Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26125 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 193

❊ ❊ ❊

Sống mũi cay cay song Lý Khinh Diêu cố kìm nén, tạm thời gạt khuôn mặt tươi cười xa xăm của anh trai ra khỏi tâm trí, cô tiếp tục hỏi: “Chú bắt đầu xem Luna như máu mủ ruột già từ khi nào?”

Tạ Vinh Thành nói, mới đầu, ông chỉ muốn giúp đỡ Lưu Đình Muội. Nói đây là sự điên rồ của kẻ sắp cập bến tử hay là lòng tốt bộc phát cũng được. Hiển nhiên ban đầu ông không hề coi trọng cô ấy như con ruột.

“Cháu biết cách hỏi thật đấy, lúc nào cũng đào sâu đến những góc khuất trong cõi lòng con người.” Tạ Vinh Thành mỉm cười, ông ấy đi đã mệt nên hơi thở gấp. Tạ Vinh Thành vịn vào lan can, đứng vững. “Thực ra tôi cũng không rõ bắt đầu từ khi nào. Đã bảy năm rồi, Luna luôn ở bên cạnh tôi, tôi chứng kiến mọi thay đổi, mọi nỗ lực, mọi sự chân thành, đau đớn và căm phẫn của con bé.”

Có lẽ là bắt đầu từ khi hai người sống nương tựa vào nhau trong căn biệt thự lạnh lẽo đó. Bắt đầu từ khi cô với lòng quả cảm và quyết đoán, quét sạch tất cả trở ngại, không ngừng mang lại cho Tạ Vinh Thành niềm vinh quang vô hạn trong học tập. Cũng có thể là từ lúc ông công khai với bên ngoài rằng cô là đứa con gái ngoài giá thú thất lạc nhiều năm nay, em trai em gái ruột của ông kiên quyết không thừa nhận, còn cô “cây ngay không sợ chết đứng” đã mạnh mẽ đáp trả và thẳng thừng đuổi họ ra khỏi nhà. Hoặc cũng có thể là từ những lần ông bệnh nằm liệt giường, cô đã hết lòng chăm sóc ông…

Tạ Vinh Thành đã không còn nhớ rõ nữa rồi. Nhưng ông nhớ nhất là lần mình bệnh nặng nhất, đến nỗi bác sĩ đã thông báo bệnh tình nguy kịch, nhưng cuối cùng ông vẫn được cứu, sống thêm mấy năm nữa.

Ông nhớ như in trước khi mình được đưa vào phòng phẫu thuật, Luna luôn túc trực bên cạnh ông. Khi ông tỉnh lại, con bé vẫn ngồi bên giường, không rời đi.

Khi ấy ông rất yếu, khẽ véo tay Luna, con bé lập tức tỉnh dậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ tiều tụy. Có lẽ do thiếu ngủ nên Luna vẫn còn mơ mơ màng màng. Ông mỉm cười nhìn Luna, thầm thì: “Đứa bé ngốc.”

Vậy mà Luna lại nói: “Tạ Vinh Thành, bố đừng chết được không?”

“Tại sao?”

Luna vùi mặt vào lòng bàn tay quắt queo của ông, nước mắt ướt đẫm cả bàn tay ông. Cô nói: “Đời này con gặp phải rất nhiều kẻ xấu, cũng gặp được không ít người tốt, họ giúp đỡ con mà chẳng cần đền đáp. Trên thế gian này, có hai người đối xử tốt với con nhất. Một người là Lý Cẩn Thành, người còn lại chính là bố. Bố không được chết, hai người đều không được chết, bố sống thêm vài năm nữa, bầu bạn cùng con.”

Tạ Vinh Thành đã ngoài năm mươi, đã trải qua biết bao gian khổ, sóng gió cuộc đời, thế nhưng chỉ vì mấy câu nói của cô bé này, nước mắt lại rơi lã chã trong cơn bệnh: “Ừ…bố không chết…bố còn muốn nhìn thấy Luna nhà chúng ta…sống hạnh phúc…”

Cô nở nụ cười trong lòng bàn tay ông, nói nhỏ: “Thank you, bố Tạ.”

Sau khi bệnh tình của Tạ Vinh Thành ổn định, có thể xuống giường, ông chính thức gọi cô đến văn phòng nói chuyện. Đặt trên bàn là một bản thỏa thuận nhận con nuôi.

“Bắt đầu từ hôm nay, con chính thức nhận bố là bố, đừng gọi là bố Tạ nữa. Bố không có con ruột, em trai em gái ruột cũng không đáng tin cậy. Ai cũng chỉ chăm chăm mong muốn bố cho con chúng nó thừa kế, đưa hết sản nghiệp cho chúng nó. Chúng không có tài cán thì sau này làm sao giữ được sản nghiệp bố gầy dựng cả đời. Nhưng con thì có thể. Còn cả thằng con giả kia, cứ muốn bố nhận nó, bày đặt công sinh không bằng công dưỡng. Hừ, dối trá. Tất cả những người nhăm nhe tài sản của bố, bố sẽ không cho chúng được toại nguyện.

Làm con gái bố, bố sẽ giao hết gia sản cho con. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, bố sẽ trục xuất đám họ hàng ra khỏi công ty, không để ai cản đường con. Mấy năm nay bọn họ cũng đã kiếm đủ tiền sống sung túc nửa đời còn lại. Chỉ cần nghĩ đến việc nhận con làm con nuôi có thể khiến tất cả bọn chúng tức điên lên là bố lại vui không tả nổi.”

Nhưng Luna lại lắc đầu, nói: “Không cần đâu ạ. Sau khi con tốt nghiệp đại học, kiếm đủ tiền trả lại cho bố, con sẽ làm chuyện của mình. Bố biết con buộc phải làm mà.”

Thực ra, Tạ Vinh Thành đã hối hận về thỏa thuận ban đầu của họ. Khi đó, ông chỉ tiện tay giúp đỡ một người, cuối cùng cô dự định trả thù thế nào, thành công hay thất bại, phải trả giá ra sao đều không liên quan đến ông. Nhưng bây giờ, ông thật lòng coi cô như con gái. Ông đương nhiên hy vọng con gái của mình có thể sống cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc, thay vì chìm đắm trong thù hận.

Thậm chí Tạ Vinh Thành từng nghĩ mình sẽ giết người thay cô. Nhưng sau cuộc trò chuyện lần ấy, Luna đã từ chối đề cập đến chuyện quá khứ, có lẽ cô đã đoán được ý định của ông. Mà ông cũng không còn trẻ trung mạnh khỏe như trước, bệnh tình thường xuyên không ổn định nên cũng không còn khả năng lên kế hoạch thay cô. Huống chi, luật pháp ở Đại lục nghiêm ngặt hơn Hồng Kông, nhiều mối quan hệ và thủ đoạn của ông cũng không thể sử dụng được.

Ông cũng biết rõ Luna không mong ông nhúng tay vào.

“Thú thực, tôi đã từng làm lung lay ý chí của con bé, có lẽ suýt nữa là đã thành công.” Tạ Vinh Thành thở dài. Lý Khinh Diêu đỡ ông, từng bước đi về chỗ chiếc xe lăn.

“Vậy tại sao…”

“Tôi từng tâm sự với con bé rất nhiều lần, cố gắng âm thầm làm con bé từ bỏ ý định trả thù, hoặc ít nhất đừng tự mình ra tay.

Tôi hỏi con bé, con theo học tại trường kinh doanh suốt bao năm, bố cũng dạy dỗ con lâu như vậy. Con đã thấy thế giới ngoài kia rộng lớn và thú vị đến nhường nào và cũng đã nhận ra được tài năng vượt trội của bản thân. Chỉ cần con lùi lại một bước, quên hết những chuyện đã qua thì một tương lai tươi sáng sẽ chào đón con. Đế chế thương nghiệp của bố, thành quả lớn lao mà bố phấn đấu cả đời người đang đợi con làm chủ. Con vẫn còn trẻ, hoàn toàn có thể làm quen với một chàng trai tài tuấn có đủ phẩm hạnh lẫn năng lực, sống cuộc đời hoàn hảo hoàn toàn mới.

Tôi còn nói với con bé, cuộc đời con từng vụt mất giờ đã quay trở về. Ông trời đã trả nợ cho con, thậm chí còn tốt hơn trước kia. Đây là tương lai bao người phấn đấu suốt mấy kiếp cũng không có được. Con bé cũng do dự, bởi vì con bé hiểu rằng chỉ cần con bé lùi lại một bước, chỉ cần nó buông bỏ quá khứ thì tương lai sẽ tươi đẹp biết bao, vui vẻ và hạnh phúc nhường nào. Tôi vô cùng hy vọng con bé có thể thay đổi quyết định, ở lại bên tôi, ở lại Hồng Kông. Về sau tôi mới ngộ ra rằng ngay từ đầu, là tôi cứu con bé, giúp đỡ con bé. Nhưng chính ra con bé lại là người cứu tôi. Suốt mấy năm ở bên cạnh con bé, tôi nhìn thấy tất cả những thứ mình đã quên lãng hoặc đánh mất từ lâu: Tuổi trẻ, sự trong sáng, lương thiện, kiên cường… và cũng thấy được cả nỗi đau và sự bất khuất trong con bé. Chính con bé đã khiến tôi cảm thấy bớt cô đơn và ngày càng bình yên hơn. Tôi thật sự đã quên hết tất cả thù hận và bất mãn trong cuộc đời, bắt đầu hưởng thụ quãng đời còn lại. Bởi vì tôi có một cô con gái tuyệt vời nhường ấy. Bởi vì tôi biết, nếu năm đó tôi không bỏ rơi người vợ đầu và đứa con gái ruột thì giờ đây con gái của Tạ Vinh Thành tôi chắc chắn sẽ giống như vậy. Con bé đã lấp đầy khoảng trống lớn nhất trong cuộc đời tôi, tôi vô cùng biết ơn con bé. Chúng tôi không chỉ là bố con mà còn là bạn bè, là bạn đồng hành trên suốt chặng đường đời.

Thế nhưng, Luna chữa lành cho tôi còn tôi lại không thể chữa lành cho con bé, cuối cùng con bé vẫn quyết định quay đầu. Cháu hỏi tôi về đêm hôm ấy, tôi cũng không rõ đêm hôm ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng tôi biết rằng, Luna sau này dù rằng sở hữu tất cả những gì mình mơ ước thì linh hồn của Lưu Đình Muội vẫn mãi bị giam giữ tại Gia viên Triều Dương, mắc kẹt trong đêm hôm ấy, không thể nào thoát ra được.”

Tạ Vinh Thành ngồi trên xe lăn, rút khăn giấy ra từ trong túi, lau sạch nước mắt ở khóe mắt. Lý Khinh Diêu quay đầu nhìn mặt nước xa xa, giơ tay lau khóe mắt.

Tạ Vinh Thành nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh, ông nói: “Con bé lên kế hoạch gì, làm gì, tôi không hề hay biết, con bé cũng sẽ không nói với tôi. Đó là cuộc đời con bé lựa chọn, tôi không có quyền can thiệp và cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận mọi kết quả có thể xảy ra. Chung quy, năm tôi hai mươi mấy tuổi, muốn làm cái gì thì nhất định sẽ làm cái đó, ai khuyên cũng không nghe. Cháu thấy không, con bé vẫn giống tôi đấy chứ? Đẩy tôi về đi, cô gái, tôi hơi mệt rồi.”

Lý Khinh Diêu nắm chặt lưng xe lăn, nói: “Cháu còn một câu hỏi cuối cùng.”

“Mời cháu nói.”

Cô từ bên cạnh nhìn dán vào đôi mắt thâm trầm, nhìn xa trông rộng của ông: “Những năm ở Hồng Kông, Luna có từng giết người không?”

Trái cổ Tạ Vinh Thành lăn khẽ, đôi mắt vẫn nhìn về phía trước, cho đến khi cô đẩy ông trở về tòa nhà nhỏ, ông cũng không nói thêm một lời nào.

Về đến Tương Thành, Lý Khinh Diêu và Hạ Dũng Trạch tức tốc báo cáo với Đinh Quốc Cường tất cả thông tin liên quan đến Lưu Đình Muội. Đinh Quốc Cường rất hài lòng với thành quả công việc của họ. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà hai người đã nắm bắt rõ ràng mọi thông tin của Lưu Đình Muội, xác nhận thân phận sát thủ giết người hàng loạt của cô ấy, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Điều này đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc phá thành công chuỗi đại án này.

Sau khi báo cáo xong, Lý Khinh Diêu nói: “Đội trưởng Đinh, Tương Thành đã không còn chuyện gì nữa. Cháu đề nghị được đến tuyến một tỉnh Quý Châu, tham gia chiến dịch bắt giữ bốn đối tượng bao gồm Lạc Long, Thượng Nhân, Lưu Đình Muội và Hướng Tư Linh.”

Hạ Dũng Trạch: “Em cũng đi!”

Hiện giờ Đinh Quốc Cường nhìn Lý Khinh Diêu chẳng khác nào giáo viên chủ nhiệm năm xưa nhìn học sinh xuất sắc. Miễn là bạn mang lại thành tích xuất sắc cho thầy ấy thì thầy ấy gần như đáp ứng mọi yêu cầu của bạn. Huống chi Lý Khinh Diêu cũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bên này.

Đinh Quốc Cười cười tít mắt, nói: “Đi đi, bên Trần Phổ quả thực cũng đang thiếu người. Đồng chí giúp tôi đốc thúc cậu ta, bảo cậu ta bắt được nghi phạm nhanh nhất có thể, nếu không thì sẽ bị đồng chí soán ngôi đấy.”

Lý Khinh Diêu mỉm cười: “Khó mà nói đấy ạ.”

Đinh Quốc Cường thích nhất là cái vẻ ngạo nghễ của cấp dưới, nhất là át luôn sự nổi trội của học trò ông là ông lại càng hài lòng, thầm nghĩ trò này tìm vợ khá đấy chứ.

Trước khi rời khỏi Cục Cảnh sát trở về nhà sắp xếp hành lý, Lý Khinh Diêu lại đến Phòng Giám định, nói với đồng nghiệp: “Phiền các đồng chí đối chiếu thêm vài vật chứng giúp tôi.”

[Em đã xin chú Đinh rồi, sáng ngày mai sẽ đi tàu cao tốc đến tỉnh Quý Châu hỗ trợ.]

Một lát sau Trần Phổ mới trả lời, phản ứng đầu tiên của anh nằm ngoài dự liệu của Lý Khinh Diêu: [Điều kiện ở đây rất khắc nghiệt, hay thôi em đừng đến nữa.]

[Em muốn đến.]

[Được rồi, đến thì đến đi. Đến lúc đấy đừng chê bẩn rồi lại giở tính giở nết với anh là được.]

[Khó mà nói.]

[Khi nào đến? Anh có nhiệm vụ, giờ đang ở trong núi sâu, không đón em được.]

[Khỏi cần anh đón. Có Gấu đi cùng em là đủ rồi.]

[…]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »