Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26093 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 178

❊ ❊ ❊

Tuy nhiên Lưu Đình Muội đã bị anh làm tổn thương con tim nên hoàn toàn không nghe rõ anh đang hỏi điều gì. Cô ấy nghĩ anh không thích cô ấy.

Thế nhưng tại sao cô ấy lại hy vọng anh thích cô ấy?

Thích, là gì nhỉ?

Lưu Đình Muội rưng rưng nước mắt, nhìn anh với ánh mắt đau lòng và tuyệt vọng. Cái nhìn ấy khiến con tim Lý Cẩn Thành kêu cái “thịch”, nó chao đảo rồi đâm thẳng vào lồng ngực rắn chắc của người thanh niên.

Anh ấy lắp bắp nói: “Em…em…đi…đi với anh…đến cục cảnh sát…”

“Em không thèm đi với anh đâu!” Lý Đình Muội thình lình bật dậy, cô ấy đã đưa ra một quyết định trọng đại. “Hôm nay em không nói chuyện với anh nữa, mai anh hãy đến lại! Ngày mai em sẽ tha thứ cho anh!”

Lý Cẩn Thành dở khóc dở cười, tức thì lấy sô cô la còn lại và sữa chua ra từ trong túi. Lưu Đình Muội liếc anh, miễn cưỡng nhận lấy. Nhưng cô ấy là một người sống rất nguyên tắc, đã nói không nói chuyện thì sẽ không nói chuyện nữa. Cô ấy chịu đựng cơn thèm ăn, nắm chặt những thứ đó trong lòng bàn tay. Cô ấy biết mình nên rời đi rồi.

Bởi vì cô ấy và Lý Cẩn Thành đã ngồi ở đây suốt mười mấy phút rồi.

Hôm qua, cô ấy chạy lén từ chỗ Lưu Hoài Tín ra đây cũng chừng hai mươi phút nhưng Lưu Hoài Tín không nổi giận. Chứng tỏ khoảng thời gian này là an toàn, không thể dài hơn được nữa.

“Em đi theo anh về cục cảnh sát, anh đi tìm bố mẹ cùng em, được không?” Lý Cẩn Thành quan sát biểu cảm của cô hòng tìm ra đầu mối. Bởi vì cô gái này ăn nói lộn xộn, anh hỏi cả ngày trời mà vẫn không hỏi được rõ ràng.

Nét mặt ghét cay ghét đắng lồ lộ trên khuôn mặt Lưu Đình Muội. Không hiểu tại vì sao mỗi khi nhắc đến bố mẹ, cô ấy đều cảm thấy ngộp thở. Đầu óc hỗn độn nói với cô ấy: Nhất định không được trở về.

“Không cần, em không thèm về cái nơi rách nát đấy đâu.” Cô ấy nói: “Anh đừng lo chuyện bao đồng, em cũng đâu nhờ anh giúp em.”

Lý Cẩn Thành lại trầm mặc. Nói cô ngốc, nhưng đôi khi cô lại rất có chủ kiến, biết rõ mình muốn điều gì.

“Thế anh sẽ không làm gì cả. Anh chỉ đưa em về ngôi nhà hiện tại thôi, có được không? Có anh cảnh sát bảo vệ em, chẳng phải tuyệt lắm à?”

“Em cũng không cần! Lý Cẩn Thành, anh nhất định phải nghe lời em đấy. Nếu anh đi theo em về nhà, làm phiền đến cuộc sống của em thì từ nay về sau em sẽ không bao giờ gặp anh nữa. Anh cứ đứng yên ở đây, đừng đi đâu cả. Ngày mai em đến rồi em sẽ tha thứ cho anh. Anh nhất định phải đến đấy.”

Lý Cẩn Thành nhìn đôi mắt buồn tủi của cô gái, anh cuối cùng đã dừng bước.

Tuy rằng cô ấy ngô nghê, nhưng hình như không muốn trở về nhà, cũng không ghét cuộc sống bây giờ.

Cô ấy chỉ là một đứa trẻ, mà trẻ con thì không biết nói dối.

Là anh cả nghĩ rồi hay sao?

Lưu Đình Muội sợ anh đi theo nên đã chạy đi nhanh như bay.

Khi chạy đến khúc cua, cô ấy dừng lại, bước thật chậm rãi. Lưu Đình Muội vừa nhét đồ ăn vào trong miệng, vừa rơi nước mắt lã chã.

Cô ấy cũng không hiểu tại sao nước mắt lại tuôn rơi.

Cô ấy đã nói dối Lý Cẩn Thành tại sao không thể dẫn anh về nhà. Và cô cũng không muốn ngừng gặp anh. Tuy chỉ mới gặp nhau hai lần, nhưng cô thật sự rất thích anh.

Những người kia bặm trợn, lại còn cực kỳ xấu xa. Nhỡ đâu Lý Cẩn Thành theo cô về, họ cũng đối xử tệ với anh thì phải làm sao? Cô không muốn nhìn thấy anh bị đánh. Đánh cô thì được, chứ đừng ai hòng đánh anh.

Cô nhất định phải bảo vệ anh.

Đúng rồi, phải làm như vậy. Đình Muội, cậu làm rất tốt.

Nghĩ đến đây, Lưu Đình Muội liền sững sờ. Đình Muội là ai?

Tên của mình là Lý Ngọc mà?

Lưu Đình Muội không biết rằng sau khi cô gặp Lưu Hoài Tín và rời đi cùng anh, có một người đã bám theo sau họ từ khoảng cách xa trong màn đêm.

Tuy rằng Lý Cẩn Thành còn trẻ, kinh nghiệm ít ỏi nhưng khi còn theo học trường cảnh sát, thành tích các môn của anh đều đạt vị trí thứ hai xuất sắc. Một khi cảnh sát Lý đã quyết định tập trung vào một cuộc theo dõi hoàn hảo thì Lưu Hoài Tín và Lưu Đình Muội thật sự không thể phát hiện.

Chỉ có điều vừa nhìn thấy Lưu Hoài Tín, Lý Cẩn Thành liền nhớ ra người này.

Ở cửa phòng khám Viễn An, Lưu Hoài Tín trắng trẻo gầy gò, khuôn mặt tuấn tú đi cùng một người đàn ông cao lớn khác, thuốc men, băng gạc, bao cao su và thuốc tiểu đường.

Còn cả cái tên trên bệnh án trước mặt Diệp Tùng Minh: Lý Ngọc.

Đến bây giờ Lý Cẩn Thành mới biết tên của cô ấy là Lý Ngọc.

Nhưng tiểu đường là sao? Hồi nãy anh còn cho cô ấy ăn sô cô la và sữa chua có đường, chết tiệt!

Lý Cẩn Thành nhíu chặt mày, cảm giác bất an lại xuất hiện.

Thế là anh bám theo mãi, theo mãi, Lý Cẩn Thành cứ như một thợ săn kín đáo đáng tin, bám theo sau hai con mồi ngây thơ. Cuối cùng, anh núp sau một tòa nhà cũ, nhìn thấy hai người đi vào phòng 101 tòa số 17. Đèn trong phòng sáng lên, nhưng các cửa sổ trong phòng đều đóng chặt, không nhìn thấy gì hết.

Lý Cẩn Thành tính toán trong bụng, phải làm thế nào đây.

Một mình anh xông bậy xông bạ vào trong chắc chắn không được. Anh không phải kẻ ngốc, không có chứng cứ đầy đủ thì xông vào kiểu gì? Như vậy không hợp quy tắc. Hơn nữa, nhỡ đâu bên trong thật sự có kẻ xấu, mà không chỉ có một tên thì chẳng phải anh sẽ chịu thiệt à?

Nhưng đây lại không phải là nhiệm vụ của Đội, cũng không thuộc khu vực quản lý của họ, thế thì lại vượt giới hạn. Hơn nữa, anh đến Gia viên Triều Dương điều tra chuyện gia đình họ Hướng, vốn đã giấu nhẹm với Đội, đội trưởng biết được chắc chắn sẽ giận tím mặt, mà giờ cũng không điều được chi viện.

Hay là gặp Ủy ban Nhân dân khu vực để tìm hiểu tình hình hộ dân cư trú trước đã?

Lý Cẩn Thành đang suy nghĩ thì điện thoại bên hông đổ chuông. Là cuộc gọi đến từ một đồng nghiệp, anh lập tức bắt máy.

“Lý Cẩn Thành, về cục ngay lập tức! Cậu đến trong vòng nửa tiếng được không? Có nhiệm vụ!”

“Rõ!”

Lý Cẩn Thành quay đầu chạy đi, chạy được vài bước anh lại ngoái đầu nhìn phòng 101 rèm cửa kín mít, vẫn không yên tâm về Lý Ngọc.

Anh nảy ra một suy nghĩ, rút điện thoại ra, tra cứu số điện thoại của đồn công an khu vực này và gọi điện tới cho họ: “Xind chào! Tôi là Lý Cẩn Thành thuộc Đội cảnh sát hình sự khu vực. Số hiệu cảnh sát: XXXXX. Chuyện là như vậy, hôm nay tôi đi ngang qua Gia viên Triều Dương, phát hiện hộ dân ở phòng 101 tòa số 17 hình như có vấn đề. Song tôi phải đi làm nhiệm vụ gấp, hơn nữa cũng không tiện can thiệp trực tiếp. Nếu tiện thì các anh có thể cử hai đồng chí đến phòng 101 xem sao được không? Có thể đến ngay trong tối nay được không? Tốt quá, cảm ơn các đồng chí. Các đồng chí vất vả rồi.”

Cúp điện thoại, Lý Cẩn Thành vỗ đầu. Tối hôm nay anh không kịp đến gặp Diệp Tùng Minh rồi.

Lý Cẩn Thành vừa mới về đội thì đã phải nộp điện thoại.

Sau hai ngày, nhiệm vụ hoàn thành, Lý Cẩn Thành mở điện thoại ra liền thấy có vài cuộc gọi nhỡ đến từ số lạ. Anh gọi lại cho từng số một.

Ngoài những cuộc gọi tiếp thị, trong số đó có một cuộc gọi đến từ đồn công an Gia viên Triều Dương.

“Đồng chí Lý Cẩn Thành đúng không? Chúng tôi muốn trao đổi với anh về tình hình. Tối hôm đó chúng tôi đã đến phòng 101 tòa số 17 Gia viên Triều Dương, trong nhà đang phát trực tiếp. Chúng tôi đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì. Họ là sinh viên khởi nghiệp, ba nam một nữ, trong số đó có hai sinh viên đại học, họ phát trực tiếp hợp pháp. Chúng tôi đã kiểm tra phòng lẫn video phát trực tiếp, không có nội dung khiêu dâm đồi trụy, cũng không có ma túy, không có hành vi vi phạm pháp luật nào cả.”

“Cô gái đó thì sao? Cô ấy có dấu hiệu bị ép buộc không?”

“Không có. Cô ấy đến Tương Thành cùng bạn trai, căn cước của họ là cùng một nơi. Cô gái ấy hình như rất ỷ lại vào bạn trai, cứ nép sau lưng anh ta suốt. Người bạn trai cũng rất bảo vệ cô ấy, hai người họ trông có vẻ rất mặn nồng.”

Cúp điện thoại, Lý Cẩn Thành không khỏi băn khoăn. Lẽ nào anh đã quá nhạy cảm ư?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »