Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2490 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 106
món quà.

❊ ❊ ❊

Vũ Duyệt thất thần nhìn mình trong gương.

- Em có thể giúp gì được cho anh không?

- Em cứ ngồi xuống bàn đi.

Vũ Duyệt đi từ trên lầu xuống, không ngồi ở bàn như lời anh căn dặn mà lại đi tới bên anh, siết chặt ngang eo anh.

- Sao thế?

- Không có gì đâu. Để cho em ôm một lát.

Vũ Duyệt áp mặt mình vào tấm lưng của anh, nhắm mắt lại.

Tình hình của dì Lâm bây giờ là hôn mê sâu, cũng không rõ khi nào tỉnh lại, mà nếu có tỉnh lại thì chắc chắn sẽ có di chứng.

- Con nhóc ngốc, đừng khóc nữa.

Vũ Duyệt ngồi trên bàn ăn, bất giác lại khóc. Lãnh Thàn nhíu mày thở dài, đưa tay lau nước mắt cho cô

- Em sợ không thể tìm được thuốc giải... em sợ lắm...

Nhìn những món ăn này, Vũ Duyệt nhớ tới người nuôi nấng mình.

- Sẽ tìm ra. Không lí nào lại không tìm ra được. Tin anh.

Dù thế nào thì cũng phải có một sự thật phải chấp nhận. Đó là cho dù có giải được độc thì dì Lâm cũng không còn bao lâu bên cô.

Chuyện này đương nhiên là Vũ Duyệt biết, nhưng ít ra còn lại bao nhiêu thì cô cũng có thể tận hưởng, ít ra vẫn hơn đang mạnh khỏe đó, ngày hôm sau lại nhập viện trong nguy kịch.

Đến tối, Vũ Duyệt đang chép lại bài học của sáng nay thì một cuộc điện thoại gọi đến.

- Dì Lâm tỉnh rồi.

Vũ Duyệt tức tốc vào bệnh viện, và đương nhiên là do Lãnh Hàn đưa cô đi.

Lúc đó Vũ Duyệt không suy nghĩ gì nhiều, may mắn là chỉ có Vũ Kha ở bệnh viện, cùng với An Khiết nước mắt ngắn nước mắt dài đang ngồi cạnh dì Lâm trên giường bệnh.

- Tiểu Khiết? Sao cậu cũng ở đây?

Lúc sáng đi vội quá nên Vũ Duyệt cũng biết không có nói gì với An Khiết, lòng cũng biết là cô lo như thế nào rồi.

- Cậu đó, không nói không rằng gì với tớ cả.

Vũ Duyệt thở dài rồi tiến tới bên giường bệnh.

- Tớ xin lỗi.

Vũ Duyệt nhìn sang dì Lâm, thấy dì đúng là đã tỉnh, nhưng lại có cảm giác không ổn lắm.

- Dì Lâm tỉnh lại rồi nhưng dường như không thể nói chuyện, chỉ có thể nghe và nhìn thôi, tay chân cũng không cử động được.

An Khiết lên tiếng giải đáp thắc mắc trong lòng của Vũ Duyệt.

- Vậy thì phải tìm thuốc giải càng nhanh càng tốt rồi.

Vũ Duyệt nhìn dì Lâm bằng một ánh mắt như muốn khóc, dì Lâm nhìn Vũ Duyệt, không hiểu sao cô lại có cảm giác dì Lâm đang an ủi mình vậy.

- Dạo này anh làm ăn như thế nào? Công việc có ổn định không?

Lãnh Hàn ngồi ở bên ngoài, Vũ Kha đi ra, anh cũng tiện hỏi thăm.

- Công việc sao?

- Em ấy bảo anh làm phục vụ ở một quán ăn.

Vũ Kha sốc đến đứng hình. Anh quên mất thân phận của anh tương đối kín.

- Ừm, cũng ổn lắm. Đủ ăn sống qua ngày là được rồi.

Hai người ngồi ở bên ngoài tâm sự một hồi lâu, lại nhắc đến chuyện của dì Lâm.

- Có lẽ sau chuyện này của dì Lâm nhà tôi, con bé sẽ buồn lắm. Dù sao con bé cũng không ở bên tôi, tôi mong cậu có thể an ủi nó.

- Được, chuyện đó đương nhiên tôi sẽ làm.

Người thân của mình bị hại như thế mà không thể làm gì, đương nhiên là không thể không buồn được.

An Khiết ngồi cạnh Vũ Duyệt nhìn dì Lâm, dì đã ngủ rồi, nên hai người cũng không dám nói gì vì sợ làm dì thức giấc.

- Dạo này cậu với Lãnh Thần ổn không?

- Ổn chứ. Tớ nhận ra việc tớ thích anh ấy mà một món quà lớn đối với cuộc đời của tớ cơ. Anh ấy chăm sóc tớ kĩ lắm.

Vũ Duyệt chỉ cần nhìn nụ cười của An Khiết lúc được nhắc tới Lãnh Thần là hiểu " món quà " đó có ý nghĩa như thế nào rồi.

- Không ngờ cả hai chúng ta lại tìm được người mình yêu nhanh đến thế nhỉ, lại là người rất tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »