Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2382 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 137
gần 10 năm về trước (18).

❊ ❊ ❊

- Một tên ngốc, qua bao nhiêu lâu mà vẫn không thể nào khôn lên được.

Ông ta vùng ra rồi cười ha hả lên, tay cầm con dao xông về phía Hạ lão gia.

Mấy thuộc hạ hết hồn, chỉ trong mấy giây phải kéo lại hồn, đồng loạt chĩa súng về ông ta.

- Ba!!

Ông thấy hai đứa con của mình la lên thất thanh, lúc đó không hiểu vì sao, theo bản năng xoay người lại, chỉ nhìn thấy hình ảnh người bạn cũ cầm dao xông tới mình, thuộc hạ ở đằng sau đã sẵn sàng bắn.

Đoàng.

Mấy tiếng súng vang lên một lượt, ông ta ngã xuống, người cũng đầy máu.

Vì biết rằng ở trong thành phố còn bom nên tất cả đều nhanh chóng rời khỏi đó, ông Hạ không nỡ cũng mang theo ông ta về cùng. Lúc đó ông đã nói một câu như thế này.

- Dù gì thì cậu ta cũng sẽ phải chịu án phạt với tội ác của mình thôi, nếu như ta không cứu cậu ta thì không phải là cũng đã giết chết một người rồi sao.

Sau chuyện đó, ai cũng đến bệnh viện để kiểm tra lại sức khỏe. Riêng Vũ Duyệt thì phải ở lại hẳn hai tuần trong bệnh viện.

Kể từ lúc trở về đó, lần nào có người đến thăm cũng bắt gặp hình ảnh cô ngồi trên giường bệnh, nhìn vào khoảng không, đôi mắt thất thần, mà không ai hiểu được lí do.

- Nè Tiểu Duyệt, cậu gặp phải chuyện gì sao? Có thể nói cho tớ biết không?

An Khiết đi vào thăm cô, cũng bắt gặp hình ảnh tương tự, vô cùng đau lòng.

Vũ Duyệt chỉ cúi mặt xuống rồi lắc đầu.

- Nhìn cậu như thế rõ ràng là có mà. Quen với cậu lâu như thế tớ còn có thể không hiểu cậu sao.

An Khiết đưa tay vuốt mấy sợi tóc trên mặt Vũ Duyệt, rồi nâng gương mặt cô lên.

- Tớ... tớ... cứ không thể ngừng nghĩ tới chuyện đã thấy cái cảnh không nên thấy ở tuổi này... lại còn bị ông ta chạm vào người nữa... hơn nữa không biết vì sao ở trên mạng đột nhiên phát tán mấy cái tin tức đó...

Người của ông ta sau vụ đó đều bị bắt, riêng ông ta thì bị giam trong một nhà tù đặc biệt.

Cũng không rõ những hình ảnh và tin tức đó, chỉ những thuộc hạ của ông ta mới có khả năng có được, không biết là ai đăng tải lên.

Sau đó, Hạ Gia chỉ còn cách dùng gia thế của mình dập tắt mấy tin tức đó, ngay sau đó cũng bắt được một kẻ đồng mưu do ông ta sai khiến, cũng bị bắt vào ở chung tù với ông ta.

Vũ Duyệt luôn ở trong trạng thái căng thẳng kể từ lúc đó.

Không lâu sau, cô trở lại trường để hoàn thành chương trình học của mình, tuy rằng chuyện được lắng xuống nhưng bạn bè của cô ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt rất lạ.

- Ba... mẹ... con có thể chuyển đi chỗ khác sống được không?

Câu nói ngây thơ của cô lúc đó vô tình khơi lại vết thương trong tim của ba mẹ cô.

- Ba mẹ xin lỗi, là không thể bảo vệ con cho tốt rồi...

An Khiết vừa hay đứng ở cửa nghe được câu nói đó của Vũ Duyệt, túi bánh trên tay cũng rơi xuống làm cô quay lại nhìn.

- Cậu... sẽ chuyển đi thật sao? Thế còn tớ phải làm sao đây...

An Khiết nhào lại ôm lấy Vũ Duyệt rồi khóc nức nở.

Dù sao bọn họ cũng đã là bạn bè lâu như thế rồi.

- Tớ... tớ sẽ chuyển đi cùng cậu... tớ chỉ có một mình cậu là bạn thôi...

Dì Lâm thấy Vũ Duyệt như thế cũng vô cùng đau lòng. Từ nhỏ đã chăm sóc cô, bây giờ một đứa nhỏ như thế lại bị chính em trai của mình làm những chuyện không tốt.

- Dì... cũng sẽ đi theo con, chăm sóc con...

Sau đó Vũ Duyệt theo dì Lâm chuyển sang nơi khác và tiếp tục sống cho đến bây giờ, và cuộc sống của cô cũng tương đối ổn định lại, nhưng chuyện năm đó là thứ cô mãi mãi không thể quên được

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »