Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2492 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 104
khó hiểu.

❊ ❊ ❊

Mọi sự sợ hãi lúc này của Vũ Duyệt đều dồn nén lại nơi trí não của cô, khiến cho cô không thể nghĩ được gì khác nữa.

Vừa xuống xe, cô đã chạy như bay vào bệnh viện, đi theo nơi mà anh hai đã nói.

Vũ Duyệt vào tới nơi, chỉ thấy mẹ mình và anh hai ngồi ở băng đá ngoài phòng cấp cứu, vẻ mặt thất thần vô cùng.

Cô lại nhìn sang bên căn phòng kia, vẫn chưa phẫu thuật xong.

Chân Vũ Duyệt như mềm nhũn ra, cố gắng lết lại đến băng đá ngồi xuống, tim đập thình thịch, hoàn toàn có thể nghe rõ tiếng.

Hơn một tiếng sau, phòng được mở cửa, vị bác sĩ từ trong phòng bước ra, nhẹ nhàng cởi khẩu trang.

Vũ Duyệt vội vàng bước tới, hỏi với giọng lạc hẳn đi gì lo lắng.

- Thưa bác sĩ, dì ấy sao rồi ạ?

- Bệnh ung thư đang ở giai đoạn cuối, vốn là đã uống thuốc và kết hợp điều trị rất tốt rồi, nhưng lại uống phải một loại thuốc làm mất đi tác dụng của thuốc điều trị ung thư, lại còn gây tổn hại đến bên trong cơ thể. Tình hình bây giờ thực sự không mấy khả quan, người nhà nên chuẩn bị tâm lí.

Từng chữ từng câu của vị bác sĩ kia như giáng thẳng vào tim của ba con người đang đứng ở kia.

Họ như chết lặng đi.

Vũ Duyệt trong giây phút không thể đứng vững được nữa sau bao nhiêu thứ trước mặt đang xảy ra đã ngã xuống sàn bệnh viện, nước mắt trào ra, còn khuôn mặt của cô hoàn toàn trắng bệch.

- Không... không thể nào...

Lúc đón dì Lâm ở bệnh viện, nghe chuyển biến bệnh của dì có chút tốt lên, vốn dĩ cô đã rất vui, nhưng bây giờ lại...

Phi Văn ở trong phòng đang mặc quần áo vào, xoay qua hỏi ông ta.

- Nếu như dì ấy phát bệnh lên thì chắc chắn tôi sẽ là người bị nghi ngờ đầu tiên, vì tôi tiếp xúc với dì ấy rất nhiều, thuốc cũng là tôi trực tiếp mang, tới lúc đó tôi phải giải thích làm sao?

Ông ta không nói gì đi ra ngoài, Phi Văn mặc quần áo xong cũng đi ra ngoài.

- Thưa ông chủ, bác sĩ chúng ta cài ở bệnh viện đã thông báo, hôm nay có một người nhập viện và đang nguy kịch vì trúng độc, là loại độc của chúng ta.

- Được, lui ra đi.

Phi Văn vừa đi ra nghe được tin đó, lương tâm như bị cắn rứt.

- Bây giờ em có thể nghỉ việc được rồi. Tôi sẽ cho người dàn dựng một vụ tai nạn, em có thể ở đây trong thời gian tới, vẫn còn việc cho em làm đấy.

- Nhưng không phải ông nói xong thì sẽ thả ba mẹ và em tôi ra sao?

- Đó là quá khứ rồi.

Bị người khác thao túng làm những việc bản thân không muốn là loại cảm giác không mấy dễ chịu.

- Hình như thằng nhóc nhà em đang bị sốt ở trong chỗ tôi thì phải. Sức khỏe yếu như thế thì sốt cũng có thể nguy hiểm đó nha.

- Ông...

Vũ Duyệt ngồi ở cạnh giường bệnh của dì Lâm, đã qua không biết bao lâu rồi. Cô nhìn dì chằm chằm, nhìn vào khuôn mặt có những nếp nhăn kia, người đã gắn bó với cô, nuôi nấng cô trong suốt thời gian khủng hoảng đó. truyện xuyên nhanh

- Con xin dì... đừng có chuyện gì cả...

Không nằm ngoài dự đoán, khi vừa có chuyện thì việc Phi Văn xin nghỉ việc đã làm cho mọi sự nghi ngờ hướng về cô.

Tuy nhiên bên phía ông ta đã tung tin đồn Phi Văn bị tai nạn giao thông và qua đời một cách khéo léo đã làm cho Hạ Gia bớt nghi ngờ cô phần nào.

- Nhưng mà mẹ có thấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh hay không? Dì Lâm bị hạ độc, Phi Văn xin nghỉ việc, sau đó thì bị tai nạn giao thông.

Ở trong bệnh viện chỉ còn Vũ Duyệt với dì Lâm, có thêm mấy vệ sĩ của Hạ Gia đứng ở ngoài, còn Vũ Kha và mẹ anh thì đã về nhà rồi.

- Chuyện này khó hiểu thật đấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »