Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 124
gần 10 năm về trước (5).

❊ ❊ ❊

- Được rồi, anh đưa em đi mua thuốc.

Vũ Duyệt còn đang siết chặt túi trà trong tay, oán hận nhìn mấy người kia.

Qua mấy tuần, Vũ Duyệt vẫn bị mấy người kia xem như người hầu, tùy ý sai khiến.

Tuy không phục nhưng đang ở trong thế bị động như thế này, Vũ Duyệt cũng không còn cách gì khác.

" Không biết xung quanh khu rừng này có người dân sống ở đây không nhỉ. Nếu có thì tốt quá, mình có thể chờ thời cơ đi ra khỏi rừng, rồi tìm kiếm sự trợ giúp "

Vũ Duyệt vừa nghĩ vừa lau bàn, không cẩn thận làm rơi chiếc tách trên bàn, may là chụp lại kịp.

- Phải tìm thời cơ mới được, không thể cứ ở đây được, mình còn rất nhiều thứ khiến mình phải trở về

Ở bên phía Hạ Gia, họ ngày đêm không ngừng tìm kiếm, nhưng lại không thấy gì.

- Nếu không có ở trong vùng này thì có thể hắn ta đã mang con bé sang một vùng khác, không thể bứt dây động rừng được, cũng đừng gấp gáp, chúng ta phải từ từ tiếp cận.

Ý kiến nghe thì đúng nhưng đối với những người ở trong cuộc như đang ngồi trên đống lửa thì bình tĩnh là một chuyện không dễ dàng chút nào.

- Cho người của chúng ta đi đến các vùng khác, cứ thăm dò, một ngày gửi tin về cho ta một lần. Ở các vùng khác không phải là địa bàn của Hạ Gia nên phải cẩn thận.

Vũ Duyệt ngoài mấy lúc bị sai khiến ra, thì gần như ở suốt trong phòng một mình, đầu toàn là nghĩ đến kế hoạch bỏ trốn.

" Phải làm sao đây, đều có người gác xung quanh, bỏ trốn mà không bị phát hiện không hề dễ "

Cạch.

Cửa mở ra, Vũ Duyệt cảm giác được chuyện không tốt sắp xảy ra liền định đi ra ngoài, nhưng lại bị ông ta kéo trở lại rồi quăng vào trong góc phòng.

- Nhóc con được xem mấy chuyện này thì cứ nên học hỏi đi, không khéo sau này cũng nối tiếp đó.

- Nối tiếp cái khỉ gì chứ.

Đương nhiên mỗi ngày Vũ Duyệt đều ép bị thấy mấy cảnh này, đến nỗi đầu óc của cô bị mù mịt luôn rồi.

Có lúc không thể chịu được nữa, Vũ Duyệt định cắn lưỡi chết, nhưng lại bị người hầu nhét vải vào miệng, rồi lại phải tiếp tục chịu đựng.

" Không được rồi, mình phải thoát ra khỏi đây càng nhanh càng tốt thôi, ở lâu như thế thì không khéo mình có chuyện mất "

Vũ Duyệt ngủ tới đêm khuya, sau khi tên thuộc hạ của ông ta vào xem xem cô đã ngủ chưa lần cuối, khoảng 1 giờ sáng thì đi ra ngoài, cô cũng bò dậy.

" Hình như sau 1 giờ sáng thì mấy tên thuộc hạ ở ngoài đấy đều buồn ngủ nhưng lại không được ngủ. Vậy thì mình sẽ nhân cơ hội này mà tấn công vậy "

Vũ Duyệt nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài, vờ như là đi uống nước, cố gắng để bản thân bình tĩnh đến hết mức.

- Gió thổi qua chiều này, vậy thì...

Vũ Duyệt tung gói bột thuốc mê lên không, gió thổi hết về hướng của mấy người gác đang đứng ở đó, không bao lâu sau liền mê man hết.

" Bây giờ thì mình chỉ việc chạy nhanh thôi, nếu ông ta đột ngột tỉnh lại thì không hay "

Vũ Duyệt vơ tay lấy một khẩu súng của một tên thuộc hạ, thêm con dao gọt trái cây mà trước đó cô chuẩn bị sẵn rồi rời đi.

" Chạy theo cảm tính vậy "

Vũ Duyệt chạy như bay trong khu rừng, cũng không rõ là có thể dẫn tới đâu, mà trong cô chỉ tồn tại một khát vọng rời khỏi nơi này.

Chạy hơn 2 giờ sau, Vũ Duyệt mệt mỏi rã rời ngã xuống sau gốc cây, rồi quay lại nhìn về đằng sau.

" Chắc là bỏ được khá xa rồi, cũng có thể an toàn, nhưng tốt nhất thì vẫn nên đề phòng cho chắc vậy "

Vũ Duyệt ngồi lại hơn 1 phút rồi lại cố gắng lết xác đi, đi trong vô thức mà vẫn chưa thể nhìn thấy lối ra của rừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »