Nếu là người khác đứng trên bục giảng buông lời ngông cuồng trước toàn thể thầy trò Học viện Hí kịch Thượng Hải, e rằng lúc này khung cảnh đã sớm mất kiểm soát, nhưng người đứng đó lại chính là Tô Ngu Hề.
Vì đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi vừa qua, truyền thông đã sớm đào xới sạch sẽ quá trình trưởng thành đầy huyền thoại của cô thiếu nữ thần tượng này.
Đôi bàn tay Lôi Hâm khẽ run rẩy. Trí nhớ của anh ta cũng khá tốt, anh ta nhớ lại chuyên đề về Tô Ngu Hề trên tờ "Nghệ sĩ" mà mình từng đọc trong kỳ nghỉ hè. Hồi nhỏ, anh ta cũng từng được người khác khen là thiên tài, nhưng so với Tô Ngu Hề thì chỉ như đom đóm so với ánh trăng. Anh ta biết mình cùng lắm chỉ được coi là thông minh. Lôi Hâm nhớ rất rõ hầu hết nội dung trong bài báo đó.
Những hình ảnh trong tâm trí hiện lên như cơn ác mộng. Ảnh bìa kỳ đó là Tô Ngu Hề với gương mặt tĩnh lặng như nước, diện váy trắng, chân trần đứng trên mặt hồ.
Bài báo viết: "Chỉ khi tìm hiểu sâu mới phát hiện Tô Ngu Hề đã sớm nổi danh từ khi còn ở Thượng Hải. Tờ 'Thượng Hải Thần báo' mười năm trước từng đăng tiêu đề: 'Thiên tài trung học bảy tuổi - Tiểu Ngu Hề'. Trên bản cắt báo còn có một bức ảnh cô bé đang ngồi dự thính trong lớp Toán cấp ba. Trong ảnh, Tô Ngu Hề nhỏ nhắn mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng, để có thể dùng chung bàn với một cô gái lớn gấp đôi tuổi mình, cô bé đã phải quỳ trên ghế."
Giáo viên trung học nói với phóng viên rằng, họ gần như chẳng thể dạy Tô Ngu Hề được gì, vì cô bé luôn học trước các bạn cùng lớp hai bài. Mà cô bé đã tự học đọc từ năm hai tuổi.
Vài tháng sau, khi năm học mới đi được một nửa, Tô Ngu Hề đã nhảy lớp, bắt đầu học Toán của lớp mười hai.
Ba năm sau, Tô Ngu Hề mới chín tuổi rưỡi đã trở thành người nhận huy chương trẻ nhất trong lịch sử kỳ thi Olympic Toán học quốc tế. Từ đó, cô liên tục gặt hái giải thưởng, bao gồm Giải thưởng Thiên tài MacArthur và Huy chương Fields – thứ được coi là giải Nobel trong giới toán học. Lúc bấy giờ, từng có rất nhiều người tin rằng Tô Ngu Hề sẽ trở thành nhà toán học xuất sắc nhất thời đại này. (Ừm! Thật sự có nhân vật như vậy, không phải hư cấu đâu).
Còn Tô Ngu Hề, cô từng tham gia bài kiểm tra của đại gia toán học Stanley. Nghe nói cô là học sinh có thiên phú toán học cao nhất mà Stanley từng kiểm tra. Năm chín tuổi, cô đạt điểm tuyệt đối phần Toán trong kỳ thi SAT (SAT là kỳ thi đại học của Mỹ, điểm Toán tối đa 800).
Nhưng lúc đó, Stanley khuyên Tô Ngu Hề nên chậm nhịp độ lại, dành thời gian phát triển kỹ năng cảm xúc và xã hội.
Chỉ là không ai ngờ được, từ đó về sau cô chuyển sang học piano, xếp xó tất cả sách toán, chỉ thích đọc đủ loại tạp thư, không còn muốn đến đại học dự thính nữa, trở về cuộc sống bình thường của một thiếu nữ chín tuổi.
Thời điểm đó, báo chí còn dấy lên những cuộc thảo luận xôn xao về kiểu "Thương Trọng Vĩnh". Từ đó, Tô Ngu Hề trở thành một người thông minh bình thường, cho đến tận cấp ba mới thỉnh thoảng tham gia đội tuyển quốc gia môn Toán và Vật lý.
Vì vậy, thực ra Tô Ngu Hề hiện tại so với Tô Ngu Hề năm xưa, việc đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học quả thực không đáng nhắc tới.
Cô của ngày xưa là thiên tài danh xứng với thực, chứ không phải kiểu thông minh chỉ biết đạt điểm tối đa trong các kỳ thi. Thiên tài là gì?
Trước hết, cần xem xét lĩnh vực nào có thể sản sinh ra thiên tài. Theo một tiêu chuẩn thống nhất, tức là độ trừu tượng cao thấp, tất cả các ngành học có thể tạo thành một cái cây tri thức. Triết học với độ trừu tượng cao nhất, chính là viên ngọc sáng giá nhất trên cây trí tuệ đó. Dưới nó chia thành khoa học tự nhiên và nhân văn. Toán học đứng đầu khoa học tự nhiên, sau đó là vật lý, hóa học, sinh học, v.v.
Văn học nghệ thuật đứng đầu khối nhân văn, sau đó là lịch sử, kinh tế, chính trị, xã hội học, v.v.
Độ trừu tượng cao thấp trước tiên đặt ra yêu cầu cơ bản nhất về trí tuệ; độ trừu tượng càng cao, yêu cầu trí tuệ càng lớn. Mặt khác, một số ngành cần sự tích lũy tri thức cao độ, điển hình nhất là lịch sử; trong những ngành như vậy sẽ không thể xuất hiện thiên tài.
Từ đó, chúng ta có thể nói rằng thiên tài chỉ xuất hiện trong những lĩnh vực có độ trừu tượng cao mà không cần tích lũy tri thức quá nhiều.
Ví dụ kinh điển như Wittgenstein trong triết học, Gauss trong toán học, Einstein trong vật lý, Goethe trong văn học, Mozart trong âm nhạc.
Tất nhiên, trong thời đại Hy Lạp cổ đại khi mọi ngành học mới sơ khai, người sáng lập mỗi ngành đều là thiên tài. Aristotle chính là thiên tài bách khoa toàn thư danh xứng với thực.
Tô Ngu Hề từng là một thiên tài, còn hiện tại chỉ là một người bình thường có chỉ số IQ rất cao, bởi vì thiên tài thực thụ trong hiện trạng xã hội của chúng ta căn bản không có lối thoát nào khác ngoài việc bị hủy diệt. Họ khác với người thường, dù thân thể đối diện nhau, nhưng thời gian và tư duy lại cách xa nhau hàng năm ánh sáng, không hòa nhập với bất kỳ ai. Nếu Wittgenstein không gặp cảnh cha mẹ qua đời đúng lúc, có lẽ ông đã tự sát thành công lần thứ một trăm linh một rồi."
Bài viết kết thúc bằng lời Tô Ngu Hề nói khi nhận phỏng vấn lúc chín tuổi: "Khoảng cách giữa thiên tài và người bình thường sẽ ngày càng xa vời. Dù có người trong số họ cố gắng thu hẹp khoảng cách, nhưng rốt cuộc vẫn không thể thay đổi sự thật này. Hoặc có lẽ một ngày nào đó, chúng ta sẽ nhìn họ như nhìn những vì sao trên bầu trời, còn họ, sẽ không còn chiếu sáng chúng ta như những thời đại trước nữa."
"Nhân loại hiện nay, từ lâu đã không còn là nhân loại xây tháp Babel hòng tranh đua ánh sáng với thần linh nữa, bởi vì bản thân không thể leo lên cao, nên ngay cả những người có thể hái sao cũng bị họ căm ghét và đố kỵ, phải dìm họ xuống bùn lầy cho đến khi trở nên ảm đạm như mình thì mới thỏa mãn."
"Thượng đế đã chết trong tay nhân loại, thời đại của chư thần đã hạ màn, tiếp theo, siêu nhân (siêu nhân do Nietzsche định nghĩa) cũng nên thoái lui thôi."
Lôi Hâm nhìn Tô Ngu Hề nhẹ nhàng bước xuống bục, trong lòng bắt đầu lan tỏa nỗi sợ hãi. Anh ta tự an ủi mình: Tô Ngu Hề chỉ là người, không phải thần. Những gì mình làm đã kín kẽ không tì vết, dù Tô Ngu Hề có thông minh đến mấy cũng không thể tìm ra bằng chứng là do mình làm. Tuy nhiên, anh ta không bao giờ ngờ tới việc Tô Ngu Hề căn bản chẳng hề có kế hoạch tìm kiếm bằng chứng.
Khi Tô Ngu Hề bước xuống bục, không có tiếng vỗ tay, nhà hát vẫn chìm trong sự im lặng bao trùm. Lưu Á mặt mày đau khổ, dùng tay lau mồ hôi trên trán, cầm micro định nói gì đó nhưng lại không biết phải nói thế nào, chỉ đành vội vàng lên tiếng: "Sau đây xin mời đại diện giáo viên, Tề Huy lên bục phát biểu."
Bùi Nghiên Thần đứng một bên cũng lòng dạ bất an. Cô không biết mối quan hệ giữa Tô Ngu Hề và Trình Hiểu Vũ, nhìn gương mặt hoàn mỹ không tì vết của Tô Ngu Hề, cô chua xót nghĩ: Thảo nào Trình Hiểu Vũ lại có định lực như vậy, có cô bạn gái thế này, e rằng ai cũng sẽ chẳng để mắt tới những cô gái khác!
Thế nhưng, khi Tô Ngu Hề lại đi ngang qua mình, Bùi Nghiên Thần dựng cả tóc gáy. Kinh nghiệm nhiều năm cho cô biết đây là sự nguy hiểm và sát khí. Giác quan thứ sáu của cô luôn rất chuẩn, cô vô thức siết chặt lòng bàn tay, nảy sinh ý muốn đấu một trận với Tô Ngu Hề tại võ đường kiếm đạo.
Khán giả toàn trường vẫn còn trong trạng thái sững sờ, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn. Đám tân sinh viên ngồi hàng ghế đầu có khá hơn một chút, họ không hiểu rõ lắm cái tên Trình Hiểu Vũ – kẻ khét tiếng ở Hí kịch Thượng Hải – đại diện cho điều gì, nên đang xì xào bàn tán. Những gì họ nghe được về Trình Hiểu Vũ ngoài nhãn dán "Tổng giám đốc Dự án Thần tượng" ra thì là: "Ăn chơi trác táng, tai nạn xe cộ, biến thái, tự phụ, lăng nhăng, kẻ trộm đồ lót, tất nhiên về âm nhạc cũng có thiên phú."
Tất nhiên cũng có không ít người hâm mộ vô cùng chấn động và sùng bái. Bốn chữ "kinh vi thiên nhân" lúc này chính là sự phản chiếu chân thực nhất trong lòng đa số mọi người.
Lãnh đạo trường và giáo viên ngồi hai hàng ghế đầu cảm xúc lẫn lộn. Một số ít có thể nói là nhìn Tô Ngu Hề lớn lên, đa số các giáo viên luôn rất yêu quý cô nữ sinh tuy có chút lạnh lùng nhưng thành tích xuất sắc, biểu hiện luôn lễ phép, khiêm tốn, mọi thứ đều không chê vào đâu được này.
Tô Ngu Hề luôn là hình mẫu "con nhà người ta", họ thực sự không ngờ trong lễ khai giảng, cô lại có thể nói ra những lời kinh thiên động địa như vậy. Đây chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Học viện Hí kịch Thượng Hải!
Đây đơn giản là lời tuyên bố vô cùng bá đạo rằng: "Vì Học viện Hí kịch không thể cho Trình Hiểu Vũ một công đạo, nên tôi đích thân tới đòi lại công đạo đó."