Ferdinand Magellan Là Ai

Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 5
Những vùng biển đầy thử thách

❊ ❊ ❊

Thứ ba, ngày 20 tháng 9 năm 1519. Đoàn năm con tàu của Ferdinand chuẩn bị một cuộc hành trình vĩ đại. Tại cảng San Lucar de Barrameda, gần thành phố Seville của Tây Ban Nha, ông và thủy thủ đoàn gần 300 người vẫy tay tạm biệt. Sau những phát súng khởi hành, những cánh buồm được kéo căng. Một cơn gió mạnh đẩy tàu thẳng tiến vào Đại Tây Dương. Khi tàu lao đi vun vút, những người đàn ông nghĩ về sự giàu sang họ hy vọng tìm thấy. Nhưng ở trên bờ, gia đình họ canh cánh nỗi lo liệu rồi có thể gặp lại họ không.

Điểm dừng chân đầu tiên là quần đảo Canary, phía nam Tây Ban Nha. Ngay khi cập cảng, Ferdinand nhận được mật báo. Tin dữ! Ba thuyền trưởng người Tây Ban Nha đang lập mưu giết ông. Chưa hết – vua Manuel của Bồ Đào Nha đã cử những con tàu đi theo săn lùng ông.

Ferdinand đã từng đối mặt với những thứ còn tồi tệ hơn. Ông chẳng hề nao núng. Thay vì phản ứng tức thời, ông quyết định dùng mưu trí. Để làm rối trí những thuyền trưởng Tây Ban Nha, ông vờ đồng ý với tất cả những gì họ nói. Để tránh những con tàu Bồ Đào Nha, ông ra lệnh đi về phía nam xuôi theo bờ biển châu Phi. Sẽ không ai ngờ rằng Ferdinand đi theo tuyến đường này.

Đoàn tàu của Ferdinand thẳng tiến về phía đường xích đạo qua những vùng biển yên bình. Nhưng một trận bão khủng khiếp nổi lên gần đất nước mà ngày nay chúng ta gọi là Sierra Leone. Mưa xối xả trút xuống, sét xé toạc bầu trời. Tệ nhất là gió bão mạnh đến mức có thể lật nghiêng tàu.

Thủy thủ đoàn khiếp sợ. Rồi đỉnh cột buồm và hệ thống dây kéo buồm dường như bốc cháy. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Họ gào khóc và cầu nguyện. Như có phép lạ, những ngọn lửa tắt lịm… rồi lại bốc cháy, cứ như thế cháy rồi tắt, cháy rồi lại tắt. Nhưng thực ra chẳng có gì bị cháy cả! Cuối cùng, thủy thủ đoàn nhận ra họ đã nhìn thấy ngọn lửa của Thánh Elmo. Ngày nay, chúng ta biết rằng ánh sáng chói lòa đó là do điện tích trong không khí. Nhưng đối với Ferdinand và người của ông, ngọn lửa của Thánh Elmo là dấu hiệu cho họ biết rằng ngài sẽ bảo vệ họ. Bất kể chuyện gì xảy ra, họ cũng sẽ sống sót.

Cơn bão dữ dội kéo dài suốt hai tuần. Rồi sóng cũng lặng. Ferdinand ngắm những cánh chim sải rộng trên bầu trời và những đàn cá phóng vọt lên không trung. Nhưng ông không dám thư giãn. Bởi ông biết một cơn bão khác sắp ập tới – một cơn bão ngay trên tàu của ông. Một trong ba thuyền trưởng Tây Ban Nha, Juan de Cartagena, đang âm mưu một cuộc nổi loạn chống lại ông ngay trên biển. Nhưng Ferdinand mưu trí sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Một ngày tháng 11, ông triệu tập tất cả thuyền trưởng dưới quyền. Cartagena tuyên bố sẽ không nghe lệnh của Ferdinand nữa. Vậy là Ferdinand giơ tay lên. Đó là tín hiệu! Cửa bật mở và những thủy thủ được trang bị vũ khí chạy tới bên ông. Họ tóm lấy Cartegena, lôi lên boong tàu và xích hắn lại. Hai tên thuyền trưởng người Tây Ban Nha còn lại biết mình đã thua mưu Ferdinand rồi. Chẳng cần nổ phát súng nào, Ferdinand đã dẹp yên được vụ nổi loạn.

Giờ thì Ferdinand có thể tận hưởng thời tiết tuyệt đẹp. Đường xích đạo đã rất gần và trời ấm áp. Thủy thủ nằm trên boong tàu tắm nắng. Những con tàu ướt nhẹp sau trận bão cuối cùng cũng khô ráo trở lại. Nhưng vấn đề lại nằm ở đó.

5

Gió lặng hẳn. Những cánh buồm im lìm cả ngày lẫn đêm. Chúng gần như không động đậy. Biển lặng như bùn đặc. Mặt trời nóng như thiêu đến nỗi ván gỗ nứt ra và nhựa đường tan chảy. Đồ ăn bị hỏng, nước ngọt dần cạn kiệt. Thủy thủ đoàn ngất xỉu. Đám cá mập lượn lờ bơi quanh, chờ chực miếng mồi ngon.

Đoàn thuyền đã đi vào vùng biển lặng gió gần xích đạo, một vùng không có gió của Đại Tây Dương. Trong suốt 20 ngày không có làn gió nào thổi qua, dù là nhẹ nhất. Thủy thủ đoàn đổ lỗi cho Ferdinand. Chính mệnh lệnh của Ferdinand đã đẩy họ tới cái nơi khủng khiếp này. Có lẽ những thuyền trưởng người Tây Ban Nha đã đúng – đáng lẽ ra họ nên lật đổ Ferdinand. Ferdinand cảm nhận được sự giận dữ của thủy thủ đoàn nhưng chỉ giữ cho riêng mình. Nhiều ngày liền, ông không gặp ai. Ông chờ đợi, chờ một cơn gió tới.

Ngày thứ 21, những làn gió rất khẽ lay động mặt nước. Rồi những làn gió khẽ dần trở thành cơn gió nhẹ. Những cơn gió làm căng những cánh buồm. Đoàn tàu bắt đầu chuyển động. Cuối cùng thì họ cũng đang tiến tới Nam Mỹ. Từ đó, cuộc tìm kiếm “el paso” – eo biển bí ẩn sẽ bắt đầu.

Bây giờ cũng chẳng còn ai nói tới làm loạn nữa. Thủy thủ đoàn mong ngóng tới được đất liền vì khi ấy, cuộc sống trên tàu rất khổ sở. Thủy thủ không hề có sự riêng tư – họ thậm chí còn không có phòng riêng. Họ nằm ngủ chen chúc ngay trên boong thuyền. Khi trời tối, chuột và gián bò lổm ngổm khắp người. Khi trời mưa, cả người và đồ đạc của họ đều ướt sũng.

Boong tàu không chỉ là phòng ngủ – nó cũng là nhà bếp. Mặc dù tàu làm bằng gỗ, nhưng họ phải nấu nướng ngay trên boong. Vì đôi khi gió thổi lửa và tro nóng bay khắp nơi nên người ta đặt những thùng nước ngay gần chỗ nấu, phòng khi thuyền bắt lửa mà bốc cháy. Các bữa ăn được phục vụ theo ca, chẳng hề có dao, dĩa hay thìa. Họ phải ăn bốc bằng tay.

Nhà vệ sinh thì thật kinh khủng. Nó chỉ là một cái lồng treo ở phía sau thuyền. Nếu sóng cao thì không ai có thể với được cái lồng đó. Vậy là họ phải dùng phần đáy thuyền – chỗ nước biển rò rỉ vào. Lâu dần, đáy thuyền trở thành cống. Mùi hôi thối đến buồn nôn.

Tuy vậy, thủy thủ đoàn vẫn làm công việc của mình bất chấp tình cảnh tồi tệ như thế nào. Nếu không họ sẽ bị Ferdinand hỏi tội. Họ không thích chỉ huy trưởng của họ, nhưng họ sợ ông. Mái tóc đen và bộ râu quai nón rậm rì khiến ông trông rất dữ tợn. Ông lầm lì và chẳng bao giờ chia sẻ suy nghĩ của mình. Ông chỉ tin mình và đức Chúa trời của ông.

Ngày 13 tháng 12, sau gần ba tháng lênh đênh trên biển, những con thuyền đã tới được Brazil. Lúc này, họ đã cách Tây Ban Nha hơn 8.000 km và neo đậu ở một bến cảng tuyệt đẹp gần Rio de Janeiro ngày nay. Chung quanh họ toàn là rừng rậm với những mùi hương tuyệt vời. Được ăn đồ ăn tươi sống và uống nước từ những dòng suối mát lạnh quả thật sung sướng!

Và tuyệt nhất là họ đã ra khỏi lãnh thổ Bồ Đào Nha. Chẳng còn phải lo sợ bị kẻ thù tấn công. Thổ dân địa phương ở Brazil trông có vẻ đáng sợ với những hình xăm trên người, nhưng họ rất thân thiện. Họ rất vui khi có thể buôn bán với thủy thủ đoàn. Một cái chuông có thể đổi được một rổ dứa, một lá bài đổi được năm con gà. Thủy thủ đoàn thậm chí còn thử những cái giường rất lạ – những chiếc võng treo giữa những cái cây.

Thời gian ở Brazil như một kỳ nghỉ vậy. Nhưng, ngay sau Giáng sinh, Ferdinand ra lệnh cho đoàn thuyền đi tiếp về phía nam. Đã đến lúc đi tìm el paso – eo biển bí ẩn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026