Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26108 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 171

❊ ❊ ❊

Giai đoạn này, nền tảng đồi trụy của nước ngoài đã đóng cửa vì chiến dịch truy quét. Lạc Long, Tiền Thành Phong và Lưu Hoài Tín cũng rảnh rỗi hơn trước. Tiền Thành Phong là một người cẩn trọng, tuy Lạc Long là anh lớn trong số ba người, nhưng nhiều khi hắn ta vẫn sẽ nghe lời của quân sư Tiền Thành Phong.

Tiền Thành Phong bảo bọn họ gỡ hết tất cả thiết bị phát trực tiếp, bao gồm cả những bộ trang phục, đạo cụ hở hang của Lý Ngọc. Thậm chí còn xóa bỏ, định dạng những video đồi trụy lưu trong máy tính rồi bán chiếc máy tính đó đi giống như đồ secondhand.

“Tôi nghe nói dù định dạng lại thì cảnh sát cũng vẫn có thể khôi phục lại. Hiện giờ tình hình căng thẳng, cẩn thận một chút vẫn hơn.” Anh ta nói.

Vậy mới nói, đối mặt với cùng một sóng gió, nhưng có người vẫn còn tham lam vô độ, do dự chần chừ. Còn có người thì dứt khoát cắt đuôi để sống sót. Cuối cùng, kẻ trước vào tù, kẻ sau nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Có công bằng không? Không hề công bằng một chút nào. Nhưng bọn họ thế mà đã thoát được.

Hiện tại, phòng 101 tòa số 17 Gia viên Triều Dương trông chẳng khác nào một căn phòng bình thường, phát trực tiếp ăn uống.

Không có nguồn thu nhập thứ hai, Lạc Long và Tiền Thành Phong thường xuyên ra ngoài đánh bài, ăn chơi. Có lẽ vì khoảng thời gian trước ăn nằm quá nhiều với Lý Ngọc, hơn nữa đều là vì hoàn thành nhiệm vụ nên bây giờ cả hai đều không còn nhiều hứng thú với Lý Ngọc. Dù gì suy cho cùng họ vẫn là con người, không phải là loại súc sinh chỉ biết ăn và ngủ.

Nhưng Lý Ngọc cần có người trông nom, chăm sóc và Lưu Hoài Tín đương nhiên sẽ là người đảm nhận nhiệm vụ này. Anh ta cũng bằng lòng. Lạc Long và Tiền Thành Phong cố tình châm biếm rằng hai người họ ra ngoài, dành không gian riêng cho Lưu Hoài Tín và Lý Ngọc hẹn hò. Lưu Hoài Tín cũng không phản bác.

Mỗi ngày, Lưu Hoài Tín đều tắm rửa sạch sẽ cho Lý Ngọc, mặc cho cô ấy những bộ quần áo bình thường và gọn gàng sạch sẽ. Đa phần Lưu Hoài Tín sẽ cho cô ấy mặc giống như thiên thần trong sáng. Đôi khi anh ta đích thân nấu những món ăn yêu thích cho cô ấy ăn, có đôi khi không kiên nhẫn thì anh ta sẽ gọi đồ ăn ngoài. Quần áo của Lý Ngọc đều do anh ta giặt. Mỗi ngày, anh ta tiêm và cho cô ấy uống thuốc đúng giờ. Thậm chí anh ta còn dắt cô ấy ra ngoài đi dạo, nhưng lúc nào cũng nắm chặt tay cô ấy, không cho phép cô ấy nói chuyện với người khác và cũng không bước ra khỏi khu chung cư Gia viên Triều Dương.

Đến tối, anh ta sẽ đọc câu chuyện trong cuốn truyện tranh Lý Ngọc yêu thích nhất cho cô ấy nghe, kế đó là làm tình và ôm cô ấy ngủ.

Anh ta không giống như bọn họ, anh ta thiết nghĩ, mình thích cô ấy cho nên sẽ không thấy chán.

Hôm đó là một ngày nắng đẹp, Lưu Hoài Tín nắm tay Lý Ngọc, dẫn cô ra ngoài đi dạo như thường lệ. Những người đàn ông đi ngang qua họ trên đường đều sẽ nhìn Lý Ngọc. Điều này khiến trong lòng Lưu Hoài Tín vừa đắc ý mà vừa cảnh giác.

Họ bất giác đi đến gần phòng khám Viễn An. Lưu Hoài Tín sực nhớ đã đến lúc phải đi mua thuốc rồi.

Bây giờ Lạc Long và Tiền Thành Phong cũng không quan tâm đến chuyện này nữa. Bọn họ chỉ cần Lý Ngọc còn sống, còn thở, có thể kiếm tiền là được. Tuy nhiên, Lưu Hoài Tín lo rằng nếu không còn thuốc tiêm thì sức khỏe của Lý Ngọc sẽ đi xuống.

Anh ta dẫn Lý Ngọc đến dưới một tán cây và nói: “Em đứng đây đợi anh, anh đi mua thuốc cho em. Em không được đi đâu, cũng không được nói chuyện với người khác. Không được để ý đến bất cứ ai.”

Lý Ngọc mở to đôi mắt tựa trái nho đen, ngơ ngác gật đầu.

Anh ta không yên tâm, lại dọa cô ấy: “Nếu em dám đi thì bọn anh sẽ bắt em về và đánh em, làm tình với em hàng ngày, khiến em phải đau đớn. Em có dám không?”

Lý Ngọc lập tức ôm đầu: “Không dám, không dám ạ! Em sẽ ngoan ngoãn ạ.”

“Ở đây chờ anh.”

“Dạ.”

Lưu Hoài Tín hài lòng, đi về hướng phòng khám. Sau khi đi được vài chục mét, anh ta nhìn thấy Lý Ngọc vẫn còn giữ nguyên tư thế ôm đầu, đứng ở đó trông mong anh ta, giống như một chú chó đang nhìn người chủ vừa sợ vừa yêu.

Lưu Hoài Tín tiến vào phòng khám.

Một con bướm từ trên cành cây bay xuống, bay đến trước mặt Lý Ngọc. Thân mình nó trắng muốn, đôi cánh mỏng xòe rộng, đậu trên khoảng không cách đầu mũi Lý Ngọc chưa đầy hai mươi centimet, vỗ cánh liên tục. Cặp mắt côn trùng dường như đang nhìn cô ấy.

“Ôi! Bướm!” Lý Ngọc hớn hở, buông đôi bàn tay đang ôm đầu, muốn bắt con bướm.

Con bướm bay vụt mất.

Lý Ngọc vội vã đuổi theo con bướm mà quên sạch bách lời hứa với Lưu Hoài Tín. Trong mắt cô ấy chỉ có con bướm tuyệt đẹp kia, cô ấy rất muốn có được nó. Con bướm ấy trông rất giống cô ấy, cũng trắng muốt như vậy. Nếu bắt được nó về, nó có thể bầu bạn cùng cô ấy.

Lý Cẩn Thành ăn tối qua loa rồi quyết định đi dọc theo con phố cho tiêu thực, sau đó sẽ đến tìm Diệp Tùng Minh. Tối hôm qua, anh ấy vừa mới lấy bức ảnh của Hướng Tư Linh ra thì liền nghe thấy tiếng bước chân vọng vào từ ngoài cửa. Tôn Viễn An đã trở về. Diệp Tùng Minh tức thì nói nhỏ: “Chưa gặp bao giờ. Anh đi đi.”

Nhưng ánh mắt của Diệp Tùng Minh lúc nhìn thấy bức ảnh đã tố cáo tất cả.

Lý Cẩn Thành dự định hôm nay lại thử sức một lần nữa.

Con phố Lý Cẩn Thành đang đi dạo là đường dành cho xe cộ, nhưng người và xe không có nhiều.

Một con bướm trắng muối nhẹ nhàng bay đến từ phía trước, băng qua đường cái và đậu trên mái nhà phía đối diện.

Tiền Thành Phong đang suy nghĩ xem lát nữa phải thuyết phục Diệp Tùng Minh như thế nào.

Một bóng người trắng muốt cách đó khoảng chừng năm mét vụt qua trước mắt Lý Cẩn Thành. Ở góc rẽ, một chiếc xe máy điện đang lao tới như một mũi tên.

Lý Cẩn Thành lập tức tỉnh táo lại, tay nhanh hơn não, anh lao về phía trước. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lý Cẩn Thành đã túm lấy cánh tay mảnh khảnh của người đó vào kéo mạnh. Thanh niên lái xe điện trố mắt, chạy vụt ngang qua họ.

Thanh niên sợ hết hồn, vội vã dừng xe cách đó vài mét. Cậu ta đang chạy xe bình thường thì đột nhiên có người chạy băng qua đường, cũng may có người kéo lại kịp. Nếu thực sự tông phải thì không chỉ xe bị hỏng mà cậu ta còn phải chịu trách nhiệm. Cậu ta tức giận ngoảnh đầu lại định chửi, nhưng nhìn thấy Lý Cẩn Thành cao lớn, sắc mặt nghiêm nghị khiến cậu ta cảm thấy ở anh ấy toát lên phong thái khiến người ta phải dè chừng.

Thế là, thanh niên cũng im bặt, lái xe đi mất.

Lý Cẩn Thành lại trừng mắt nhìn chiếc xe điện: Dù người đi bộ có sai thì cậu ta cũng chạy với tốc độ quá nhanh. Sau đó anh mới cúi đầu, nhìn cô gái vừa bị anh kéo lên vỉa hè.

Lý Ngọc cũng đã nhìn thấy xe điện, sợ bạt vía. Cô ấy hiểu rằng người này đã cứu cô ấy.

Nhưng lực tay của anh quá mạnh, cô thật sự bị nắm tới nỗi đau điếng.

Thế là, Lý Ngọc ngước mắt nhìn anh với vẻ tủi thân, đôi mắt ngấn lệ.

Lý Cẩn Thành vốn chỉ vô tình cúi đầu, định nhắc nhở cô gái này rằng hành vi băng qua đường là không đúng, nhưng lại chạm phải đôi mắt đen láy và trong veo.

Cơn gió đầu hạ khẽ vuốt ve gò má Lý Ngọc, mái tóc dài của cô ấy tung bay trong không trung, hiện rõ từng đường nét trên khuôn mặt. Trong khoảnh khắc đó, Lý Cẩn Thành cứ như nhìn thấy một tinh linh đang lặng lẽ dõi theo anh giữa khung trời tuyết trắng.

“Em…” Lý Cẩn Thành nhất thời nghẹn lời, “Em đừng…đường cái nguy hiểm lắm…”

Tinh linh chớp mắt, như thể không quan tâm đến anh đang nói gì. Cô ấy giơ cổ tay đang bị anh nắm chặt lên trước mặt anh: “Hơi đau.”

Lý Cẩn Thành vội vàng buông tay ra, liếc nhanh một cái. Và rồi anh đã sững sờ.

Tay của thiếu nữ mảnh dẻ trắng trẻo, xương thịt cân đối, khiến đàn ông không dám nhìn lâu. Song, anh cũng nhìn thấy bắp tay cô có sẹo và vài vết bầm. Còn cổ tay vừa bị anh nắm chặt cũng đỏ lên.

Dù gì cũng là người lạ, Lý Cẩn Thành không hỏi nhiều. Anh đỏ mặt xin lỗi cô ấy: “Xin lỗi em, lúc nãy anh sợ em bị xe tông. Cơ mà tốc độ băng qua đường của em quá nhanh, em biết không? Em băng qua đường như vậy rất nguy hiểm, nếu xe điện không giảm tốc độ, em sẽ bị tông đấy. Lần sau không được làm như vậy nữa đấy.”

“Ồ, vâng ạ.” Lý Ngọc vò đầu.

Lý Cẩn Thành dạy bảo cô xong, thấy cô cũng nghe lời, bèn đi tiếp. Nhưng đi được vài bước, anh liền dừng lại. Cô gái đi theo anh, anh đi cô cũng đi, anh dừng cô cũng dừng ngay. Anh ngoảnh đầu nhìn cô ấy, cô ấy lại lúng túng nhìn sang chỗ khác.

Có lẽ là tiện đường thôi, Lý Cẩn Thành giải thích với bản thân.

Ai ngờ lúc đến ngã rẽ, cô ấy cũng rẽ theo anh. Lý Cẩn Thanh thử dừng lại tại một quầy tạp hóa mua nước, cô ấy liền đứng bên ngoài cửa hàng, dán mắt vào những món đồ ăn vặt phong phú trong tủ hàng.

Lý Cẩn Thành nghĩ bụng, anh cũng không rõ mình nghĩ thế nào, có lẽ là vì ánh mắt của cô ấy quá ngây thơ.

Anh lấy một gói bánh quy từ trong tủ hàng.

Khi quay lại, Lý Cẩn Thành phát hiện đôi mắt cô gái đang nhìn chằm chằm vào gói bánh quy.

À…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »