Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26094 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

Lý Cẩn Thành bước đến.

Đèn đường le lói, nhưng vẫn đủ rọi sáng phía trên thân cây.

Có người không biết là dùng đá hay dùng dao khắc ba hàng chữ xiên xẹo lên thân cây. Chữ như gà bới, nhìn qua là biết trình độ lớp Một lớp Hai Tiểu học.

[Tại sao anh không đến? Em tha thứ cho anh rồi.]

[Em xin anh đấy, anh đến nhanh đi. Em sợ quá.]

[Anh đừng bao giờ đến nữa, chúng ta cắt xoẹt.]

Lý Cẩn Thành nhìn chằm chằm vào những hàng chữ này. Cũng không hiểu cớ gì, ai cũng nói hiếm chi bằng nước mắt đàn ông. Xưa nay anh ít khi khóc, thế mà giờ đây khóe mắt lại cay cay.

Không biết tại sao nhưng anh nghĩ ba hàng chữ ngô nghê này nhất định là do cô gái ngốc nghếch đó để lại.

Ngày nào cô ấy cũng đến đây mà.

Anh dường như nhìn thấy trong suốt mấy ngày anh thực hiện nhiệm vụ và cắt đứt liên lạc với ngoại giới, cô luôn nhẹ nhàng chạy đến dưới gốc cây này vào mỗi chiều hoàng hôn buông xuống. Cô cứ ngơ ngác nhìn xung quanh, chờ mong bóng dáng anh xuất hiện, từ hy vọng cho đến thất vọng.

Mãi cho đến khoảnh khắc chiếc xe ngựa bí ngô của nàng Lọ Lem mất đi phép màu, cô buồn bã và lo lắng, quay trở về ngôi nhà giam cầm thiên thần kia.

Lý Cẩn Thành giơ tay ra, ngón tay chạm lên bốn chữ [Em sợ quá].

Tại sao cô sợ? Ai khiến cô sợ? Lần trước rõ ràng cô không đồng ý để anh về nhà cùng cô, lại còn thể hiện rằng mình rất bảo vệ căn nhà đó. Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì sao?

[Sợ] này rốt cuộc là lời nói xằng nói xiên của cô hay là lời cầu cứu thật sự?

Anh lại sờ ba hàng chữ đó thêm một lần nữa, cúi đầu.

Anh bỗng dưng cảm thấy không hề hối hận vì đã tới đây hôm nay. Những dòng chữ này nếu người khác nhìn thấy, e là cảnh sát khác nhìn thấy đều chỉ nghĩ rằng là nét vẽ bậy của một đứa trẻ, chỉ có anh biết đó là cô.

Anh nghĩ, hôm nay anh nhất định phải đến phòng 101 một chuyến, tra rõ đầu đuôi sự việc xem rốt cuộc cô sống như thế nào? Tốt nhất là gặp được cô, trò chuyện với cô để cô biết rằng anh không cố tình thất hứa. Chỉ là do anh có nhiệm vụ, không phải anh không nhớ đứa bé này.

Nhưng hiện giờ anh phải đến phòng khám trước đã.

Vụ án của Lạc Hoài Tranh sắp sửa đi đến kết luận cuối cùng. Đó là lời nhờ cậy khẩn thiết của Lý Khinh Diêu, cũng là lời hứa trịnh trọng của anh. Anh phải tranh thủ thời gian níu lấy tia hy vọng cuối cùng.

Dạo này Diệp Tùng Minh lơ ngơ suốt ngày, hôm này còn suýt nữa kê nhầm thuốc cho bệnh nhân, bị Tôn Viễn An mắng cho một trận.

Bình thường, Tôn Viễn An là một người bác sĩ người thầy có trách nhiệm và rất nghiêm túc. Lời khiển trách của ông ấy khiến Diệp Tùng Minh rất xấu hổ. Nhưng nhớ đến những buổi tối đó, thuốc men Tôn Viễn An nhắm mắt kê đơn và thực hiện ca phẫu thuật vi phạm quy định thì Diệp Tùng Minh lại không thể nào đối diện với ánh mắt của ông ta.

Có lẽ, thật sự đã đến lúc anh ta nên rời khỏi đây.

Diệp Tùng Minh lại rút điện thoại ra, tìm vé tàu. Mấy ngày tới có tàu cao tốc về nhà.

Mấy hôm nay thời tiết ấm áp, bệnh cúm ít, bệnh nhân không nhiều. Dù anh ta xin nghỉ việc thì cũng không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của phòng khám. Tôn Viễn An cũng có đủ thời gian để tìm một trợ lý mới.

Tôn Viễn An tan làm, đã ra về rồi. Ông ta thường xuyên đi đánh bài sau giờ làm. Đây có lẽ là lý do tại sao ông ta lại sẵn sàng làm những việc trái lương tâm để kiếm thêm những khoản ngoài luồng.

Diệp Tùng Minh ngồi một mình trước quầy thuốc, y tá cũng đã tan làm. Cửa cuốn phòng khám được kéo xuống một nửa, cũng chỉ còn lại một bóng đèn đang bật.

Diệp Tùng Minh lại ngẩn ngơ.

Anh ta lại nhớ đến người mình gặp gần đây.

Gã đàn ông vạm vỡ xăm trổ kín cánh tay. Hắn ta mặc áo phông đen, nét mặt lầm lì. Kiểu người này ai gặp ở ngoài đường cũng đều run cầm cập. Dạo này, Diệp Tùng Minh đã bắt gặp hắn ta hai lần.

Một lần là ở ngoài phòng khám, hắn ta đứng hút thuốc cạnh bồn hoa, nhận ra ánh mắt của Diệp Tùng Minh, hắn ta ngẩng đầu mỉm cười, trông rất hiểm ác.

Còn có một lần là khi Diệp Tùng Minh và Tôn Chỉ Lan – con gái của Diệp Viễn An gặp nhau. Thực ra mấy tháng nay, Diệp Tùng Minh cứ nghĩ đến chuyện chia tay nên rất ít khi gặp cô ấy. Lần nào anh ta cũng tìm lý do thoái thác, nhưng vẫn có nhiều khi bị cô ấy bắt bớ.

Hai người gặp nhau tại công viên.

Tôn Chỉ Lan cúi đầu nức nở, Diệp Tùng Minh thì đứng thẫn thờ, dường như đã không còn cảm thấy đau lòng nữa. Anh ta cũng đã từng nghĩ đến việc bộc bạch hết với Tôn Chỉ Lan và đưa cô ấy đi. Nhưng cô ấy có đi với anh ta không? Cô ấy sùng bái cha mình, gia đình bạn bè đều ở Tương Thành. Hơn nữa, khi họ bắt đầu hẹn hò, cô ấy đã từng nói rằng sẽ không bao giờ rời khỏi Tương Thành. Anh ta phải ở lại Tương Thành thì hai người mới có thể ở bên nhau.

Diệp Tùng Minh là một người cả nghĩ, có rất nhiều chuyện chất chứa trong lòng. Anh ta bôn ba bên ngoài đã được mấy năm, bây giờ chỉ muốn trở về nhà. Anh ta chỉ sợ rằng nói ra chỉ tổ phí công. Cuối cùng, cô ấy không lựa chọn anh ta, mà còn khiến cô ấy đau khổ thêm. Thế thì nói làm gì?

Đúng lúc này, Diệp Tùng Minh lại nhìn thấy người đàn ông kia. Hắn ta cầm một cây kem, hoàn toàn không ăn nhập với cánh tay rắn chắn và khí chất u ám. Hắn ta ngồi trên chiếc ghế dài trong công viên, chỉ cách họ chừng mười mấy mét.

Hắn ta lại nhìn Diệp Tùng Minh, còn nhỉn cả Tôn Chỉ Lan. Cái nhìn ấy cũng đủ khiến Diệp Tùng Minh hãi hùng.

Có nên báo cảnh sát không? Nhưng đối phương không làm gì cả. Anh ta cũng không chắc chắn đối phương có đến đây vì mình không.

Nếu là thật, thế thì mục đích của hắn ta là gì?

Trước đây, anh ta vẫn chưa ngờ đến. Nhưng vài ngày trước, Lý Cẩn Thành gặp anh ta, còn nhắc đến chuyện của Lạc Hoài Tranh. Anh ta đã tìm cơ hội đến chỗ gia đình Lạc Hoài Tranh nghe ngóng, chẳng mấy đã nghe ngóng được rất nhiều lời đồn. Ví dụ như sinh viên Thanh Hoa xuất sắc như vậy mà lại là một tên súc sinh, cưỡng hiếp bạn học. Hay là Lạc Hoài Tranh nhất định là bị người ta đổ oan, xưa nay cậu ta luôn là học sinh giỏi đạo đức tốt, hàng xóm láng giềng chứng kiến cậu ta trưởng thành, hơn nữa sắp được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, không thể nào làm ra chuyện này.

Liên hệ với chuyện Lý Cẩn Thành nói lần trước, Hướng Tư Linh đã đi kiểm tra tại bệnh viện, vẫn còn là trinh nữ. Kết quả kiểm tra của cảnh sát vậy mà lại vô lý như vậy. Diệp Tùng Minh dường như đã hiểu ra.

Anh ta biết thứ mình nắm giữ trong tay có trọng lượng không chỉ là một mạng người.

Vì vậy mới có người theo dõi anh ta sao?

Nhưng thứ đó là anh ta âm thầm giữ lại, đến cả thầy cũng không biết, không một ai biết. Diệp Tùng Minh bừng tỉnh. Có lẽ đối phương chỉ theo dõi anh ta, đồng thời cảnh cáo anh ta không được đi tố giác sau khi nghe ngóng vụ án này. Không chừng thầy anh ta cũng đã bị theo dõi.

Anh ta không biết đối thủ là ai, cũng không rõ đối phương có còn tiếp tục hành động. Một trợ lý phòng khám như anh ta lại vì tốt bụng nhất thời, tốt bụng thời thời mà cứ như đang đứng trước vũng bùn đen ngòm, chỉ cần một phút lơ là liền bị người ta kéo xuống.

Diệp Tùng Minh sợ rồi.

Nhưng anh ta vẫn không ngừng suy nghĩ, có nên mang thứ đó đến đồn cảnh sát hay không? Làm như vậy liệu có giúp được thiếu niên vô tội đó không? Nhưng anh ta lại nghĩ, Hướng Tư Linh có thể kiểm tra ra là trinh nữ, nhỡ đâu tài liệu rơi vào tay người của đối phương thì không chỉ mất đi chứng cứ quan trọng duy nhất, mà anh ta cũng có thể gặp nguy hiểm.

Anh ta thật sự rất sợ. Bây giờ anh ta chỉ muốn về nhà.

Vì vậy, khi anh ta rầu rĩ hút một điếu thuốc lá rẻ tiền, nhìn thấy Lý Cẩn Thành bước vào phòng khám một lần nữa, khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú cương nghị và đôi mắt ngời sáng, Diệp Tùng Minh bỗng dưng nhận ra, tất cả có lẽ là sự sắp đặt của ông trời.

Song, anh ta vẫn không mạo hiểm lấy thứ đó ra, chỉ cắm đầu hút thuốc.

Lý Cẩn Thành làm như quen thân với anh ta, ngồi xuống ngoài quầy thuốc, châm thêm cho anh ta một điếu thuốc. Lần này Diệp Tùng Minh hoàn toàn không từ chối, anh ta nhận lấy và gài lên tai.

Lý Cẩn Thành nhìn xung quanh và bên ngoài phòng khám, hạ giọng nói: “Muốn hỏi cậu một chuyện.”

Không ngờ Diệp Tùng Minh lại cười, nói: “Lần nào anh cũng hỏi chuyện tôi không muốn nói.”

Phát giác có sự thay đổi tinh tế trong thái độ của anh ta, Lý Cẩn Thành có linh cảm tối nay rất có thể sẽ có đột phát ở chỗ Diệp Tùng Minh. Anh cũng cười, nói: “Lý Ngọc, còn có ba người đàn ông sống chung với cô ấy, cậu biết gì không?”

“Không biết.” Diệp Tùng Minh trả lời dứt khoát, anh ta thật sự không biết. Hiện tại trong lòng anh ta vô cùng khốn đốn. Anh ta sắp sửa chia tay người bạn gái mình yêu sâu đậm, còn bản thân thì đang bị đe dọa. Anh ta thật sự không muốn cành mẹ đẻ cành con.

“Tôi cũng muốn hỏi anh một vấn đề.” Diệp Tùng Minh nói. “Tại sao kết quả kiểm tra cảnh sát đưa cho Hướng Tư Linh lại là trinh nữ? Các anh kiểm tra ở đâu? Người bên anh có giám sát không?”

Lý Cẩn Thành là một người cực kỳ nhạy bén, ngay lập tức nhận ra. Trái tim trong lồng ngực đập nhanh hơn bao giờ hết. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt Diệp Tùng Minh: “Vậy là Hướng Tư Linh không phải là trinh nữ?”

Trong tình huống nào mà một trợ lý phòng khám lại có thể khẳng định chắc nịch rằng một cô gái vị thành niên đã không còn là trinh nữ?

“Cô ấy từng đến đây phá thai à?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »