Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26109 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

Ngoài ra, hiện tại có vẻ Lạc Long chưa đăng ký số điện thoại mới, hắn ta còn đến đòi bố mẹ tiền mua điện thoại nhưng cũng không thành công. Còn Thượng Nhân không có lịch sử thanh toán di động, kinh tế cũng eo hẹp nên tám phần mười là sử dụng điện thoại cục gạch. Nếu hai người đó cần lên mạng, tìm hiểu thế giới bên ngoài hoặc lên kế hoạch gì đó thì cách duy nhất là đến quán net.

Con phố này có tổng cộng ba quán net, trong đó có hai quán được sửa sang đẹp, phần cứng cũng tốt nhưng giá cả cao hơn một nửa, trong quán toàn là những thanh niên đang chơi điện tử. Quán còn lại cũ hơn, giá cũng rẻ. Trần Phổ và Lý Khinh Diêu đi thẳng vào trong quán thứ ba.

Hai người cho nhân viên trước quầy quán net xem, chàng trai vừa nhìn liền nhận ra, nói: “Hai người này thường xuyên đến đây. Đôi khi ban ngày thuê một hai tiếng đồng hồ, có khi thuê cả đêm.”

“Họ có máy thường sử dụng không?” Trần Phổ hỏi, ánh mắt hướng về ô cửa sổ sát đường.

Quả nhiên, chàng trai chỉ vào những chiếc máy dưới ô cửa sổ: “Lần nào họ cũng ngồi ở chỗ đó, chắc do không khí trong lành.”

Trần Phổ mỉm cười, thì thầm với Lý Khinh Diêu: “Em đoán là tại sao?”

Lý Khinh Diêu bước đến nghía thử, đoán: “Tiện để chạy à?” Ở đây là tầng hai, nhảy từ cửa sổ xuống cũng không cao lắm.

Trần Phổ gật đầu: “Anh đoán, loại tội phạm này có rất nhiều thói quen đã ăn sâu vào máu. Họ mới được phóng thích, chưa chắc là vì trốn cảnh sát mà chỉ là phản xạ có điều kiện.”

Lý Khinh Diêu tỏ ý mình đã học được. Những kinh nghiệm vụn vặt này đã ăn sâu vào máu các cảnh sát lão làng và luôn được họ vận dụng rất nhanh. Trần Phổ dạy cô những kinh nghiệm ấy, biết đâu một ngày nào đó nó sẽ phát huy tác dụng trong công tác điều tra.

Nhân viên kỹ thuật của cục nhanh chóng có mặt, kết hợp với thời gian lên mạng của hai người họ mà camera an ninh ghi lại, nhân viên kỹ thuật đã truy xuất được lịch sử duyệt web trên hai chiếc máy tính họ thường sử dụng.

Họ không xóa sạch lịch sử duyệt web.

Trang web hai người này truy cập nhiều nhất có hai loại, một loại là trang web khiêu dâm, loại còn lại là trang web tìm việc làm.

Trong bản sơ yếu lý lịch sơ sài mà hai người họ làm đương nhiên đã ém nhẹm quá khứ ngồi tù. Thượng Nhân viết trước đây mình làm nông ở nhà và làm thuê xa nhà. Còn Lạc Long viết mình mở cửa hàng. Có lẽ vì công việc họ tìm là công việc tay chân nên khả năng cao là chủ thuê sẽ không kiểm tra kỹ càng sơ yếu lý lịch của hai người họ.

Hai người họ gửi đi rất nhiều sơ yếu lý lịch, nhưng chỉ có lác đác vài người phản hồi. Đúng lúc này, có hai email đã thu hút sự chú ý của Trần Phổ và Lý Khinh Diêu.

Người gửi: Công ty TNHH Phát triển Du lịch Hắc Lê Phong, thành phố Tương Thành.

Nội dung thư:

[Kính gửi anh Lạc Long:

Chúng tôi nhận được sơ yếu lý lịch của anh, trân trọng mời anh đến công ty chúng tôi phỏng vấn vị trí nhân viên trông rừng. Vui lòng mang theo căn cước công dân và sơ yếu lý lịch đến phỏng vấn tại Công ty TNHH Phát triển Du lịch Hắc Lê Phong trong vòng ba ngày tới. Số điện thoại vă phòng: (Máy bàn) XXXXX.]

Thời gian gửi thư là nửa tháng trước.

Trong hòm thư tìm việc của Thượng Nhân cũng nhận được một email tương tự. Cả hai người đều trả lời nhất định sẽ đến tham gia phỏng vấn đúng hẹn.

Trung Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự số ba tên là Phương Hạo, năm nay 35 tuổi, cao to vạm vỡ, tướng tá đường hoàng. Trước khi Trần Phổ tiếp quản Đội Hai, Phương Hạo cũng là sức trẻ tài năng dẫn đầu trong đội. Tuy kết hôn sớm và đã có một trai một gái nhưng Phương Hạo vẫn thích gì làm nấy, dám làm dám chịu. Các thành viên trong Đội Ba đều phục anh ấy sát đất.

Phương Hạo và Trần Phổ long tranh hổ đấu, luôn phiên lập công trạng phá án mkhoong biết bao nhiêu lần. Tuy nhiên, xét về tổng thể thì Phương Hạo có phần kém cạnh hơn nên anh ấy rất không cam tâm. Khoảng thời gian trước, chính anh ấy đã xúi hai cảnh sát độc thân trong Đội đến ngắt trộm hoa Đội Hai, nào ngờ lại bị Lý Khinh Diêu cho một vố.

Sau đó, Trần Phổ từ Vân Nam về, đi đâu cũng dẫn theo Lý Khinh Diêu làm cộng tác, như hình với bóng, cực kỳ khăng khít. Phương Hạo biết ngay là tên đối thủ lâu năm này có vấn đề, tám phần mười là ông tướng này định trâu già gặm cỏ non. Dù gì Phó Cục trưởng và phu nhân Cục trưởng nhỏ hơn ông ấy năm tuổi, đội trưởng Đinh và phu nhân Đội trưởng nhỏ hơn chú ấy bốn tuổi năm xưa cũng thế còn gì. Nào giống Phương Hạo, vợ chồng anh ấy là bạn học cấp ba, là thanh mai trúc mã. Cho nên Phương Hạo khinh nhất là loại đàn ông lớn tuổi lấy chức vụ cao ra dụ dỗ những cô gái trẻ. Cục trưởng và Đội trưởng Đinh thì thôi, anh ta không dám nói. Nhưng đương nhiên anh ấy có thể coi thường Trần Phổ.

Cô gái trẻ trung xinh đẹp như vậy, Trần Phổ rõ là ngang hàng với anh ấy mà lại đổ xô tranh giành với đám thanh niên, đúng là không có liêm sỉ.

Thế là, sau khi nhận được điện thoại báo tin của Trần Phổ, Phương Hạo chỉ trả lời một cách lạnh lùng: “Biết rồi, cảm ơn, nợ cậu một ân huệ.”

Trùng hợp Trần Phổ cũng có ý kiến với anh ấy. Theo lời tố cáo lúc đó của Diêm Dũng, Phương Hạo còn cố tình sắp xếp hai cấp dưới của mình tiếp cận Lý Khinh Diêu, cùng chấp hành nhiệm vụ. Vì vậy giọng điệu của Trần Phổ cũng rất lạnh nhạt: “Không cần cảm ơn, tôi không đóng góp được gì nhiều. Tất cả là nhờ Lý Khinh Diêu điều tra ra. Tổ trưởng như tôi cũng phải cảm ơn cô ấy.”

Phương Hạo mắc ói đến nỗi thẳng thừng cúp điện thoại.

Tuy nhiên, hơn thua cũng chỉ là hơn thua, Trần Phổ xưa nay vẫn là người đáng tin cậy, Phương Giai rất coi trọng manh mối anh cung cấp nên lập tức triệu tập các thành viên cốt cán trong Đội, nói: “Bận bịu cả nửa ngày trời mà người thì nằm ngay trước mắt chúng ta! Nhanh chóng gọi người phụ trách tuyển dụng của công ty du lịch đến đây, đồng thời lấy luôn danh sách toàn thể nhân viên của họ.”

Đúng là khoảng tối dưới chân đèn.

Đồng thời, Phương Hạo càng năng nổ hơn. Theo thông tin từ Trần Phổ, số điện thoại cuối cùng của Thượng Nhân biến mất ở Hắc Lê Phong, hai người họ lại đặc biệt đến Hắc Lê Phong tìm việc, nghi vấn lớn nhất – tại sao Lạc Long không giết Hướng Tư Linh cũng đã tìm được lời giải. Hung thủ không phải Lạc Long thì còn ai vào đây? Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy?

Quản lý nhân sự của công ty du lịch có mặt rất nhanh, nhưng anh ta không có ấn tượng gì về hai người ngày, trong danh sách nhân viên anh ta mang đến cũng không có họ.

Phương Hạo hỏi: “Có khi nào họ đã đến nhưng không đậu phỏng vấn không?”

Quản lý nhân sự lại yêu cầu cấp dưới mang sổ ghi chép ứng viên phỏng vấn đến, tất cả người đến phỏng vấn đều sẽ ký tên vào sổ ghi chép, bên trong cũng không có hai người kia. Những nhân viên phụ trách tuyển dụng ở phòng Nhân sự cũng không có ấn tượng.

Phương Hạo buồn rầu, nói: “Email từ công ty du lịch gửi đến, không phải phòng nhân sự các anh gửi thì còn ai vào đây?”

Câu nói này đã nhắc nhở quản lý nhân sự, anh ta nói: “Nhắc mới nhớ! Phía tôi tuyển dụng đều là nhân viên chính thức, có biên chế và cũng có hợp đồng. Nhưng một số nhân viên thời vụ phía hậu cần tuyển thì không thuộc quyền quản lý của tôi. Chú Vương phụ trách hậu cần thi thoảng cũng sử dụng tài khoản tuyển dụng của công ty.”

Vương Vĩ, chủ nhiệm hậu cần nhanh chóng được gọi đến, Vương Vĩ là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, tháo vát và giàu kinh nghiệm. Thấy căn phòng toàn là cảnh sát, Vương Vĩ sững sờ. Ông ta cũng không biết gần đây trên núi xảy ra án mạng, đang truy tìm hung thủ nên mấy hôm nay không mở cửa đón khách. Ông ta cúi đầu hỏi quản lý nhân sự với vẻ lo lắng: “Chuyện gì thế? Chẳng nhẽ hung thủ là nhân viên của chúng ta?”

Quản lý nhân sự trấn an: “Không sao đâu, chú đừng nghĩ lung tung, tìm chú để hỏi tình hình của hai nhân viên thời vụ thôi.”

Phương Hạo lấy ảnh của hai người kia đưa cho Vương Vĩ xem. Vương Vĩ trợn tròn mắt: “Tôi…quả thật tuyển hai người này vào làm, họ sao vậy? Phạm tội à?”

Có lẽ Vương Vĩ sợ phải chịu trách nhiệm nên sắc mặt rất khó coi. Phương Hạo nói: “Chủ quản Vương, ông đừng lo lắng. Chúng tôi muốn tìm hai người này, ông có biết bây giờ họ đang ở đâu không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »