Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26397 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Đây có lẽ là chuyến xe kỳ lạ nhất Lý Khinh Diêu từng ngồi.

Trần Phổ lái xe, cô ngồi ghế phụ. Hướng Tư Linh và Lạc Hoài Tranh ngồi ghế sau. Lái xe từ phòng khám tâm lý đến cục cảnh sát mất hai mươi hai phút, bốn người đều ngồi thẳng lưng suốt cả chặng đường, không ai nói chuyện với ai.

Họ giữ yên lặng suốt cho tới khi đến cục cảnh sát.

Lý Khinh Diêu không hay biết rằng khi đang đi trên đường, Trần Phổ đã nhìn gương chiếu hậu, còn Lạc Hoài Tranh thì nhìn góc nghiêng của Lý Khinh Diêu từ phía sau. Trần Phổ nhận ra, ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người đàn ông giao nhau trong gương chiếu hậu rồi lặng lẽ quay đi.

Cuộc thẩm vấn Hướng Tư Linh lần này hoàn toàn khác lần trước, bởi vì cuộc thẩm vấn hôm nay liên quan đến một vụ án mạng từng gây chấn động. Thực ra năm đó, đã có không ít các cảnh sát hình sự tham gia điều tra không đồng ý với kết quả điều tra nhưng bằng chứng đã nói lên tất cả và cuối cùng Lạc Hoài Tranh bị kết án. Vì vậy, hôm nay ngoài các thành viên cốt cán trong Đội hai, còn có một số cảnh sát hình sự năm đó cũng có mặt tại cục. Đội trưởng Đinh Quốc Cường đích thân đến phòng thẩm vấn, đến cả cục trưởng cũng hỏi thăm từ sáng sớm nay.

Vì cấp trên rất coi trọng vụ án nên hôm nay hai vị cảnh sát lão làng là Trần Phổ và Phương Giai sẽ phụ trách thẩm vấn chính. Lý Khinh Diêu đương nhiên đồng ý, vì Phương Giai quả thật có kinh nghiệm phong phú hơn. Hơn nữa, cô và Hướng Tư Linh là bạn học cũ, vụ việc nghiêm trọng nên tránh mặt cũng là điều dễ hiểu.

Lạc Hoài Tranh theo họ về cục cảnh sát, không nói một lời. Trần Phổ cân nhắc sau này có thể sẽ hỏi anh ấy nên đã để anh ấy đứng chờ tại hành lang ngoài phòng thẩm vấn. Dọc đường đi, Lý Khinh Diêu vẫn chưa nói câu nào với Lạc Hoài Tranh.

Phương Giai vào phòng thẩm vấn trước, Trần Phổ dừng bước tại cửa. Anh vẫy tay gọi Lý Khinh Diêu đang định đi sang phòng bên cạnh để nghe.

Trông cô vẫn rất bình tĩnh, không hề nổi cơn thịnh nộ như hai lần trước khi bắt gặp Lạc Hoài Tranh và Hướng Tư Linh “dan díu” với nhau. Nhưng Trần Phổ không biết rốt cuộc cô đã chai lì giống như anh hay là thật sự không còn để tâm nữa. Nhưng hiện tại không phải lúc suy nghĩ về những điều đó.

Mặc dù trong lòng rất ngần ngại nhưng anh cũng hiểu rằng Lý Khinh Diêu là người thích hợp nhất để dò hỏi Lạc Hoài Tranh. Khung cảnh đối đầu căng thẳng giữa Lạc và Hướng tại phòng khám tâm lý vừa rồi chắc chắn có vấn đề. Họ cần làm rõ nguyên do vụ việc.

Thế là Trần Phổ hạ giọng: “Em có thể nói chuyện với Lạc Hoài Tranh một cách bình tĩnh và khách quan không?”

Lý Khinh Diêu nhướng mắt nhìn anh, “Sao lại không thể?”

Trần Phổ tươi cười, nói với cô: “Thám thính xem giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì.”

“Em hiểu rồi.”

Lý Khinh Diêu xoay người định đi thì Trần Phổ liếc thấy Lạc Hoài Tranh đứng ở hành lang đang ngẩng đầu nhìn sang bên này. Nếu là ở nơi khác, Trần Phổ nhất định sẽ thoải mái xoa đầu Lý Khinh Diêu, hoặc vỗ vai khích lệ cô cho Lạc Hoài Tranh xem. Nhưng đây là cục cảnh sát, xung quanh toàn là camera và tai mắt nên anh chỉ đành bình tĩnh nhìn cô bước về phía Lạc Hoài Tranh rồi quay người đi vào phòng thẩm vấn.

Lý Khinh Diêu đi được vài bước thì sững sờ.

Trong hành lang có lác đác vài người qua lại, Lạc Hoài Tranh cúi đầu ngồi một mình trên chiếc ghế sắt xanh lá, hai cánh tay gác lên đùi, ngón cái và ngón trỏ tay phải vân vê ngón cái tay trái như đang suy tư.

Sự tĩnh lặng của anh chẳng khác xưa, nỗi cô đơn bây giờ là thứ chưa từng hiện hữu trong thời niên thiếu. Mỗi lần gặp anh sau khi tái ngộ, dù anh cười, dù anh phong độ lịch lãm, nhưng lúc nào cũng buồn bã ủ dột.

Lý Khinh Diêu ngồi xuống ghế trống bên cạnh anh. Lạc Hoài Tranh ngẩng đầu lên rồi lại cúi mặt xuống, hai tay cũng thôi cử động.

“Dạo này cậu thế nào?” Lý Khinh Diêu quyết định mở đầu bằng một câu hỏi không áp lực.

“Tớ vẫn ổn, công việc rất thuận lợi.” Anh cười và nói: “Những khách hàng Hướng Tư Linh giới thiệu đều đã ký hợp đồng, năm nay không phải lo cơm áo rồi.”

Giọng điệu tự giễu của anh khiến Lý Khinh Diêu lại thấy bức bối trong lòng. Cô thản nhiên nói: “Cô ta nợ cậu thì cậu cứ lấy thoải mái. Đừng giống như trước kia, lúc nào cũng trói buộc bản thân bằng hai chữ đạo đức.”

Anh ngồi thẳng dậy, gật đầu nói: “Cậu nói chí phải.”

Mũi Lý Khinh Diêu cay cay, thần thái này vẫn có gì đó giống như xưa. Thần đồng lạnh lùng chững trạc trước mặt toàn trường cái gì cũng nghe theo cô. Chỉ trừ việc học, anh nhất quyết bắt cô phải làm xong những câu hỏi cuối của những phần cô yếu vì sợ cô không thi đậu Bắc Kinh.

Phải dò hỏi cậu, Lý Khinh Diêu tuy không đành lòng nhưng cô buộc phải làm.

“Lúc nãy ở phòng khám tớ thấy cậu hình như tức giận, đã xảy ra chuyện gì thế? Cô ta lại làm gì cậu à?”

Lạc Hoài Tranh vừa quay đầu liền nhìn thấy đôi mắt của cô ở ngay trước mặt. Đối diện với đôi mắt trong veo ấy, anh không biết phải mở lời thế nào. Uất ức suốt bao nhiêu năm qua, cuộc đời bị đảo lộn, còn cả…tình yêu sâu đậm một thời với cô đều đã tan vỡ chỉ vì một khoảnh khắc của người khác. Dù rằng bây giờ anh đã nhận được một lời nói thật lòng từ Hướng Tư Linh nhưng những điều đó mãi mãi cũng không thể quay trở lại.

Lạc Hoài Tranh cúi đầu cười, anh lại nhìn ngón tay của mình và nói: “Cô ta đã lên kế hoạch cả rồi. Có lẽ hôm nay cô ta sẽ khai thật với các cậu, cứ để cô ta nói trước đi.”

Nụ cười ấy rất nhẹ nhàng, thậm chí còn toát ra sự dịu dàng. Con tim Lý Khinh Diêu như bị một lưỡi dao nhỏ nhẹ nhàng khứa mất một phần. Cô nói: “Được. Mấy hôm nay cậu vất vả rồi. Cảm ơn cậu.”

Lạc Hoài Tranh nghĩ, sao hôm nay hai người ai cũng nói với anh, cảm ơn cậu, cậu vất vả rồi. Hướng Tư Linh là vì ích kỷ, có lẽ cô ta đã cảm thấy mãn nguyện khi anh cúi đầu khom lưng, nhưng Lý Khinh Diêu thì khác.

Khi cô nói như vậy, Lạc Hoài Tranh liền hiểu ra, cô biết anh đang làm gì và cũng biết anh muốn đạt được điều gì. Và với tư cách là một cảnh sát, cô vô cùng biết ơn vì điều đó.

Anh nghĩ, tại sao trước đây mình lại sợ cô khác xưa? Anh sợ cô khinh thường mình, sợ cô không còn thuần khiết nữa, thế thì một giấc mộng thuở thiếu thời khác cũng sẽ tan vỡ.

Nhưng rõ ràng cô vẫn giống như xưa, tâm tư vẫn sáng trong, thông minh độ lượng và có một trái tim tưởng như lạnh lùng nhưng thực ra lại vô cùng ấm áp. Những lần cô giận anh trước kia, chắc chắn là vì giận anh không biết cố gắng. Anh hiểu mà, cô giận là đúng.

Lạc Hoài Tranh lại cười tươi, anh nói rất thoải mái: “Không có gì đâu.”

Lý Khinh Diêu cong mắt, cô không hoàn thành nhiệm vụ Trần Phổ giao và cũng chẳng buồn hoàn thành nữa, cô hỏi: “Cậu uống nước không? Tớ đi lấy cho cậu chai nước.”

“Thôi khỏi.” Anh nói, “Ở phòng khám tâm lý tớ đã uống no nước rồi.”

“Ồ.”

Hai người lại ngồi yên lặng một lúc, họ vô tình nhìn nhau, cậu nhìn tớ, tớ nhìn cậu, ai nấy đều bật cười.

“Chúng tớ cũng có phát hiện quan trọng liên quan đến Hướng Tư Linh.” Lý Khinh Diêu nói, “Nhưng tạm thời vẫn chưa thể tiết lộ với cậu, có lẽ cậu sẽ biết được sớm thôi.”

Anh gật đầu nói, “Ừ.”

Lý Khinh Diêu bỗng nhiên rất muốn trò chuyện thêm với anh, cô muốn nghe anh kể về cuộc sống những năm qua, muốn trò chuyện cùng anh về những người bạn chung của họ, về những dự định và mơ ước cho tương lai. Thậm chí ngay lúc này đây, cô nghĩ sự thật về vụ án và người trong phòng thẩm vấn thật ra đều không còn quan trọng đối với cô và Lạc Hoài Tranh nữa. Những năm qua, cô và anh đã đi trên hai con đường hoàn toàn khác nhau, cô tắm nắng mặt trời, còn anh sống trong bóng tối. Hai người đều mong muốn tìm ra chân tướng năm đó. Nhưng hôm nay, khi kết quả đã đến gần, hai người sát cánh chờ đợi đều giữ một sự bình tĩnh lạ thường.

Lý Khinh Diêu cũng cười.

Lạc Hoài Tranh hỏi: “Cảnh sát Lý cười gì thế?” Giọng điệu của anh đã thân thuộc và thoải mái hơn trước.

“Không có gì đâu tổng giám đốc Lạc.” Cô nói, “Cậu lại cười gì thế?”

“Tớ cũng có cười gì đâu. Làm ơn đừng gọi tổng giám đốc Lạc nữa. Công ty nhỏ như mắt muỗi mà cũng gọi là tổng giám đốc thì ngại chết.”

Hai người lảm nhảm với nhau, hết chuyện này sang chuyện khác, nói không ngừng nghỉ. Hoàn toàn không hay biết ngay phía sau lưng không xa, những thành viên Đội hai không đủ tư cách vào phòng thẩm vấn đều chen chúc ở góc tường, lén lút nhìn bóng lưng hai người. Ví dụ: Châu Dương Tân, Diêm Dũng, xx, xxx…

“Kề vai rồi kề vai rồi…lại tách ra rồi!” Diêm Dũng FA kích động nói.

“Tôi nói cho các cậu nghe, hai người này chắc chắn có tình cảm. Ánh mắt Lạc Hoài Tranh nhìn gái Diêu như có tơ vương ấy! Hơn nữa các cậu đã bao giờ thấy em Diêu gần gũi dịu dàng với thanh niên FA như thế chưa?” Châu Dương Tân chuyên gia phân tích hành vi tâm lý tội phạm nói.

Mọi người thi nhau gật đầu.

Diêm Dũng không phục, “Trước đây anh Trần Phổ cứ dẫn gái Diêu đi điều tra vụ án suốt ngày còn gì?”

“Cậu ngu vừa thôi.” Một cảnh sát to con từng bị Trần Phổ “chỉnh” cho nhớ đời phản bác, “Trần Phổ là hòa thượng! Cậu còn mong cây sắt nở hoa à?”

“Đúng đúng đúng! Tôi còn hút gái hơn Trần Phổ nữa là. Nhắc đến cậu ta làm gì, xui xẻo.”

“Hahaha!”

Các cảnh sát hình sự quan sát hai người đang trò chuyện vui vẻ, bầu không khí hòa hợp, tâm trạng ai nấy đều phức tạp. Dù nhìn từ góc độ nào thì họ cũng cảm thấy đây là một đôi trời sinh. Người nam thì đẹp trai nho nhã, còn người nữ dịu dàng thông minh. Hai người ngồi cạnh nhau, mọi thứ xung quanh đều trở nên thừa thãi. Họ cứ như đang lặng lẽ tỏa sáng. Bạn thật sự không nỡ tiến tới làm phiền, bạn không xứng.

Thế nhưng, Lý Khinh Diêu là “cục cưng” của Đội hai, là cô gái duy nhất, cũng là đóa hoa cao ngạo trong lòng rất nhiều cảnh sát hình sự Đội một và Đội ba. Lạc Hoài Tranh dù sao cũng đã từng ngồi tù, những cảnh sát ấy xem nhau như anh em nên cảm thấy không cam tâm. Nào có chuyện một nữ cảnh sát yêu một phạm nhân cải tạo, chắc chắn cục trưởng cũng không đồng ý.

Nhưng vụ án năm đó gần đây có khả năng được lật lại và tái thẩm. Nếu thật sự là một vụ án oan, Lạc Hoài Tranh vô tội thì cậu ta sẽ không còn là phạm nhân cải tạo nữa.

Hơn nữa, sinh viên được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa, thần đồng đứng đầu toàn khối năm đó, còn xuất sắc hơn cả gái Diêu. Hiện tại, Lạc Hoài Tranh là một doanh nhân trẻ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng trong ngành công nghệ cao, dù không sánh được với những tập đoàn lớn nhưng chắc chắn vượt xa những người bình thường.

Hơn nữa hai người còn từng là một đôi yêu nhau, là mối tình đầu quý giá. Từ lúc vụ án La Hồng Dân xảy ra, Lý Khinh Diêu đã nói với Trần Phổ và Đinh Quốc Cường, các thành viên Đội hai ít nhiều gì cũng biết, chẳng có gì phải giấu giếm cả. Nếu thật sự quay xe thì tình yêu của hai người này giống y như trong phim – Đôi trẻ trời sinh một cặp, số phận trớ trêu, chia ly rồi trùng phùng, xúc động lòng người. Một người giàu cảm xúc như Diêm Dũng cũng sắp trở thành fan couple của hai người rồi.

“Nếu Lạc Hoài Tranh thật sự lấy lại được sự trong sạch, tôi sẽ đồng ý chuyện này.” Châu Dương Tân là người đầu tiên ủng hộ.

Diêm Dũng: “Chắc chắn là được!”

Cũng có người nghi ngờ: “Chắc không đâu, dù cậu ta trong sạch nhưng cũng đã từng ngồi tù rồi. Lý Khinh Diêu tiêu chuẩn cao như thế, liệu có chấp nhận không?”

Mọi người đang bàn tán thì đột nhiên cửa phòng thẩm vấn mở ra, Trần Phổ lao ra: “Chú Bạch đâu?”

Chú Bạch là bác sĩ trong cục, Châu Dương Tân lập tức trả lời: “Hôm nay chú Bạch đi họp ở thành phố rồi.”

Lý Khinh Diêu lập tức đứng dậy chạy về phía Trần Phổ. Lạc Hoài Tranh cũng đứng dậy theo cô nhưng vẫn đứng im tại chỗ. Những thành viên khác trong Đội hai cũng kéo đến cửa phòng thẩm vấn.

“Xảy ra chuyện gì?” Lý Khinh Diêu hỏi.

Sắc mặt Trần Phổ rất lạnh lùng, “Ban đầu vẫn bình thường. Nhưng chúng tôi vừa mới lấy ra tờ giấy phẫu thuật phá thai năm đó, Hướng Tư Linh nhìn một cái liền ngất đi.”

Lý Khinh Diêu và mọi người nhìn vào trong phòng, thấy Hướng Tư Linh ngã ra ghế, hai mắt nhắm chặt, không nhúc nhích. Phương Giai đứng bên cạnh cô ta bảo vệ cẩn thận.

Lý Khinh Diêu và Trần Phổ nhìn nhau, anh khẽ lắc đầu với cô.

Lý Khinh Diêu đã hiểu ý anh: Dù Hướng Tư Linh ngất thật hay ngất giả, hiện tại họ phải đưa cô ta đến bệnh viện để tránh xảy ra rắc rối.

Nếu là ngất giả…Lý Khinh Diêu nghĩ bụng, xem ra tài liệu phá thai họ tìm thấy thật sự đã khiến Hướng Tư Linh một người luôn suy tính chu toàn không kịp trở tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »