Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26715 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 115

❊ ❊ ❊

Trần Phổ ép bản thân không được suy nghĩ nhiều về việc tại sao một nữ cảnh sát đang tuổi lớn như cô hôm nay lại ăn không ngon. Anh chỉ dịu dàng dỗ dành cô: “Em ăn một chút nhé? Cả trưa hôm nay em chưa ăn gì, để bụng đói đến tận bây giờ. Làm cảnh sát thường xuyên phải chịu áp lực lớn, không thể lúc nào cũng bỏ bữa, em sẽ bị đau dạ dày đấy.”

“Thôi được.” Lý Khinh Diêu cầm hộp cơm và nước dưới mặt đất lên, nhìn xung quanh, tìm một bãi đất trống đã qua kiểm tra không còn cần bảo vệ rồi mới ngồi xuống.

Nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, Trần Phổ cũng ngồi xuống cạnh cô. Anh muốn nói chuyện với cô nhưng không biết nên nói gì. Bởi vì anh biết giờ đây e rằng trong đầu cô chỉ toàn là chuyện của Lạc Hoài Tranh, anh có nói gì cũng vô nghĩa.

“Anh nghĩ…chúng ta có tìm được không?” Lý Khinh Diêu cất lời trước.

“Được.”

Anh trả lời vô cùng dứt khoát, Lý Khinh Diêu hỏi: “Tại sao?”

“Trực giác của cảnh sát hình sự.”

Lý Khinh Diêu cúi đầu mỉm cười, cô vừa lựa thịt gà, vừa hỏi anh: “Đội trưởng, nhờ cả vào anh đấy. Hy vọng lần này trực giác của anh vẫn chuẩn.”

“Dĩ nhiên rồi.” Anh nói.

Một lát sau, Trần Phổ lại nói: “Em đừng gây áp lực cho bản thân quá, cứ thuận theo tự nhiên thôi.”

Lý Khinh Diêu nghiêng đầu, quan sát đường nét góc cạnh của anh trong màn đêm. Anh mặc áo phông rộng màu đen và quần dài cùng màu, bờ vai anh rất rộng, vòng eo lại thon gọn. Đôi chân dài duỗi thẳng, khoác tay lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn về phía trước. Góc nghiêng của anh trông lạnh lùng kiên định hơn nhiều.

Cô nói: “Em biết mà. Anh nhìn này, em đã ăn nhiều cơm vậy rồi, không uổng công anh chạy đến đây.” Cô đưa cho anh xem hộp cơm đã vơi đi một nửa. Trần Phổ cực kỳ hài lòng, anh nói: “Em ăn thêm chút đi.”

Lý Khinh Diêu “vâng” một tiếng, ăn hết thịt gà rồi bắt đầu lựa những miếng ớt chuông.

Trần Phổ nghĩ, tuy rằng đêm nay cô lại hơi bất thường vì Lạc Hoài Tranh nhưng anh đã quen rồi nên cũng không sao. Dù sao bây giờ cô đã bớt cứng rắn và sắc sảo, không hung dữ mà còn ngoan ngoãn, rất dễ gần. Trần Phổ cảm thấy khá kỳ lạ, hình như một góc nào đó trong lòng anh cũng đã tan chảy nhưng lại có chút mê mang không nắm bắt được.

Lý Khinh Diêu bất ngờ đặt hộp cơm xuống ôm ngực. Dù cô đã cố gắng kìm nén nhưng vẫn phát ra tiếng nôn khan. Sau đó, Lý Khinh Diêu che kín miệng, quan sát chung quanh. Trần Phổ lập tức hiểu ra, anh kéo túi nilon đựng hộp cơm qua rồi lấy chai nước ra đưa cho cô.

Lý Khinh Diêu lập tức nhận lấy, cô quay lưng về phía anh nôn hết tất cả cơm canh mình vừa ăn ra ngoài.

Trần Phổ nhìn cô chằm chằm.

Lý Khinh Diêu nôn xong, khàn giọng nói: “Xin lỗi, chắc do em ăn quá nhanh.”

Trần Phổ cố nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng, anh đưa nước cho cô. Lý Khinh Diêu súc miệng, nhổ vào túi, súc mấy lần mới cảm thấy dễ chịu. Cô quay lại nhìn anh, sắc mặt tái nhợt, mỉm cười nói: “Thôi em không ăn đâu. Xong việc rồi hẵng nói.”

Trần Phổ nhìn vào mắt cô suốt, nhưng nét mặt cô rất bình tĩnh, cứ như không nhận ra. Trần Phổ cảm thấy sâu thẳm trong trái tim mình như có một tấm băng mỏng, cuối cùng nó đã nứt toác, từng cơn giá buốt bắt đầu lẳng lặng tỏa khắp lục phủ ngữ tạng, lồng ngực, cổ họng và đôi mắt của anh.

Trần Phổ giơ tay định cầm cái túi cô vừa nôn vào, đương nhiên Lý Khinh Diêu không chịu. Cô đứng dậy nói: “Để em tự đi vứt.”

Trần Phổ thở dài, nói: “Em đừng ăn nữa, em uống thêm ngụm nước đi. Là lỗi của tôi, không không nên ép em ăn cơm.”

Lý Khinh Diêu lắc đầu: “Không thể trách anh được. Chắc vì hôm nay em bị cảm, khó chịu trong người.”

Trần Phổ nhất quyết nói: “Không sao đâu, thùng rác tôi còn ngồi rồi nữa là. Em ngồi nghỉ một lát đi, để tôi đi vứt cho.”

Lý Khinh Diêu nhất quyết không đồng ý. Cô cầm hộp cơm ăn dở đi đến thùng rác bên ngoài khu rừng.

Trần Phổ dõi theo bóng lưng của cô, xoa vầng trán bắt đầu đau nhức do thức khuya. Anh cố gắng ổn định tinh thần, nhanh chóng quay trở lại vị trí làm việc.

Khi bình minh ló rạng, trong hốc cây dưới cái cây không nổi bật ở bìa rừng, một cảnh sát đến từ Đội ba giơ chai thủy tinh bẩn thỉu lên: “Tìm thấy rồi!”

Tất cả mọi người chạy tới. Nhân viên thu thập vật chứng cẩn thận nhận chai thủy tinh từ tay cảnh sát hình sự. Anh ta mở ra, bên trong là một mảnh vải đã phai màu. Anh ta bỏ cả chiếc chai và mảnh vải vào túi đựng vật chứng rồi chạy xuống sườn đồi và lái xe về cục cảnh sát ngay lập tức.

Advertisement

Trong đám đông ầm ĩ, Trần Phổ nhìn về phía Lý Khinh Diêu. Chỉ có mình cô không cười, cũng không hứng khởi. Khuôn mặt cô phờ phạc, im lặng nhìn nhân viên thu thập vật chứng mang đồ vật đi xa, cứ như đang dõi theo một chú chim bay cao bay xa, cuối cùng mất hút trong tầng mây.

Hai ngày sau.

Nhận được thông báo của cảnh sát, Lạc Hoài Tranh vội vã đến cục cảnh sát. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám đơn giản kết hợp cùng quần tây, vẫn còn đeo cà vạt, chứng tỏ là chạy từ văn phòng đến đây.

Đinh Quốc Cường dẫn Trần Phổ, Lý Khinh Diêu và một số cảnh sát Đội hai đi về phía anh. Xung quanh còn có rất nhiều cảnh sát đang nhìn về bên này. Dù sao vụ án này cũng được gọi là cú đảo chiều ngoạn mục, chỉ e sau này sẽ còn chấn động hơn nữa.

Nhưng Lạc Hoài Tranh – nhân vật chính của vụ án lại không quá kích động. Ánh mắt anh sáng ngời và kiên định

Trần Phổ đứng bên cạnh Đinh Quốc Cường đột nhiên nhận ra một điều.

Cũng không biết có phải vì hiện tại anh đã hoàn toàn mất đi khả năng phán đoán và chống chịu áp lực tại một số phương diện cho nên anh cảm thấy nét mặt của Lạc Hoài Tranh bây giờ giống y hệt nét mặt Lý Khinh Diêu khi nhìn vật chứng vào tối hôm trước.

Đinh Quốc Cường nhìn người đàn ông long đong lận đận này, trong lòng ông cũng rất tiếc nuối. Ông vỗ vai Lạc Hoài Tranh, nói: “Lạc Hoài Tranh, chúng tôi chính thức thông báo với cậu. Cảnh sát đã phát hiện bằng chứng quan trọng trong vụ án Hướng Vĩ bảy năm trước. Bằng chứng này chứng minh có một nghi phạm lớn khác liên quan đến cái chết của Hướng Vĩ. Mong cậu phối hợp cùng chúng tôi đề xuất tái thẩm vụ án này.”

Lạc Hoài Tranh mấp máy môi nhưng không nói gì cả. Lúc này, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt Lý Khinh Diêu đứng sau Đinh Quốc Cường. Lý Khinh Diêu gật đầu kiên định với anh, Lạc Hoài Tranh mới nở nụ cười chua chát: “Vâng ạ. Cháu xin cảm ơn mọi người, các chú đã vất vả rồi.”

Đinh Quốc Cường lắc đầu, ông cởi mũ cảnh sát ra, trịnh trọng nói với anh: “Xin lỗi cậu.” Ông cởi mũ xuống, Lý Khinh Diêu, Trần Phổ và tất cả mọi người đều đồng loạt cởi mũ xuống.

Mắt Lạc Hoài Tranh cuối cùng đã đỏ hoen, anh nhìn chăm chú vào những người cảnh sát sau bảy năm rồi lại mỉm cười, chỉ nói với họ hai chữ: “Không sao.”

Anh nói, không sao.

Đinh Quốc Cường nghe mà mũi cay cay, ngay cả những cảnh sát Đội hai không biết Lạc Hoài Tranh cũng cảm thấy khó chịu trong lòng.

Đinh Quốc Cường thở dài, lại hỏi han Lạc Hoài Tranh đôi ba câu rồi mới dẫn đội rời đi, để lại mình Lạc Hoài Tranh đứng trong hành lang vắng lặng của cục cảnh sát.

Trần Phổ đi được mười mấy bước, quay đầu lại, quả nhiên thấy Lý Khinh Diêu không đi theo. Cô đứng trước mặt Lạc Hoài Tranh.

Do khoảng cách quá xa nên Trần Phổ không nghe thấy hai người họ nói gì. Lý Khinh Diêu quay lưng về phía anh, anh chỉ có thể nhìn thấy Lạc Hoài Tranh.

Đôi mắt của Lạc Hoài Tranh đỏ hơn trước nhưng vẫn rất dịu dàng, cứ như có một hồ nước tĩnh lặng ẩn chứa mãi trong trái tim của người đàn ông này. Dù cho là phong ba bão táp, mưa rền gió dữ cũng không lay chuyển được linh hồn sâu thẳm nhất trong anh.

Số phận đã cho anh một bạt tai khi anh đang trên đỉnh hy vọng của cuộc đời, khiến anh trở thành kẻ người đời ruồng bỏ. Giờ đây, cuối cùng nỗi oan sắp được rửa sạch, anh có tư cách để tức giận, điên cuồng và bất mãn hơn bất cứ ai nhưng anh chỉ đứng yên tại chỗ, giống như cây cao bóng cả, cũng giống như bức tranh rộng lớn nhưng động lòng người.

Lý Khinh Diêu cũng nhìn Lạc Hoài Tranh như vậy.

“Nói chúc mừng có lẽ không hợp.” Cô mỉm cười nói, “Nhưng tớ thật sự mừng cho cậu.”

Nụ cười trên khuôn mặt Lạc Hoài Tranh đã biến mất tự thuở nào. Anh chỉ nhìn đôi mắt đen láy của cô, anh đọc được bi thương tựa gió chiều và cũng thấu được niềm vui không giấu nổi trong đôi mắt đó

Lạc Hoài Tranh giang tay, cúi người ôm chặt Lý Khinh Diêu. Sau khi sững sờ, đôi mắt khô cạn suốt mấy hôm nay của cô lập tức cảm thấy cực kỳ xót xa, nước mắt tuôn trào chẳng thể nào ngăn lại. Cô nhắm mắt, duỗi tay ôm chặt lấy anh.

Trần Phổ đứng đằng xa thở dài, sửa lại vành mũ, nhìn chằm chằm vào họ rồi quay gót rời đi.

“Khinh Diêu, cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu và đồng nghiệp của cậu đã làm tất cả vì tớ.” Lạc Hoài Tranh nói.

“Không có gì.” Cô và anh áp mặt vào nhau, Lý Khinh Diêu dựa vào vai anh, mỉm cười nói: “Tớ đã trở thành một cảnh sát rồi, đây là chuyện chúng tớ nên làm.”

Tớ đã trở thành một cảnh sát rồi, Lạc Hoài Tranh ơi.

Cô gái mùa hạ năm ấy từng tựa vào bờ vai cậu, lắng nghe tiếng ve kêu gió thổi, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao giờ đây đã trưởng thành. Cô ấy không còn là cô gái yếu đuối mất hết tất cả, không tìm được lối thoát, chỉ biết khóc lóc và uất ức cả đêm ngày nào. Cô gái ấy đã có cuộc đời và mục tiêu mới, có chiến hữu, có người bạn đồng hành thân thiết nhất. Cô ấy không ngừng cố gắng, rèn giũa cho mình một đôi mắt sáng như ưng, mình đồng da sắt. Chỉ có như vậy cô ấy mới có thể bảo vệ người cô ấy muốn bảo vệ.

Trong lúc cậu rơi vào vòng xoáy cuộc đời và buộc phải chia xa thì cô ấy đã trưởng thành rồi.

Còn cậu, cậu là thiếu niên đẹp trai tuấn tú, trong sáng cao thượng nhất trên đời này. Tớ vui lắm. Khi chúng ta gặp lại, cậu vẫn như ngày xưa, vẫn là Lạc Hoài Tranh thanh khiết sáng trong thuở nào. Có lẽ trong cậu đã chán nản hơn, đã suy sụp hơn nhưng khi nhìn vào đôi mắt cậu, tớ biết cậu vẫn là cậu.

Trong mùa hè năm đó, cậu, tớ và Hướng Tư Linh, ba thiếu niên đã bất ngờ bị mắc kẹt trong một tấm mạng nhện đen tối và thâm u. Chúng ta khi đó còn quá trẻ dại, yếu đuối và dễ bị tổn thương. Từ ấy, cuộc đời thiếu niên tựa như con hạc giấy bị cuồng phong cuốn trôi, mỗi người lạc một phương trời.

Nhưng hôm nay, dù cho là sự thật hay dối trá, ích kỷ hay vô tội, cuối cùng vòng quay số phận đã bị chúng ta xoay chuyển.

Lạc Hoài Tranh ơi, cuối cùng thế giới cũng có thể trả lại phần nào những gì đã nợ cậu.

Mùa hè sắp sửa kết thúc, thu vàng sắp ghé thăm.

Thiếu niên thương mến, cậu có thể tạm dừng lại, nghỉ ngơi và nhìn lại quãng đời đã qua. Còn tớ cũng có thể yên tâm tiến bước trên con đường phía trước.

Con đường cảnh sát vẫn còn rất dài.

Câu chuyện bảy năm trước vẫn chưa kết thúc. Màn sương mù giăng kín bầu trời cuộc đời chúng ta, thứ chờ đợi tớ và Trần Phổ trong màn sương mù đen ngòm, đặc quánh và bí ẩn đó là quả ngọt hay trái đắng đây?

<Hết Quyển II>

Vậy là đã xong quyển thứ hai và giải quyết được vụ án của Lạc Hoài Tranh. Thực ra đọc tới đây, mình thương Lạc Hoài Tranh hơn bất cứ ai trong câu chuyện này. Một thiếu niên tương lai rộng mở, đúng như mọi người nói, nếu không có vụ án năm ấy xảy ra, thì có lẽ bây giờ cậu ấy đã rất hạnh phúc rồi, có cả sự nghiệp lẫn người mình yêu thương ở bên cạnh. Nhưng rồi cuối cùng lại ngã xuống khi đang trên đỉnh cao hy vọng. Gia đình thường sẽ ảnh hưởng nhiều đến con cái, xuất phát điểm của Lạc Hoài Tranh và Hướng Tư Linh đều giống như nhau. Trong khi bố mẹ Lạc Hoài Tranh luôn cố gắng chăm sóc và chu cấp cho con trai mình nhất có thể thì bố mẹ Hướng Tư Linh lại sẵn sàng hiến dâng cả con gái mình để đổi lấy tiền bạc, khiến hai con người hình thành nên hai tính cách trái ngược nhau. Nhưng cuối cùng, cảm ơn Lạc Hoài Tranh vẫn là cậu của năm ấy, dù bị mọi người xa lánh, mỉa mai, cậu vẫn là Lạc Hoài Tranh trong sáng và thiện lương như thuở nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »