Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2376 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 131
gần 10 năm về trước (12).

❊ ❊ ❊

" Chắc chắn là do mấy người kia... "

Mấy người phụ nữ kia đi về phòng, tiếp tục tám chuyện chứ không đứng ở đó hóng hớt nữa

Vũ Duyệt giây phút tưởng mọi thứ của mình đều bị cướp mất thì...

Bịch.

Không biết ai đá ông ta mà ông ta đã bay thẳng vào cánh cửa, ngất mất.

Vũ Duyệt run rẩy không ngừng, không hề dám mở mắt lên.

- Được rồi, mọi thứ đều ổn rồi, không sao nữa, anh đã ở đây, mọi người đều tìm thấy em rồi.

Vũ Duyệt nghe thấy tiếng nói thân thuộc của anh hai, mọi thứ trong lòng cô bao lâu nay đều bị vỡ òa, khóc òa lên.

- Được rồi được rồi, ta nên tranh thủ thời gian để gỡ bom trên người em chứ nhỉ. Dù sao anh cũng chưa được xem loại bom này, để anh xem xét càng sớm thì càng tốt.

An Khiết ở đằng sau ló đầu ra, đỡ lấy Vũ Duyệt, Vũ Kha cùng mấy người kia xem xét quả bom được gắn chặt ở cổ chân cô.

- Được rồi, cậu đừng khóc nữa, sẽ không đẹp đó.

An Khiết cúi xuống hôn lên trán Vũ Duyệt, tay vuốt đi mấy giọt nước mắt trên mặt cô.

- Quả bom này cũng không khó bỏ kích nổ, nhưng vấn đề là...

- Là gì?

Vũ Kha nghiêm giọng lại hỏi người kia, người kia cũng sợ xanh mặt.

- Quả bom được dán chắc vào chân của tiểu thư, nên để gỡ quả bom ra khỏi chân thì sẽ rất đau, nhưng nếu không gỡ thì khi đi ra khỏi đây thì sẽ có tín hiệu vang lên, tín hiệu kia thì không thể phá được.

- Chết tiệt.

Vũ Kha nghe câu nói này, chợt nhận ra gần như chỉ có một sự lựa chọn duy nhất.

- Anh, tháo quả bom ra đi, em có thể chịu được mà.

Dù gì trong thời gian qua, đánh đập cũng đã trải qua, hành hạ về mặt tinh thần của một đứa nhóc 11 tuổi cũng đã trải qua, còn có thứ gì nữa chứ.

- Nhưng sẽ rất đau đó.

- Không sao, chỉ đau một lần thôi mà, rồi em sẽ được về với mọi người, đúng chứ?

Nụ cười lúc này của Vũ Duyệt làm cho tim mọi người như thắt lại. Vẫn là nụ cười thương hiệu của cô nhưng hôm nay lại pha chút đau xót vào đó.

- Được, anh sẽ cố không làm em đau nhiều nhất có thể.

An Khiết ở bên cạnh còn thấy sợ hãi, Vũ Duyệt cũng nắm lấy tay cô.

- Tớ sẽ không sao.

Vũ Duyệt nói như thế nhưng mắt nhắm chặt lại, tay siết chặt tay An Khiết, tay kia che miệng lại.

- Đừng sợ.

An Khiết ôm đầu cô vùi vào người mình, siết chặt vòng tay.

Roẹt.

Vũ Duyệt cắn chặt mảnh áo của mình, tay siết chặt tay An Khiết, chân dường như không còn chút cảm giác gì.

- Được rồi được rồi, em cố chịu một chút, anh sẽ băng vết thương lại, rồi ta cùng rời khỏi đây.

Vũ Duyệt run run, mỗi khi tấm gạc dán vào vết thương rộng của cô là lúc cô như muốn ngất đi, cơn đau đau nhiều đến bất ngờ.

- Quả bom này đã được phá rồi, thiếu gia, chúng ta mau đi thôi.

Vũ Duyệt được Vũ Kha cõng lên người, định rời khỏi nhưng anh lại rút súng ra chĩa về cái tên đang nằm kia.

- Vốn là Hạ Gia đã tha cho ông một con đường sống, vì ông là em của dì Lâm, nhưng đây là ông tự tìm đến cái chết rồi.

Đoàng

Không phải là tiếng súng của khẩu súng Vũ Kha đang cầm trên tay, mà là tiếng súng ở ngoài.

- Không kịp rồi, mau rút thôi, cứu người quan trọng hơn.

Vũ Kha liếc xéo tên kia một cái rồi nhảy ra cửa sổ, những người gác bên dưới do ông ta điều động đều đã bị người của Hạ Gia đánh bại cả rồi.

Thế nhưng đi được nửa đường, hai quả bom lớn phát nổ ở ngay căn nhà mà họ vừa rời khỏi.

- Chuyện gì thế này?

- Nói mới nhớ, người dân chiều nay đều không biết đi đâu cả rồi, cả thành phố chỉ còn lại có mấy căn nhà thôi.

Vũ Duyệt thì thầm ngay tai anh.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang