Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26341 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 186

❊ ❊ ❊

Rời khỏi Viện Phúc lợi, Lý Khinh Diêu lê đôi chân mỏi mệt trở về Gia viên Triều Dương thì đã là mười giờ đêm.

Khi đến dưới tầng, cô thở dài một hơi, ngẩng đầu lên, vô thức nhìn về phía cánh cửa sổ nhà Trần Phổ như bao ngày tan làm trước đây.

Đương nhiên là tối đen như mực.

Cô thò tay sờ thấy chiếc chìa khóa trong túi, lần theo đường nét mò được chiếc chìa khóa thừa ra một cách thuần thục. Một cảm giác thôi thúc cô đến nhà anh.

Cũng không biết lên đó để làm gì?

Cô vừa lên tầng, vừa nhắn tin cho Trần Phổ: [Em hết lá trà rồi, đến nhà anh lấy một ít.] Đây đương nhiên chỉ là một cái cớ.

Lần này Trần Phổ trả lời rất nhanh: [Mấy chuyện thế này không cần phải nhắn tin báo anh.]

Lý Khinh Diêu nhoẻn cười, rút chìa khóa mở cửa, bật đèn, trong phòng lạnh lẽo và im ắng. Cô cởi giày thể thao, nhìn thấy một đôi dép lê nữ màu đỏ mới tinh đặt ở vị trí cực kỳ bắt mắt trên giáy giày, bên cạnh là một đôi dép lê nam màu đen.

Cô không biết ông tướng này lèn lút mua nó từ lúc nào, rồi lại nhờ anh để trong nhà. Rõ ràng sáng hôm anh đi công tác, cô vẫn còn đi đôi dép lê nam.

Tâm trạng tụt dốc của Lý Khinh Diêu dần dà tốt hơn. Cô xỏ dép lê, rất vừa chân và êm ái.

Trong căn phòng cũng không có gì thú vị, vẫn giống như trước khi Trần Phổ rời đi. Căn phòng cũ kỹ, nội thất đơn giản, không gian rộng rãi. Lý Khinh Diêu nằm luôn lên ghế sô pha dài, nhìn chòng chọc vào trần nhà một lúc rồi bỗng dưng nhớ đến sáng hôm anh đi, anh còn ngồi trên sô pha, ôm cô ngồi trên đùi và hôn cô. Đôi bàn tay anh dường như luôn ấm áp, lồng ngực lúc nào cũng săn chắc. Tất cả chỉ như mới hôm qua.

Lý Khinh Diêu bật dậy, rời khỏi phòng khách, đến ban công. Màn đêm mịt mùng, xung quanh là vô số các tòa nhà cũ tương tự đang đứng sừng sừng, tạo nên Gia viên Triều Dương đã giam giữ anh trai cô và Trần Phổ suốt bảy năm trời. Cô tìm được cánh cửa sổ nhà mình trong màn đêm, nơi đó tối như bưng không nhìn thấy gì. Cô quay người trở vào nhà.

Vừa đi vào trong thì điện thoại đổ chuông. Trần Phổ gọi video cho cô.

Tuy rằng trước khi đi công tác, anh giống y như một địa chủ keo kiệt, ước pháp tam chương cùng cô, lại còn dõng dạc nói rằng ngày nào cũng sẽ gọi video. Tưởng tượng thì đẹp song thực tế lại phũ phàng. Đã đi công tác được mấy ngày rồi, nhưng hai người chỉ thi thoảng gọi điện thoại cho nhau, hơn nữa nói được mấy câu liền cúp máy, càng không có thời gian gọi video. Hôm nay là lần đầu tiên.

Lý Khinh Diêu lập tức ném điện thoại lên sô pha, để cho nó reo. Cô lao vào nhà vệ sinh nhanh như chớp, đứng trước gương chải chuốt lại đầu tóc, rồi lại thấy trên mặt mình hơi bóng nhờn vì bôn ba cả ngày, cô vội vã rửa mặt sạch sẽ chạy về phòng khách rồi mới cầm điện thoại lên. Lý Khinh Diêu ngẫm nghĩ, cô nằm trên sô pha, giơ điện thoại lên cao tạo thành góc 45 độ. Khi kết nối, cô bật ngay chế độ làm đẹp tự động, thế là trong màn hình xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn, mịn màng, hơn nữa còn không có dấu vết giả vờ.

Trần Phổ ở đầu bên kia trông cũng rất có tinh thần.

Áo khoác đen, bả vai rộng, không hề có nếp nhăn thừa. Kiểu tóc cũng gọn gàng, khuôn mặt sạch sẽ, giữ được 90% độ đẹp trai thường ngày. Nhìn từ phông nền, anh đang ngồi trên chiếc ghế sô pha nhung cũ màu đỏ đậm, phía sau là cửa chớp, giống như loại khách sạn cũ cực kỳ bình dân.

Thế là, người ở hai đầu điện thoại đều rất hài lòng với những gì mình nhìn thấy, trái tim đồng thời đập “thịch” một tiếng. Tuy rằng năm phút trước, Lý Khinh Diêu vẫn còn lê những bước chân mệt mỏi như một xác sống, gương mặt lờ đờ đi quanh nhà Trần Phổ, còn Trần Phổ thì vừa mới ném cái chiếc áo khoác dính đầy bùn đất và mạng nhện vào nhà vệ sinh, mặt mày đen sì.

Hai người nhìn nhau một lát, không nói gì.

Trần Phổ cười trước, anh hỏi: “Nằm ở nhà anh thoải mái không?”

“Tạm được.”

“Thế tối nay đừng về nhà nữa, nệm giường anh êm cực kỳ, em có thể ngủ ngon hơn.”

“Không đâu, phiền lắm.”

Trần Phổ cũng không để tâm, anh nhìn dán vào mặt cô, đôi mắt sáng rực, lại hỏi tiếp: “Em ăn cơm chưa?”

“Em ăn rồi.”

“Ăn gì?”

“Ăn mì xào ở gần Viện Phúc lợi cùng Gấu.”

“Gấu?”

“Hạ Dũng Trạch nói đây là biệt danh của cậu ấy, em có thể gọi như vậy.”

Trần Phổ tặc lưỡi, nhưng anh không ghen tuông được với Hạ Dũng Trạch nên cũng chẳng buông lời chanh chua.

“Anh ăn chưa?”

Trên bàn, phía sau điện thoại Trần Phổ rõ ràng đang để một hộp cơm vẫn chưa mở, nhưng anh nói: “Anh ăn rồi.” Phương Giai chung phòng với anh đang tựa vào giường lướt điện thoại bật cười.

Lý Khinh Diêu: “Anh ở chung phòng với ai thế?”

“Phương Giai, không sao.”

Lý Khinh Diêu im lặng một lát, lại hỏi: “Bên anh tiến triển thuận lợi không?”

Trần Phổ lắc đầu: “Hai tên khốn đó trốn kỹ lắm, vùng núi Quý Châu lại rộng lớn, đường xá đi lại khó khăn, cứ như mò kim đáy bể vậy. Tuy nhiên, vòng vây của chúng ta đang được thu hẹp dần. Còn Hướng Tư Linh, cũng không biết cô ta trốn ở đâu, không có camera an ninh nào trên đường không quay được cô ta.”

Lý Khinh Diêu không hỏi công việc nữa, hỏi nữa thì chính bản thân cô cũng thấy mệt mỏi. Cô cũng nhìn dán vào người trong màn hình, lắc đầu nói: “Lại gầy đi rồi, cũng đen hơn rồi. Cứ thế này thì em sẽ chê đấy.”

Phương Giai cố nhịn cười, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Trần Phổ lườm anh ấy, nói: “Em đợi một chút.” Sau đó vội vã đứng dậy, tìm tai nghe trong cặp đeo vào, không mở loa ngoài nữa.

Kế đó, anh hạ thấp giọng, nói: “Sao em kén chọn thế? Rõ ràng có đen đâu.”

Nhưng trong cùng một căn phòng, dù anh có nói nhỏ thì cũng nhỏ được đến mức nào đây? Phương Giai bật người dậy, than “ui da” một tiếng, mở cửa phòng đi ra ngoài.

Trần Phổ cởi tai nghe, nói: “Phương Giai đi rồi, muốn nói gì thì nói.”

Lý Khinh Diêu: “Em không có gì muốn nói cả.”

Trần Phổ cười, cũng ngả người ra sau thoải mái tựa vào lưng ghế, gác một cánh tay lên trên. Dù đang nở nụ cười, nhưng đường nét trên khuôn mặt anh cũng vẫn góc cạnh sắc sảo, đôi mắt lúc nào cũng đen láy và thâm trầm.

“Anh đã đọc báo cáo kết quả công việc mỗi ngày rồi, mấy hôm nay em làm rất tốt. Mỗi bước đi đều rất quyết đoán, cũng rất hiệu quả và lão luyện. Chú Đinh hài lòng lắm đúng không?”

Hôm qua Lý Khinh Diêu được Đinh Quốc Cường điểm tên biểu dương trước toàn đội. Nhưng cô chỉ nói: “Cũng tàm tạm.”

Trần Phổ không nói gì nữa, đôi mắt như có thực chất, cứ như mỗi buổi tối sau khi hai người trải lòng, anh đều nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm và nghiêm túc như thế này. Dần dà, Lý Khinh Diêu cụp mắt, mím môi im lặng.

Hàng mi của cô cụp xuống, che khuất đôi mắt. Trần Phổ chỉ có thể thấy ánh nước loáng thoáng nhưng không chắc chắn. Song, cô rất hiếm khi buồn bã thế này, dù rằng cô không nói lời nào. Trần Phổ chỉ cảm thấy con tim trong lồng ngực như đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, vô cùng khó thở. Anh muốn an ủi nhưng anh biết rõ bất cứ lời nói nào bây giờ cũng đều trở nên vô nghĩa trước những áp lực nặng nề và nỗi khủng hoảng cô đang đối mặt. Đừng nói là cô, gần đây mỗi lần mở điện thoại xem tiến triển điều tra phía Lý Khinh Diêu, anh cũng phải hít sâu một hơi trước.

Anh cứ nhìn cô như vậy một lúc, nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, nở nụ cười tự giễu: “Ước gì có thể mọc cánh bay về. Lúc quan trọng thế này mà anh lại không ở cạnh em.”

Lý Khinh Diêu để nghiêng điện thoại, rời khỏi khuôn mặt mình, cô dùng mu bàn tay vội vã lau sạch nước mắt, giọng nói vẫn cà lơ phất phơ: “Bay kiểu gì? Anh thử em xem nào.”

“Quay mặt cho anh xem nào, sao lại để anh nhìn cái bàn thế này.”

Lý Khinh Diêu quay điện thoại lại, đôi mắt vẫn cụp xuống.

“Nhìn anh nào.”

“Không nhìn.”

Trần Phổ biết cô khó chịu, xưa nay lại sợ để lộ sự nhát gan nên cuối cùng anh không miễn cưỡng, chỉ dịu dàng an ủi cô: “Trong lòng khó chịu em cứ nhắn tin cho anh. Anh rảnh thì sẽ gọi cho em.”

“Vâng.”

Suốt mấy hôm nay, có trời mới biết Lý Khinh Diêu phải gánh chịu áp lực lớn cỡ nào, mỗi bước đi, cô đều sợ rằng bộ xương trắng của anh trai sẽ thình lình xuất hiện trước mặt cô. Nhưng số phận cứ đưa đẩy cô bước từng bước về phía trước, tiến ngày càng gần đến sự thật bảy năm trước, nhưng cuối cùng lại không cho cô một kết quả vui sướng.

Cô bỗng dưng nhận ra, hóa ra mình rất nhớ Trần Phổ. Nỗi nhớ ấy không da diết, không dai dẳng, cũng chẳng phải nỗi nhớ suốt đêm suốt ngày, từng phút từng giây. Chỉ là khi cô cảm thấy ngộp thở, cô rất hy vọng có anh ở bên cạnh. Dù anh không nói gì, chỉ cần đứng đó, để cô nhìn thấy thì cô cứ như tìm được lối thoát cho cảm giác ngộp thở trong lòng.

Người này không thể là ai khác, chỉ có thể là Trần Phổ. Bởi vì trên thế giới này, chỉ có anh từng đồng hành bên cạnh anh trai rất nhiều năm. Và hiện tại, anh đang đồng hành bên cô. Họ đã trở thành hai người gần gũi nhất trên thế gian này. Lý Khinh Diêu biết rõ, lý do cô yêu anh nhất định có anh trai trong đó, anh là anh em chí cốt của anh trai, chưa bao giờ phụ lòng anh ấy. Nhưng thế thì có sao? Tất cả con đường đã đi qua, lựa chọn đã đưa ra đã tạo nên Trần Phổ. Và cái cô yêu chính là tất cả những gì thuộc về con người này.

Thế là, khi Lý Khinh Diêu gọi cuộc điện thoại này, cô nhận ra những sự thật này. Nhìn thấy Trần Phổ một lần nữa, cô cảm thấy đã có một số thứ thay đổi. Cảm giác của cô đôi với anh dường như đã sâu đậm hơn một chút.

Vậy là Lý Khinh Diêu dứt khoát nói: “Trần Phổ, em yêu anh.”

Trần Phổ sững sờ.

Sau đó, anh nhanh chóng nhoẻn cười, khuôn mặt đỏ lựng lên nhưng miệng lại nói: “Em vừa nói gì thế? Anh nghe không rõ.”

Lý Khinh Diêu không chiều theo anh, tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình: “em nghĩ lần này nhất định sẽ tìm được anh trai. Chúng ta cách anh ấy không còn xa nữa rồi.”

Nhắc đến Lý Cẩn Thành, Trần Phổ phân tâm, nét mặt suy tư.

Lúc này, có người gõ cửa, Phương Giai thò đầu vào: “Nói xong chưa? Bên ngoài lạnh thật ấy. Phòng bên cạnh lại ngủ rồi, tôi không vào được.”

“Vào đây, tôi cũng đâu bảo cậu trốn ra ngoài.”

Lý Khinh Diêu thấy thế liền nói: “Thôi, em cũng phải về nhà tắm rửa ngủ nghỉ đây. Lần sau nói tiếp.”

“Lần sau nói tiếp.”

Cúp điện thoại, Trần Phổ mới cầm hộp cơm chỉ còn lại một chút hơi ấm lên, vừa lùa cơm vào miệng vừa nghĩ đến chuyện của Lý Cẩn Thành. Nhiều khi anh cũng cảm thấy tạo hóa trêu người, mình tìm Lý Cẩn Thành suốt bảy năm. Trước khi xảy ra chuỗi vụ án năm nay, anh và Lý Khinh Diêu đã cùng nhau đi qua bao nhiêu con đường xa xôi quanh co? Kết quả, khi sự thật gần ngay trước mắt, anh lại bị điều đi.

Tuy rằng bắt được Lạc Long và Thượng Nhân xét ra thì cũng cùng một vụ án với vụ án bảy năm trước. Nhưng không thể đi đến đáp án cuối cùng cùng Lý Khinh Diêu, không thể đích thân vén tấm màn đen cuối cùng che mắt, sau đó nhìn thấy người anh em chí cốt của anh, trong lòng Trần Phổ ít nhiều gì cũng khó chịu.

Suy nghĩ một lúc lâu, anh mới nhớ ra, hồi nãy mình vẫn chưa đáp lại lời tỏ tình đột ngột của Lý Khinh Diêu.

Trong khoảng thời gian vừa qua, khi hai người đến lúc tình nồng, đã có vài lần câu nói ấy đã vọt đến bên miệng Trần Phổ, nhưng cuối cùng anh vẫn không nói ra, cũng không hiểu tại vì sao. Rõ ràng con tim anh đã chắc chắn. Cứ như khi đối diện với thái độ tình cảm quyết đoán và tỉnh táo của Lý Khinh Diêu, anh lại thấy xấu hổ, không dám thổ lộ. Tuy nhiên, hiện tại ngoại trừ con tim đang bùng cháy, anh lại cảm thấy hối hận vì hồi nãy mình phản ứng quá chậm.

Nhắn tin nói? Không được, không trịnh trọng, không có cảm giác nghi thức tí nào. Trần Phổ anh không thể làm chuyện qua loa như vậy.

Lần sau, lần sau nhất định phải nói. Phải chuẩn bị trước những lời muốn nói, tốt nhất là đợi khi nào gặp mặt rồi nói. Lời tỏ tình của anh chắc chắn sẽ động lòng hơn ba chữ khô khan của cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »