Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33225 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 298
hậu ký mười một

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau buổi chiều Trăn ca nhi mới dẫn hai muội muội hồi cung.

Trăn ca nhi bị Từ Tấn gọi vào Sùng Chính điện, A Tuyền A Bội một đêm không thấy nương, trong lòng nhung nhớ, một trước một sau vào Phượng Nghi cung.

Phó Dung đang dựa trên tháp đâu, nhìn thấy hai nữ nhi bảo bối, cười hỏi các nàng: "trong nhà ngoại tổ mẫu chơi vui sao?"

"Chơi vui!" A Tuyền trước đỡ muội muội lên tháp, sau đó nàng cũng trèo lên, cùng muội muội mỗi người tựa vào một bên mẫu thân, tay nhỏ vừa nhẹ nhàng sờ bụng nương vừa hưng phấn nói sự tình ở nhà ngoại tổ mẫu.

"Hổ Thần với Nhị lang ca ca cãi nhau, buổi sáng Hổ Thần nói muốn thả Hắc Bạch Vô Thường cắn Nhị lang ca ca, tam cữu cữu nghe thấy, liền nói nhị cữu cữu rất thích Hắc Bạch Vô Thường, để Hổ Thần đưa cho nhị cữu cữu nuôi vài ngày, tiểu dượng không bằng lòng, cùng tam cữu cữu cãi nhau, bị tiểu di trừng mắt."

Phó Dung nhịn cười không được.

Ngô Bạch Khởi không ném hai con rắn kia đi, bọn họ đã sớm biết, nếu muội muội còn không sợ, bọn họ cũng không có gì đáng nói. Phó Hựu đủ phá hư, Hổ Thần thật đem Hắc Bạch Vô Thường đưa đến trước mặt ca ca, ca ca liền dám nấu canh uống. Muội muội dung túng Ngô Bạch Khởi, ca ca vẫn nhìn Ngô Bạch Khởi không thuận mắt đâu.

"Còn nháo động phòng." A bội cười hì hì nói, "Ta trốn trong tủ, tỷ tỷ trốn dưới giường."

Phó Dung phì cười, sờ sờ đầu nữ nhi: "Có phải bị nhị cữu cữu các ngươi bắt ra hay không?"

"Nhị cữu cữu không tìm được ta!" A Tuyền đắc ý nói, "Ta nằm ở dưới giường, tỷ tỷ Viện Viện đi ra ngoài rồi nhị cữu cữu liền cho rằng phía dưới không còn ai, sau đó bọn họ liền động phòng, ta đều nghe thấy, còn nhìn thấy!" Ngoại tổ mẫu cùng các dì đều không cho nàng nói cho người khác biết, nhưng nương không phải người khác a, A Tuyền có bí mật gì đều sẽ nói cùng nương.

Phó Dung có chút nóng mặt, tò mò nữ nhi đã nghe được cái gì, lại cảm thấy không nên nói cái này.

Nàng còn đang cân nhắc khuyên nữ nhi quên việc này như thế nào, A Tuyền đã cười bắt chước, "Tâm can không khóc, một lát liền không đau..."

Cười tặc tặc, thanh âm thúy thúy.

A Bội ngây ngốc cười.

A Tuyền cũng cười, sờ sờ bụng nương, lầm bầm lầu bầu: "Sau này đệ đệ ngã, ta cứ dỗ đệ đệ như vậy."

Phó Dung choáng váng cả đầu, vừa khiếp sợ ca ca thế nhưng sẽ nói với nhị công chúa như vậy, lại khiếp sợ ý tưởng của nữ nhi, vội ôn nhu cải chính: "A Tuyền nghe mẫu thân nói, không phải dỗ đệ đệ như vậy, chỉ có tân lang mới có thể dỗ tân nương như vậy, chúng ta chỉ có thể gọi tên hoặc là gọi đệ đệ."

A Tuyền mờ mịt nháy mắt, "Chỉ có tân lang có thể gọi tâm can?"

Phó Dung nghiêm trang gật đầu.

A Bội tò mò hỏi: "Kia phụ hoàng và nương thành thân thì phụ hoàng cũng gọi nương như vậy sao?"

Tiểu nha đầu không khéo miệng như tỷ tỷ, nhưng thường thường hỏi chút vấn đề khiến người lớn khó trả lời, Phó Dung quên tân hôn đêm đó Từ Tấn gọi nàng thế nào, quả thực là lúc ấy quá tra tấn người, chỉ biết đau, chỉ hận không thể đẩy hắn ra, nào có tâm tình nghe hắn gọi cái gì? Nhưng nàng nếu muốn dỗ nữ nhi, đương nhiên phải tiếp tục nói dối, liền gật đầu nói: "Đúng a, phụ hoàng cũng gọi nương như vậy, lần này A Tuyền A Bội nhớ rõ, tương lai dỗ đệ đệ chớ để sai."

A Tuyền ngoan ngoãn gật đầu.

Phó Dung tiếp tục dạy nữ nhi, "Động phòng là bí mật của nhị cữu cữu và cô cô, A Tuyền về sau đừng nói với người bên ngoài, nếu ngươi nói bọn họ sẽ ngầm cười chê nhị cữu cữu và cô cô, A Tuyền muốn cô cô bị người chê cười sao?"

"Không cho bọn họ chê cười cô cô!" A Tuyền tức giận đáp.

Phó Dung yên tâm, nữ nhi thích cô cô, khẳng định sẽ không nói.

Bất quá đến buổi tối, Phó Dung lại nhịn không được nói thầm cùng Từ Tấn, "Nhìn nhị ca lúc trước hờ hững với Phúc Tuệ, không ngờ thành thân có thể nói chuyện như vậy, quả nhiên ngầm sau lưng nam nhân đều là một bộ dáng khác."

Từ lúc nàng mang thai, Từ Tấn bắt đầu nghẹn hỏa, lúc này nghe nàng nhắc tới Phó Thần nhị công chúa động phòng, liền giống như hai người cùng nhau xem sách nhỏ, vừa kề sát nàng cọ cọ, vừa trừng phạt xoa nàng, "Trước khi ngủ nói cái này, nàng định không muốn cho ta ngủ có phải không?"

Phó Dung đúng là cố ý, cắn môi cười trộm, đưa tay tới.

Từ Tấn thụ sủng nhược kinh, sau đó liền đổi bị động thành chủ động.

Hai vợ chồng ngươi hầu hạ ta trước, ta lại hầu hạ ngươi, cuối cùng đều thỏa mãn.

Chà lau qua, Từ Tấn ôm Phó Dung nói chuyện, "Hoa mẫu đơn lại sắp nở, Nùng Nùng phát thiếp cho những quý nữ kinh thành kia đi, ngươi và nương cùng nhau chọn người tốt cho Lục đệ. Lục đệ thành thân, ta cũng giải quyết một tâm sự."

Quý nữ a...

Phó Dung trong lòng phiếm chua, thở dài, nắm tay hắn nói: "Ta còn nhớ được năm ấy ta gả cho Hoàng Thượng, chỉ chớp mắt 10 năm đi qua, Hoàng Thượng có cảm thấy ta già đi hay không? Có muốn chọn mấy tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi lấp đầy hậu cung hay không?"

"Trăn ca nhi đã 8 tuổi, nàng còn nói với ta cái này?" Từ Tấn cắn cắn lỗ tai nàng, biết nàng mang thai rồi thích miên man suy nghĩ, cầm ngược tay nàng, thanh âm kiên định mà ôn nhu, "Ở trong mắt ta, Nùng Nùng vĩnh viễn đẹp nhất, ai cũng kém nàng, ta có Nùng Nùng tốt nhất, còn muốn người khác làm gì?"

Phó Dung thích nghe, nghe bao nhiêu lần cũng không đủ, hôn hôn hắn, dựa vào lồng ngực hắn rắn chắc thiếp đi, một đêm mộng đẹp.

Nháy mắt liền tới ngày tuyển phi cho Hoài vương Từ Hạo.

Vường Mẫu Đan muôn hồng nghìn tía, nhóm quý nữ quần tam tụ ngũ tụ chung một chỗ ngắm hoa, Phó Dung cùng Thái Hậu ngồi trong đình hóng mát nhìn mĩ nhân bên ngoài, lại có loại cảm giác hoa cả mắt.

"Ta nhìn ai cũng rất tốt." Thái Hậu xa xăm cảm khái.

Phó dung gật đầu, ánh mắt tùy ý đảo qua những tiểu cô nương kia. Đều là khuôn mặt xa lạ, đều là quý nữ kinh thành, tin tưởng không ngốc, nếu tới, khẳng định đều sẽ thu hồi khuyết điểm bày ra mặt tốt nhất cho nàng cùng Thái Hậu nhìn a. Nhưng các nàng cũng không có biện pháp, Từ Hạo chính mình không chủ động, tuyển phi chỉ có thể dựa vào vận khí, vận khí tốt, chọn được người thích hợp cho hắn, đôi tình nhân có lẽ thật có thể sống tốt, vận khí không tốt, vương phi mới không thể thay thế vị trí Thôi Oản trong lòng Từ Hạo, kia chính là đồng sàng dị mộng.

"Nương!" A Tuyền đột nhiên từ trong bụi hoa chạy ra, mắt to sáng ngời trong suốt, giống như gặp được chuyện mới mẻ gì.

Phó Dung kinh ngạc nhíu mày, đợi nữ nhi tiến vào, nàng gọi vào bên người giúp lau mồ hôi, ngạc nhiên nói: "Không phải là theo Lục thúc ngươi chơi sao, như thế nào tới bên này?" Hôm nay Từ Tấn cũng gọi Từ Hạo tiến cung, chỉ chờ các nàng chọn mấy người xuất chúng lại để cho Từ Hạo tự mình chọn một, A Tuyền A Bội trước giờ thích Lục thúc, sớm đã ghé qua.

"Phụ hoàng để ta dắt Lục thúc đến nhìn mẫu đơn." A Tuyền chỉ vào một mảnh bụi hoa nơi xa, "Lục thúc không chịu đến, liền mang ta sang bên kia nhìn, nương, ta nhìn thấy một người ngồi trên tảng đá ngắm hoa, một con bươm bướm đậu xuống đầu, ta nói cho nàng biết, nàng không để ý ta, nương biết tại sao không?"

Phó Dung tâm tư vòng vo, chẳng lẽ cô nương kia phát hiện Từ Hạo, lạt mềm buộc chặt?

A Tuyền nói xong chính mình liền cười, "Nàng ngủ, ta hô hai tiếng nàng đều không nghe thấy, ta đi tới trước mặt nàng gọi, nàng giật bắn, khóe miệng còn có nước miếng đâu, sau đó nhìn thấy Lục thúc nàng liền chạy, mặt đỏ lên."

Phó Dung ngẩn người, suy nghĩ, xem ra cô nương kia là ngủ thật...

"tâm nàng ấy ngược lại đủ rộng." Thái Hậu cười khen một câu.

Phó Dung nhìn về phía mẹ chồng, gặp mẹ chồng trên mặt rốt cuộc lộ ra một tia cười tự đáy lòng, nàng cũng thở ra một hơi. loại tình huống này của Từ Hạo, phải cưới cô nương tâm rộng, bằng không ngày sau vào cửa cùng một chết người so đo, có thể sống tốt mới là lạ.

"A Tuyền còn nhớ được cô nương kia bộ dáng ra sao không?" Phó Dung cười hỏi nữ nhi.

A Tuyền gãi gãi đầu, nhìn người ngoài đình: "Nàng mặc váy đỏ..."

Phó Dung nhìn nhìn bên ngoài, các mĩ nhân gần như đều mặc váy đỏ, đạm nhạt bất đồng mà thôi.

Nàng phân phó Mai Hương gọi nhóm quý nữ đến, giống năm đó nàng tham gia tuyển phi, bốn người cùng nhau vào đình, lại để cho nữ nhi nhìn.

A Tuyền trí nhớ tốt, thật sự nhận ra nàng ấy, chỉ vào cô nương vừa mới đi tới mặc bối tử đỏ tươi hưng phấn kêu to: "Nương, chính là nàng, nàng ngồi trên tảng đá ngủ! Còn chảy nước miếng!"

Phó Dung Thái Hậu cùng nhau nhìn.

Cô nương kia mặt đỏ rồi tái đi như mẫu đơn hồng bên ngoài, cúi đầu cứng đờ trước đình, một đôi tay nhỏ bất an nắm chặt ống tay áo.

Phó Dung trước nhìn dáng người nàng, vóc dáng so với nàng cao hơn một chút, bộ ngực nổi lên, eo liễu tinh tế, gió thổi qua phất động làn váy nàng, lộ ra phía dưới một đôi giầy thêu nhỏ.

"Ngẩng đầu lên." Phó Dung ôn nhu nói.

Cô nương kia cắn cắn môi, chậm rì ngẩng đầu.

Phó Dung lại nhìn, liền gặp tiểu cô nương có một đôi mắt hạnh ngập nước, mặt trái táo đỏ bừng, hai má có chút nở nang, đẹp càng đẹp, đẹp không làm người kinh sợ, nhưng cho người cảm giác ngây thơ khả ái. Lúc này bởi vì mất mặt mũi, tiểu cô nương mi mắt thật dài run a run, hàm răng cắn môi, càng khiến người ta trìu mến.

Vừa hỏi, mới biết được là cháu gái nhỏ của người đứng đầu Hàn Lâm viện học sĩ Đổng đại nhân, năm nay vừa mười lăm.

Phó Dung nhìn về phía mẹ chồng, Thái Hậu mỉm cười gật đầu.

Trước cơm trưa, Phó Dung đem bức họa vị Đổng cô nương này và ba mĩ nhân khác đưa đi Sùng Chính điện.

Từ Tấn không nhìn, trực tiếp để Văn công công đưa bức họa cho Từ Hạo, "Đây là mẫu thân và tứ tẩu ngươi cùng nhau chọn ra, ngươi nhìn xem, thích ai thì cho nàng làm vương phi, đều thích, một làm vương phi, người khác làm thiếp thất."

Từ Hạo cười khổ, huynh trưởng chính mình chỉ có một Hoàng Hậu, tặng người cho hắn ngược lại không khách khí.

Nếu đã sớm đáp ứng, lúc này hắn cũng không do dự nữa, thành thành thật thật tiếp nhận bức họa. Ba bức trước đều chỉ tùy ý đảo qua, nhìn đến tờ thứ tư, Từ Hạo ngẩn ra, trong đầu hiện lên một màn nhìn thấy trong vườn Mẫu Đơn kia. A Tuyền lại gần gọi người, cô nương kia tỉnh, nghe A Tuyền chê cười nàng chảy nước miếng nàng liền đỏ mặt, vụng trộm nhìn bốn phía, một bên lau nước miếng một bên dặn dò A Tuyền đừng nói ra ngoài, A Tuyền chỉ vào chỗ hắn ẩn thân gọi Lục thúc, cô nương kia bỏ chạy như bay...

"Là nàng đi." Hắn thản nhiên đáp.

Từ Tấn lúc này mới nhìn mấy bức họa, phát hiện Lục đệ chọn người tư sắc rất tầm thường, trong lòng không thích.

Sau khi trở về oán giận nói với Phó Dung, "Chọn người xấu nhất có lệ với ta."

Phó Dung vừa nghe liền hiểu được Từ Hạo tuyển ai, cười nói với hắn chuyện ở vườn Mẫu Đơn, "Hoàng Thượng yên tâm đi, đây chính là duyên phận."

Từ Tấn nửa tin nửa ngờ, Khâm Thiên giám tìm ngày tốt, hắn chọn tháng 9, khi đó Phó Dung sớm ra cữ, có thể tham gia náo nhiệt.

chọn vương phi mới cho Lục đệ xong, Từ Tấn một lòng hầu hạ Phó Dung bụng càng lúc càng lớn. Tháng 6 một trận dông tố qua đi, Phó Dung thuận thuận lợi lợi sinh một tiểu tử béo, đặt tên là Lạc ca nhi, năm sau Lạc ca nhi tròn tuổi, Cảnh Dương hầu phủ, Hoài vương phủ đồng thời truyền đến tin tức tốt.

Rốt cục đã có cháu trai ruột, cháu gái ruột, Đế - Hậu hai người đều cười không khép miệng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »