Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33266 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 211

❊ ❊ ❊

Trở về Xuân Huy đường, Phó Dung gọi Lan Hương chuẩn bị nước ấm, nàng cho Trăn ca nhi rửa tay rửa mặt thay xiêm y, Mai Hương Lan Hương ở bên cạnh chiếu cố Lăng Thủ.

Lăng Thủ chưa từng hưởng thụ quá đãi ngộ được người ta hầu hạ bậc này a, chính mình xắn tay áo lên, nghiêm trang nói với Lan Hương: "Ta tự rửa."

Lan Hương nhìn về phía Phó Dung.

Phó Dung gật gật đầu, giúp Trăn ca nhi lau tay thì tò mò nhìn Lăng Thủ.

nam oa 5 tuổi ngồi xổm dưới đất, chăm chú nghiêm túc rửa tay, rửa tay xong vừa muốn đứng lên, nhìn chằm chằm vào ngón tay một lát, quay đầu nhìn lại Trăn ca nhi, hắn lại ngồi xổm xuống, thận trọng moi rửa bùn bên trong kẽ ngón tay.

Phó Dung không khỏi nghĩ tới đệ đệ Quan ca nhi.

Từ nhỏ đến lớn, Quan ca nhi bên người có nha hoàn nhũ mẫu chiếu cố, vừa cầm trái cây cắn xong, lập tức có nha hoàn tiến lên giúp hắn lau tay. Quan ca nhi hiểu chuyện sao? Hiểu chuyện, giống lúc trước lão thái thái muốn ôm hắn, Quan ca nhi rõ ràng không thích, bởi vì tỷ tỷ nói cho hắn biết không thể khóc nháo, hắn liền ngoan ngoãn. Nhưng Quan ca nhi hiểu chuyện không giống Lăng Thủ, Lăng Thủ đã học được tự lực cánh sinh...

Phó Dung thích đứa bé này.

Nghĩ tới Hứa gia trung thành và tận tâm bên cạnhTừ Tấn, Phó Dung trong đầu đột nhiên nổi lên một ý nghĩ.

Nàng đem Hứa gia gọi vào gian nhà chính, tò mò hỏi: "Hứa gia, ta nghe nói luyện võ cũng chú trọng thiên phú, ngươi nhìn đứa nhỏ này xem có thiên phú không?"

Hứa gia nghe dây cung biết nhã ý, kêu Lăng Thủ đi ra, một lớn một nhỏ đứng dưới tàng cây, Hứa gia bày ra một chiêu thức, để Lăng Thủ học.

Lăng Thủ người nhỏ nhưng hiểu biết, biết vương phi muốn cho hắn học công phu đâu, trẻ con bình thường cùng đồng bọn chơi đùa thì cũng thường thường đóng giả anh hùng đại hiệp, đối với công phu là cực kỳ ham thích, bởi vậy chiếu theo tư thế Hứa gia, rất nghiêm túc làm theo.

Dù nghiêm túc, đến cùng chỉ mới có 5 tuổi, học theo Hứa gia nhấc chân thì không cẩn thận ngả xuống đất.

Trăn ca nhi khanh khách cười to.

Lăng Thủ xấu hổ cực kỳ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn Phó Dung, bất quá để Hứa gia đứng ở sau lưng hắn tự mình chỉ điểm thì Lăng Thủ lại nhanh chóng cố gắng lấy lại tinh thần, có khuôn có dạng mà đưa tay nhấc chân.

Hứa gia vỗ vỗ hắn bả vai, quay đầu nói với Phó Dung: "Hồi vương phi, Lăng Thủ tư chất không sai, chỉ là cuối cùng thành tựu như thế nào, còn phải xem hắn ngày sau nỗ lực."

Phó Dung rất hài lòng, hỏi hắn: "Vậy để hắn làm đồ đệ cho ngươi thì sao? Ngươi là người được vương gia coi trọng nhất, Lăng Thủ giao cho ngươi, ta yên tâm nhất, bất quá ngươi không muốn thu cũng không sao cả, ta chính là thuận miệng hỏi xem."

Hứa gia liếc mắt nhìn Trăn ca nhi, bình tĩnh trả lời: " ý tứ Vương phi thuộc hạ hiểu được, nếu như vương gia vương phi xác định để Lăng Thủ theo bên người Thế Tử, kia thuộc hạ chắc chắn dốc túi giảng dạy."

Cũng tức là hắn nguyện ý thu Lăng Thủ, điều kiện tiên quyết là Từ Tấn cũng hài lòng Lăng Thủ mới được.

Hắn trung thành với Từ Tấn, Phó Dung cũng không cảm thấy mạo phạm vì bị hắn không đếm xỉa tới, cười đem Lăng Thủ gọi đến bên người, ôn nhu hỏi: "Thế Tử thích ngươi, ta cũng thích ngươi, muốn để ngươi cùng chúng ta về vương phủ, sau này ngươi cùng Thế Tử ở cùng một chỗ, học được công phu rồi bảo vệ hắn, ngươi nguyện ý sao?"

"Vậy nương và tỷ tỷ cũng cùng đi sao?" Lăng Thủ thấp thỏm hỏi han, hắn thích học công phu nhưng hắn không muốn cùng người nhà tách ra.

Phó Dung tựa như cùng người lớn nói chuyện, một dạng nghiêm túc nói: "Các nàng không đi, vẫn ngụ ở nhà các ngươi, chuyển vào vương phủ rồi, ngươi hàng tháng chỉ có thể trở về nhìn các nàng một lần. Nhưng hàng tháng ta sẽ cho ngươi hai lượng bạc tiền công, ngươi giao cho các nàng, các nàng không cần phải làm việc. Đợi tương lai ngươi học được bản lĩnh, tiền công cũng sẽ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó ngươi cũng có thể ở kinh thành mua nhà, đón các nàng đi kinh thành ở."

Lăng Thủ mắt sáng rực lên, nghe được mẫu thân tỷ tỷ có thể không cần vất vả làm việc, hắn liền gật đầu.

Đứa nhỏ hiếu thuận làm cho người ta yêu thích, nhưng Phó Dung vẫn nhắc nhở: "Bảo vệ Thế Tử cũng không dễ dàng, sau này Thế Tử đi tới đâu, ngươi đều phải theo, có người khi dễ Thế Tử, ngươi phải chắn phía trước người, Thế Tử bị thương, ta cùng vương gia sẽ phạt ngươi, Thế Tử thương quá nặng, ngươi có thể ngay cả mạng đều không còn. Nguy hiểm như vậy, ngươi thật sự nguyện ý làm phần việc này sao?"

Lăng Thủ khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái trắng bệch.

Phó Dung lại chỉ vào Hứa gia nói: "Ngươi đừng sợ, ngươi nhìn hắn, hắn gọi là Hứa gia, là thị vệ của vương gia, hắn công phu cực kỳ tốt, bảo vệ vương gia được thật tốt, chưa từng để vương gia tổn thương. Chỉ cần ngươi có thể đem công phu học cho giỏi, bảo vệ Thế Tử chu toàn, đừng để hắn bị người khi dễ, vậy ta cùng vương gia sẽ không trừng phạt ngươi, còn có thể cho ngươi càng nhiều tiền công."

Lăng Thủ nhìn về phía Trăn ca nhi.

Trăn ca nhi ôm đùi mẫu thân cũng nhìn hắn đâu, mắt phượng đen lúng liếng, thấy Lăng Thủ nhìn sang, hắn toét miệng chuyển ra phía sau mẫu thân, trốn một lát lại thò đầu ra, thấy Lăng Thủ còn đang nhìn hắn, lại nhanh chóng trốn trở về, nhất phái ngây thơ.

Lăng Thủ nghĩ tới tỷ tỷ chiếu cố chính mình như thế nào, cảm thấy hắn cũng có thể bảo vệ tốt tiểu oa oa này, liền hướng Phó Dung gật đầu: "Ta đã biết, ta sẽ bảo vệ tốt Thế Tử."

Phó Dung cười sờ đầu hắn, tay đưa tới một nửa, nhìn thấy nam oa hẳn là đã mấy ngày không gội đầu, không dấu vết thu trở về, nói với hắn: "Kia bảo Lan Hương dẫn ngươi đi tắm rửa trước đi, sạch sẽ rồi, một lát chúng ta cùng nhau ăn cơm."

Lăng Thủ "Ân" một tiếng, đi theo Lan Hương.

Phó Dung mắt chỉ nhìn thẳng Hứa gia, bảo hắn đi theo Điền ma ma tìm xiêm y cho Lăng Thủ mặc.

Điền ma ma có cháu trai 7 tuổi, nàng đem xiêm y vải mịn cháu trai mặc hồi nhỏ lôi ra, muốn tự mình đưa cho vương phi. Hứa gia không chịu, chính mình cầm lấy xiêm y đi Xuân Huy đường. Vào Xuân Huy đường, thấy vương phi, Thế Tử không ở trong sân, trong sương phòng phía tây truyền đến âm thanh Lan Hương tấm tắc ghét bỏ, mang cười, rõ ràng là cố ý lừa con nít đâu, hắn trong lòng ngứa ngứa, quỷ thần xui khiến đi sang.

Cửa sương phòng mở, gian ngoài không có ai, nghe bên trong truyền ra tiếng ồn ào, Hứa gia ngừng hô hấp đẩy rèm ra.

Bên trong Lan Hương và một tiểu nha hoàn cùng nhau giúp Lăng Thủ kỳ cọ đâu, Lăng Thủ là đứa nhỏ nhà nông, không chịu khó tắm rửa như nhà phú hộ người ta, trên người bùn đen từng mảng. Nếu không phải biết đây là thị vệ mới bên cạnh Thế Tử, Lan Hương mới sẽ không tự mình động thủ, vừa chà vừa chê cười nói: "Xem xem, một hồi đem nước hắt đi, bùn đọng có thể trồng cây!"

Lăng Thủ đỏ mặt không biết nên nói cái gì.

Hứa gia nhìn thân mình Lăng Thủ trơn bóng nho nhỏ, lại nhìn tay ngọc thon thon của Lan Hương đặt lên trên vai hắn, không hiểu sao có chút hâm mộ, mắt thấy một tiểu nha hoàn khác phát hiện ra, hắn ho khụ, giơ quần áo trong tay lên nói: "Để ở chỗ đó?"

Lan Hương hoảng sợ giật nảy người, đối diện khuôn mặt Hứa gia bình tĩnh, nghĩ tới chính mình vừa mới nói những lời kia, trên mặt bốc lửa, nhịn không được sẳng giọng: "Ngươi tiến vào tại sao không nói một tiếng?"

Hứa gia buông mi mắt không nói chuyện, làm thị vệ nhiều năm như vậy, hắn am hiểu nhất chính là trầm mặc.

Hắn giống đầu gỗ, Lan Hương lửa giận dường như phát vào bông, hừ một tiếng, tỏ ý bảo hắn đặt lên trên ghế.

Hứa gia cất đồ xong lui ra ngoài, ra ngoài thì tùy ý liếc mắt nhìn lên phòng bên kia, thấy vương phi Thế Tử lại đi ra. Thế Tử chống tường đi ngang đường đâu, vương phi nhìn thấy hắn ngơ ngác, theo đó lộ ra một cái cười không rõ ý vị.

Tâm tư phảng phất bị người nhìn thấu, Hứa gia lẻn chạy đi như lòng bàn chân bôi dầu.

Phó Dung nhìn bóng dáng hắn cười.

Luận thân phận, Lan Hương quả thật không xứng với Hứa gia, bất quá Hứa gia rõ ràng động tâm, vậy nàng cũng không lo gả Lan Hương rồi.

Ăn xong cơm trưa, Trăn ca nhi cùng Lăng Thủ chơi, chơi mệt hai người cùng nhau nằm ngủ.

Phó Dung để Mai Hương trông giữ ở bên trong, nàng đem Lan Hương gọi đến bên ngoài hỏi: "Ngươi cùng Mai Hương đều nên gả đi, ta nhìn Mai Hương còn chưa có người hợp ý, ngươi sao, nếu có, cứ việc nói cho ta biết, ta giúp ngươi tác hợp."

Lan Hương ngượng mà bực nói: "Vương phi sao đột nhiên lại nói cái này? Ta muốn trông giữ ở bên người vương phi cả đời!" Bày tỏ lòng trung thành xong liền muốn chạy.

Phó Dung cũng không ngăn cản nàng, ngồi trên giường tiếc hận nói: "Thật đáng tiếc a, ta còn cho rằng ngươi thích Hứa gia đâu, đã hỏi hắn, hắn cũng nói nguyện ý cưới, không ngờ là ta hiểu sai ý, vậy buổi chiều ta lại cùng hắn giải thích một lần đi, ai, đáng thương Hứa gia bị một trận cao hứng hụt."

Lan Hương cứng ở cửa, tay nắm chặt khăn, khó có thể tin hỏi: "Hắn, hắn thật sự, thật sự nguyện ý cưới ta?"

Phó Dung miễn cưỡng nói: "Không tin chính ngươi đi hỏi a."

"Vương phi!" Lan Hương tính tình hoạt bát, bối rối cũng bất chấp xấu hổ, chạy về bên người Phó Dung nắm chặt nàng cánh tay đong đưa, "vương phi tốt, cô nương tốt, ngươi đừng đùa ta, Hứa gia hắn, hắn thật sự đáp ứng?"

Phó Dung lại cứ muốn đùa nàng: "Ngươi lại không thích hắn, còn quản hắn có đáp ứng hay không làm cái gì?"

Lan Hương gấp đến độ dậm chân, cúi đầu e thẹn nói: "Ta, ta không nói không thích a..."

Người khôi ngô như vậy, phong độ đi đứng so vài vị gia Hầu phủ cũng chẳng kém gì, công phu lại rất cao, hai người giao tiếp nhiều lần, Lan Hương đã sớm thích, nhưng biết thân phận của mình, không dám ở trước mặt bất kỳ người nào biểu hiện ra ngoài...

"Được rồi, yên tâm chờ gả đi!". Nha hoàn từ nhỏ đã theo bên người, Phó Dung không nhẫn tâm nhìn Lan Hương sốt ruột quá lâu, cười cho nàng một liều thuốc an thần.

Lan Hương cắn cắn môi, đỏ mặt chạy, buổi chiều Hứa gia tới đáp lời, nàng liền kiếm cớ né tránh, không dám cùng hắn đối mặt, làm cho Hứa gia trong lòng bất an. Chẳng lẽ vương phi phát giác hắn đối với Lan Hương có ý, giáo huấn Lan Hương một trận?

Phó Dung đem hai người ngốc dạng hoặc thẹn thùng hoặc nghi hoặc tất cả đều nhìn trong mắt, trong lòng trộm mừng.

Mặt trời đỏ ngã về tây Từ Tấn mới tới.

Phó Dung ngồi trong viện nhìn Lăng Thủ dậy Trăn ca nhi học đếm đâu, nhìn thấy Từ Tấn, vui mừng đứng lên.

Hứa gia đi ra đón Từ Tấn, trên đường đều nói một lần sự tình mẹ con Phó Dung làm từ lúc tới đây. Bởi vậy Từ Tấn không ngạc nhiên thấy bên người Trăn ca nhi có thêm một đứa nhỏ. Có chuyện An vương, Ngô Bạch Khởi trước đây, Từ Tấn thật sự không dám khen tặng ánh mắt Phó Dung, bồi nàng nói vài câu liền đi chỗ hai đứa nhỏ bên kia.

Trăn ca nhi ngồi xổm dưới đất nghịch đá đâu, vểnh cái mông nhỏ bộ dáng chợt nhìn như là ở kéo thối. Phụ thân tiến vào, hắn liếc mắt nhìn rồi lại cúi đầu tự mình chơi, lúc này Từ Tấn ngồi xổm xuống bên cạnh, Trăn ca nhi rốt cuộc chịu phản ứng với phụ thân, chỉ vào đá trắng trên đất to cỡ quả trứng gà đầu dạy hắn: "Một!"

Từ Tấn sờ sờ đầu nhi tử, thấy Lăng Thủ đứng ở một bên, khẩn trương nhìn hắn, Từ Tấn nghiêm mặt quan sát hắn nói: "Có biết ta là ai?"

Lăng Thủ gật đầu: "Vương gia."

Từ Tấn vừa muốn nói chuyện, Trăn ca nhi ngẩng đầu lên nhìn hắn, giòn giòn hô: "Phụ thân!"

Tiểu tử còn cho rằng phụ thân hỏi hắn đâu.

Từ Tấn ôm lấy nhi tử hôn một cái, mặt không biểu cảm hỏi Lăng Thủ: "Ta bảo ngươi đi về phía Đông, Thế Tử bảo ngươi đi hướng Tây, ngươi đi bên nào?"

Lăng Thủ không chút do dự nói: "Tây, ta nghe theo Thế Tử."

Từ Tấn chau chau mày, "Vì sao?"

Lăng Thủ chỉ chỉ Hứa gia bên kia, âm thanh thanh lãng mà nói: "Hắn là thị vệ vương gia, chỉ nghe lời vương gia, ta là thị vệ Thế Tử, chỉ nghe lời Thế Tử, vương phi nói cho ta biết."

"Nhưng ngươi tiền công hàng tháng là ta cho, ngươi không nghe lời của ta, ta không cho ngươi tiền công, ngươi làm như thế nào?" Từ Tấn ôm Trăn ca nhi đứng lên, trên cao nhìn xuống đáp.

Lăng Thủ hơi mím môi, liếc mắt nhìn Phó Dung đứng ở sau lưng Từ Tấn, cúi đầu nói: "Vậy ta cũng nghe Thế Tử." Vương gia không cho, vương phi cho.

Từ Tấn hừ lạnh một tiếng, "Một khi đã như vậy, ngươi đi đi, ta sẽ tìm thị vệ khác cho Thế Tử, một thị vệ nghe lời ta."

Lăng Thủ trắng bệch mặt, ngửa đầu nhìn Từ Tấn, dường như muốn phân biệt thật giả trong lời hắn nói.

Từ Tấn trực tiếp ôm nhi tử vào phòng.

Lăng Thủ nhìn về phía Phó Dung xin giúp đỡ.

Phó Dung biết Từ Tấn muốn kiểm tra đứa nhỏ này đâu, không nói thêm gì, theo Từ Tấn đi vào.

Lăng Thủ lại nhìn về phía Hứa gia.

Hứa gia không nói một lời.

Lăng Thủ cúi đầu nghĩ ngợi, quay người đi, đi tới cổng viện quay đầu lại, xác định vương gia là thật sự không cần hắn, nước mắt cỡ hạt đậu lăn xuống. Hắn thích Thế Tử, thích vương phi hòa ái dễ gần, cũng thích ăn cơm trắng với gà thịt cá, nhưng vương gia không thích hắn...

Phó Dung ở trong phòng nhìn rõ ràng rành mạch, quay đầu trừng Từ Tấn: "Vương gia thật không hài lòng hắn?" Đứa nhỏ cỡ nào hiểu chuyện a.

Từ Tấn cười cười, ngoài ý muốn nhìn nàng: "Không ngờ Nùng Nùng cũng có tuệ nhãn biết nhìn ngọc."

Hắn cười thực đẹp, mắt phượng câu hồn, Phó Dung ngây ngẩn mới hiểu được ý tứ trong lời nói này, bĩu bĩu môi, đưa tay đem Trăn ca nhi cướp vào trong ngực mình, cố ý ôn nhu dỗ nói: "Trăn ca nhi ngoan, đêm nay nương ôm ngươi ngủ a."

Trăn ca nhi vui vẻ cười.

Phó Dung thưởng cho nhi tử hôn lên mặt, hôn đặc biệt vang dội.

Từ Tấn bật cười, cúi người tới bên tai nàng: "Nùng Nùng đây là muốn phạt ta? Vậy có phải hay không, nàng vốn định đêm nay bồi ta làm chút gì đó?"

hơi thở mềm nhẹ mờ ám, thổi lỗ tai nàng đều đỏ lên.

Từ Tấn thấy, một tay đỡ lấy nhi tử, một tay ôm lấy eo nàng, khẽ cắn lỗ tai: "Nùng Nùng đã muốn, bản vương phụng bồi ổn thỏa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »