn tay, Tiểu Giao Nhi liền bị nhấc bổng lên như con gà con, mụ cười hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi chạy đi!"

Tiểu Giao Nhi cố sức giãy giụa, tung một chưởng về phía người phụ nữ. Mụ dường như không sợ chân khí toàn thân của Tiểu Giao Nhi, dùng chưởng đón lấy, hai chưởng chạm nhau, người phụ nữ không những buông Tiểu Giao Nhi ra mà còn lùi lại mấy bước, mặt lộ vẻ kinh ngạc, hỏi: "Tiểu hòa thượng, rốt cuộc ngươi là đệ tử môn phái nào? Ngươi tuyệt đối không phải là đồ đệ của Tam Bất Y Từ Thần Tiên!"

"Sao ta lại không phải là đồ đệ của người?"

"Nội lực này của ngươi là võ công phái Tinh Tú Hải, gạt được người khác chứ không gạt được ta. Nói! Rốt cuộc ngươi là đồ đệ của ai? Nếu không, ta thật sự sẽ giết ngươi đấy."

Tiểu Giao Nhi không còn chút thiện cảm nào với người phụ nữ này, tức giận nói: "Người đừng quản ta là đồ đệ của ai có được không?"

"Tiểu hòa thượng, ngươi có biết ngươi đã xông vào nơi nào không?"

"Nơi nào?"

"Núi Phạn Tịnh."

Tiểu Giao Nhi ngạc nhiên: "Cái gì? Đây là núi Phạn Tịnh?" Hắn nhìn xung quanh, "Không giống chút nào!"

Người phụ nữ kinh ngạc: "Ngươi từng đến núi Phạn Tịnh rồi sao?"

Tiểu Giao Nhi lắc đầu: "Ta chưa từng đến."

"Vậy sao ngươi biết đây không phải núi Phạn Tịnh?"

"Ta nghe người ta nói, núi Phạn Tịnh là ngọn núi cao nhất ở Võ Lăng, phong cảnh hữu tình, cổ tự rất nhiều, sao ở đây lại chẳng thấy ngôi chùa nào?"

"Tiểu hòa thượng, xem ra ngươi định đi núi Phạn Tịnh thật sao?"

"Đúng vậy!"

"Vậy thì ngươi càng đáng chết."

"Cái gì? Núi Phạn Tịnh không được phép đến sao?"

"Không sai, không chỉ núi Phạn Tịnh không được đến, mà bất cứ ai xông vào phạm vi năm mươi dặm quanh núi Phạn Tịnh đều phải chết. Ở đây chính là nằm trong phạm vi năm mươi dặm đó. Tiểu hòa thượng, ngươi có biết tại sao ta phải giết tên giọng khàn như đậu sa kia, không cho hắn chạy thoát không?"

"Vì hắn xông vào đây?"

"Đúng vậy! Cho nên ta mới đuổi giết bọn chúng, không ngờ ta sơ ý một chút nên rơi xuống vực, nếu không, hai tên đó đã sớm chết dưới tay ta rồi."

Tiểu Giao Nhi lúc này như kẻ câm ăn khổ qua, có nỗi khổ không sao tả xiết. Thầm nghĩ: Xem ra mình cứu nhầm người rồi, hại chết hai vị đại thúc kia. Biết thế này, mình cứ nói chỗ ẩn nấp của mụ ra chẳng phải tốt hơn sao? Cũng sẽ không rơi vào cảnh bị người phụ nữ này giết chết.

Người phụ nữ hỏi hắn: "Tiểu hòa thượng, sao ngươi không lên tiếng nữa?"

"Người nhất quyết muốn giết ta, ta lên tiếng có ích gì?"

Người phụ nữ thở dài: "Thực ra ta không muốn giết ngươi, nếu ta muốn giết ngươi, lúc nãy khi ngươi giao thủ với bọn chúng, ta nhân cơ hội giết ngươi chẳng phải tốt hơn sao? Nhưng bây giờ, ta nhất định phải giết ngươi!"

"Tại sao?"

"Bởi vì ngươi căn bản không phải đồ đệ của Từ Thần Tiên, mà là môn nhân của Tinh Tú Hải. Môn nhân Tinh Tú Hải đến đây, chắc chắn không có ý tốt."

Tiểu Giao Nhi lo lắng: "Đại cô, ta thật sự là đồ đệ của Từ Thần Tiên mà! Nếu không, người cứ đi hỏi Từ Thần Tiên là biết."

"Tiểu hòa thượng, đến nước này rồi ngươi còn muốn lừa ta sao? Nói, ngươi chạy đến núi Phạn Tịnh làm gì?"

"Ta..."

"Tiểu hòa thượng, không nói ra được chứ gì? Thôi được, nể tình ngươi cứu ta, ngươi nói thật đi, ta có thể tha cho ngươi đi."

"Đại cô, ta đến đây để tìm một người."

"Tìm ai?"

"Địa Hiền phu nhân."

Câu trả lời của Tiểu Giao Nhi dường như đã nằm trong dự liệu của người phụ nữ, mụ mỉm cười hỏi: "Ngươi tìm Địa Hiền phu nhân làm gì?"

"Học võ công."

"Học võ công à!" Người phụ nữ cười khanh khách, "Phu nhân quả nhiên nói không sai, người của Tinh Tú Hải không kẻ nào là người tốt, đến đây với ý đồ xấu xa. Thôi được, tiểu hòa thượng, nể tình ngươi nói thật, ngươi đi đi, ta không giết ngươi nữa. Nhưng sau này, tuyệt đối đừng xông vào đây nữa."

"Người không cho ta học võ công sao?"

"Ngươi còn muốn học võ công nữa à! Tiểu hòa thượng, nếu muốn giữ mạng, ta khuyên ngươi tốt nhất nên rời khỏi đây sớm đi."

Tiểu Giao Nhi thầm nghĩ: Chẳng lẽ người phụ nữ này đã biết về cha mẹ mình, cũng giống như Tiểu Cầm tỷ tỷ, sợ mình học võ công để báo thù cho cha mẹ sao? Nghĩ đến đây, Tiểu Giao Nhi không biết là khó chịu hay thất vọng, xem ra không ai chịu dạy võ công cho mình nữa rồi.

Người phụ nữ lại nói: "Tiểu hòa thượng, sao ngươi vẫn chưa đi?"

Tiểu Giao Nhi vốn định xoay người bỏ đi, nhưng nghĩ đến Thiên Thánh lão nhân lúc lâm chung đã dặn mình nhất định phải tìm được Địa Hiền phu nhân, liền nói: "Ta vẫn chưa tìm được Địa Hiền phu nhân mà!"

Người phụ nữ nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi mà gặp được Địa Hiền phu nhân thì chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì nữa! Ta đếm một, hai, ba, ngươi mà không rời đi, ta sẽ giết ngươi."

"Đại cô, người có giết ta, ta cũng phải gặp Địa Hiền phu nhân."

Người phụ nữ không ngờ Tiểu Giao Nhi lại không sợ chết đến thế, sững lại một chút rồi hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi tưởng gặp được Địa Hiền phu nhân là bà ấy sẽ truyền võ công cho ngươi sao?"

"Bà ấy có truyền hay không ta không quan trọng, nhưng ta nhất định phải gặp bà ấy mới được."

"Hừ! Đợi đến khi ngươi gặp được phu nhân, ngươi còn muốn giữ mạng sao?"

"Bà ấy sẽ giết ta?"

"Phu nhân đâu chỉ muốn giết ngươi, bà ấy sẽ hành hạ ngươi sống dở chết dở, đến lúc đó ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong, có hối hận thì cũng đã muộn."

Tiểu Giao Nhi sững sờ: Địa Hiền phu nhân thực sự tàn nhẫn, hung ác và đáng sợ đến thế sao? Nhưng tại sao Thiên Thánh lão nhân lại bảo mình đến học võ công của bà ấy? Người phụ nữ nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi còn không đi! Có phải là chán sống rồi không?"

"Ta..."

Đột nhiên, sau lưng Tiểu Giao Nhi vang lên một giọng nói âm u: "Ngươi, ngươi còn muốn rời đi sao?"

Tiểu Giao Nhi quay đầu nhìn lại, không khỏi giật mình. Đó là một bà lão cao gầy, trán nhô, mắt sâu, tuy tóc bạc mặt hồng hào nhưng da mặt nhăn nheo như vỏ cam khô, đôi mắt lạnh lẽo như ánh hàn quang, không biết từ lúc nào đã đứng lặng lẽ sau lưng hắn. Tiểu Giao Nhi suýt thì nghi bà ta không phải người mà là yêu quái trong núi, sợ hãi hỏi: "Người, người là, là, là người, hay là quỷ quái? Vì nếu là người, sao hành động không chút tiếng động vậy?"

Bà lão cười quái đản "khà khà": "Tiểu hòa thượng, không phải ngươi muốn gặp ta sao?"

"Người, người là..."

"Ta chính là Địa Hiền phu nhân."

Tiểu Giao Nhi lại giật mình: "Cái gì!? Người, người, người chính là Địa, Địa, Địa Hiền phu nhân?" Hắn không ngờ Địa Hiền phu nhân lại đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng của hắn.

Người phụ nữ nói: "Tiểu hòa thượng, bà ấy chính là Địa Hiền phu nhân, không phải ngươi muốn gặp bà ấy sao?"

"Người, người, người thực sự là Địa Hiền phu nhân?"

Địa Hiền phu nhân nổi giận: "Lão thân chẳng lẽ là giả sao?"

Tiểu Giao Nhi vội vàng quỳ xuống nói: "Lão, lão, lão phu nhân, xin tha lỗi cho Tiểu Giao Nhi không biết, hiện, hiện tại Tiểu Giao Nhi xin, xin, xin dập đầu với lão nhân gia."

Người phụ nữ cười nói: "Tiểu hòa thượng, xem ra ngươi rất biết lễ phép đấy chứ! Cái miệng cũng ngọt đấy."

Bà lão "hừ" một tiếng: "Tiểu hòa thượng, bớt dùng trò đó với lão thân đi. Kẻ dập đầu như ngươi, lão thân thấy nhiều rồi! Không một ngàn thì cũng chín trăm. Nói! Ngươi tìm lão thân làm gì?"

"Xin, xin, xin người lão nhân gia dạy ta võ công."

"Ai bảo ngươi đến? Có phải thằng nhóc họ Hoàng kia sai ngươi đến không?"

Tiểu Giao Nhi ngạc nhiên: "Họ Hoàng, hắn, hắn họ Hoàng sao?"

"Cái gì! Sai ngươi đến mà ngươi còn không biết hắn họ gì sao?"

"Lão, lão nhân gia, ta, ta thật sự không biết."

"Vậy hắn có danh xưng gì chứ?"

"Hắn, hắn, hắn gọi là Thiên Thánh lão nhân."

Bà lão vừa nghe bốn chữ "Thiên Thánh lão nhân", toàn thân không khỏi run lên, đôi mắt sáng rực: "Cái gì? Là lão khốn đó sai ngươi đến?"

Tiểu Giao Nhi nghe bà lão gọi Thiên Thánh lão nhân là lão khốn, lập tức phản cảm, đứng dậy nói: "Lão nhân gia, xin người hãy khách khí với ông ấy một chút, ông ấy là người tốt."

"Người tốt cái gì? Là lão khốn, lão hồ đồ, lão bất tử. Nếu hắn không phải lão khốn, sao lại thu nhận một tên đệ tử lòng dạ đen tối như vậy?"

Tiểu Giao Nhi nghe xong, không nói một lời, quay người bỏ đi. Bởi vì Thiên Thánh lão nhân là người tốt nhất trong lòng Tiểu Giao Nhi, không tiếc mạng sống để truyền công lực cho mình, giờ nghe bà lão mắng chửi thậm tệ như vậy, làm sao hắn chịu nổi.

Người phụ nữ một tay kéo hắn lại: "Tiểu hòa thượng, sao ngươi lại đi thế! Không phải ngươi muốn phu nhân dạy võ công sao?"

Tiểu Giao Nhi tức giận nói: "Các người mắng ông ấy như vậy, dù các người có dạy võ công, ta cũng không thèm học nữa."

Người phụ nữ cười: "Phu nhân, xem ra tiểu hòa thượng này rất có cốt khí đấy!"

Địa Hiền phu nhân khinh khỉnh: "Cốt khí gì, cùng lắm cũng chỉ là một tiểu khốn nạn, không biết sống chết là gì." Dừng một chút, bà lại nói: "Được rồi, ta không mắng nó nữa! Lão bất tử đó, hai mươi mấy năm nay, lão chết ở đâu rồi?"

Tiểu Giao Nhi nói: "Ông ấy, ông ấy chết rồi."

"Cái gì!?" Bà lão dùng bàn tay gầy như chân gà, túm lấy Tiểu Giao Nhi hỏi: "Ông ta chết rồi? Ông ta chết thế nào? Có phải các người hại chết ông ta không?"

Tiểu Giao Nhi giãy giụa: "Người, người, người buông ta ra." Tuy Tiểu Giao Nhi có chân khí thâm hậu khác người, nhưng bàn tay như chân gà của bà lão dường như có lực hút từ tính, Tiểu Giao Nhi giãy thế nào cũng không ra. Địa Hiền phu nhân âm u nói: "Tiểu khốn nạn, ngươi không nói rõ ràng, lão thân sẽ lột da ngươi, rồi chặt ngươi ra từng khúc. Nói, ông ta chết thế nào? Lão thân biết lão bất tử đó luyện được chân khí hiếm có trên đời, chỉ cần không tán công, ông ta có thể sống đến một trăm hai trăm tuổi."

Tiểu Giao Nhi không giãy được, đành nói: "Lão nhân gia ông ấy quả thực là tán công mà chết. Người, người buông ta xuống đi, người xách ta thế này không mỏi tay sao?"

Người phụ nữ nghe câu nói ngây thơ thú vị cuối cùng của Tiểu Giao Nhi, suýt chút nữa không nhịn được cười. Nhưng trong tình cảnh Địa Hiền phu nhân đang tức giận và đau lòng, mụ không dám cười. Bởi vì Địa Hiền phu nhân bấy lâu nay vẫn thầm yêu sư huynh của mình - Thiên Thánh lão nhân. Không biết vì lý do tính cách hay nguyên cớ gì khác, đôi sư huynh muội này cứ gặp nhau là cãi vã, kết cục là không vui vẻ gì, hai người đến già vẫn không thể kết hợp với nhau.

Địa Hiền phu nhân buông Tiểu Giao Nhi xuống: "Được! Tiểu khốn nạn, ta buông ngươi ra, nhưng ngươi đừng hòng chạy. Nói, có phải ông ta đã truyền công lực vào người ngươi rồi không?"

Tiểu Giao Nhi kinh ngạc: "Sao người biết?"

"Hừ hừ, tiểu khốn nạn, lão thân nhìn lực giãy giụa của ngươi là biết rồi. Nói, có phải ông ta thấy sống đủ rồi, nên dùng pháp môn truyền công đỉnh đầu, đưa hết công lực vào người ngươi? Rồi công tán người vong?"

"Phải."

"Tại sao ông ta làm vậy?"

"Bởi vì ông ấy bị một bọn ác nhân giam cầm suốt hai mươi mấy năm."

"Với võ công cái thế của ông ta, có kẻ nào giam được ông ta sao?"

"Bởi vì, bởi vì ông ấy bị người ta đả thông kinh mạch."

"Là ai!?"

Địa Hiền phu nhân giận dữ, vung một chưởng vào tảng đá bên cạnh, một tiếng "ầm" vang lên, tảng đá lập tức vỡ vụn, đá vụn văng tung tóe. Tiểu Giao Nhi sợ đến mặt mày tái mét, hắn không ngờ bà lão gầy như bộ xương này lại có chưởng lực kinh khủng đến vậy, nếu một người bị bà vỗ trúng, chẳng phải nát bấy sao?

Địa Hiền phu nhân gằn giọng hỏi: "Tiểu khốn nạn, tại sao ngươi không nói? Là ai đã đả thông kinh mạch của ông ta?"

"Lão nhân gia nói, là tên đệ tử bất hiếu của ông ấy."

Một lúc lâu, Địa Hiền phu nhân cười thảm: "Được, được, lão khốn đó, đây là quả báo xứng đáng cho sự khốn nạn của ông ta, ai bảo ông ta không nghe lời ta, đi thu nhận một tên đệ tử tốt như vậy!" Địa Hiền phu nhân đột nhiên im bặt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiểu Giao Nhi, hỏi: "Sao ngươi gặp được lão khốn đó?"

"Là một con rắn lớn ngậm ta đi gặp ông ấy."

Địa Hiền phu nhân và người phụ nữ đều ngạc nhiên: "Cái gì? Là rắn lớn ngậm ngươi đi gặp ông ta?"

"Đúng vậy!"

Tiểu Giao Nhi kể lại quá trình mình ở Ma Quỷ Hạp một cách tường tận. Địa Hiền phu nhân nhìn hắn hồi lâu: "Cho nên lão khốn đó mới bảo ngươi đến tìm ta, bắt ta dạy võ công cho ngươi?"

"Phải!"

Địa Hiền phu nhân lại nổi giận: "Lão khốn đó, chết là đáng đời, tại sao ta phải dạy võ công cho tên khốn nạn nhỏ như ngươi?"

Tiểu Giao Nhi nghe xong, quay đầu bỏ đi.

Địa Hiền phu nhân ngược lại sững sờ, vươn tay túm hắn lại: "Tiểu khốn nạn, sao ngươi lại đi nữa?"

"Người không dạy võ công cho ta, ta không đi thì làm gì?"

"Ngươi không học nữa à?"

"Ta tự luyện."

"Cái gì?" Địa Hiền phu nhân nhìn người phụ nữ bên cạnh: "Mai Anh, tên tiểu khốn nạn này nói gì thế?"

Hóa ra người phụ nữ trung niên này tên là Mai Anh, mụ nói: "Phu nhân, tên tiểu khốn nạn này nói tự mình luyện ạ!"

"Tự luyện? Được! Lão thân muốn xem tên tiểu khốn nạn này tự luyện thế nào. Mai Anh, đưa nó về!"

"Vâng! Phu nhân."

Tiểu Giao Nhi sốt ruột: "Người không dạy võ công cho ta, đưa ta về làm gì?"

Địa Hiền phu nhân lạnh lùng nói: "Tiểu khốn nạn, sao ngươi không tìm hiểu trước, ai đã đến đây mà còn sống rời đi được?"

Mai Anh cười nói: "Tiểu khốn nạn, ta bảo ngươi đi ngươi không đi, giờ muốn đi đã muộn rồi."

"Người, người, các người muốn giết ta?"

"Tiểu khốn nạn, hết cách rồi! Ngươi muốn đi, tốt nhất là nằm trong bốn tấm ván gỗ đi thôi."

"Bốn tấm ván gỗ? Là quan tài sao?"

"Đúng thế! Chỉ người chết mới đi được. Ngươi muốn không chết, thì chỉ còn cách ở lại. Tiểu hòa thượng, xem ra ngươi đành phải lột một tầng da rồi."

"Này! Các người có nói lý lẽ hay không vậy?"

Địa Hiền phu nhân giả vờ không nghe thấy, hỏi Mai Anh: "Tiểu hỗn đản này lại nói gì thế?"

"Phu nhân, nó nói chúng ta không nói lý lẽ ạ!"

"Lý lẽ? Lý lẽ thì đáng mấy đồng một cân?"

Tiểu Giao Nhi sững sờ, lý lẽ mà cũng có thể cân ký đo lường sao? Lại còn hỏi bao nhiêu tiền một cân. Xem ra hai người đàn bà này chẳng biết lý lẽ là gì, mình đi nói lý với họ chẳng phải phí công vô ích hay sao?

Bất thình lình, từ dưới thung lũng sâu leo lên một người, cười hì hì nói: "Tiểu huynh đệ, lần này ngươi gặp rắc rối rồi!"

Tiểu Giao Nhi trợn tròn mắt: "Đông Phương thúc thúc, là người sao?" Tiểu Giao Nhi thật không ngờ tới, tên khất cái Đông Phương Vọng cũng tới nơi này.

Đông Phương Vọng cười cười: "Không phải ta, chẳng lẽ là ngươi?"

Địa Hiền phu nhân nhìn Đông Phương Vọng bằng ánh mắt nửa cười nửa không, hỏi Mai Anh: "Ngươi xem, kẻ leo lên này là người sống hay người chết?"

"Phu nhân, ta thấy lão là một kẻ sống dở chết dở."

"Không tệ, lát nữa lão sẽ là một người chết thật sự."

Tiểu Giao Nhi sốt ruột: "Đông Phương thúc thúc, người chạy mau đi! Họ sẽ giết người đấy."

Mai Anh bật cười: "Tiểu hòa thượng, ngươi không phải là Bồ Tát đất qua sông, thân mình còn lo chưa xong sao? Còn rỗi hơi lo cho kẻ khác!"

Đông Phương Vọng cười đáp: "Tiểu huynh đệ, không sao cả, ít nhất thì ta đây vẫn là một kẻ sống dở chết dở, không muốn ngủ vào trong bốn tấm ván gỗ đâu."

Địa Hiền phu nhân âm trầm nói: "Sợ là ngươi đến bốn tấm ván gỗ cũng chẳng có mà nằm, chỉ có thể nằm trong bụng dã thú thôi."

"Vậy sao? Thế thì ta đây lại có phúc rồi, đông không sợ lạnh, hạ không sợ nóng, bốn mùa quanh năm đều ở trong phòng ấm."

"Khất cái, nạp mạng đi!" Địa Hiền phu nhân nói xong, một chưởng nhẹ bẫng vỗ tới.

Đông Phương Vọng lách mình nhảy ra, sắc mặt kinh ngạc, nói với Tiểu Giao Nhi: "Tiểu huynh đệ, xem ra ta muốn không chết cũng không được rồi! Ngươi chạy mau đi, không thì không kịp đâu."

"Không! Thúc thúc, người chạy mau đi, đừng quản con nữa."

Đông Phương Vọng còn muốn nói thêm, nhưng Địa Hiền phu nhân thân hình như ảo ảnh, đã tới trước mặt lão, lại nhẹ bẫng tung ra một chưởng. Đừng thấy chưởng này nhẹ nhàng, đó lại là một loại chưởng lực âm nhu bậc nhất trong tà phái, ai sơ ý trúng phải thì chắc chắn phải chết. Sau khi chết toàn thân mềm nhũn như bông, không chỉ gân cốt đứt đoạn mà ngay cả ngũ tạng lục phủ cũng nát vụn. Đông Phương Vọng dựa vào khinh công độc đáo của mình, nhảy lên một cái cây nhỏ trên vách đá, vừa nói: "Tiểu huynh đệ, chạy mau, ta e rằng hôm nay không cứu được ngươi rồi."

Địa Hiền phu nhân thấy Đông Phương Vọng né được hai chưởng của mình, gật đầu nói: "Không ngờ khất cái ngươi, khinh công lại thuộc hàng thượng thừa, nhưng hôm nay ngươi thế nào cũng không thoát được đâu." Bà quay sang nói với Mai Anh: "Ngươi mau bắt tiểu hỗn đản này về, cẩn thận! Dùng trọng lực phong bế huyệt đạo của nó, chỉ lực bình thường không phong được chân khí cực dày của nó đâu."

"Phu nhân, ta biết rồi." Mai Anh cười nói với Tiểu Giao Nhi: "Tiểu hòa thượng, ngươi nghe thấy gì chưa? Ta sắp bắt ngươi đây này!"

"Đại cô, cô bắt con cũng được, nhưng cô bảo phu nhân tha cho Đông Phương thúc thúc của con có được không?"

Mai Anh ngạc nhiên nhìn Tiểu Giao Nhi, cô không thể ngờ một đứa trẻ mười tuổi như vậy lại có thể hy sinh bản thân để bảo vệ người khác, liền nói: "Phu nhân muốn giết ai, không ai khuyên được đâu. Tiểu hòa thượng, hay là ngươi tự đi cầu xin phu nhân đi!"

"Con cầu xin bà ấy, bà ấy sẽ đồng ý sao?"

"Khó nói lắm, phu nhân hỉ nộ vô thường, biết đâu ngươi cầu xin, bà ấy vui lên lại tha cho vị thúc thúc khất cái kia của ngươi."

Tiểu Giao Nhi lớn tiếng nói với Địa Hiền phu nhân: "Phu nhân lão nhân gia, con theo người về, người tha cho Đông Phương thúc thúc của con có được không?"

"Hừ! Tiểu hỗn đản, tên khất cái này dù lão thân có tha, cũng phải dạy dỗ hắn một trận mới được."

"Phu nhân, người muốn dạy dỗ Đông Phương thúc thúc của con thế nào?"

"Chặt một chân của hắn, hoặc bẻ gãy một cánh tay."

Tiểu Giao Nhi ngẩn người, có cách dạy dỗ người ta như vậy sao? Liền nói: "Thế chẳng phải Đông Phương thúc thúc của con thành phế nhân rồi sao?"

Mai Anh nói: "Thành phế nhân chẳng phải tốt hơn là chết sao?"

"Không được, muốn chặt thì chặt tay con đây này."

Địa Hiền phu nhân nói: "Mai Anh, mau bắt nó về, đừng lảm nhảm với tiểu hỗn đản này nữa."

Lúc này, Đông Phương Vọng dùng khinh công linh hoạt nhảy tới một cái cây mọc ngang trên vách đá trong thung lũng, Địa Hiền phu nhân cũng tung mình đuổi theo.

Mai Anh thở dài một hơi nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi nhận mệnh đi. Ai bảo ngươi không đi đâu khác, lại đi tới núi Phạn Tịnh, đây là ngươi tự chuốc lấy." Nói rồi, nàng ra tay phong bế yếu huyệt của Tiểu Giao Nhi, nhấc bổng nó lên như nhấc gà con, hướng về phía núi Phạn Tịnh mà đi.

Nơi Địa Hiền phu nhân ở là một thung lũng u tịch trên núi Phạn Tịnh, nơi ngay cả vượn khỉ cũng không tới được. Không chỉ nằm trong thung lũng, mà còn nằm trong một hang đá trên vách núi giữa lưng chừng sườn dốc. Hang đá này không u ám tối tăm như những hang động khác, mà vừa vào cửa hang không xa đã là một thế giới khác, hoa thơm cỏ lạ, ánh nắng rực rỡ. Tất cả đình đài lầu các không chỉ ẩn hiện trong hoa mộc, mà còn được xây dựa theo thế núi vách đá, có một cảnh sắc không ngờ tới, tựa như nơi thần tiên cư ngụ. Các loại chim quý không tên bay lượn hót vang trong bụi cây. Cái gọi là cửa hang, chẳng qua chỉ là một cửa đá mà thôi, hơn nữa còn phải đi qua một bậc thang đá vô cùng nguy hiểm mới lên tới nơi, không còn lối nhỏ nào khác để đến được. Phía trên là vách đá ngàn trượng, phía dưới là vực thẳm. Dù từ trên xuống hay từ dưới lên đều không thể vào được Phạn Tịnh Sơn Trang này, chỉ có leo qua bậc đá đó, đi xuyên qua cửa hang mới vào được. Phạn Tịnh Sơn Trang lại được xây trên một mảnh đất bằng phẳng kỳ lạ và phong cảnh u mỹ ở lưng chừng vách đá trong thung lũng, hèn gì cao thủ võ lâm bậc nhất cũng không thể xâm phạm, huống hồ võ công của Địa Hiền phu nhân thâm sâu khó lường, vô cùng quái dị. Bốn nữ tùy thân của bà: Mai Anh, Lan Anh, Cúc Anh, Trúc Anh, hầu như ai cũng là cao thủ thượng thừa. Ngoài bốn nữ tùy thân này, còn có hơn mười thiếu nữ, mỗi người đều có một môn võ công độc đáo hộ thân. Họ cùng bốn nữ tùy thân, ngày ngày tuần tra trong vòng năm mươi dặm quanh núi Phạn Tịnh, bất cứ kẻ nào có ý đồ bất chính muốn dòm ngó Phạn Tịnh Sơn Trang, nếu không chết trong thung lũng rừng hoang, thì cũng tất phải mang trọng thương mà trốn chạy. Kẻ không chết không bị thương, trừ phi là bốn nữ tùy thân và Địa Hiền phu nhân thủ hạ lưu tình.

Phạn Tịnh Sơn Trang có thể nói là thế giới của phụ nữ, không có lấy một người đàn ông. Những người đàn bà này đều là góa phụ và cô nhi không nơi nương tựa được Địa Hiền phu nhân thu nhận, hơn nữa còn phải có tuệ căn và tự nguyện ở lại, nếu không thì Địa Hiền phu nhân cũng không cần. Phạn Tịnh Sơn Trang không phải là nơi từ thiện, Địa Hiền phu nhân cũng chẳng phải là người nhân từ, bà giết người không chút nương tay, thậm chí rất tàn nhẫn. Theo lời trong võ lâm, bà là một nhân vật vừa chính vừa tà, hỉ nộ vô thường, mọi việc đều tùy tâm. Tuy nhiên, người trong võ lâm biết đến Địa Hiền phu nhân không nhiều, một là bà sống ẩn dật trong thung lũng núi Phạn Tịnh, chưa bao giờ bước chân ra giang hồ; hai là bà không gây sự với người trong võ lâm, trừ phi ngươi đắc tội với bà. Mà phàm là kẻ đắc tội với bà, đa số đều đã thành người chết, không còn nói được nữa.

Tiểu Giao Nhi có thể nói là người đàn ông duy nhất vào được Phạn Tịnh Sơn Trang, nhưng nó không phải tự mình đi vào, mà là bị người ta tóm lấy như gà con mà tha vào. Khi Mai Anh bắt Tiểu Giao Nhi vào Phạn Tịnh Sơn, tất cả phụ nữ và thiếu nữ trong núi đều kinh ngạc trợn tròn mắt như nhìn thấy một con vật kỳ lạ, có người hỏi: "Mai tỷ tỷ, sao tỷ lại bắt cái tiểu đầu trọc này vào? Sao không giết nó đi?"

Tiểu Giao Nhi sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, sao những người đàn bà và thiếu nữ này trông ai cũng khá khẩm, có người còn rất xinh đẹp, mà mở miệng ra là giết người? Chẳng lẽ họ không phải là người? Phải giết người mới vui sao? Tiểu Giao Nhi cảm thấy chắc chắn mình phải chết, Địa Hiền phu nhân trở về, không biết sẽ hành hạ mình thế nào.

Mai Anh cười nói: "Các ngươi đừng hỏi, đây là mệnh lệnh của phu nhân, bảo ta bắt tiểu hòa thượng này về."

Một người đàn bà vạm vỡ như đàn ông nói: "Mai cô nương, chúng ta ở đây là nơi thanh tịnh, lại bị cái mùi trên người tiểu hòa thượng này làm ô uế. Nếu là ta, giữa đường đã giết nó rồi, nếu phu nhân có hỏi, cứ bảo nó không thành thật, muốn trốn chạy chẳng phải được sao?"

"Lâm tẩu tử, một đứa trẻ bị phong bế huyệt đạo bởi thủ pháp nặng nề thì trốn chạy thế nào được?"

"Cái gì? Dùng thủ pháp nặng nề?" Lâm tẩu kinh ngạc.

"Nội lực của đứa trẻ này cực kỳ thâm hậu. Được rồi, Lâm tẩu tử, ta giao nó cho bà, tuyệt đối đừng để nó chạy mất, nếu không, phu nhân mà nổi giận, cái bát cơm của bà sẽ rơi xuống đấy."

Lâm tẩu nghe vậy trong lòng run sợ, nói: "Mai cô nương, cô yên tâm, ta sẽ nhốt nó trong nhà đá, hay là ta chặt đứt hai chân nó trước đi?"

Tiểu Giao Nhi hét lớn: "Đừng chặt chân con, con không chạy là được chứ gì."

Mai Anh cười hỏi: "Lời ngươi nói có giữ được không?"

"Con mà lừa cô, thì để con bò bằng bốn chân được chưa?"

Mai Anh cười, nói với người đàn bà: "Lâm tẩu tử, vậy thì không cần chặt hai chân nó đâu! Nhốt trong nhà đá là được rồi!"

"Được thôi!" Lâm tẩu dùng bàn tay to như cái quạt mo, tóm lấy Tiểu Giao Nhi ném vào trong nhà đá. Cái gọi là nhà đá, chính là một hang nhỏ trên vách đá, cửa hang là một cánh cổng sắt, đừng nói là nhốt người, dù là nhốt một con hổ cũng không thể chạy ra được.

Lâm tẩu nói với một cô bé mười hai mười ba tuổi: "Tiểu Nha Thái, con trông chừng cái tiểu đầu trọc này. Nó mà không thành thật, con cứ lấy đao chặt chân nó đi."

"Mẹ! Con biết rồi ạ!"

Sau khi Lâm tẩu đi khỏi, Tiểu Nha Thái nhìn Tiểu Giao Nhi, Tiểu Giao Nhi cũng nhìn Tiểu Nha Thái, cả hai đều không lên tiếng. Một lát sau, Tiểu Nha Thái tò mò hỏi: "Tiểu đầu trọc, sao trên đầu ngươi không có tóc?"

Tiểu Giao Nhi thấy buồn cười: "Cạo đi rồi!"

"Ngươi cạo làm gì?"

"Làm hòa thượng, không cạo trọc thì làm hòa thượng được sao?"

"Làm hòa thượng có vui không?"

"Không vui."

"Vậy sao ngươi phải làm hòa thượng?"

Tiểu Giao Nhi bị cô bé không hiểu sự đời hỏi đến dở khóc dở cười, nó làm hòa thượng chẳng qua là để theo Từ Thần Tiên học y, tránh để người khác nghi ngờ mà thôi. Chuyện này sao có thể nói với cô bé này, sợ rằng nói ra, cô bé lại hỏi những câu khó trả lời hơn. Nó không tin cô bé này thực sự sẽ chặt chân mình, hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ sẽ chặt chân con sao?"

"Ngươi không thành thật, ta sẽ chặt."

Tiểu Giao Nhi sững sờ: "Tỷ từng chặt chân người khác chưa?"

"Chặt rồi!"

Tiểu Giao Nhi không thể tin nổi, trợn tròn mắt hỏi: "Thật sao?"

"Ngươi không tin? Ta chặt thật rồi!"

"Tại sao tỷ phải chặt chân người ta?"

"Vì hắn muốn trốn chạy."

Tiểu Giao Nhi không lên tiếng nữa. Tiểu Nha Thái nói: "Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi không trốn chạy, ta sẽ không chặt chân ngươi đâu."

Lúc này, một cô bé tầm tuổi Tiểu Nha Thái đi vào, hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ nói gì với tên con trai thối này thế?"

"Muội muội, nó không tin ta sẽ chặt chân người ta."

Cô bé mới đến bĩu môi nói: "Nó không tin, tỷ cứ chặt một chân nó cho nó xem là được chứ gì!"

Tiểu Giao Nhi hoảng sợ, hét lên: "Đừng chặt, ta tin. Hơn nữa, ta cũng không muốn trốn chạy mà!"

Cô bé liếc nó một cái đầy khinh bỉ: "Đàn ông thối, chẳng có ai là tốt cả."

Nói đoạn, Mai Anh đi tới, cười hỏi họ: "Tiểu Nha Thái, Tiểu Thái Tâm, sao các ngươi lại dọa tiểu hòa thượng này hét ầm lên thế?"

Tiểu Nha Thái nói: "Mai cô cô, tiểu đầu trọc này còn nhát hơn chuột, muội muội mới nói một câu, đã dọa nó hét ầm lên rồi."

Mai Anh nói: "Được rồi! Bây giờ phu nhân đã về, bảo ta đưa tiểu hòa thượng này đi gặp bà. Các ngươi đừng tưởng nó nhát gan, nó gan to bằng trời đấy! Không thì sao nó dám một mình xông vào núi Phạn Tịnh?" Mai Anh nói xong, mở cổng sắt, giải khai huyệt đạo cho Tiểu Giao Nhi, nói: "Tiểu hòa thượng, đi thôi, sống hay chết là tùy vào vận mệnh của ngươi đấy!"

Tiểu Giao Nhi nơm nớp lo sợ theo Mai Anh đến một lầu các trang nhã. Địa Hiền phu nhân ngồi ngay ngắn trên ghế, liếc nhìn Tiểu Giao Nhi, hỏi Mai Anh: "Trên đường nó có thành thật không?"

"Phu nhân, tiểu hòa thượng này còn khá thành thật."

Tiểu Giao Nhi nghĩ thầm: Con bị các người phong bế Phục Thố huyệt, chạy không chạy được, không thành thật thì làm sao được?

Địa Hiền phu nhân không cảm xúc "ừ" một tiếng, hỏi Tiểu Giao Nhi: "Tiểu hỗn đản? Ngươi bây giờ muốn sống hay muốn chết?"

"Con đương nhiên là muốn sống rồi!"

"Ngươi muốn sống cũng được, nhưng phải làm khổ dịch ở đây tám năm, gánh nước, quét sân, chăm sóc hoa cỏ. Trong tám năm này, chỉ cần làm sai một việc, ta sẽ giết ngươi. Còn nữa, không được tùy tiện nói một câu nào với bất kỳ ai ở đây, nói bậy, họ cũng có thể giết ngươi."

Tiểu Giao Nhi nghĩ ngợi rồi nói: "Phu nhân, người giết con đi cho rồi!"

"Ồ! Ngươi không chịu nổi khổ sao?"

"Phu nhân, con không phải sợ chịu khổ. Tám năm đằng đẵng, vạn nhất con sơ ý làm sai một việc, nói sai một câu, chẳng phải là chết sao? Chết muộn không bằng chết sớm, người giết con ngay bây giờ đi."

"Chỉ cần ngươi không cố ý làm sai, nói sai, ta sẽ không giết ngươi. Nhưng, chặt một tay một chân là không tránh khỏi."

"Thế chẳng phải con thành phế nhân rồi sao?"

"Thành phế nhân vẫn tốt hơn là chết chứ?"

"Không được, người giết con vẫn tốt hơn. Dù sao con cũng không muốn sống nữa rồi."

Địa Hiền phu nhân lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiểu Giao Nhi: "Ngươi tưởng lão thân không dám giết ngươi sao?"

"Không, không, con không hề nghĩ vậy ạ!"

"Ngươi không sợ chết?"

"Sợ chứ! Nhưng sớm muộn gì cũng phải chết, sợ cũng chẳng ích gì!"

Địa Hiền phu nhân nổi giận, vỗ ghế: "Mai Anh, Lan Anh, lôi tiểu hỗn đản này ra ngoài chôn sống đi."

"Tuân lệnh!"

Mai Anh, Lan Anh cùng đi ra, khiêng Tiểu Giao Nhi đến dưới một gốc cây. Mai Anh nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi nhìn cho rõ, đây là nơi chôn thân của ngươi đấy. Thật ra, ngươi việc gì phải ngốc thế, có đường sống không đi, lại cứ đâm đầu vào chỗ chết."

Tiểu Giao Nhi nhìn lại, dưới gốc cây đã đào sẵn một cái hố lớn, rõ ràng Địa Hiền phu nhân đã chuẩn bị sẵn để chôn sống nó dưới gốc cây này. Đã như vậy, còn cần nói nhiều làm gì? Xem ra, đều do cha mẹ mình làm ác quá nhiều, quả báo này mới rơi xuống đầu mình, chỉ mong mình chết đi, tránh được tội lỗi cho người mẹ vẫn còn trên đời là tốt rồi.

Mai Anh nhìn nó lại hỏi: "Tiểu hòa thượng, bây giờ ngươi hối hận vẫn còn kịp, chỉ cần ngươi nói một tiếng, ta sẽ đi nói với phu nhân."

Bây giờ Tiểu Giao Nhi chỉ cầu được chết để tránh đi ác hành của mẹ, lắc đầu nói: "Đại cô, không cần đâu, cô để con chết đi, chết sớm cũng tốt, sớm kết thúc khổ đau."

"Tiểu hòa thượng, ngươi có nỗi khổ gì chứ?"

Tiểu Giao Nhi muốn nói ra, nhưng nghĩ đến chuyện của mẹ mình, môi khẽ động rồi lại không nói.

"Ngươi sợ phải chịu nỗi khổ tám năm đó?"

Tiểu Giao Nhi đáp bừa: "Phải!"

"Ồ! Hóa ra tiểu hòa thượng ngươi lại vô dụng thế này. Được rồi, ngươi nhảy xuống đi."

Tiểu Giao Nhi cầu chết tha thiết, không muốn biện giải, liền nhảy xuống thật. Nghĩ thầm: Sớm biết có ngày này, thà rằng nhảy xuống vực chết quách ở Ba Sơn cho rồi, thật đáng tiếc phụ mất tấm lòng của sư phụ Từ Thần Tiên đã cứu sống mình.

Thường thì một người không sợ chết hoặc muốn chết, thì lại chết không được. Tiểu Giao Nhi chính là như vậy. Ngay khi nó nhảy xuống chuẩn bị được chôn sống, Địa Hiền phu nhân đi ra, hỏi: "Tiểu hỗn đản này thế nào rồi?"

Mai Anh nói: "Phu nhân, tiểu hòa thượng này sợ chịu khổ tám năm, thà rằng muốn chết ạ!"

"Vậy sao? Tốt, nó muốn chết, lão thân lại không cho nó chết. Nó sợ chịu khổ, lão thân lại bắt nó nếm trải cái khổ tám năm. Mai Anh, Lan Anh, lôi tiểu hỗn đản này lên."

Tiểu Giao Nhi nói: "Con muốn chết cũng không được sao?"

"Hê hê, lời của lão thân là kim khẩu ngọc ngôn, nói không được là không được. Mai Anh, đưa nó lên lầu các."

Tiểu Giao Nhi lại bước vào lầu các, Địa Hiền phu nhân chuẩn bị sẵn một tờ khế ước bán thân, bắt Tiểu Giao Nhi điểm chỉ, nói: "Tiểu hỗn đản, đây là khế ước bán thân của ngươi. Trong tám năm, ngươi là nô bộc của lão thân, mọi hành động phải nghe theo lão thân, ngươi mà không nghe, lão thân sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, kêu trời không thấu, kêu đất không linh."

Tiểu Giao Nhi một lòng muốn chết, chẳng còn sợ gì nữa, phản kháng nói: "Con không điểm chỉ, con càng không làm nô bộc của người."

"Tiểu hỗn đản, ngươi không hối hận?"

"Không điểm thì không điểm, có gì mà hối hận?"

"Vậy sao?" Địa Hiền phu nhân phất tay áo, nói: "Mở cửa đông sương ra, cho tiểu hỗn đản này xem."

Cửa đông sương mở ra, Tiểu Giao Nhi nhìn thấy một người bị treo ngược lên xà nhà, chân hướng lên trời, đầu chúc xuống đất. Nhìn kỹ lại, nó kêu lên: "Đông Phương thúc thúc, là người sao?"

Đông Phương Vọng không biết thế nào mà bị Địa Hiền phu nhân bắt tới Phạn Tịnh Sơn Trang, chịu nỗi khổ treo ngược. Nhưng lão vẫn cười hì hì nói: "Tiểu huynh đệ, ngươi xem ta đây bây giờ có thú vị không? Phạn Tịnh Sơn Trang này thật kỳ quái, cái gì cũng đảo lộn cả, người cũng bị đảo ngược lại. Ngươi nhìn ta đảo ngược, ta nhìn ngươi cũng đảo ngược rồi đây!"

Tiểu Giao Nhi không ngờ Đông Phương thúc thúc lúc này còn tâm trí nói đùa. Nó đau lòng nói: "Thúc thúc, đều tại Tiểu Giao Nhi làm hại người!"

"Không có đâu! Ta thấy vui lắm."

Tiểu Giao Nhi hướng về phía Địa Hiền phu nhân lớn tiếng nói: "Bà, bà mau thả thúc thúc con xuống."

Địa Hiền phu nhân nói: "Tiểu hỗn đản, ngươi muốn ta thả hắn xuống cũng được, nhưng ngươi phải điểm chỉ vào tờ khế ước bán thân này trước đã."

"Con điểm rồi, người sẽ thả người ấy sao?"

"Không tệ, thả hắn."

"Thả người ấy rời khỏi núi Phạn Tịnh, không được chặt tay chân người ấy?"

"Hê hê, tiểu hỗn đản, ngươi dám ra điều kiện với lão thân sao?"

"Người không thả thúc thúc con, con thà chết cùng thúc thúc con."

Địa Hiền phu nhân lộ vẻ kinh ngạc: "Không ngờ tiểu hỗn đản như ngươi lại trọng tình trọng nghĩa thế. Được! Ta thả tên khất cái này rời khỏi Phạn Tịnh Sơn, không làm hại da thịt hắn, nhưng ngươi phải làm nô bộc cho ta tám năm, sống chết do ta thao túng, không được thay đổi."

"Chỉ cần người thả thúc thúc con, dù là tám mươi năm, con cũng không đổi ý."

"Tiểu hỗn đản, ngươi suy nghĩ cho kỹ, tám năm này không dễ chịu đâu."

Đông Phương Vọng lúc này nói: "Tiểu huynh đệ, tờ khế ước này ngươi tuyệt đối không được điểm chỉ, nếu không, cả đời ngươi coi như xong. Ta thà chết, cũng không muốn ngươi chịu cái khổ tám năm."

Tiểu Giao Nhi nói: "Thúc thúc, người không biết đâu, Tiểu Giao Nhi điểm chỉ cũng chết, không điểm cũng chết, không bằng con điểm, đổi lấy người có thể bình an rời khỏi núi Phạn Tịnh."

Địa Hiền phu nhân lộ một nụ cười trên khuôn mặt lạnh lùng: "Tiểu hỗn đản, xem ra ngươi không hẳn là hỗn đản, điểm này ngươi nhìn thấu đáo lắm, được! Ngươi mau điểm chỉ đi, ta sẽ thả hắn ngay lập tức."

"Phu nhân, người lão nhân gia không được lừa con đấy nhé!"

"Tiểu hỗn đản, lão thân muốn giết các ngươi dễ như trở bàn tay, cần gì phải lừa ngươi? Nhưng, tiểu hỗn đản ngươi mà lừa lão thân thì sao?"

"Nếu con lừa phu nhân, trời đánh thánh đâm, chết không toàn thây."

"Tốt, tốt! Ngươi mau điểm chỉ vào khế ước đi, lão thân sẽ thả tên khất cái này ngay."

Tiểu Giao Nhi điểm chỉ vào khế ước bán thân, từ nay về sau, Tiểu Giao Nhi chẳng khác nào bán mình cho Phạn Tịnh Sơn Trang. Đông Phương Vọng thở dài một tiếng nói: "Tiểu huynh đệ, ngươi tội gì phải khổ thế!"

"Thúc thúc, Tiểu Giao Nhi chỉ cầu người rời khỏi đây an toàn, cái gì cũng nguyện ý hết."

Địa Hiền phu nhân lập tức ra lệnh thả Đông Phương Vọng, rồi nói với Mai Anh, Lan Anh: "Hai ngươi áp giải tên khất cái này rời khỏi núi Phạn Tịnh, tránh cho cái mùi hôi hám của hắn làm ô uế mảnh đất thanh tịnh này của lão thân."

Tiểu Giao Nhi lúc này lại nói: "Phu nhân, con hy vọng con có thể tiễn thúc thúc rời khỏi đây, được không?"

"Tiểu hỗn đản, ngươi sợ lão thân giết tên khất cái này giữa đường? Được! Đáp ứng ngươi, không thì tiểu hỗn đản ngươi cũng không yên tâm."

"Đa tạ phu nhân." Tiểu Giao Nhi lại thở dài một hơi nói, "Phu nhân, thật ra người giết con chẳng phải tốt hơn sao? Việc gì phải bắt con chịu khổ tám năm?"

"Ai bảo tiểu hỗn đản ngươi không sợ chết? Lão thân thích nhìn ngươi chịu cái khổ tám năm. Tiểu hỗn đản, ngươi có phải, hối hận rồi không?"

"Không, không! Con không hối hận ạ!" Tiểu Giao Nhi thực sự lo lắng bà lão không giống người thường này nổi giận lên sẽ giết Đông Phương thúc thúc.

"Thế thì ngươi còn lảm nhảm gì nữa? Đi mau!"

"Dạ, dạ!"

Tiểu Giao Nhi vội vàng đáp, theo Mai Anh, Lan Anh cùng Đông Phương Vọng rời khỏi Phạn Tịnh Sơn Trang, đi ra khỏi cửa hang, xuyên qua thung lũng, tiễn đến tận chân núi Phạn Tịnh.

Lúc chia tay, Đông Phương Vọng nháy mắt, nói với Mai Anh, Lan Anh: "Hai vị đại cô nương, ta đây muốn nói với tiểu huynh đệ vài câu tâm tình, phiền các cô tránh mặt một chút."

Lan Anh nhướng mày hỏi: "Chúng ta không nghe được sao?"

"Nghe được, nghe được, nhưng các cô nghe xong sẽ đỏ mặt đấy. Ta nghĩ, các cô tốt nhất là không nên nghe."

Mai Anh cười hỏi: "Lời gì mà khiến chúng ta đỏ mặt?"

"Ồ, đàn ông thì có gì bẩn thỉu mà không nói ra được? Các cô muốn nghe?"

"Tên khất cái chết tiệt kia, ta thật không hiểu, sao phu nhân không giết ngươi đi." Mai Anh quay sang nói với Lan Anh: "Muội muội, chúng ta đi thôi, để họ nói chuyện."

"Tỷ tỷ, không sợ tên khất cái này bụng dạ khó lường, lôi kéo tiểu hòa thượng này bỏ trốn sao?"

Đông Phương Vọng cười nói: "Đúng vậy! Ta khất cái này chính là bụng dạ khó lường, muốn mang tiểu hòa thượng bỏ trốn đây!"

Mai Anh hừ một tiếng: "Trong vòng năm mươi dặm tại Phạm Tịnh Sơn này, lượng ngươi cũng không dám." Nói đoạn, nàng kéo Lan Anh tránh ra xa.

Tiểu Giao Nhi hỏi: "Thúc thúc, người muốn nói với con chuyện gì?"

"Tiểu huynh đệ, bây giờ chúng ta chạy thôi, dựa vào khinh công của ta, ngoại trừ lão bà bà kia ra, không ai có thể đuổi kịp chúng ta."

Tiểu Giao Nhi giật mình: "Thúc thúc, như vậy được sao?"

"Tiểu huynh đệ, có gì mà không được? Nhanh lên!"

Tiểu Giao Nhi lắc đầu: "Thúc thúc, con đã thề rồi, sẽ bị trời đánh thánh đâm đấy."

"Ồ! Sao ngươi lại hồ đồ như vậy! Đi giữ lời thề với lão bà bà không có tính người đó làm gì? Ta khất cái này thề thốt như ăn rau sống, xưa nay chưa từng quản chuyện Lôi công Lôi mẫu gì cả."

"Thúc thúc, lẽ nào người nói chuyện không giữ lời?"

"Hầy! Tiểu huynh đệ, chuyện này còn tùy người. Đối với bậc chính nhân quân tử, ta khất cái này là một lời cửu đỉnh, còn đối với phường tà ma, ta khất cái này chỉ coi như nói đùa, lời đã nói ra coi như chưa từng nói. Tiểu huynh đệ, chúng ta đi thôi, không thì không kịp nữa rồi!"

"Không! Thúc thúc, gia gia dạy con, làm người tuyệt đối không được lừa dối người khác, phải giữ chữ tín."

Đông Phương Vọng bị Tiểu Giao Nhi làm cho dở khóc dở cười, thầm nghĩ: Thảo nào Địa Hiền phu nhân mắng nó là tiểu hỗn đản. Xem ra mắng không sai, thật sự hỗn đản cực kỳ, đi giữ chữ tín với kẻ gian tà, vừa hại mình lại vừa hại người. Hắn hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi cam tâm chịu sự hành hạ tám năm của lão bà bà kia sao?"

Tiểu Giao Nhi ôm tâm thế chuộc tội mà nói: "Xem ra mệnh con là thế, không oán trách người khác được."

Đông Phương Vọng thật sự không nhìn thấu được trong lòng Tiểu Giao Nhi đang nghĩ gì, làm thế nào cũng không ngờ được Tiểu Giao Nhi vì muốn chuộc tội cho cha mẹ mà tự làm khổ mình. Hắn nhìn Tiểu Giao Nhi, thử hỏi: "Tiểu huynh đệ, có phải ngươi muốn lén học võ công của lão bà bà kia nên mới cố ý ở lại không?"

Tiểu Giao Nhi lắc đầu: "Lão bà bà kia hung ác như vậy, đừng nói bà ta không muốn dạy con võ công, dù có dạy, con cũng không muốn học võ công của bà ta nữa."

"Vậy tại sao ngươi không đi cùng ta? Có phải ngươi lo lắng không đi được, bị bọn họ bắt về giết chết? Tiểu huynh đệ, điểm này ngươi cứ yên tâm, dựa vào công phu của ta, hai vị đại cô nương kia không thể đuổi kịp ta đâu."

Tiểu Giao Nhi nghe vậy, không khỏi nhớ tới chuyện ở Lưu Vân Trang. Lúc đó nếu mình thực sự bỏ chạy, Tư Kiếm tỷ tỷ và Phì đại thẩm chẳng phải sẽ bị mẫu thân mình giết sao? Liền nói: "Thúc thúc, người nói như vậy, con càng không thể đi cùng người được."

Đông Phương Vọng ngạc nhiên: "Tại sao?"

"Thúc thúc, chúng ta đi rồi, sẽ hại chết hai mạng người."

"Sẽ hại chết hai mạng người? Hại ai?"

"Chính là hai vị đại cô nương đi cùng chúng ta đó, nếu chúng ta thực sự bỏ trốn, lão bà bà hung ác kia chẳng phải sẽ giết họ sao? Thúc thúc, người hà tất phải vì con mà hại chết họ chứ?"

Đông Phương Vọng nghe xong, không khỏi nhìn Tiểu Giao Nhi bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn phức tạp. Đông Phương Vọng quen biết người đời cũng nhiều, nhưng chưa từng thấy một đứa trẻ mười tuổi nào chỉ nghĩ đến an nguy của người khác mà không màng tới mình như vậy. Tấm lòng của nó còn quý giá hơn cả trân châu sáng bóng. Hắn không khỏi cảm động từ tận đáy lòng, than thở: "Tiểu huynh đệ, đã như vậy, ta khất cái này không khuyên ngươi nữa. Chỉ mong núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này chúng ta còn có thể gặp lại. Ta khất cái này vĩnh viễn sẽ không quên ơn cứu mạng của tiểu huynh đệ."

"Thúc thúc, người đừng nói vậy, đều là tại Tiểu Giao Nhi hại người. Nếu không phải vì con, sao người lại bị lão bà bà đó bắt được chứ? Thúc thúc, Tiểu Giao Nhi còn một chuyện muốn nhờ người."

"Tiểu huynh đệ, ngươi cứ nói đi. Dù ngươi có nhờ chuyện gì, ta khất cái này có nhảy vào lửa cũng làm."

"Không! Không phải vậy. Thúc thúc, Cam đại bá có tặng con một bộ bảo y, con muốn nhờ người trả lại cho ông ấy."

"Ồ! Bảo y gì?"

"Thúc thúc, là một bộ bảo y có thể tránh đao kiếm, Cam đại bá và Ỷ tỷ tỷ sợ con trên đường gặp nguy hiểm nên bảo con mặc vào. Bây giờ con đã đến đây rồi, không dùng đến nữa, thúc mang về trả cho họ đi."

Đông Phương Vọng kinh ngạc: "Tiểu huynh đệ, ngươi không sợ ta khất cái này nảy lòng tham mà nuốt chửng nó sao? Một bộ bảo y như vậy là thứ trân phẩm mà người trong võ lâm mơ ước, dù là ai biết được cũng sẽ nảy lòng tham. Tiểu huynh đệ, chuyện này sau này ngươi tuyệt đối đừng nói với bất kỳ ai, càng không được nhờ người khác. Tiểu huynh đệ, bất cứ chuyện gì ta cũng có thể hứa với ngươi, nhưng chuyện này thì không. Nếu muốn trả, sau này ngươi tự mình trả lại cho họ là được, ta khất cái này sợ rằng làm vậy sẽ lại rước lấy họa sát thân!"

"Thúc thúc, sao chuyện này lại rước họa sát thân được?"

"Tiểu huynh đệ, ta khất cái này không giống ngươi, ta thích uống rượu, một khi đã uống là không dứt, không say không nghỉ. Vạn nhất say nằm gục, bảo y lộ ra cho người ta thấy, chẳng phải lấy mạng ta sao?"

"Thúc thúc, người không uống rượu không được sao?"

"Ồ, người ta vẫn nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, ta khất cái này không ham gì cả, chỉ ham cái chén. Hơn nữa ta khất cái này đêm nằm miếu hoang, đầu mộ, cuối ngõ, càng khó đảm bảo không bị người ta nhìn thấy. Tiểu huynh đệ, ngươi vẫn là nhờ ta làm chuyện khác đi."

"Thúc thúc, con không còn chuyện gì khác nữa."

"Không còn à, vậy ta khất cái này đi đây! Tiểu huynh đệ, trong lòng ngươi sẽ không trách ta chứ?"

"Con sao có thể trách thúc thúc được? Lời thúc thúc nói cũng có lý."

"Tiểu huynh đệ, thật hiếm thấy ngươi lại thông cảm cho ta như vậy, ta khất cái này đi thật đây!" Đông Phương Vọng nói xong, thân hình khẽ chao đảo, người đã nhảy ra ngoài trượng, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

Đông Phương Vọng vừa đi, Mai Anh và Lan Anh bước tới, Mai Anh mỉm cười hỏi: "Tiểu hòa thượng, sao ngươi lại ngốc thế, không chạy theo hắn đi?"

"Con chạy theo hắn làm gì?"

"Ngươi không muốn thoát thân?"

"Đại cô, con mà chạy, hai người phải làm sao?"

Mai Anh gật đầu: "Tiểu hòa thượng, còn coi là ngươi thông minh. Ngươi nhìn phía trước xem, ngươi nghĩ mình trốn thoát được sao?"

Tiểu Giao Nhi nhìn về phía trước, không khỏi sững sờ. Địa Hiền phu nhân không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên một cái cây phía trước như u hồn, đang nhìn mình với vẻ mặt nửa cười nửa không.

Mai Anh nói: "Tiểu hòa thượng, may mà ngươi không chạy theo tên khất cái kia, nếu không, cả ngươi và tên khất cái đó đều mất mạng rồi."

Tiểu Giao Nhi không khỏi toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: May mà mình không đi theo thúc thúc, nếu không, bản thân mình chết thì không sao, lại hại cả thúc thúc nữa.

Mai Anh lớn tiếng nói với Địa Hiền phu nhân: "Phu nhân, tiểu hòa thượng này còn coi là thành thật, không có chạy!"

Địa Hiền phu nhân gật đầu, lạnh lùng nói: "Nó chạy? Nó chạy thoát được sao? Chỉ có càng chịu khổ thêm thôi! Mai Anh, đưa nó về đi!" Nói xong, tiếng dứt người cũng biến mất, lại như u hồn, trong nháy mắt đã không thấy đâu nữa, khiến Tiểu Giao Nhi kinh hãi không thôi.

Lan Anh dường như có hảo cảm với Tiểu Giao Nhi, nàng nắm tay nó dịu dàng nói: "Tiểu Giao Nhi, chúng ta đi thôi!"

"Vâng! Cô cô."

Tiếng "Cô cô" gọi khiến Lan Anh trong lòng vui sướng, thầm nghĩ: Đứa trẻ này không chỉ tâm địa cực tốt mà miệng lưỡi cũng rất ngọt, ngay cả vị phu nhân tính tình thất thường như vậy cũng không nỡ giết nó, phá lệ giữ nó lại. Nàng bèn hỏi: "Tiểu Giao Nhi, ngươi chịu được nỗi khổ tám năm không?"

"Cô cô, con hy vọng là con chịu được."

"Không chịu được thì ngươi tính sao?"

"Không chịu được thì cắn răng mà chịu, cùng lắm thì chết thôi."

"Ồ, Tiểu Giao Nhi, ngươi tuyệt đối đừng có suy nghĩ hồ đồ đó, tuổi còn trẻ sao lại muốn chết? Ngươi nhất định phải nhẫn nhịn, biết đâu sau này lại có lợi cho ngươi. Tiểu Giao Nhi, nghe lời ta, nếu thực sự không chịu nổi, hãy đến bảo với ta, ta sẽ giúp ngươi."

Tiểu Giao Nhi không ngờ ở Phạm Tịnh Sơn Trang cũng có người quan tâm và yêu thương mình. Giống như khi mình ở Tỏa Long Bang, có Bạch Long phu nhân âm thầm quan tâm mình vậy. Xem ra trên đời này, người tốt vẫn luôn có ở khắp nơi, không phải tất cả đều là kẻ xấu. Nó xúc động nói: "Cô cô, Tiểu Giao Nhi đa tạ người."

"Vậy sao? Thế thì sau này đừng nghĩ đến chuyện chết chóc nữa nhé!"

"Vâng, con nghe lời cô cô."

Vốn dĩ Tiểu Giao Nhi ở lại, ngoài việc cứu Đông Phương thúc thúc ra, nó đã nhìn thấu mọi sự, đặt sinh tử ra ngoài, định bụng sau này khi nỗi đau không chịu nổi nữa thì tự kết liễu. Bây giờ, sự quan tâm của Lan Anh lại nhen nhóm trong nó một tia niềm tin làm người.

"Tiểu Giao Nhi, thế mới là có tiền đồ chứ!"

Mai Anh cười nói: "Muội muội, xem ra muội đã nảy sinh lòng trắc ẩn với tiểu hòa thượng này rồi."

"Tỷ tỷ, lẽ nào tỷ không quan tâm đến nó sao?"

"Một tiểu hòa thượng hồ đồ như vậy, vốn dĩ nó có thể đi, thế mà lại không đi, nói cái gì mà muốn gặp phu nhân, bây giờ hay rồi! Đây là tự chuốc lấy khổ, ta quan tâm nó làm gì chứ!"

Tiểu Giao Nhi nghe xong im lặng không nói, Mai Anh không hề nói sai, lúc đó Mai Anh quả thực đã bảo mình đi, chỉ có thể trách bản thân mình mà thôi. Nó khẽ thở dài nói: "Đại cô cô, lòng tốt của người, con xin ghi lòng tạc dạ."

"Ngươi cái tiểu hòa thượng này, ai cần ngươi ghi lòng tạc dạ chứ."

Lan Anh nói: "Tỷ tỷ đừng nói nó nữa, chúng ta về thôi."

Tiểu Giao Nhi trở về Phạm Tịnh Sơn Trang, Địa Hiền phu nhân bảo nó: "Từ hôm nay, ngươi chính là tiểu nô bộc của Phạm Tịnh Sơn Trang, ngươi có biết không?"

"Phu nhân, con biết."

"Tốt! Bây giờ ngươi đi đến phòng bếp giúp Lâm tẩu, bà ta sai ngươi làm gì, ngươi phải làm cái đó, không được trái lệnh."

"Vâng."

"Lan Anh, ngươi dẫn tên tiểu hỗn đản này đến phòng bếp gặp Lâm tẩu, bảo Lâm tẩu sắp xếp chỗ ở cho nó."

"Vâng, thưa phu nhân." Lan Anh đáp một tiếng, quay người nói: "Tiểu Giao Nhi, theo ta."

Lâm tẩu chính là người phụ nữ thô kệch như đàn ông kia. Tiểu Giao Nhi vừa nhìn thấy bà ta, trong lòng không khỏi dấy lên một luồng khí lạnh. Làm việc dưới tay người đàn bà hung ác này, e rằng không chết cũng lột một lớp da, huống hồ bên cạnh bà ta còn có một con Tiểu Nha Thái biết chặt chân người, mình có yên ổn được không đây? Quả nhiên Lâm tẩu trừng mắt nhìn nó, hỏi Lan Anh: "Lan cô nương, thằng nhóc con này giúp được gì cho ta chứ! Giết nó chẳng phải tốt hơn sao?"

Lan Anh nói: "Lâm tẩu, lời này tuyệt đối đừng để phu nhân nghe thấy, cẩn thận bà ấy lột da bà đấy."

Lâm tẩu kinh ngạc: "Phu nhân thích thằng nhóc con này ư?"

"Thích hay không ta không biết, nhưng phu nhân cố ý muốn rèn luyện nó, bà giết nó, phu nhân không nổi giận sao?"

Lâm tẩu sững sờ: "Rèn luyện? Chẳng lẽ phu nhân..."

"Lâm tẩu, bà đừng nói bậy, tâm tư của phu nhân không ai biết được đâu, bà cứ giao cho nó làm việc đi. Đồng thời sắp xếp chỗ ở cho nó. Thôi, ta đi đây."

Lan Anh vừa đi, Lâm tẩu nhìn Tiểu Giao Nhi: "Thằng nhóc con, ngươi làm được gì?"

"Đại thẩm, con biết quét nhà, gánh nước, rửa rau, nấu cơm, nhóm lửa, người cứ sai con làm gì cũng được." Tiểu Giao Nhi vốn tưởng công việc ở phòng bếp chỉ có mấy việc này, trả lời như vậy chắc không sai.

Thế nhưng Lâm tẩu trừng mắt: "Cái gì? Quét nhà, gánh nước, rửa rau, nấu cơm, nhóm lửa? Đây là việc của con gái, cần ngươi làm sao? Đi, đi, đi, mau đi đốn củi cho ta. Mỗi ngày, ngươi ít nhất phải đốn về cho ta hai trăm cân củi khô, thiếu nửa cân, ta sẽ lột da ngươi."

Tiểu Giao Nhi hít một hơi lạnh: "Một ngày hai trăm cân?"

"Đúng! Một ngày hai trăm cân, hơn nữa củi ướt cỏ tươi không được lấy, chỉ lấy củi khô."

Tiểu Giao Nhi nghiến răng: "Được thôi, người đưa đòn gánh, dây thừng, dao đốn củi cho con, con đi đốn."

Lâm tẩu trừng mắt: "Ngươi cần dây thừng, dao đốn củi?"

"Vâng ạ, không thì con đốn củi kiểu gì? Làm sao buộc lại mà gánh về?"

"Ngươi muốn dao đốn củi, có phải muốn giết ta không?"

Tiểu Giao Nhi vừa giận vừa buồn cười: "Sao con dám giết người chứ! Con muốn dao để đi đốn củi mà!"

"Không được, ta không đưa gì cho ngươi cả. Ngươi cứ tay không mà đi, đến lúc đó phải gánh về cho ta hai trăm cân củi khô."

"Tay không đi thì con lấy gì mà đốn củi?" Tiểu Giao Nhi cảm thấy người đàn bà này không chỉ hung ác mà còn vô lý hết chỗ nói. Trên đời này làm gì có chuyện đốn củi không cần dao?

Lâm tẩu quát nó: "Ngươi không có tay à?"

"Người muốn con dùng tay đốn củi?"

"Ngươi không muốn dùng tay thì dùng chân cũng được. Bất kể ngươi dùng tay hay dùng chân, đều phải mang về cho ta hai trăm cân củi khô."

Tiểu Giao Nhi tức giận: "Dùng tay sao đốn củi được? Người đốn cho con xem đi."

"Thằng nhóc con, ngươi tưởng lão nương không dùng tay đốn củi được sao? Nhìn kỹ đây!" Lâm tẩu nói xong, chộp lấy một đoạn thân cây thông to bằng miệng bát, đặt đứng trên mặt đất, giơ bàn tay thô kệch chém xuống, thế mà một cái là chẻ đôi. Tiếp đó lại chém thêm mấy cái, biến đoạn gỗ tròn thành củi nhỏ, vừa làm vừa nói: "Thằng nhóc con, ngươi thấy chưa, tay không chẻ được củi sao?"

Tiểu Giao Nhi nhìn đến mức trố mắt đờ đẫn. Thầm nghĩ: Trời ơi! Đây là công phu gì vậy! Người đàn bà hung ác này, bàn tay còn sắc bén hơn cả dao đốn củi, rìu. Người mà bị bà ta chém như thế này, chẳng phải chém thành hai mảnh rồi sao? Còn mạng sống không? Thực ra Tiểu Giao Nhi có nội lực cả đời của Thiên Thánh Lão Nhân, muốn chẻ đoạn gỗ này hoàn toàn có thể làm được, chỉ là nó không biết cách vận khí vận lực mà thôi. Một lúc lâu sau, nó hỏi: "Người, người, người đây là công phu gì vậy?"

Lâm tẩu gắt gỏng: "Đây là công phu gì chứ? Đây là Đốn Củi Chẻ Củi Công, mau đi đi!"

"Đại, đại, đại thẩm, con không biết ạ!"

"Không biết thì không học à? Công phu nhìn thấy được như thế này, nhìn một lần là biết, chẳng lẽ còn muốn lão nương dạy ngươi chắc?"

Tiểu Nha Thái đang nhóm lửa ở cửa bếp lúc này nói: "Công phu này, ta cũng biết, sao ngươi lại không biết?"

Tiểu Giao Nhi lại mở to mắt: "Muội biết?"

"Ngươi không tin à?" Tiểu Nha Thái nhảy lên, cũng chộp lấy một đoạn gỗ tròn nhỏ hơn một chút, dùng bàn tay chém xuống, cũng chẻ đôi được đoạn gỗ, hỏi: "Ngươi xem, ta có biết không?"

Tiểu Giao Nhi càng giật mình, thầm nghĩ, đôi tay của hai mẹ con này quả thực không phải tay người, mà là một con dao sắc bén, thảo nào bà ta có thể chặt đứt đôi chân người ta! Tiểu Giao Nhi không dám nói gì thêm, quay đầu bỏ chạy.

Lâm tẩu quát: "Ngươi định đi đâu?"

"Chẳng phải người bảo con đi đốn củi sao?"

"Ngươi biết đi đâu đốn không?"

"Sơn trang này chỗ nào cũng có cây, còn cần phải đi đâu nữa?"

"Ngươi muốn chết à?"

"Sao con lại muốn chết?"

"Cây trong trang, ngươi một gốc cũng không được đốn. Nếu muốn đốn, thì xuống thung lũng sâu kia, hoặc lên đỉnh núi mà đốn. Không được, ngươi đi như vậy, vạn nhất ngươi bỏ trốn, ta biết ăn nói thế nào với phu nhân? Ta phải dùng một sợi xích sắt khóa chân ngươi lại. Như vậy, ngươi có muốn chạy cũng không chạy nhanh được."

"Người yên tâm, con sẽ không chạy."

"Miệng lưỡi đàn ông, ta vĩnh viễn không bao giờ tin."

"Người khóa đôi chân con, con làm sao xuống núi đốn củi?"

"Cùng lắm là đi lại bất tiện thôi, tại sao lại không thể xuống núi?" Lâm tẩu thực sự tìm đến một sợi xích sắt.

Tiểu Giao Nhi cảm thấy không thể lý lẽ với người đàn bà hung ác như đàn ông này, bà ta ngang ngược như cua, bèn nói: "Người muốn khóa thì cứ khóa đi!" Thầm nghĩ: Mình không đốn được củi, cùng lắm là bị bà ta đánh chết thôi, như vậy cũng tốt, tránh khỏi nỗi khổ tám năm.

Lâm tẩu khóa đôi chân Tiểu Giao Nhi xong, nhìn một cái, cảm thấy rất hài lòng, nói: "Ừm, ngươi đi đốn củi đi. Còn nữa, đêm đêm ngươi ngủ ở đình nghỉ mát dưới chân núi, trong Phạm Tịnh Sơn Trang không có chỗ cho đàn ông ngủ."

"Cái gì? Bảo con đêm đêm ngủ ở cái đình không che không chắn đó sao?"

"Không được à?"

"Vạn nhất có mãnh thú đến, con chẳng xong đời sao?"

Tiểu Nha Thái nói: "Mãnh thú thì sợ cái gì? Ngươi không có tay để đánh với nó à? Ta đây này, còn đánh chết cả một con báo đấy!"

Tiểu Giao Nhi không dám nói không tin nữa, hai mẹ con này, bàn tay có thể chẻ củi, công phu kỳ lạ không thể tin nổi, biết đâu bà ta từng đánh chết báo thật.

Tiểu Nha Thái lại nói: "Ngươi không tin à, tối nay ta ở cùng ngươi, có mãnh thú đến, ta có thể đánh cho ngươi xem."

Tiểu Giao Nhi thầm nghĩ: Đã không sợ chết rồi thì còn sợ mãnh thú gì nữa? Nó đến thì mình chạy, chạy không thoát thì đánh với nó, đánh không lại cùng lắm thì để nó ăn thịt. Huống hồ mình là con trai, để một cô nương nhỏ bảo vệ mình cũng chẳng vẻ vang gì, bèn nói: "Không cần đâu, con cứ ngủ ở đình nghỉ mát là được."

Người đàn bà ác độc nhìn Tiểu Giao Nhi một cách kỳ lạ, nói với Tiểu Nha Thái: "Ngươi đi cùng nó, giám sát nó, đừng để nó lười biếng ngủ gật."

"Vâng, mẹ."

Tiểu Giao Nhi cảm thấy mình bị sỉ nhục, tức giận nói: "Người tưởng con là kẻ lười biếng à?"

"Ngươi không lười biếng, sao lại sợ người ta đi theo?"

Tiểu Giao Nhi tức đến mức không nói được gì, đúng vậy, mình không lười biếng, sợ bà ta đi theo làm gì? Mình mà nói không cần cô bé theo nữa, chẳng phải càng khiến bọn họ nghi ngờ sao? Bèn nói: "Được thôi! Cô muốn theo thì cứ theo!"

Tiểu Nha Thái cười cười: "Vậy chúng ta đi thôi!"

Tiểu Giao Nhi không nói nửa lời, kéo theo sợi xích sắt, như một phạm nhân, lách cách đi ra khỏi cửa hang Phạm Tịnh Sơn Trang, đi tới thung lũng sâu. Tiểu Nha Thái cứ từng bước đi theo phía sau, giống hệt như sai dịch áp giải phạm nhân đi lao dịch vậy.

Tiểu Giao Nhi tới khu rừng rậm trong thung lũng, nhìn quanh một lượt, thầm nghĩ: Không dao không rìu, mình đốn củi thế nào đây! Dùng bàn tay chém, mình có công phu lợi hại như vậy không? Nó không khỏi nhìn đôi bàn tay mình, do dự.

Tiểu Nha Thái đứng bên cạnh nhìn nó: "Thằng nhóc con, đốn củi đi chứ!"

Tiểu Giao Nhi vốn đang đầy bụng oán khí, nghe Tiểu Nha Thái cũng gọi mình là thằng nhóc con, không khỏi tức giận, nhưng nó vẫn nhẫn nhịn, lạnh lùng hỏi: "Cô gọi ta là thằng nhóc con, cô cao bao nhiêu? Cô còn chưa cao bằng ta, ta là thằng nhóc con, thì cô là thằng nhóc con con."

Tiểu Nha Thái không giận, trái lại còn cười: "Ngươi không thích ta gọi ngươi là thằng nhóc con, vậy gọi là gì, gọi là tiểu đầu trọc nhé?"

"Ta tên Tiểu Giao Nhi!"

"Tiểu Giao Nhi? Hi hi, con trai mà tên nghe yếu ớt thế, không sợ người ta cười cho à?"

"Ta là 'Giao' trong Giao Long, không phải 'Kiều' trong kiều diễm. Giao Long là linh thú dưới nước, cô có hiểu không?"

"Ôi chao! Còn Giao Long cơ đấy! Ta thấy ngươi giống con rắn lười, không biết động đậy thì có."

"Cô..."

"Giận rồi à? Ngươi biết động đậy, sao không ra tay đốn củi đi?"

"Đốn thì đốn!" Tiểu Giao Nhi giận dữ vung một chưởng về phía một gốc cây to bằng miệng bát. Tiếp đó là một tiếng "rắc", gốc cây to bằng miệng bát liền gãy lìa, văng ra ngoài, lại thêm một tràng tiếng vang lách cách, làm những cành khô lá mục trên các cây khác rụng xuống đầy đất.

Tiểu Nha Thái kinh ngạc nhìn nó: "Á! Không nhìn ra được, ngươi còn có sức trâu đấy! Tốt rồi, cành khô củi mục trên đất chắc cũng được năm mươi cân rồi, ta giúp ngươi nhặt lên."

Tiểu Giao Nhi vì tức giận mới vung chưởng vào cây, không ngờ lại vô tình đốn được củi, không khỏi sững sờ. Tiểu Nha Thái nói: "Ngươi chém gãy thêm mấy gốc nữa đi, chẳng phải nhanh chóng có đủ hai trăm cân củi sao?"

Tiểu Giao Nhi nghĩ cũng đúng, sao mình cứ nghĩ đến chuyện không có dao mà không nghĩ đến chuyện mình có thể chém gãy cây nhỉ? Xem ra, mỗi ngày hai trăm cân củi khô cũng không khó lắm! Thế là, Tiểu Giao Nhi liên tiếp chém gãy năm sáu gốc cây, khiến khu rừng rậm vang lên tiếng động ầm ĩ, làm chim chóc bay tán loạn. Đồng thời cũng kinh động đến người trong Phạm Tịnh Sơn Trang trên vách núi. Đầu tiên là Lan Anh chạy tới, hỏi: "Hai người đang làm gì thế?"

Tiểu Nha Thái nói: "Lan cô cô, Tiểu Giao Nhi đang đốn củi ạ!"

Lan Anh nhìn những gốc cây nằm ngang dọc, nhíu mày: "Có ai đốn củi kiểu này không?"

Tiểu Giao Nhi sững sờ: "Lan cô cô, vậy phải đốn thế nào? Con không có rìu cũng không có dao đốn củi! Không chém gãy cây, mỗi ngày con không lấy đâu ra hai trăm cân củi khô."

"Ngươi đốn kiểu này, e rằng chưa đầy một năm, cây cối trong thung lũng sẽ bị ngươi phá hủy hết! Đến lúc đó, thung lũng sẽ biến thành thung lũng chết, đến một con chim con thú cũng không còn, ngươi bảo người Phạm Tịnh Sơn Trang chúng ta ăn gì?"

Tiểu Giao Nhi càng sững sờ: "Lan cô cô, vậy con phải làm sao? Lâm đại thẩm bắt con mỗi ngày nộp hai trăm cân củi khô, không nộp đủ, bà ấy sẽ lột da con!"

"Tiểu Giao Nhi, người ta nuôi gà đẻ trứng để ăn trứng. Ngươi làm thế này, vì muốn ăn trứng mà giết gà lấy trứng, sau này còn đâu ra trứng nữa? Ngươi không được chặt cây nữa, chỉ được chặt cành thôi, không được làm tổn thương cây."

"Lan cô cô, người kiếm cho con một con dao đốn củi có được không? Không có dao, con sao đốn được cành cây?"

"Tiểu Giao Nhi, ngươi có nội lực thâm hậu như vậy, sao không dùng bàn tay mà đốn?"

"Con, con làm được sao?"

"Ngươi chưa thử, sao biết mình không làm được? Nào, ngươi thử dùng bàn tay chém thử cành cây gãy này xem."

Tiểu Giao Nhi làm theo, dùng bàn tay chém vào cành cây, một tiếng "rắc", cành cây tuy gãy nhưng vết cắt không hề nhẵn nhụi, rõ ràng cành cây này không phải bị cạnh bàn tay của Tiểu Giao Nhi chém đứt, mà là bị nội lực của nó chấn đứt, cho nên vết gãy rất không đều.

Lan Anh lắc đầu: "Tiểu Giao Nhi, ngươi quả thực có nội lực kỳ lạ thâm hậu mà không biết cách vận dụng, giống như một phú ông triệu phú không biết cách sử dụng tài sản của mình vậy, lúc thì một xu cũng không nỡ tiêu, lúc thì tiêu xài như nước, chẳng phải lãng phí sao? Tiểu Giao Nhi, để ta dạy ngươi cách vận khí dùng sức nhé."

Lan Anh truyền cho nó một bộ phương pháp vận khí dùng sức, Tiểu Giao Nhi ghi nhớ từng chữ trong lòng. Lan Anh hỏi: "Ngươi nhớ kỹ chưa?"

Tiểu Giao Nhi lẩm bẩm ghi nhớ một hồi, nói: "Lan cô cô, con nhớ kỹ rồi."

"Phải không? Vậy con hãy dùng phương pháp này, thử chặt mấy cành cây xem có thể chặt đứt như dùng đao hay không."

Tiểu Giao Nhi thầm vận khí, dồn lực vào cạnh bàn tay rồi chém mạnh vào cành cây. "Bốp" một tiếng, cành cây gãy đôi. Tuy một nửa là do chấn lực làm gãy, nhưng một nửa kia quả thực đã bị cạnh bàn tay chém đứt. Tiểu Giao Nhi mừng rỡ: "Lan cô cô, con cũng biết dùng "Phách Sài Công" rồi!"

Lan Anh mỉm cười: "Tuy hỏa hầu chưa đủ, nhưng cũng coi như tạm được. Sau này con phải chăm chỉ luyện tập, không lo cạnh bàn tay mình không sắc bén."

"Vâng, Lan cô cô, sau này con nhất định sẽ khổ luyện." Tiểu Giao Nhi vô cùng phấn khởi, thầm nghĩ: "Thế này thì mình không cần dùng dao củi để chặt củi nữa rồi!"

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng mang theo ý mỉa mai vang lên: "Đúng là tiểu hòa thượng chưa từng thấy sự đời, chút công phu thô thiển thế mà cũng đáng để đắc ý như vậy! Công phu này, ngay cả Tiểu Nha Thái cũng làm được, hơn nữa còn làm tốt hơn."

Tiểu Giao Nhi nhìn lại, hóa ra là Mai Anh đã đến từ lúc nào không hay. Lan Anh cười nói: "Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng trách nó vui mừng, từ nay về sau nó không cần dùng dao chặt củi nữa rồi!"

Mai Anh nhìn nó, mỉa mai cười: "Tiểu hòa thượng, người ta đeo dây chuyền vàng bạc trên cổ, sao ngươi lại đeo một sợi xích sắt vào chân thế kia? Được lắm, thật là mới mẻ nha!"

Tiểu Nha Thái nói: "Mai cô cô, mẹ sợ nó bỏ trốn nên mới dùng xích sắt khóa chân nó lại đấy ạ."

"Tiểu hòa thượng này sẽ không chạy đâu. Nhưng mà, khóa lại cũng tốt, để cho nó nếm thử cảm giác vừa đi vừa mang xích chân là thế nào."

Lan Anh nói: "Tỷ tỷ, tỷ đừng mỉa mai nó nữa! Ở đây xong việc rồi, chúng ta đi thôi."

Từ đó về sau, ngày nào Tiểu Giao Nhi cũng dùng bàn tay chặt củi trong rừng sâu ở u cốc. Sau một tháng, bàn tay nó còn sắc hơn cả lưỡi đao, chặt củi không tiếng động, chỉ "vút" một cái, cành cây đã đứt rời, vết cắt phẳng lì như dùng dao gọt. Công phu này, trong mắt người của Phạm Tịnh Sơn Trang chỉ là loại thô thiển, nhưng trong mắt người trong võ lâm, đây lại là loại võ công tà phái đáng sợ nhất: "Chưởng Duyên Đao". Nếu không có nội lực thâm hậu thì căn bản không thể luyện thành. Tiểu Giao Nhi vì muốn chặt củi mà vô tình luyện được, nếu nó học thêm được đao pháp của Chưởng Duyên Đao, thì có thể giao phong với bất kỳ cao thủ thượng thừa nào trong võ lâm.

Tiểu Giao Nhi ngày ngày chặt củi trong u cốc, Tiểu Nha Thái cũng ngày ngày giám sát nó. Nhưng Tiểu Nha Thái không thực sự giám sát, mà thường nhảy lên cây, khi thì hái hoa quả, khi thì đuổi bắt đùa giỡn với lũ khỉ trong rừng rậm. Tiểu Giao Nhi ban đầu chỉ chú tâm chặt củi nên không để ý, về sau dần dần phát hiện ra thân hình Tiểu Nha Thái vô cùng nhẹ nhàng, hành động linh hoạt, biến hóa khôn lường, gần như một con khỉ, đi lại trong rừng như bay, thường đuổi theo khiến lũ khỉ kêu chí chóe. Nó nhìn mà vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ, thầm nghĩ: "Nếu mình cũng có thể linh hoạt như Tiểu Nha Thái, đi lại như bay, sau này gặp kẻ hung ác thì có phải có thể bỏ chạy không?" Bởi vài lần nó thấy Tiểu Nha Thái trêu chọc lũ khỉ khiến chúng nổi giận, bao vây lấy cô bé, nhưng Tiểu Nha Thái chỉ cười khúc khích, dùng thân pháp linh hoạt lướt qua đám khỉ, không ai bắt được cô. Tiểu Giao Nhi nhìn mà vô cùng hâm mộ. Dù Tiểu Giao Nhi chín chắn và hiểu đời hơn những đứa trẻ khác, biết nói lời dễ nghe, không muốn và không dám làm phiền người khác, nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ, tâm tính ham chơi vẫn còn. Nó cũng muốn leo cây đuổi bắt với lũ khỉ; hơn nữa, nó càng muốn học được thân pháp linh hoạt của Tiểu Nha Thái để sau này vạn nhất bị kẻ ác bao vây còn có đường thoát thân. Nó muốn học võ, thích ứng với câu cửa miệng của người võ lâm: "Cường thân tự vệ". Nhưng sự tự vệ của nó hoàn toàn tiêu cực, chỉ muốn né tránh và bỏ chạy, chưa từng nghĩ đến việc chế ngự kẻ địch, càng không dám nghĩ đến việc lấy mạng người khác.

Tiểu Nha Thái thấy nó cứ ngẩn ngơ nhìn mình đùa giỡn với lũ khỉ, liền nói: "Này! Sao ngươi không lên cây chơi?"

"Không, ta phải chặt củi."

"Hầy, củi ngươi chặt đã đủ nhiều rồi! Mẹ ta thầm khen ngươi, nói rằng mỗi ngày ngươi gánh về không dưới năm trăm cân củi khô. Lên đây chơi đi, không làm lỡ thời gian chặt củi của ngươi đâu."

Tiểu Giao Nhi nhìn sợi xích trên chân mình, thở dài nói: "Chân ta có xích sắt, làm sao nhảy lên cây được? Cho dù có lên được, cũng không thể tung mình như bay."

"Có sợi xích sắt mới luyện được khinh công tuyệt hảo đấy! Tiểu Giao Nhi, ngươi có biết lúc đầu ta luyện khinh công thế nào không?"

"Ngươi luyện thế nào?"

"Mẹ ta đã buộc hai khối sắt nặng vào chân ta đấy. Ngươi bây giờ đeo một sợi xích, vẫn còn nhẹ chán."

"Thật sao?"

"Ta lừa ngươi làm gì?"

Tiểu Giao Nhi chợt nhớ tới lúc mình luyện khinh công, mẹ chẳng phải cũng buộc túi cát vào chân mình sao? Tiểu Nha Thái lại gọi: "Này, ngươi lên đây đi! Ngươi không thích người ta gọi là 'Tiểu Bất Điểm', tự xưng là Giao Long linh thú, đến cả dũng khí leo cây cũng không có, thì tính là Giao Long linh thú gì chứ?"

Tiểu Giao Nhi bị Tiểu Nha Thái khích tướng, lòng hiếu thắng trỗi dậy, nghiến răng nói: "Được! Ta nhảy."

Tiểu Giao Nhi vốn có chân khí phi phàm, lại được Từ Thần Tiên truyền dạy khinh công, dù chân đeo xích sắt, nó vận kình nhảy một cái, thế mà nhảy vọt lên được một cái cây cao. Ngược lại, Tiểu Nha Thái bị một phen kinh ngạc, kêu "Ơ" một tiếng rồi hỏi: "Ngươi từng học khinh công rồi à?"

"Ừ." Tiểu Giao Nhi gật đầu: "Ta học rồi, nhưng không nhẹ nhàng đẹp mắt như ngươi."

"Ta thì nhẹ nhàng đẹp mắt gì, Mai cô cô các nàng mới đẹp kìa!"

"Ồ, là các nàng dạy ngươi khinh công sao?"

"Không! Là Phu nhân dạy."

"Phu nhân? Là Địa Hiền Phu nhân sao?"

"Chúng ta gọi là Phu nhân, đương nhiên là bà ấy rồi! Ở đây còn ai được gọi là 'Phu nhân' nữa?"

"Công phu của các ngươi đều là bà ấy dạy sao?"

"Đúng vậy, ngay cả công phu của mẹ ta cũng là bà ấy dạy đấy! Này, chúng ta mau đi đuổi khỉ đi, ngươi xem, chúng thấy ngươi lên cây nên chạy hết cả rồi."

"Ta làm sao đuổi kịp chúng?"

"Hầy! Ngươi thật vô dụng, đuổi nhiều rồi nhìn động tác nhảy nhót và bám cành của chúng, học theo, sau này sẽ đuổi kịp thôi. Lúc ta mới học khinh công, chẳng phải cũng vụng về như ngươi sao? Xem khỉ nhiều rồi, học theo động tác của chúng, sẽ trở nên nhẹ nhàng, không những đuổi kịp mà còn né tránh được chúng nữa."

"Thật sao? Chẳng phải ngươi nói Phu nhân dạy ngươi sao?"

"Phu nhân dạy ta mỗi ngày đến rừng xem động tác nhảy nhót và bám cành của lũ khỉ đấy!"

"Được, vậy sau này có thời gian, ta sẽ chú tâm xem động tác của lũ khỉ, học lấy chúng."

"Tiểu Giao Nhi, chỉ xem thôi chưa đủ, nhất định phải đuổi theo chúng. Khi chúng chạy trốn, động tác mới biến hóa khôn lường!"

Tiểu Nha Thái trên danh nghĩa là người giám sát Tiểu Giao Nhi, nhưng về khinh công, cô bé chẳng khác nào người thầy, người bạn tốt của nó. Một năm chặt củi, Tiểu Giao Nhi không những học được công lực của Chưởng Duyên Đao, mà còn học được thân pháp khinh công của linh hầu. Lúc này, dù chân đeo xích sắt, nhưng trong rừng, nó cảm giác như chân không mang vật nặng, tung mình trên cây tự do tự tại, đi lại như bay. Nhờ nội lực thâm hậu vô cùng, động tác thân pháp linh hầu của nó đã vượt xa Tiểu Nha Thái, gần như đi lại như điện chớp, hành động không tiếng động. Cao thủ thượng thừa trong võ lâm nhìn thấy e cũng phải tự thán không bằng, huống hồ tâm pháp nội công của Tiểu Giao Nhi là của phái Thiên Sơn, lại có sự hỗ trợ từ công lực cả đời của Thiên Thánh Lão Nhân, có thể nói là thân nhẹ như yến, Tiểu Nha Thái làm sao không bị nó vượt qua cho được?

Năm thứ hai, Lâm tẩu không cho nó đi chặt củi nữa. Tiểu Giao Nhi hỏi: "Vậy con làm gì?"

"Đến hồ băng trên đỉnh núi bắt cá."

Bắt cá là sở trường của Tiểu Giao Nhi, nó lớn lên bên cạnh hồ Động Đình, cùng ông nội xông pha sóng gió, tài bơi lội cực giỏi. Nó không chút do dự, đáp gọn lỏn: "Được! Con đi. Hồ băng ở đâu ạ?"

"Ở đâu, Tiểu Nha Thái tự nhiên sẽ dẫn ngươi đi." Lâm tẩu nói xong, tháo sợi xích sắt trên chân nó ra.

"Ồ! Ngươi không sợ ta bỏ trốn sao?"

"Chạy cái gì, ngươi bây giờ muốn trốn, e là sợi xích này cũng không khóa nổi ngươi. Nhưng ta khuyên ngươi đừng có ý định trốn thì hơn, ngươi thế nào cũng không ra khỏi Phạm Tịnh Sơn này đâu. Ta hỏi ngươi, ngươi định bắt cá thế nào?"

"Tốt nhất là có lưới và dụng cụ bắt cá. Nếu không, có bốn năm chiếc cần câu cũng được."

"Đó mà gọi là bắt cá sao?"

"Bắt con dùng tay bắt ạ?"

"Đương nhiên là dùng tay bắt rồi! Nhớ kỹ, mỗi ngày phải bắt cho ta bốn con cá chép lớn trên một thước, phải là cá sống, không được lấy cá chết, đây là lệnh của Phu nhân."

Tiểu Giao Nhi không khỏi sững sờ, mỗi ngày dùng tay bắt bốn con cá chép lớn trên một thước, đây chẳng phải cố ý làm khó mình sao? Tiểu Giao Nhi dù từng cùng ông nội bắt cá ở hồ Động Đình, nhưng đó là dùng lưới, dùng câu hoặc dùng nơm ở ven hồ nước nông. Dùng tay bắt thì chỉ mới một hai lần, hơn nữa còn phải may mắn mới được, toàn là cá nhỏ, cá lớn trên một thước căn bản không thể bắt được. Tiểu Giao Nhi nghi ngờ người đàn bà hung ác này cố tình trêu chọc mình, hoặc là có ý hại mình.

Lâm tẩu trừng mắt nhìn nó: "Sao? Ngươi không nghe lệnh?"

"Ngươi thật sự bảo ta dùng tay bắt sao?"

"Ngươi không dùng tay, dùng chân cũng được, nhưng muốn dùng dụng cụ khác thì e là không được đâu. Tiểu Nha Thái, dẫn nó đi!"

Tiểu Nha Thái đáp một tiếng, rồi kéo Tiểu Giao Nhi nói: "Chúng ta đi thôi."

Tiểu Giao Nhi biết nói thêm cũng vô ích, thầm nghĩ: "Mình dùng phương pháp khác bắt cá, ngươi làm sao biết mình dùng tay hay dùng dụng cụ? Vấn đề là làm sao kiếm được lưới hoặc dây câu." Lâm tẩu dường như nhìn thấu tâm tư của nó, nói: "Tiểu Bất Điểm, đừng giở trò với lão nương, dùng tay bắt hay dùng dụng cụ khác, ta nhìn là biết ngay, ngươi không gạt được ta đâu."

Xem ra, người đàn bà hung ác này quả thực bắt mình phải dùng tay bắt cá. Tiểu Giao Nhi ủ rũ theo Tiểu Nha Thái đi lên đỉnh núi.

Không ai ngờ con đường lên đỉnh núi này lại phải đi qua một tòa lầu các cao vút của Phạm Tịnh Sơn Trang, leo liên tiếp hơn mười tầng lầu, ra khỏi cửa đỉnh lầu lại là một con đường mòn nhỏ với cổ thụ che trời, đá kỳ quái dị. Hóa ra tòa lầu cao này được xây dựa vào vách đá dựng đứng, không đi qua tòa lầu này thì từ đỉnh núi không xuống được Phạm Tịnh Sơn Trang, từ Phạm Tịnh Sơn Trang cũng không lên được đỉnh núi. Người không phải của Phạm Tịnh Sơn Trang căn bản không thể ngờ tòa lầu cao này là con đường tất yếu để lên xuống đỉnh núi, cứ tưởng nó chỉ là một tòa lầu cao mà thôi.

Trên con đường mòn giữa rừng cây cổ thụ và đá kỳ dị, một bên có dòng suối nhỏ trong vắt chảy róc rách dọc theo vách núi. Cảnh tượng này đúng như câu đối cổ viết: "Minh nguyệt lâm gian chiếu, thanh tuyền thạch thượng lưu" (Trăng sáng soi giữa rừng, suối trong chảy trên đá).

Tiểu Giao Nhi theo Tiểu Nha Thái đi qua con đường mòn này, ở thung lũng không xa có một tiểu viện thanh nhã nằm giữa rừng đá kỳ dị. Đột nhiên, từ trong rừng lao ra một con quái thú cực kỳ nhanh nhẹn, không giống chó sói cũng chẳng giống hổ, toàn thân trắng muốt, tựa như một con mèo rừng lớn màu trắng. Tiểu Giao Nhi giật nảy mình. Quái thú này có ăn thịt người không, Tiểu Giao Nhi có đánh lại nó không? Muốn biết sự thể thế nào, xin xem hồi sau phân giải.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 6 năm 2026