Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2649 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 107
làm sao không nghi ngờ.

❊ ❊ ❊

Vũ Duyệt nhớ lúc nhỏ, lúc đó cả hai khoảng 8-9 tuổi, vẫn ngây thơ hứa với nhau một câu rằng.

" Nếu sau này chúng ta không tìm được người mình yêu, thì chúng ta sẽ sống với nhau nhé "

Hơn 10 năm rồi, nhưng khung cảnh lúc đó, vẻ mặt lúc đó, mọi thứ vẫn đang tự sắp xếp lại ở trong đầu của cô.

- Ừm, cũng thật không ngờ đó. Nhưng dù chúng ta không sống chung với nhau nhưng bây giờ chúng ta vẫn ở bên nhau mà, có đúng không?

Không ai có thể nói trước được một thứ tồn tại trong bao lâu cả. Có thể là một năm, hai năm, hoặc 10 năm, hoặc chỉ trong vài ngày rồi biến mất.

- Đó thật sự là một điều tốt lành đó.

Hình ảnh hai cô nhóc tinh nghịch chơi đùa cùng với nhau trong mỗi ngày, cả hai chỉ sợ sau này không thể lặp lại chuyện đó nữa.

- Tớ đã nói rồi, chúng ta sẽ mãi là bạn.

Dì Lâm cũng là người chứng kiến tình bạn của cả hai từ nhỏ tới lớn, thật sự thì dì cũng rất ghen tị với tình bạn này, nhưng lại cũng phải cảm thấy rất hạnh phúc cho hai đứa con gái.

Hơn nửa tiếng sau, Vũ Duyệt từ trong phòng bước ra, thấy hai người kia đang tựa vào nhau ngủ, mà đúng ra thì chỉ có Vũ Kha ngủ thôi. Có lẽ anh cũng mệt mỏi đủ chuyện rồi.

" Ôi, cảnh tượng gì thế này "

Lãnh Hàn thấy Vũ Duyệt đi ra liền tươi tắn hơn hẳn, định đứng dậy nhưng nhớ ra trên vai mình còn đang có một người.

Vũ Kha cũng tỉnh sau đó, ở lại bệnh viện để chăm sóc dì Lâm.

Vũ Duyệt vốn cũng định ở lại nhưng không có sự đồng ý của ai, từ gia đình cho đến bạn bè, và cả Lãnh Hàn.

Thế là cô phải về nhà.

- Anh hai của em làm ở cửa hàng vất vả lắm sao? Sao không bảo anh ấy tới công ty anh làm, có thể mà.

- Anh ấy làm vì đam mê thôi ạ.

Vũ Duyệt nghĩ đến lí do anh mình mệt mỏi như thế, chắc là một phần vì chuyện của dì Lâm, một phần vì nhiệm vụ cao cả mà ba mình giao phó.

" Con trai, thay ba làm cho cái kẻ ăn cháo đá bát đó một bài học đi. Chỉ cần tìm thêm chứng cứ thôi "

Không nằm ngoài sự kì vọng của ba, Vũ Kha cũng tìm được không ít hình ảnh và video có bằng chứng phạm tội của ông ta.

Nhưng vì tội ông ta quá nhiều, nên cũng mất không ít thời gian để tìm hết.

- Anh cũng tìm ra được không ít chuyện không tốt của người họ Lâm đó, xem ra trên đời này vẫn còn nhiều loại chuyện phi pháp diễn ra tới vậy.

Lúc này một ý nghĩ lóe lên trong đầu Vũ Duyệt.

Vũ Kha là anh của cô, cũng có kẻ thù là ông ta, cũng đang tìm bằng chứng phạm tội.

Lãnh Hàn là bạn trai của cô, kẻ thù của anh, của Lục Gia cũng là ông ta, cũng là muốn đưa ông ta ra pháp luật bởi những hành vi không tốt đó.

Nếu chỉ cần tìm cách khéo léo một chút, liên kết hai người này lại là có thể nhanh chóng kết thúc những việc đó rồi.

" Cơ mà năm xưa, không thể hiểu nổi tại sao ông ta lại có thể thoát khỏi vòng pháp luật lúc đó nữa "

Nhắc đến ông ta, Vũ Duyệt lại cảm thấy như mình vừa phát hiện chuyện gì đó.

" Nếu như lần trước là nhân viên của Lục Thị do ông ta phái vào để đánh cắp thông tin, hại Lục Thị một phen, thì lần này người giúp việc ở nhà mình... "

Vũ Duyệt nghi ngờ Phi Văn là người của ông ta. Thế nhưng lúc này cô lại nhớ đến hình ảnh một người giúp việc điềm tĩnh, chăm sóc gia đình cô, thì cô lại cảm thấy rối bời.

" Dù gì thì chị ấy cũng mất rồi, đúng là không nên nghi ngờ bất kì ai khi không có chứng cứ, nhưng mà... "

Người tiếp xúc gần với dì Lâm như thế, người quản chuyện thuốc men của dì Lâm cũng chỉ có Phi Văn, thì làm sao không nghi ngờ được

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »