Tháng 12 qua đi, Ferdinand mong chờ nhìn thầy quần đảo Maluku. Ông lái tàu về phía bắc, rồi phía tây. Chẳng có gì ngoài nước. Không đất liền, không một cánh chim bay, chỉ toàn cá mập. Bầu trời đêm trông cũng thật lạ. Ferdinand không nhận ra các vì sao.
Sáu tuần nữa trôi qua. Biển vẫn lặng nhưng trên tàu có chuyện. Chẳng có gì để làm nên thủy thủ cảm thấy chán và dễ cáu gắt. Họ đánh nhau. Tệ nữa là lương thực dự trữ sắp hết.
Ferdinand ngày càng buồn rầu. Ngày 20 tháng 1 năm 1521, ông tức giận tóm hải đồ của mình quăng xuống biển. Giữ chúng để làm gì cơ chứ? Ông có tìm thấy Maluku đâu. Ông bị mắc kẹt giữa đại dương vô tận này.
Không bao lâu sau, tất cả chỗ nước ngọt còn lại đều chuyển màu vàng. Nó bốc mùi tới nỗi họ phải bịt mũi lại khi uống. Cũng chỉ còn đủ cho mỗi ngày một ngụm nhỏ.
Đồ ăn rắn cũng bị hỏng. Bánh quy mủn vụn ra vì bọ. Thịt thối rữa đến độ sáng lên trong bóng tối, lại còn lúc nhúc đầy dòi bọ. Vậy mà họ vẫn cứ phải ăn. Đến khi thịt hết, họ phải nhai đến vụn gỗ, mùn cưa và da nướng trên than. Rồi họ ăn cả chuột.
Đến lúc này, mọi thành viên của đoàn đều ốm yếu. Không có rau hay hoa quả tươi, họ mắc bệnh scorbut – một bệnh do thiếu vitamin C. Lợi của họ bắt đầu chảy máu, chuyển xanh và sưng lên. Khi cố nhai, răng họ rụng ra. Mắt họ thâm quầng. Toàn thân gầy guộc, đau ê ẩm. Mũi thì chảy máu. Khuỷu tay, đầu gối và cổ chân họ sưng múp. Một phần ba số thủy thủ yếu tới mức không thể đi lại được. Từng người, từng người một, họ chết và được thả xuống biển.
Nhưng Ferdinand dường như không bị ốm. Một số nhà sử học nghĩ rằng ông có nguồn dự trữ bí mật là loại mứt hoa quả có nhiều vitamin C. Nếu quả đúng vậy, tại sao ông không chia cho mọi người? Chẳng phải thế là ích kỷ quá sao? Có thể đúng. Cũng có thể không. Với vai trò chỉ huy trưởng, ông cần lãnh đạo đoàn thám hiểm. Và để làm được điều đó, ông cần phải khỏe mạnh. Dù thế nào, Ferdinand biết rồi ông cũng sẽ chết, nếu họ không tìm được thức ăn.
Rồi điều kỳ diệu đã xảy ra. Ngày 25 tháng 1, họ nhìn thấy một hòn đảo nhỏ. Không có cây cối hay nước ngọt, nhưng có cá, cua và chim. Rất nhiều đồ ăn! Khi trời mưa, họ hứng nước mưa trong các thùng gỗ để lấy nước ngọt.
Vậy là họ lại lên đường, hy vọng Maluku ở rất gần thôi. Nhưng sáu tuần nữa lại trôi qua. Họ lại hết thức ăn. Họ đang ở gần xích đạo nên Mặt trời như thiêu đốt trên boong tàu. Đến lúc này, 29 người đã chết và những người còn sống sót thì chẳng thể cử động nữa.
Đầu tháng ba, Ferdinand và thủy thủ đoàn đã ăn đến những mẩu bánh quy và mùn cưa cuối cùng. Họ uống đến những giọt nước cuối cùng. Nếu không gặp đất liền sớm, tất cả sẽ chết đói. Trong 98 ngày, họ đã đi gần 14.500 km và chưa bao giờ thấy bị lạc như lúc này. Chỉ còn duy nhất một người đủ khỏe để trèo lên cột hoa tiêu. Khi lên đến nơi, ông không thể tin vào mắt mình. Xa xa, sau màn sương, ông nhìn thấy ba hòn đảo với núi xanh và những thác nước. Ông hét lên: “Tạ ơn Chúa! Đất liền! Đất liền! Đất liền!” Đó là Guam ngày nay. Những người đàn ông lê lết tới mạn tàu – cầu nguyện, ôm nhau mà khóc.