Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2381 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 119
kể chuyện.

❊ ❊ ❊

Ở đằng sau ông ta còn có một người nữa.

- Đã chuẩn bị hết chưa?

- Rồi thưa ông chủ.

Ông ta cầm lên một cái kim tiêm to, giơ cao lên ngang mặt.

- Vì mày đã từng mang họ Lâm trong một khoảng thời gian rất lâu nên ta mới cho mày cái đặc ân này đấy.

Không hiểu vì sao, lúc đó Vũ Duyệt cứ như cảm giác được nguy hiểm đang ở bên mình, hai mắt mở to hết sức, kịp tránh đi trước lúc kim tiêm đâm vào người.

- Hừ, nếu mày ngủ yên thì cơn đau có khi đã giảm rồi, thế nhưng chuyện này là do mày tự chọn thì ta đành phải chịu vậy.

Vũ Duyệt nhìn ông ta lúc này cứ như một con thú hoang không thể tìm thấy con mồi của mình trong một thời gian dài, mà bây giờ con mồi đó là cô

- Xì, gì mà tự chịu chứ.

Trước mặt chỉ có hai người, không phải là khó nếu thoát ra được.

Vũ Duyệt nhìn kim tiêm, cô cũng không rõ bên trong là thuốc gì, nhưng nhìn thái độ của ông ta như thế chắc là cũng không tốt lành gì rồi.

- Nào cô bé, ngoan nào, sẽ nhẹ nhàng thôi.

Ba bốn người từ bên ngoài xông vào, kiềm chặt tay chân cô lại, cô lại hất ra, nhưng qua một hồi thì hoàn toàn kiệt sức.

" Chết tiệt thật, cơ thể lại không nghe lời mình ngay đúng lúc này... "

Tay chân bị kiềm chặt, ống kim tiêm đã được đặt lên trước tay cô.

- Không cần để ý ta đang làm gì đâu, mày chỉ cần biết là sẽ sắp có một màn kịch hay sắp bắt đầu rồi.

Đầu óc Vũ Duyệt không còn suy nghĩ gì được nữa, hình ảnh cuối cùng cô thấy cũng chỉ là một mảng mờ của căn phòng.

- Thưa ông chủ, người chúng ta đều bị giết hết rồi.

- Nhanh đấy.

Lâm Thị phá sản, thời gian gần đây ông ta đều ở trên hòn đảo này, nửa bước cũng không rời.

Ông ta bây giờ vốn cũng chẳng còn gì để mất, ung dung hút một điếu thuốc.

- Đã mang Hạ tiểu thư kia ra chưa?

- Vâng, đã làm như lời ông chủ dặn dò rồi ạ.

- Tốt, vậy thì chờ xem kịch hay đi.

Không quá 2 phút sau, Lãnh Hàn cùng mọi người cũng đặt chân lên hòn đảo này, không còn mấy người ngoài hắn ta, một tên thuộc hạ đứng ở bên cạnh, và Phi Văn.

- Không ngoài dự đoán, Lục Thiếu đã tới đây sau khi Lâm Thị phá sản rồi?

- Tôi không quan tâm, mau giao Vũ Duyệt ra.

- Ồ, cậu đang nói là Lâm Vũ Duyệt sao? Tiếc thật, tôi chỉ biết có Hạ Vũ Duyệt thôi.

Ông ta nói rồi cười một cách ngạo mạn, để lại hai anh em kia đứng không hiểu chuyện gì.

An Khiết cũng đứng ở đó, chỉ có cô hiểu.

" Mình quên mất cả hai người họ đều chưa biết

... "

- Người ông đang nói là ai? Rốt cuộc ông đang nói cái gì?

- Vậy để ta cho cậu xem thứ này trước rồi kể chuyện sao nhé.

Lãnh Hàn cứng đơ người khi thấy cô gái nhỏ của hắn bị trói ở trên xà nhà, đôi mắt thất thần, mà hiện thì chưa rõ tỉnh hay bất tỉnh.

- Đứng yên ở đó, bỏ súng xuống, nếu không muốn thấy con nhóc chết.

Tên thuộc hạ chĩa súng vào đầu Vũ Duyệt, Lãnh Hàn lập tức buông súng xuống.

- Vậy thì bây giờ đến chuyên mục kể chuyện đây ~~

Vũ Duyệt không phải là bất tỉnh, mà dường như chỉ có mắt của cô không nhìn được, hơn nữa cơ thể cũng cứng đờ.

Theo trực giác cộng với thính giác của cô, thì người cô muốn gặp nhất đã ở đây rồi, chỉ là không nhìn thấy anh.

" Ông ta rốt cuộc muốn kể cái gì thế... không lẽ... "

- Tôi rất muốn biết cậu sẽ như thế nào khi biết những chuyện trước đây mà cô gái này đã từng làm đó.

" Không, không thể kể... "

Lãnh Hàn mắt không rời khỏi người Vũ Duyệt chỉ thấy miệng của cô mấp máy, môi run run như muốn nói gì đó.

- Lâm Vũ Duyệt cậu biết thực ra là người của Hạ Gia.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »