Ai đời lại mở cửa khu vui chơi vào ngày mưa tầm tã?
Nhưng thực tế là có đấy, Tô Tân Niên tìm được một chỗ trên mạng, mà lại không cách rạp chiếu phim quá xa.
Khu vui chơi này thông báo trời mưa to vẫn mở cửa, giá vé giảm một nửa, các trò chơi ngoài trời tạm ngừng, còn trò trong nhà thì tùy tình hình thực tế.
Thế nào là "tùy tình hình thực tế"?
Tô Tân Niên nhắn tin cho bộ phận chăm sóc khách hàng của khu vui chơi.
Họ trả lời rất nhanh: "Là xem có nhân viên nào chịu đội mưa đi làm không. Ai tăng ca thì trò chơi đó hoạt động bình thường.”
Tô Tân Niên thấy lạ, mưa gió thế này mà còn bắt người ta đi làm à?
Xem ra khu vui chơi này lắm tiền, trả lương làm thêm giờ hậu hĩnh lắm đây?
Nhân viên kia đáp: "Một xu cũng không có, bà tổ cha nó."
"Không có tiền làm thêm giờ?"
Tô Tân Niên ngớ người, hỏi tiếp: "Vậy ai chịu làm?”
"Tôi đây này,"
Nhân viên kia gửi kèm biểu tượng gấu trúc giơ ngón giữa: "Chẳng phải tôi đang cống hiến hết mình đây sao?"
Đúng vậy, mưa to gió lớn không ảnh hưởng đến môi trường làm việc của nhân viên chăm sóc khách hàng.
Đối phương đen đủi phải tăng ca đến tận trưa, mà chỉ bán được hai vé.
Tô Tân Niên hết sức thông cảm với hoàn cảnh của người bạn này, cậu hỏi: "Ngoài bạn ra thì hôm nay còn trò nào chơi được không?”
Câu hỏi này rất quan trọng.
Chứ chẳng lẽ cậu mua hai vé, dắt Hứa Hạ đến cái khu vui chơi vắng tanh, ngồi tám chuyện gặm hạt dưa với một nhân viên chăm sóc khách hàng chắc?
Dù Hứa Hạ chắc chắn sẽ không từ chối...
Dù Hứa Hạ rất có thể vừa gặm hạt dưa vừa tò mò hỏi người ta: "Anh làm nghề gì ạ?"
Thôi đi.
"Có."
Một lúc sau, nhân viên kia trả lời chắc nịch: "Vòng đu quay vẫn có người làm, hoạt động bình thường."
Hả?
Tô Tân Niên nhíu mày, hơi bất ngờ.
Hứa Hạ nhoài người tới, nói: "Muốn đi chơi đu quay."
Tô Tân Niên mua hai vé, cùng Hứa Hạ ra khỏi rạp chiếu phim.
Mái hiên xối xả như thác đổ, hệt như Thủy Liêm động, thế giới bên ngoài mờ mịt trong mưa, chẳng thấy bóng người.
May mắn, trạm tàu điện ngầm không xa rạp chiếu phim, chỉ cần băng qua một con phố là tới.
Tô Tân Niên che ô, Hứa Hạ mặc áo mưa, hai người bì bõm lội nước, vội vã chạy về phía trước.
Vào đến trạm soát vé, Hứa Hạ thở phào một hơi, kéo mũ áo mưa xuống, mặt mũi lấm tấm nước mưa.
Hệ thống thoát nước của thành phố này rất tốt, tàu điện ngầm vẫn chạy đều.
Hứa Hạ rất hài lòng, nói với Tô Tân Niên: "Tàu điện ngầm là phát minh vĩ đại nhất của loài người."
Nhận xét này hoàn toàn mang tính chủ quan, nhưng Tô Tân Niên không lạ gì.
Cậu từng nghe Hứa Hạ nói: "Khoai tây chiên là phát minh vĩ đại nhất của loài người..."
Khi nói câu này, cô nàng còn nghiêm túc hơn bây giờ nhiều.
Đi thang cuốn xuống dưới, họ đến sân ga, không có nhiều người chờ tàu.
Tô Tân Niên ngước nhìn bảng chỉ dẫn nhấp nháy trên đầu, bỗng thấy có gì đó lạ... Hình như chỗ này bị dột, nhưng chỉ mình cậu nghe thấy.
Tiếng nước nhỏ rất rõ ràng.
"Ù..."
Tàu điện ngầm vào ga, hai người ngồi cạnh nhau.
Khoang bên cạnh không có ai, trên cửa kính chỉ có bóng của hai người.
"Sư đệ của cậu đâu?"
Hứa Hạ nghiêng đầu, đột nhiên hỏi Tô Tân Niên.
Tô Tân Niên sững người, im lặng một lúc rồi lắc đầu: "Không biết, có lẽ lạc rồi, cũng có thể về nhà rồi."
Hứa Hạ lại hỏi: “Cậu không lo cho cậu ta à?”
Tô Tân Niên lắc đầu, cười: "Sư đệ quỷ quái lắm, từ bé đến lớn chưa từng chịu thiệt, dù gặp chuyện gì cũng tự lo được cho bản thân."
Đa phần là vậy.
Tiểu sư đệ đúng là lì lợm, điều đó không sai.
Nhưng cậu ta cũng biết tùy cơ ứng biến.
Giống như dòng suối chảy xuôi, gặp đá núi thì lách qua, uốn lượn ngoằn ngoèo, hình thù kỳ dị, nhưng hướng chảy thì trước sau không đổi.
Chỉ là... Trên núi còn có một lão già xui xẻo, lúc nào cũng lăm lăm cái xẻng đi tới đi lui, loanh quanh bên bờ, đào đông xới tây, sửa sang lại dòng chảy, chẳng biết mệt.
Hứa Hạ ngơ ngác nhìn bóng hai người mờ ảo trên cửa kính, khẽ nghiêng đầu.
Cô đã nghe Tô Tân Niên kể chuyện.
Trong truyện có một tiểu sư đệ, và sư đệ mà cậu đang nói... Có điểm giống nhau, mà khi Tô Tân Niên nhắc đến sư đệ, giọng điệu cũng không khác mấy. Có gì đó ở đây chăng?
Hứa Hạ sờ cằm, bắt chước thám tử trong tiểu thuyết, lặng lẽ suy tư.
Ừm, thú vị đấy, ừm, nghĩ thêm chút nữa.
Nhưng cuối cùng, Hứa Hạ quên mất cách đơn giản nhất, cô có thể hỏi thẳng Tô Tân Niên tên của sư đệ đã bị lạc trong mưa kia là gì.
Tô Tân Niên sẽ không nói dối.
Nhưng cô đã quên mất, không nhớ ra, định tự mình suy luận từ đầu.
"Tớ có chuyện muốn cùng cậu nghiên cứu thảo luận một chút, mang tính học thuật."
Hứa Hạ nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng nhìn Tô Tân Niên, vẻ mặt nghiêm túc.
"Chuyện gì?"
"Câu chuyện cậu kể, có sư phụ."
Tô Tân Niên không phủ nhận, giọng điệu bình thản: "Từng có."
"Có sư đệ, sư muội."
"Ừ."
"Còn có cả sư huynh."
"Ờ..." Tô Tân Niên ậm ừ cho qua.
Hứa Hạ lại hỏi: "Sư phụ thân với ai nhất?"
"Sư đệ thì phải."
Tô Tân Niên nghĩ bụng sư đệ đúng là số khổ, đây không phải chuyện gì tốt.
"Vì sao?"
"Lão già kia cảm thấy sư đệ giống ông ta."
Hứa Hạ chớp mắt mấy cái, "giống lão già, hay giống lão già hồi trẻ?"
Tô Tân Niên sờ cằm, vẻ mặt suy tư: "Chẳng ai thấy Thần hồi trẻ cả, nhưng lão già kia thật ra không giống sư đệ."
"À," Hứa Hạ gật đầu: "Tớ hiểu rồi."
"Cậu hiểu gì?"
"Không ai mãi mãi trẻ trung, nhưng luôn có người đang trẻ... Có người ghét tuổi trẻ của mình, có người đã già, thích hồi tưởng chuyện xưa."
Hứa Hạ cười: "Cậu thấy lão già kia thuộc kiểu nào?"
"Không phải kiểu trước."
Trường Sinh không có lý do gì để ghét bỏ tuổi trẻ của mình, chuyện này quá rõ ràng.
Vậy là kiểu sau?
Trường Sinh hồi trẻ...
Tô Tân Niên chợt khựng lại, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái.
Trường Sinh, đã từng có tuổi trẻ sao?
Sống lại một đời thì sẽ trẻ lại thật à?
Người ta chỉ có một lần già đi, quá trình này không thể đảo ngược.
Trong thân xác mới là một linh hồn già nua, không tính là trẻ, vậy nên tuổi trẻ của Trường Sinh... Chính là sự mục ruỗng.
Chính xác hơn, là sự mục ruỗng khi chưa thành đế, hồi còn trẻ.
Một chàng trai lang thang trong hoang dã, ngước nhìn bầu trời đêm.
"Nhưng vì sao?"
Vì sao Thần lại phải tìm một bản sao trẻ tuổi của mình?
Hứa Hạ có một ý nghĩ rất sáo rỗng và nhàm chán: "Đa phần tiểu thuyết đều thế, thế hệ trước bảo thủ luôn có những tư tưởng phong kiến lộn xộn, hoặc cả đời theo đuổi sự nghiệp vĩ đại, cần tìm người kế thừa vừa mắt."
"Họ cảm thấy cuộc đời mình rất quan trọng, rất hiếm có, sẽ gây ảnh hưởng lớn đến hậu thế... Nhưng phần lớn thời gian nó chẳng quan trọng, chẳng hiếm có, cũng chẳng gây ảnh hưởng gì."
"Kéo dài sinh mệnh và cuộc đời của mình, là bản năng của mọi giống loài."
Bất kỳ sinh vật nào sinh sôi nảy nở hay tìm kiếm Trường Sinh, đều bị bản năng này thúc đẩy.
Nhưng Trường Sinh... Thần thì không.
Bởi vì Thần sẽ không chết, không cần tìm người kế thừa, thay mình thay đổi mọi thứ.
Tô Tân Niên lắc đầu: "Nếu nhất định phải tìm người thay đổi thế giới, lão già kia sẽ chỉ chọn chính mình."
Thần cực kỳ tự tin, bởi vì Thần đã làm được rồi, khi còn trẻ, đã từng làm một lần.
Nhưng Hứa Hạ im lặng rất lâu,
Chậm rãi ngẩng đầu lên, hỏi một câu rất khẽ.
"Nhưng người già, làm sao thay đổi thế giới được?"
Tô Tân Niên sững sờ.
Mưa rơi cũng ngưng lại một nhịp.