Lisbon, tháng 10 năm 1516. Ferdinand thấy mình lạc lõng giữa thành phố mà ông từng yêu quý. Không ai đối xử với Ferdinand như một anh hùng chiến tranh. Bố mẹ ông đã mất từ lâu, ông cũng chẳng có vợ con. Ngoài đức tin dành cho Chúa, ông thấy mình hoàn toàn trắng tay. Người bạn tốt nhất của Ferdinand – có lẽ cũng là người bạn duy nhất – là người nô lệ của ông.
Trong tuyệt vọng, Ferdinand đi đến cung điện của vua Manuel. Nhưng khi Ferdinand quỳ trước nhà vua, nhà vua thẳng thừng tuyên bố Ferdinand có thể chuyển tới bất cứ nước nào mình muốn. Nhà vua nói: “Cứ phụng sự bất kỳ ai ngươi muốn, thằng què. Ta chẳng hơi đâu mà quan tâm.” Đó là một sự xúc phạm ghê gớm. Nhưng, nhà vua vẫn là nhà vua. Theo phép tắc, Ferdinand phải hôn tay nhà vua trước khi lui bước. Khi Ferdinand cố gắng hôn tay nhà vua, nhà vua bèn rụt tay lại khiến Ferdinand phải nhoài về phía trước trên cái chân đau. Mất thăng bằng, Ferdinand đã suýt ngã nhào.
Sự nghiệp của Ferdinand ở Bồ Đào Nha giờ đã kết thúc. Nhưng nếu nhà vua của quê hương ông không cho ông đi biển, thì biết đâu một vị vua khác lại có thể – đó là vua nước Tây Ban Nha. Kẻ thù của Bồ Đào Nha lúc đó cũng đang cố gắng hết sức giành lợi thế trong buôn bán gia vị. Một thuyền trưởng Tây Ban Nha đã cố tìm một tuyến đường biển dẫn thẳng tới châu Á và thất bại. Đây chính là cơ hội cho Ferdinand.
Ferdinand tin rằng ông biết con đường mới để tới được hòn ngọc Á châu – quần đảo Maluku. Ông định lái tàu về phía tây nam qua Đại Tây Dương và vòng qua Tân Thế giới (tức châu Mỹ). Ông sẽ chỉ đi qua phần nửa thế giới thuộc sở hữu của Tây Ban Nha, và tránh tất cả những tuyến đường do Bồ Đào Nha kiểm soát. Vấn đề là chẳng mấy ai tin có thể đi tàu về phía tây để đến được Maluku. Nhưng Ferdinand tin vào điều đó.
Ferdinand biết rằng vào năm 1513, nhà thám hiểm Balboa đã từng đứng trên một mỏm đá phía bờ tây của châu Nam Mỹ. Từ đó, Balboa đã thấy một vùng biển mênh mông mà ông đặt tên là Biển Phía Nam. (Ngày nay chúng ta gọi là Thái Bình Dương.) Người ta còn truyền tai nhau về một eo biển – một vùng biển nhỏ hẹp mà người Tây Ban Nha gọi là el paso. Lời đồn rằng el paso chạy qua cực nam Nam Mỹ, nối Đại Tây Dương với vùng Biển Phía Nam kia. Dựa vào những bản đồ từng được xem, cộng với những câu chuyện từng nghe kể, Ferdinand tin rằng quần đảo Maluku nằm gần nơi el paso đổ vào biển lớn.
Chưa một nhà thám hiểm nào tìm ra eo biển đó. Người nào tìm thấy nó sẽ giành được Maluku về cho Tây Ban Nha, cùng tuyến đường thương mại mà những con tàu Tây Ban Nha khác có thể đi theo. Người đó sẽ trở nên giàu có ngoài sức tưởng tượng. Và người đó sẽ làm vua Bồ Đào Nha bẽ mặt.
Ferdinand liên lạc với Diego Barbosa, một thương nhân giàu có cũng trốn khỏi Bồ Đào Nha sang Tây Ban Nha. Với sự giúp đỡ của Diego, Ferdinand thuyết phục được một giám mục, một ông chủ ngân hàng và một thương nhân khác – tất cả đều là người Tây Ban Nha – đầu tư vào chuyến thám hiểm của mình. Đó là khởi đầu tốt. Nhưng Ferdinand cần nhiều tiền hơn. Và người duy nhất đủ giàu để chu cấp số tiền đó là vua Tây Ban Nha. Nhưng liệu ngài có đồng ý không? Không ai biết chắc. Vua Charles Đệ nhất vừa lên ngôi. Mới 17 tuổi, nhà vua hãy còn trẻ, chưa có kinh nghiệm trị vì. Và nhà vua nghi ngờ tất cả người Bồ Đào Nha.
Nhưng Ferdinand nghĩ, vua Charles sẽ chẳng thể đối xử tệ hơn vua Manuel. Vậy là, vào tháng 10 năm 1517, Ferdinand rời bỏ Bồ Đào Nha vĩnh viễn và chuyển tới Tây Ban Nha. Ở đó, ông cưới Beatriz, con gái của Diego Barbosa. Ông lớn hơn cô nhiều tuổi. Còn cô giàu có hơn ông bội phần.
Chẳng bao lâu sau, Ferdinand đến được cung điện hoàng gia Tây Ban Nha. Ở đó, ngoại hình không ưa nhìn chẳng thành vấn đề. Nhà vua đang tìm kiếm một thuyền trưởng gan dạ và dày dạn kinh nghiệm. Không ai phù hợp hơn Ferdinand. Ông đã làm vua Tây Ban Nha ấn tượng bằng cách cho ngài xem bức vẽ bản đồ trên một quả địa cầu bằng da và kiên nhẫn chỉ cho nhà vua tuyến đường mình định đi. Ferdinand khăng khăng rằng Bồ Đào Nha sẽ không thể can thiệp bởi ông sẽ không đi vào vùng biển của Bồ Đào Nha. Ferdinand nói với nhà vua rằng quần đảo Maluku nằm trong lãnh thổ của Tây Ban Nha.

Vị vua trẻ tuổi rất thích người đàn ông da ngăm đen đến từ Bồ Đào Nha đang say sưa nói về ước mơ của mình. Năm 1518, nhà vua đồng ý cho Ferdinand làm thuyền trưởng – Chỉ huy trưởng chuyến hải hành tới quần đảo Maluku. Nhà vua sẽ trả tiền cho năm con tàu lớn đi về phía tây với đủ nhu yếu phẩm cần thiết trong vòng hai năm. Nhà vua và Ferdinand còn ký một bản hợp đồng quy định rằng Ferdinand sẽ là Thống đốc ở bất kỳ hòn đảo nào ông tìm thấy. Ông sẽ được làm chủ hai hòn đảo nếu tìm thấy nhiều hơn hai hòn đảo. Ferdinand cũng sẽ nhận được một phần lợi nhuận từ chuyến đi. Nếu chuyến thám hiểm thành công, Ferdinand sẽ trở thành người đàn ông giàu có và quyền lực nhất châu Âu.
Ferdinand đã chờ đợi cả cuộc đời mình cho cơ hội này.