Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26113 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 185

❊ ❊ ❊

Nhớ về quá khứ, nụ cười dịu dàng nở trên môi Tống Huy.

“Vết thương trên đầu cô ấy đã khỏi chưa cô?”

Tống Huy gật đầu: “Năm, sáu ngày đầu, cô ấy vẫn thường xuyên đau đầu, nói năng cũng không lưu loát. Sau đấy hình như không kêu đau nữa. Tôi hỏi cô ấy có muốn đến bệnh viện không, tôi sẽ trả tiền thuốc men giúp cô ấy, nhưng cô ấy không chịu đi.”

“Vậy tại sao trong hệ thống của Viện Phúc lợi Đại hải không có hồ sơ của Lưu Đình Muội?”

Tống Huy im lặng, một lúc sau mới trả lời: “Cô ấy chỉ tạm thời cùng đường, trú chân tại Viện Phúc lợi chúng tôi. Cô ấy xinh đẹp như vậy, lại còn tháo vát, không thể ở lại Viện Phúc lợi mãi được. Cô không biết công việc đó của chúng tôi vất vả cỡ nào đâu, thu nhập cũng ít ỏi, mỗi ngày chăm sóc những em nhỏ đó, làm những công việc cực nhọc lặp đi lặp lại. Cô ấy vẫn còn trẻ, không nên lưu lại đây. Cho nên vết thương của cô ấy vừa lành thì đã xin từ biệt tôi, tôi cũng không níu giữ. Do chỉ ở lại hơn chục ngày ngắn ngủi nên vẫn chưa nhập vào hệ thống.”

“Cô ấy rời khỏi Viện Phúc lợi lúc nào ạ?”

Tống Huy nghĩ ngợi, mỉm cười trả lời: “Tôi không nhớ rõ lắm, chắc là ngày 11, 12 tháng 6 gì đó.”

“Thế ngoài chuyện bị gia đình ép gả, cô ấy còn kể cho cô nghe chuyện khác, chẳng hạn như trước đây cô ấy đã trải qua những gì, sau này định đi đâu không cô?”

Tống Huy lắc đầu: “Cô ấy không nói.” Mười ngón tay của bà ấy luôn đan chặt vào nhau.

Lý Khinh Diêu nhìn chăm chăm vào đôi mắt bà ấy, không nói gì.

Tống Huy luôn giữ nụ cười hiền từ. Một lát sau, nét mặt bà ấy cứng đờ, nụ cười cũng tắt lụi, cúi đầu không nói gì.

Theo lý, Tống Huy và Lưu Đình Muội vốn dĩ không quen biết nhau, chỉ sống chung với nhau mười mấy ngày. Lý Khinh Diêu hỏi gì bà ấy đáp nấy là được. Song, Lý Khinh Diêu luôn có cảm giác lời nói của Tống Huy không thật hoàn toàn, cứ như đang đề phòng cảnh sát.

Lý Khinh Diêu nhớ đến xấp thỉnh nguyện thư dày cộm mà nhân viên Viện Phúc lợi đệ trình vì Tống Huy. Một người có thể giết người vì một phút bốc đồng, con giun xéo mãi cũng quằn. Nhưng rốt cuộc bà ấy là người tốt hay là người xấu, tiếp xúc với nhau suốt năm năm, biết bao nhiêu người rơi lệ thỉnh nguyện thì hẳn không phải là giả.

Tống Huy là một người có tấm lòng nhân hậu, luôn sẵn lòng giúp đỡ những người kém may mắn mà không đòi hỏi gì. Trái tim của bà ấy rất mềm mại, song lại vô cùng kiên cường.

Lý Khinh Diêu nghĩ ngợi, quyết định thay đổi cách hỏi.

“Có vẻ Lưu Đình Muội không kể với cô những gì cô ấy thật sự đã phải trải qua lúc trước. Không chỉ là đào hôn thôi đâu.”

Tống Huy ngẩng đầu, ngỡ ngàng.

“Cô ấy bị ba người đàn ông kiểm soát, tham gia những buổi phát trực tiếp tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe. Đồng nghiệp của chúng cháu vẫn đang điều tra, hiện tại nghi ngờ rất có thể còn có phát trực tiếp đồi trụy. Cô có thể tưởng tượng được, cô ấy đã từng trải qua cuộc sống thế nào. Sau đó, cô ấy trốn thoát mới đến được Viện Phúc lợi các cô. Gặp được cô và cô Lưu Phương ở Ủy ban Nhân dân là sự may mắn của cô ấy, nhờ vậy mà cô ấy mới không rơi vào tay kẻ xấu một lần nữa.”

Lý Khinh Diêu mở điện thoại, phát một đoạn video phát trực tiếp năm đó của Lưu Đình Muội.

Tống Huy vừa xem vừa giơ tay lau nước mắt.

“Cô biết tại sao chúng cháu phải tìm cô ấy không? Bởi vì gần đây, khi điều tra một vụ án khác chúng cháu mới phát hiện, bảy năm trước, sau khi rời khỏi Viện Phúc lợi của cô thì Lưu Đình Muội đã bặt vô âm tín. Căn cước của cô ấy không có ghi nhận từng sử dụng. Không có ai từng gặp cô ấy, điện thoại, thẻ ngân hàng, tài khoản mạng xã hội đều không có. Cô biết điều đó có nghĩa là gì không ạ?”

Tống Huy nhìn thẳng vào cô: “Có nghĩa…là gì?”

“Cô ấy không còn sinh hoạt hay xuất hiện trong xã hội. Lỡ cô ấy lại rơi vào tay bọn bất lương thì sao? Cô cũng thấy rồi đấy, cô ấy mỏng manh như vậy, lại còn xinh đẹp. Nếu cô ấy cứ bị người ta kiểm soát, tiếp tục trải qua cuộc sống không thấy ánh dương thì đáng thương biết bao. Thậm chí, chưa biết chừng cô ấy đã không còn trên thế giới này nữa thì sao?

“Không thể nào.” Tống Huy lắc đầu, “Cô ấy nhất định sẽ không xui xẻo đến vậy đâu. Không thể nào để cho một người chịu hết khổ đau trần đời. Hừ, dựa vào đâu?”

Nhìn thấy Tống Huy đã có sự thay đổi về mặt cảm xúc, Lý Khinh Diêu lập tức nói tiếp: “Vì vậy, sự giúp đỡ của cô rất quan trọng đối với chúng cháu. Chúng cháu muốn tìm ra cô ấy, xác nhận cô ấy còn bình an vô sự hay chăng.”

Tống Huy đối mặt với cô, lát sau bà nói: “Thực ra tôi cũng không rõ cô ấy đã đi đâu. Nhưng có lần cô ấy từng nói với tôi đôi câu…” Bà ấy dừng lại một lát. “Cô ấy hỏi tôi Sở Công an Thành phố ở đâu. Cô ấy nói muốn nhờ cảnh sát tìm một người giúp cô ấy.”

Trái tim Lý Khinh Diêu thắt lại.

“Tôi hỏi cô ấy đến đồn cảnh sát được không, ở gần đây thôi. Cô ấy nói không được, nhất định phải đến Sở Công an.”

“Sau đó thì sao?”

“Tôi hỏi cô ấy muốn tìm ai, cô ấy nói đi tìm một ân nhân.”

“Cô ấy có nói người đó tên gì không cô?”

“Không, cô ấy cũng không nói đi đâu tìm. Tôi đã nói hết với hai người những gì tôi biết rồi.”

Trong phòng gặp im ắng. Hạ Dũng Trạch chăm chỉ ghi chép từ đầu tới giờ lén lút ngẩng đầu len, dùng bàn tay to như tay gấu của mình lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, rút một tờ đưa cho Lý Khinh Diêu.

Tống Huy cũng nhìn Lý Khinh Diêu, dịu dàng hỏi: “Đồng chí cảnh sát, sao cháu lại khóc?”

Lý Khinh Diêu nhận khăn giấy, nhanh tay lau khô nước mắt rồi nhoẻn cười nói: “Có lẽ là do cháu lo lắng cho Lưu Đình Muội. Cũng không biết sau này cô ấy có tìm thấy người đó không.”

“Sẽ tìm thấy thôi.” Tống Huy nói từng câu từng chữ: “Cuộc đời dài đến vậy, chúng ta rồi sẽ tìm được người mình muốn tìm. Cánh cửa này đóng lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra. Cứ từ từ thôi, cháu đừng buồn.”

Lý Khinh Diêu gật đầu, cô ngẩng đầu lên, hai người phụ nữ nhìn nhau cười.

“Câu hỏi cuối cùng. Nghe cô nói như vậy, thế Lưu Đình Muội khi đó đầu óc đã tỉnh táo hoàn toàn, không khác gì người bình thường, phải không ạ?”

Tống Huy ngẩn ra, gật đầu.

Lý Khinh Diêu và Hạ Dũng Trạch rời khỏi trại giam, đi về phía xe cảnh sát đậu bên lề đường. Ban đầu, hai người họ sóng vai, về sau Lý Khinh Diêu đi càng lúc càng nhanh, bước chân gấp gáp và nặng nề. Song khi đến trước xe, cô dừng lại, không lên ghế phụ, chỉ cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Trước khi đến phân cục. Hạ Dũng Trạch nghe nói cô gái này là người đẹp băng giá có tiếng, bóp nát biết bao trái tim của các thanh niên trong Đội cảnh sát hình sự. Giờ đây, nhìn cô mình đầy tâm sự, Hạ Dũng Trạch giấu trong lòng trái tim tựa như chú gấu con, muốn an ủi nhưng lại hơi sợ cô. Cậu ấy cũng từng nghe phong thanh về chuyện của anh trai cô, thật sự rất đáng thương.

Sau cùng, cậu ấy lắp bắp nói: “Hú, chị Diêu, chúng ta là cộng sự, trong lòng có gì không vui thì cứ nói với đồng đội như vậy chúng ta mới có thể phối hợp ăn ý với nhau. Hay là em mời chị uống trà sữa nhé?”

Lý Khinh Diêu nắm tay nắm cửa xe, phì cười, cô ngẩng đầu lên, nét mặt đã trở lại bình thường. Cô nói: “Lưu Đình Muội để lại cho chúng ta một dấu chấm hỏi lớn phết.”

Đầu óc Hạ Dũng Trạch tức thì bị chập mạch: “Dấu, chấm hỏi gì ạ?”

Lý Khinh Diêu thở dài, cũng không biết là đang thở dài vì sự ngô nghê của cộng sự hay là thở dài cho Lưu Đình Muội.

[Trần Phổ, em hoàn toàn không hiểu nổi. Khi đó Lưu Đình Muội đã khôi phục trí tuệ và ký ức. Cô ấy cũng nói muốn đi báo cảnh sát. Nhưng sau đó tại sao cô ấy không đi? Nếu thật sự là anh trai em đã cứu cô ấy, tại sao cô ấy lại không biết tung tích của anh ấy? Còn có chuyện gì quan trọng hơn việc trả thù cho bản thân cô ấy và tìm ra anh trai em? Hay là sau này vì một nguyên nhân nào đó mà cô ấy không đi được nữa?]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »