Thời tiết trên biển lớn rất xấu nên chuyến thám hiểm chẳng tiến được bao xa. Hai tháng sau đó, đoàn tàu phải hạ neo ở một dòng sông. Nhưng cuối cùng thời tiết cũng không ủng hộ họ nữa. Ngày trở nên dài đến nỗi trời chỉ tối trong ba tiếng đồng hồ. Ngày 18 tháng 10, Ferdinand ra lệnh lên đường. Ba ngày sau, những con thuyền đi vào một vùng vịnh nước xanh biếc. Phía trên bờ biển lởm chởm đá là những ngọn núi tuyết phủ cao đến nỗi mây trôi lững lờ quanh ngọn núi. Họ đã đến đất nước mà ngày nay chúng ta gọi là Chile.
Đối với các thuyền trưởng của Ferdinand, vùng vịnh xinh đẹp này dường như là ngõ cụt. Nhưng Ferdinand có linh cảm đặc biệt. Ông ra lệnh cho tàu Concepción và San Antonio đi về phía tây để xem nó dẫn tới đâu. Nhưng ngay khi hai tàu đó đi về phía tây, một cơn bão lớn ập tới. Những ngọn sóng cao hơn cả cột buồm liên tiếp chồm lên rồi ụp xuống. Chính tàu Trinidad của Ferdinand cũng như sắp chìm đến nơi. Thủy thủ trên tàuVictoria bị hất tung xuống nước. Còn tàu Concepción và San Antonio thì dường như đã biến mất. Họ bị đánh chìm rồi sao?
Hai ngày trôi qua và Ferdinand bắt đầu tuyệt vọng. Họ đã đi xa tới vậy để bây giờ lại thất bại. Thế rồi, sang ngày thứ ba, một hoa tiêu bỗng hét vang. Từ phía tây, hai con thuyền lướt nhanh về phía họ. Đó là Concepciónvà San Antonio!
Để trốn khỏi cơn bão, họ đã lái thuyền hết vịnh này sang vịnh khác, rồi lại một vịnh khác nữa… như một chuỗi dài vậy. Và họ đã tìm thấy el paso!
Khám phá của họ chứng tỏ có một con đường biển đi vòng qua mũi Nam Mỹ. Nếu đoàn thám hiểm có thể đi hết eo biển, họ có thể cứ thế đi mãi về phía tây, phía tây sẽ dẫn tới quần đảo Maluku.
Trên cả bốn con thuyền, tất cả mọi người reo hò mừng rỡ. Họ nhảy múa, họ ôm nhau, họ nhảy cẫng lên. Và rồi họ cầu nguyện. Khi những phát đại bác được bắn ra để ăn mừng, Ferdinand cúi đầu và làm dấu cây thánh giá. Ông đặt tên cho el paso là eo biển Các Vị Thánh. Ngày nay chúng ta gọi đó là eo biển Magellan.
Tuy nhiên, đi cùng tin vui đó là tin xấu. Những người thủy thủ tìm thấy eo biển nói rằng eo biển đó rất hẹp và đầy những lối rẽ dẫn vào đường cụt. Chuyến đi qua eo biển đó sẽ rất dài và khó khăn. Chỉ cần rẽ nhầm một lối là đoàn tàu sẽ có thể bị lạc tới hàng tuần.
Các thuyền trưởng của Ferdinand nói với ông rằng tốt nhất nên dừng ở đây thôi. Mọi người đều đã rất mệt. Đồ dự trữ còn rất ít. Họ khuyên Ferdinand hãy xác lập chủ quyền eo biển này cho đức vua của Tây Ban Nha, nhưng đừng tiếp tục nữa.
Ferdinand không nghe. Với ông, có điên mới không tiếp tục. Ông hét lớn: “Chúng ta sẽ đi xuyên qua eo biển và tới đại dương, kể cả chúng ta chẳng còn gì để ăn ngoài những miếng da thú bọc cột buồm.”
Vậy là, họ tiến thẳng vào eo biển, đi qua ba vịnh khác nhau. Những bức tường đá granít cao cả nửa cây số ở hai bên như ép chặt lấy họ. Rồi họ tới một ngã ba – phải đi đường nào đây? Ferdinand lệnh cho tàu Concepciónvà San Antonio đi một đường, tàu Trinidad và Victoria đi đường còn lại.
Tuyến đường Chỉ huy trưởng đi sương mù dày đặc. Những tảng đá cạnh mỏng, sắc như dao đâm xuyên mặt nước. Cẩn thận hết sức có thể, tàu của Ferdinand và tàu Victoria đi tiếp thêm nhiều ngày nữa. Cuối cùng, những ngọn núi, rừng cây lá kim, thác nước dần hiện ra trước mắt họ. Liệu đại dương có ở gần đây không?
Ferdinand cử một đoàn trinh sát đi trước. Ba ngày sau, các trinh sát viên trở về. Họ đã đi đến cuối eo biển. Nơi đó là đại dương mênh mông!
Ferdinand bật khóc. Ông không quan tâm ai nhìn thấy ông khóc. El paso sẽ dẫn ra biển lớn. Chỉ cần đi xuyên qua eo biển đó là tới quần đảo Maluku. Ông đã tìm ra tuyến đường biển phía tây!
Ông lái thuyền quay ngược trở lại để báo tin cho Concepción và San Antonio. Nhưng chỉ có tàu Concepción ở đó. Đã có một cuộc nổi loạn trên tàu San Antonio, nó đã quay đầu trở lại Tây Ban Nha. Ferdinand nghe tin như sét đánh ngang tai. San Antonio là con tàu lớn nhất của ông. Quan trọng hơn, đó là tàu chở nhiều đồ dự trữ nhất. Không có San Antonio sẽ không có đủ thức ăn.
Nhưng Ferdinand không chịu thất bại. Ông và thủy thủ đoàn đi săn thú và bắt cá, tích trữ lương thực. Rồi họ đi tiếp ra tới biển, qua một nơi lửa cháy sáng rực. Như thể có một nghìn đám cháy ở đó vậy. Ông đặt tên nơiđó là Tierra del Fuego, nghĩa là “vùng đất lửa”. Ngày nay, chúng ta biết rằng “lửa” đó là từ núi lửa phun lên.
Ngày 28 tháng 11, đoàn tàu vẫn đang chật vật đi qua những vùng biển động. Bỗng nhiên họ tới một đại dương xanh thăm thẳm. Đây hẳn là vùng biển Balboa đã nhìn thấy bảy năm trước… vùng biển mà ông gọi là Biển Nam! Nó mới yên bình làm sao; dường như không có một gợn sóng.
38 ngày đã trôi qua kể từ khi đoàn tàu tiến vào eo biển. Họ đã qua hơn 500 km chiều dài của eo biển đó. Ferdinand nghĩ rằng chắc chắn chỉ mất ba đến bốn ngày nữa là tới được Maluku.
Ferdinand đâu có biết đại dương này lớn tới mức nào.
Thủy thủ quỳ rạp trên boong tàu để cầu nguyện. Ferdinand chăm chăm nhìn mặt biển và nói lớn: “Cầu cho biển luôn yên bình, tĩnh lặng như ngày hôm nay. Với mong ước ấy, ta đặt tên vùng biển này là El Mar Pacifico1.”
1 “Pacifico” trong tiếng Ý nghĩa là “yên ổn” (BTV)
Thái Bình Dương. Nếu Ferdinand biết điều gì đang đợi ông và đoàn thuyền ở phía trước, có lẽ ông đã chọn một cái tên khác. Ông sắp vượt qua đại dương lớn nhất Trái đất, trải rộng gần một phần ba diện tích địa cầu. Một đại dương đầy rẫy hiểm nguy.