Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Lượt đọc: 2472 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 125
gần 10 năm về trước (6).

❊ ❊ ❊

" Rừng rậm gì mà rộng thế, đi suốt nãy giờ mà còn chưa thấy lối ra nữa "

Vũ Duyệt đi liên tục trong hơn 3 tiếng, lúc đi lúc chạy nhanh, thời gian nghỉ gần như là không có vì không dám, nên lúc hơn 5 giờ sáng cô mệt rã rời nằm luôn dưới đất.

" Nằm một chút vậy... dù sao có đi thêm lát nữa thì cũng xỉu mà thôi... "

Lúc gần 6 giờ Vũ Duyệt mới tìm thấy lối ra của khu rừng, vô cùng mừng rỡ, thế nhưng còn chưa kịp mừng được bao lâu thì ở trên đầu nghe tiếng trực thăng.

" Nhanh như vậy đã đuổi được đến đây rồi. Bây giờ mà mình bị bắt về thì chỉ có đường chết thôi "

Vũ Duyệt đứng dưới một tán cây to rộng nên ở trên nhìn xuống không thể nào thấy được.

Đợi hơn nửa tiếng sau, mấy chiếc trực thăng cuối cùng cũng bay đi, Vũ Duyệt dốc hết sức chạy về hướng có con đường.

" Chỉ còn có mấy bước nữa thôi, không lẽ lại không làm được hay sao "

Vũ Duyệt đứng trước một thành phố nhỏ nhưng lại ồn ào, tấp nập, thở không ra hơi.

Lúc nãy trước khi đi Vũ Duyệt có chôm được một cái áo choàng đen của một tên thuộc hạ nào đó của ông ta, bây giờ lại có thể tận dụng được rồi.

" Đi xuống dưới xem xem tình hình như thế nào đã "

Vũ Duyệt lẩn vào trong dòng người đông đúc, dường như cũng không ai chú ý đến cô.

" Chuyện gì mà đằng kia bu đông người thế nhỉ, đi lại xem sao "

Vũ Duyệt nhờ nhỏ con mà có thể chen dễ dàng vào dòng người đông đúc lúc đó.

Hóa ra là phóng phi tiêu miễn phí lấy thức ăn.

" Phóng phi tiêu miễn phí lấy thức ăn cơ à? Làm gì có chuyện tốt như thế chứ, chắc chắn là có chuyện gì ở đằng sau "

Thức ăn được mang ra, thơm nức mũi, ai cũng được thử một cái.

Vũ Duyệt đứng ở đó cũng bốc một cái. Thế nhưng cô chỉ nhìn chứ không ăn rồi giấu đi.

- Bây giờ mọi người ăn thử bánh đi, nếu cảm thấy không ngon thì ném phi tiêu trúng đích sẽ có thưởng bằng tiền.

Mọi người đều ăn hết, rồi lần lượt xung phong lên ném phi tiêu vì sợ sẽ hết thưởng.

Vũ Duyệt nhìn qua cái bảng, tâm rất to, chuyện ném trúng gần như là rất dễ.

Thế nhưng qua mấy chục người mà vẫn không có ai ném trúng, Vũ Duyệt ngây người ra.

" Tâm to như thế thì sao không ném trúng được nhỉ. Hay là... "

Hầu hết mọi người đều bỏ cuộc, gian hàng đông đúc lúc nãy tan rã gần hết.

- Tôi muốn thử sức, có được không?

Vũ Duyệt bước tới mấy bước, tươi cười vô cùng.

- Đương nhiên là được, nhưng không biết cháu có đạt được gì không đây?

Ông ta cúi thấp người xuống rồi cười với Vũ Duyệt, mà cô lại cảm thấy nụ cười đó có chút khinh bỉ.

- Cứ thử là sẽ biết thôi ạ, dù gì thì cũng đâu mất gì đâu.

Vũ Duyệt nhận lấy mấy phi tiêu từ tay ông ta, rồi nhắm kĩ hết sức ném. Năm phi tiêu dính hết 4 phi tiêu vào tâm, một phi tiêu lại bay vào... chân ông ta.

- Ơ, cháu xin lỗi ạ, cháu chưa điều khiển được phi tiêu một cách thành thạo.

Vũ Duyệt che miệng, xin lỗi ông chủ của gian hàng, còn ông ta thì tức điên lên.

Vũ Duyệt vốn biết đầu của phi tiêu không được nhọn lắm, nên phải dùng hết sức mới có thể ném trúng được, nên mới dám đùa với ông ta một phen.

" Vốn dĩ bánh đó có thuốc, nên không thể làm cho người ta tập trung được, mà phi tiêu thì lại không đảm bảo chất lượng nữa "

- Cháu đã có 4 phi tiêu vào tâm rồi ạ, cháu xin phần thưởng

Ông chủ cay cú vô cùng nhưng với bao nhiêu ánh mắt đứng ở đó, ông ta vẫn phải đưa tiền thưởng cho Vũ Duyệt.

" May quá, có cái sống qua ngày rồi, một lát còn đi hỏi xem ở đây là ở đâu nữa "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »